Tay chú Từ run lên một cái, suýt nữa bỏ luôn chị Miêu vừa mới đỡ dậy xuống.
“Chuẩn bị thêm ba cái cáng cứu thương? Cảnh tượng đó của cậu tổng cộng có năm người tiến vào mà!”
Không chỉ mình chú Từ mà ngay cả những du khách ở bên cạnh cũng lùi về phía sau mấy bước.
“Cháu cũng không ngờ những thành viên đánh giá nhà ma này lại sợ như thế.” Trần Ca không biết làm gì, giang hai tay ra: “Chú gọi người đem cáng cứu thương để ở cửa cho cháu, cháu đưa mấy du khách khác ra nữa.”
Trần Ca nói xong bèn xoay người đi vào nhà ma, để lại một đám du khách vẫn chưa bình tĩnh lại được.
“Năm người đi vào, dọa cả năm người ngất, nói cách khác cảnh tượng có chỉ số hù dọa ba sao sẽ dọa người ta ngất 100%.”
Tổ phá đảo vốn đang xếp hàng, chuẩn bị đi vào Khu Nội Trú Số Ba lại thương lượng với nhau một chút, họ cũng không trả lại vé, lập tức chạy tới nơi có ánh mặt trời chiếu tới.
Một nhóm người xếp thành vòng tròn, bắt đầu tiến hành một vòng bỏ phiếu cho chuyến phiêu lưu mới.
“Cảnh tượng Khu Nội Trú Số Ba và Thôn Hoạt Quan đều có chỉ số hù dọa ba sao, việc này chúng ta cần bàn bạc kỹ hơn.” Người mở miệng nói chuyện chính là Dương Thần, một sinh viên của Học Viện Pháp Y Cửu Giang, là một trong những thành viên nòng cốt của tổ phá đảo, Trần Ca từng gặp người này một lần rồi.
“Tư liệu trên mạng liên quan tới Khu Nội Trú Số Ba đều là văn bản, nghe nói là do chính du khách từng tiến vào Khu Nội Trú Số Ba kể lại, nhưng tính chân thực thì còn phải bàn lại.”
“Tôi vừa hỏi thăm một công ty bảo hiểm về bồi thường tham quan nhà ma, rất nhiều công ty đều không có hạng mục này.”
“Bây giờ vào chơi cũng quá vội, ngay cả cảnh tượng kinh dị hai sao chúng ta vẫn chưa vượt ải, theo kiến nghị của cá nhân tôi, đợi chúng ta có thể hoàn toàn vượt qua cảnh tượng hai sao rồi hãy tính tới chuyện tiến vào cảnh tượng ba sao.”
“Luôn phải có người đi tiên phong, tối qua chúng ta đã thảo luận đến hơn 3 giờ sáng, liệt kê mười một đề án ứng phó khẩn cấp. Bây giờ lại buông bỏ, các cậu cam tâm à?”
“Giơ tay biểu quyết đi.” Dương Thần giơ tay của mình lên: “Tôi không đồng ý việc bây giờ khiêu chiến cảnh tượng ba sao luôn.”
“Tôi cũng không đồng ý.”
Mười ba người xếp thành vòng tròn đứng dưới ánh mặt trời, giống như đang thảo luận chuyện gì rất quan trọng vậy, những du khách bên cạnh đều cảm thấy bọn họ có vẻ thần bí.
“Bảy vé không đồng ý tham quan, hai vé bỏ quyền, bốn vé đồng ý. Thiểu số phục tùng đa số, tôi tuyên bố bỏ lần khiêu chiến này.”
Thành viên của tổ phá đảo trở lại phòng nghỉ, lại bắt đầu bàn bạc kế hoạch tiếp theo, người ngoài thấy rất khó hiểu về chuyện họ đang làm, nhưng vẫn cảm thấy bọn họ có vẻ khá lợi hại.
Năm du khách được đưa ra khỏi nhà ma, bên ngoài có nhân viên công tác tiếp ứng, đưa người lên cáng cứu thương rồi mang thẳng tới phòng y tế của khu vui chơi.
“Nhân viên công tác của khu vui chơi này càng ngày càng chuyên nghiệp, lần trước chỉ có mình Phí Hữu Lượng hôn mê, đi đi lại lại mất hơn nửa tiếng đồng hồ mới đến được bệnh viện, bây giờ hiệu suất làm việc cao hơn nhiều.”
Trần Ca phát hiện rằng có nhiều du khách thấy cáng cứu thương được khiêng đi nên thấy hơi sợ, thuận miệng giúp họ đỡ sợ hơn: “Mọi người đừng sợ, nhà ma của chúng tôi có bảo đảm điều trị toàn bộ, chúng tôi đã hợp tác với một bệnh viện lớn để điều trị, nên mọi người cứ yên tâm tham quan, không sao đâu.”
Nghe Trần Ca nói thế, có một bộ phận du khách yên tâm, nhưng có một số người vẫn đang nghi ngờ, vì sao một nhà ma lại hợp tác với bệnh viện? Đây là hai nơi chẳng liên quan gì đến nhau mà!
Bị năm thành viên tổ đánh giá nhà ma gây náo loạn, nhiều du khách muốn thể nghiệm cảnh tượng ba sao bắt đầu rút lui, địa vị cảnh tượng ba sao của nhà ma thăng cấp trong lòng bọn họ.
Con người đa phần là như vậy, thứ càng không có được thì càng muốn có, nơi càng không dám đi thì càng tò mò.
Sau khi xác định không có ai muốn tham quan, Trần Ca trở lại nhà ma, bắt đầu lướt xem những hình ảnh chụp trong điện thoại.
Sau khi xem kĩ, ánh mắt anh dần dần trở nên nghiêm trọng.
…
Cảnh tượng một sao đã có Cố Phi Vũ và Từ Uyển phụ trách, trong cảnh tượng hai sao có hai mươi con rối hỗ trợ, chỉ khi có khách muốn khiêu chiến cảnh tượng ba sao, Trần Ca mới theo họ cùng vào, âm thầm bảo vệ.
Một buổi chiều trôi qua rất nhanh, 6 giờ tối, cửa nhà ma vẫn có rất nhiều du khách xếp hàng.
So với dịch vụ mà nhà ma cung cấp, giá vé cũng không tính là đắt, nên có một số người thể nghiệm hết một cảnh tượng sẽ tiếp tục thử những cảnh tượng khác, điều này dẫn tới tình cảnh đội ngũ trước cửa nhà ma vẫn không giảm.
Kinh doanh tới 6 giờ 30 phút, xuất phát từ sự lo lắng về an toàn, Trần Ca ngừng bán vé.
Sau khi tiễn nhóm du khách cuối cùng, Từ Uyển và Cố Phi Vũ cũng đi ra khỏi cảnh tượng mà mình phụ trách.
“Hai người cực khổ rồi.” Trần Ca tự tay giúp Từ Uyển tẩy trang, sau đó gọi hai nhân viên vào phòng hóa trang: “Chúng ta họp ngắn một chút, bắt đầu từ Tiểu Cố đi, hôm nay trạng thái của cậu rất nhiệt huyết, cả ngày nay tôi cũng không nhận được khiếu nại nào của du khách. Điều này chứng tỏ cậu rất có thiên phú.”
“Là ông chủ dạy dỗ tốt.” Tiểu Cố gỡ trang phục bác sĩ nát sọ xuống, gấp gọn gàng, đặt ở góc phòng hóa trang.
“Giả ma trong nhà ma thời gian dài rất dễ xuất hiện vấn đề về tâm lý, gần đây cậu đừng ăn đồ nhiều dầu mỡ, cũng đừng xem phim kinh dị, để thích ứng một thời gian rồi tính sau.”
“Ừm, ừm, tôi nhớ rồi.”
“Được, xong rồi, cậu đi trước đi. Về phương diện sinh hoạt mà gặp phải phiền toái gì nhớ phải nói với tôi. Tôi hy vọng cậu không chỉ coi nhà ma thành chỗ làm việc, đây cũng là nhà mà cậu có thể dựa vào.” Giọng của Trần Ca bình thản nhưng chứa đầy sức mạnh và ấm áp.
Tiểu Cố gật đầu lia lịa, trong lòng cũng rất cảm động.
Đợi Cố Phi Vũ đi rồi, Trần Ca cũng bắt đầu tự tháo đồ hóa trang của mình: “Tiểu Uyển, gần đây em có phát hiện trong nhà ma phát sinh thay đổi gì không?”
“Không, nhưng mà...” Từ Uyển ngồi bên cạnh Trần Ca: “Ông chủ, em cảm thấy anh thay đổi rất nhiều.”
“Anh?” Trần Ca quay đầu nhìn Từ Uyển: “Anh thay đổi gì chứ?”
“Em không biết diễn tả như thế nào nữa.” Từ Uyển đưa một miếng bông tẩy trang cho Trần Ca, ngồi im ở bên cạnh: “Em luôn có cảm giác anh khác với trước kia.”
“Có lẽ là vì tuổi của anh cũng nhiều rồi hả?” Trần Ca cười cười tẩy trang, anh nhìn mình trong gương, bỗng nhiên mở miệng: “Tiểu Uyển, nếu như có một ngày nhà ma đóng cửa, em có thể giúp anh một việc được không?”
“Chuyện gì?”
“Nếu có ngày đó, anh sẽ nói cho em biết.”
Trần Ca bảo Từ Uyển tan ca, tự mình quét tước, vệ sinh nhà ma, sau khi làm xong cũng đã hơn 7 giờ tối.
Anh khóa cửa nhà ma, cầm điện thoại di động, chạy tới văn phòng của khu vui chơi, gần đây khu vui chơi Thế Kỷ Mới có nhiều việc nên giám đốc La vẫn ở lại đây.
Anh gõ cửa phòng, hình như giám đốc La đang nói chuyện với ai đó qua video call, ông ăn mặc rất lịch sự, dường như đang bàn về chuyện gì đó rất quan trọng.
Khoảng vài phút sau, hai bên mới kết thúc cuộc trò chuyện, giám đốc La vẫy vẫy tay với Trần Ca: “Tiểu Trần, cậu tới vì chuyện mấy du khách kia sao? Tôi đã giúp cậu xử lý xong rồi, sau này chú ý hơn một chút là được”
“Không, là vì chuyện khác.” Trần Ca mở điện thoại di động của mình lên, anh tìm được những hình mà ban ngày mình chụp được.