“Tôi thật sự bị dọa chết khiếp, chạy thẳng một mạch về nhà, cứ hoang mang rối loạn, đến cả cửa chống trộm bên ngoài cũng chưa đóng.” Bây giờ Cao Nhữ Tuyết nhớ lại cảnh tượng lúc đó vẫn còn hơi bất an.
“Sự lựa chọn của cô không sai, kẻ đi theo sau cô lúc đó quả thực không hề có ý tốt.”
Giới hạn lớn nhất của quỷ điện thoại đã kích thích nỗi sợ hãi của Cao Nhữ Tuyết, khiến cô sản sinh ra đủ các loại ảo giác, cho dù gặp phải ở thời điểm nào cũng sẽ nghĩ theo hướng tồi tệ nhất, nhưng chính điều này cũng vô ý cứu cô một mạng.
Sau mười mấy phút, Trần Ca nhận được điện thoại của bác sĩ Cao, bảo anh lập tức tới phòng giám sát của khu chung cư một chuyến.
Anh dìu Cao Nhữ Tuyết dậy, tình hình bây giờ vẫn chưa ổn định, anh không yên tâm để một mình Cao Nhữ Tuyết ở đây.
Hai người cùng nhau xuống tầng, đi vào trong phòng giám sát. Bác sĩ Cao và hai người bảo vệ đang vây trước máy vi tính.
“Có phát hiện gì không?”
“Cậu đến xem này.” Bác sĩ Cao nói bảo vệ phát lại video giám sát, một màn khiến cho người ta rợn cả tóc gáy hiện ra.
Cao Nhữ Tuyết đi vào lối thoát hiểm, không bao lâu sau một người mặc áo mưa cỡ lớn đậm màu đi theo vào hành lang.
Hắn ta bám chặt phía sau Cao Nhữ Tuyết, chẳng khác nào âm hồn.
Cắt đến camera giám sát tiếp theo, Cao Nhữ Tuyết đã chạy đến tầng mười ba, cô chạy như điên đến cửa nhà mình, tay run run tìm chìa khóa rồi mở cửa, cách màn hình cũng có thể cảm nhận được sự căng thẳng của cô khi đó.
Người mặc áo mưa chậm rãi tới gần, khi hắn ta xuất hiện ở tầng mười ba, Cao Nhữ Tuyết còn chưa vào nhà.
Hắn ta tăng nhanh tốc độ, trong quá trình chạy, tay áo mưa bị gió thổi tốc ra. Từ trong hình ảnh camera có thể thấy rõ, lúc này hắn ta đang cầm một dụng cụ kim loại đặc biệt, trên đó dính đầy vết máu.
Khoảng cách hai người không ngừng bị rút ngắn, cuối cùng lúc chỉ còn lại chưa đến mười mét, Cao Nhữ Tuyết rốt cuộc cũng mở được cánh cửa bên trong, trốn vào trong phòng.
Cửa phòng bị đóng lại, hành lang lại lần nữa không phục yên tĩnh.
Có điều tên kì lạ mặc áo mưa không hề bỏ đi, hắn ta đứng trước cửa nhà Cao Nhữ Tuyết, chậm rãi ngồi xổm xuống, núp vào góc chết mà mắt mèo không thấy được.
Lúc này nếu Cao Nhữ Tuyết lầm tưởng người nọ đã rời đi rồi mở cửa phòng thì hậu quả khó mà lường được.
Thời gian trong video giám sát đang thay đổi, nhưng hình ảnh giống như đã dừng lại, hung thủ mặc áo mưa vẫn luôn núp ở cửa.
“Có khi nào kẻ này chính là hung thủ của án móc mắt không? Thứ bén nhọn trong tay áo hắn ta là hung khí móc mắt?”
Khi mấy người đang xem video giám sát, cửa phòng bảo vệ bị đẩy ra, hai người cảnh sát đi vào.
“Chúng tôi là Đội Điều tra Hình sự thuộc Chi cục thành phố, bác sĩ Cao đâu?”
Người dẫn đầu kia Trần Ca cũng quen, chính là Lý Chính từng gặp qua ở khu chung cư Phương Hoa Uyển, anh ta chính là cánh tay đắc lực dưới quyền đội trưởng Nhan.
Lúc Trần Ca nhận ra Lý Chính, Lý Chính cũng nhìn thấy Trần Ca, anh ta gần như không khống chế được, bật thốt ra một câu: “Trong khu chung cư xảy ra án mạng?”
“Suýt thôi.” Trần Ca không ngờ sẽ gặp phải Lý Chính ở chỗ này, càng không nghĩ tới hình như anh ta còn quen bác sĩ Cao.
“Nếu không phải Trần Ca phát hiện ra hung thủ sớm, có khi con gái tôi đã gặp phải bất trắc rồi.” Cảm xúc của bác sĩ Cao không quá ổn định, con gái mình suýt nữa bị giết hại, cho dù là ai cũng khó có thể bình tĩnh trong thời gian ngắn.
Lý Chính đi tới cạnh máy tính, sau khi thấy được người trong video, biểu cảm thay đổi, lập tức lấy di động ra bấm một dãy số: “Đội trưởng Nhan! Khu chung cư Tây Hà Hồ phát hiện kẻ tình nghi của vụ án móc mắt! Hình ảnh giống với camera giám sát trước đó quay được, trên người hung thủ mặc áo mưa sẫm màu!”
Sau khi báo cáo xong, Lý Chính yêu cầu tất cả mọi người tại đây thực hiện phối hợp, tạm thời không nên tùy tiện rời đi.
Khoảng 10 phút sau, đội trưởng Nhan dẫn người chạy tới, sau khi hỏi đơn giản tình huống hiện trường thì lập tức tiến hành bố trí khống chế toàn bộ xung quanh.
“Yên tâm đi, chúng tôi đã phong tỏa được vị trí đại khái của hung thủ, tối nay hắn ta mọc cánh cũng khó thoát!”
Tình hình huyên náo hơn Trần Ca tưởng tượng rất nhiều, xe cảnh sát, chó nghiệp vụ, từng con phố một bị phong tỏa, có thể nhìn ra lần này cảnh sát đã hạ quyết tâm.
“Từ camera giám sát cho thấy, hung thủ rời tòa nhà số ba đến bây giờ vẫn chưa quá 20 phút. Nếu như không có xe có động cơ chi viện, phạm vi hoạt động của hắn ta chỉ trong khu vực này.” Đội trưởng Nhan đánh dấu vài địa điểm trên bản đồ trong điện thoại, gửi đến trang web của bọn họ: “Mọi người nghe cho kỹ, từ ngoài vào trong, lục soát từng tấc một! Đào sâu ba thước đất cũng phải tìm cho ra kẻ đó!”
Dưới sự chỉ huy của đội trưởng Nhan, Đội Điều tra Hình sự thuộc Chi cục thành phố giống như một bộ máy tinh vi, bắt đầu vận chuyển.
Đợi sau khi đội trưởng Nhan truyền đạt hết toàn bộ mệnh lệnh, Trần Ca mới sáp lại: “Đội trưởng Nhan, toàn thân hung thủ bọc trong áo mưa, mọi người lại chưa từng thấy mặt mũi thật của hắn ta, có khi nào bị hắn ta lừa không ạ?”
“Chưa từng thấy mặt hung thủ không có nghĩa là không nhận ra kẻ đó.” Đội trưởng Nhan cẩn thận chú ý theo hướng đi của từng đội, thuận miệng nói với Trần Ca: “Tên hung thủ này gian xảo tàn nhẫn, tâm lý biến thái. Kẻ đó giết người hoàn toàn ngẫu nhiên, gây án không hề theo quy luật. Độ khó để phá được vụ án này rất lớn. Có điều hồ ly gian xảo cũng không đấu lại được thợ săn giỏi, kẻ đó tự cho là mình gây án không chê vào đâu được, nhưng theo bọn tôi thì thật ra lại có trăm ngàn chỗ hở, bởi vì hung thủ thật sự đã quá nóng vội.”
“Bọn tôi điều tra năm hiện trường phát hiện vụ án, gần trăm cái camera giám sát, thông qua so sánh hình ảnh cùng với lấy được các loại vật chứng bao gồm tóc, da vụn,… ở hiện trường, cuối cùng nhờ nhân viên chuyên nghiệp tiến hành phác họa chân dung tâm lý tội phạm, vẽ ra được bức hình này.”
Đội trưởng Nhan chỉ điện thoại của mình, trên màn hình có một cô gái tướng mạo vô cùng xinh đẹp, cơ thể cân xứng.
“Hung thủ là nữ?” Trần Ca hơi kinh ngạc.
“Không chỉ là nữ, hơn nữa còn là một cô gái đẹp tới mức không chân thực.” Bộ đàm vang lên, đội trưởng Nhan không nói nhảm với Trần Ca nữa, bắt đầu tiến hành sắp xếp đợt thứ hai.
Trong lòng Trần Ca suy nghĩ nhiều lần về câu nói kia của đội trưởng Nhan, anh mơ hồ đoán được thân phận thật của hung thủ vụ án móc mắt liên hoàn này.
Có liên quan đến Hiệp hội kể chuyện lạ, vẻ ngoài còn rất đẹp, đồng thời còn có vấn đề tâm lí, cô gái phù hợp với những điều kiện trên chỉ có một: bệnh nhân Hàn Bảo Nhi phòng bệnh số 6 Khu Nội Trú Số Ba.
Dưới hồ sơ bệnh án của người điên này có một câu nói: rốt cuộc Thượng Đế muốn hủy diệt một người nhiều tới mức nào, mới có thể ban cho cô ta một sắc đẹp như vậy?
Trừ Vương Thanh Long ra, cô gái này chính là bệnh nhân cuối cùng của Khu Nội Trú Số Ba.
Chỉ cần có thể trừ khử cô ta, mức độ hoàn thành của nhiệm vụ luyện tập Khu Nội Trú Số Ba sẽ đột phá lên 90%, nhận được phần thưởng vật phẩm ẩn!
“Chắc hẳn là cô ta.” Trần Ca yên lặng lui ra sau: “Mục đích thật sự của án móc mắt hẳn là vì cánh cửa bên trong nhà ma của mình, nói cách khác Hàn Bảo Nhi cũng là một trong những thành viên của Hiệp hội kể chuyện lạ. Chỉ cần bắt được cô ta, hoặc là trừ khử cô ta, Hiệp hội kể chuyện lạ cũng chỉ còn lại một người.”
Sau khi xác định được thân phận thành viên Hiệp hội kể chuyện lạ của Hàn Bảo Nhi, một chuyện khác cũng được khẳng định theo.
“Số mười so ra thì cao hơn Hàn Bảo Nhi rất nhiều, hơn nữa còn là đàn ông cho nên có thể khẳng định Hàn Bảo Nhi không phải số mười! Nếu cứ đoán như thế, số mười khiến mình cảm thấy rất quen thuộc kia chính là hội trưởng Hiệp hội kể chuyện lạ.”
Còn chưa hết một tuần, Trần Ca đã thật sự dùng phương pháp loại trừ tìm ra hội trưởng Hiệp hội kể chuyện lạ.
“Còn trốn rất sâu, có điều trước mặt tao thì không có tác dụng đâu. Đợi Hàn Bảo Nhi sa lưới, tiếp theo sẽ tới lượt mày!”