Dương Thần nói xong bèn đi về phía trước vài bước, cậu ta cảm thấy từng cơn gió lạnh thổi vào sau lưng, khi quay đầu lại nhìn mới phát hiện những du khách còn lại đều đứng tại chỗ, bao gồm cả Vương Diễm và Lý Tuyết.
“Mấy người lo lắng cái gì chứ? Cùng nhau đi lên đi!” Lá gan Dương Thần cũng không lớn, cậu ta chỉ có thêm chút lý trí so với những người khác mà thôi.
“Dựa theo tính cách của ông chủ nhà ma, nơi nguy hiểm nhất nói không chừng mới là nơi an toàn nhất, cậu dựa theo phán đoán của bản thân mà nghĩ lối đi có sơn trắng chính là đường chuyên chở xác, hẳn là phải chọn đường khác. Nhưng tôi cảm thấy con đường mà cậu lựa chọn mới thực sự nguy hiểm, chúng ta không thể dùng tư duy bình thường để phỏng đoán suy nghĩ của ông chủ nhà ma được.” Bạch Thu Lâm lại mở miệng một lần nữa, giọng nói của anh ta rất lạnh khiến người khác nghe cực kỳ không thoải mái, nhưng không thể phủ nhận lời anh ta nói có lý.
“Vậy anh nói phải đi như thế nào?” Giọng điệu của Vương Diễm tương đối gắt gỏng, ba người bọn họ đưa sức lớn như vậy, cuối cùng lại chỉ được nhận một bức hình, điều này làm cho cậu ta rất khó chịu.
“Đi con đường nào cũng không đáng nói, cái quan trọng là... Chúng ta không thể xa nhau.” Biên tập viên tạp chí A Nam đi ra: “Chỉ cần mười hai người chúng ta đi cùng nhau, gặp chuyện gì cũng không sợ, vẫn rất có hi vọng qua được cửa.”
Cậu ta nhìn vào vật thể hình cầu đang nhảy lên nhảy xuống trong phía sâu của lối đi, vẻ mặt không tự nhiên cho lắm: “Thời gian trải nghiệm là 30 phút, hai lối đi này chúng ta đều có thể đi vào xem, không cần phải chia rẽ nhau bởi vì những chuyện nhỏ nhặt này.”
A Nam hòa giải hai bên, Bạch Thu Lâm nhìn ba sinh viên y kia, giống như lầm bầm lầu bầu nói một câu: “Thật là kỳ quái, tại sao ba người bọn họ lại dẫn chúng ta đi vào con đường kia?”
Giọng nói của anh ta rất thấp, chỉ có Phạm Đại Đức, Phạm Thông và Tiểu Lý bên cạnh mới nghe thấy.
Dưới sự dẫn dắt của ba sinh viên Học viện Pháp y, mười hai vị khách chính thức đi vào giữa lối đi.
Đèn treo trên tường lúc sáng lúc tối, trong không khí có mùi formalin thoang thoảng, lối đi càng đi sâu càng hẹp, vết bẩn trên mặt đất cũng ngày càng nhiều. Cũng không biết đó là vật gì, dẫm vào có cảm giác dinh dính khiến người ta cảm thấy khó chịu.
“Anh, hay là chúng ta đi ra ngoài đi.” Trong lòng Phạm Thông có nỗi khổ không nói được, cậu ta thật sự không biết anh trai mình phát điên cái gì, tại sao phải dẫn cậu ta đến cái chỗ này để giải sầu.
“Đừng sợ, có anh ở đây.” Phạm Đại Đức cũng không hề phát hiện lúc anh ta nói chuyện, vẻ mặt khẩn trương, cảm giác giống người ăn trộm vậy.
Trên vách tường bắt đầu xuất hiện những dấu tay ướt nhẹp, hình như trần nhà trên đầu cũng thấp đi nhiều. Phạm Đại Đức có vóc người cao nhất chỉ cần vươn tay lên là có thể chạm đến nóc nhà rồi.
Mấy người đi vào trong khoảng mười mấy mét, thời gian dần qua A Nam phát hiện có điều gì đó không đúng: “Đợi một chút, chúng ta đã đi sâu vào trong một lúc rồi, tại sao tôi cảm thấy khoảng cách giữa chúng ta với cái vật thể hình cầu kia không hề được rút ngắn nhỉ?”
Nghe cậu ta nói như vậy, mấy người khác cũng kịp phản ứng, cảm thấy đúng là như thế thật.
Hình như quả cầu đang nhảy lên nhảy xuống bên trong lối đi cũng đang di chuyển không ngừng, vẫn luôn duy trì khoảng cách với mấy người bọn họ.
“Bây giờ quay đầu còn kịp.” Bạch Thu Lâm đứng giữa đám người, đang đứng ở một vị trí an toàn: “Trong lòng mấy người cũng biết thứ kia khéo cũng chẳng phải quả cầu gì, mà là một cái đầu người đang nảy lên nảy xuống. Đây nhất định là thứ dọa du khách mà ông chủ nhà ma thiết kế, chờ chúng ta tự mắc câu.”
Hình như kinh nghiệm tham quan nhà ma của Bạch Thu Lâm rất phong phú, một tay anh ta đút vào túi quần, cũng không nhằm vào ai để nói, chỉ phân tích: “Mấy người cứ thử nghĩ một chút, khi chúng ta bị cái đầu người chuyển động kia hấp dẫn, không ngừng chạy vào sâu trong lối đi, đầu người kia đột nhiên tăng tốc, nhảy về phía chúng ta thì có phải chúng ta sẽ trở tay không kịp đúng không? Nếu như lúc này còn có thêm một con quái vật trợ giúp ở bên cạnh thì mười hai người chúng ta rất có thể sẽ chạy một mạch, đội ngũ hoàn toàn bị chia rẽ.”
A Nam khẽ gật đầu, đồng ý với lời nói của Bạch Thu Lâm, hô to với những vị khách ở phía sau: “Mọi người nhất định phải theo sát, không nên chạy lung tung, đứng cùng một chỗ mới là an toàn nhất.”
“Đừng nói những lời vô dụng như vậy, đạo lý này tất cả mọi người đều hiểu, nhưng đợi đến khi nỗi sợ hãi thực sự phủ xuống, thứ chi phối chúng ta không phải lý trí mà là bản năng, cơ thể sẽ đưa ra phản ứng trước cả tư duy.” Giọng nói của Bạch Thu Lâm rất lạnh, thế nhưng lời nói lại khiến người ta tìm không ra lý do để phản bác: “Nếu như tôi đoán không sai, tiếp tục đi lên phía trước có thể sẽ xuất hiện một giao lộ, lối đi cũng sẽ càng ngày càng phức tạp, đầu người và ma quỷ cũng sẽ xuất hiện vào lúc đó. Nhà ma muốn khuếch đại sự hoảng sợ trong lòng mỗi người, tất nhiên sẽ nghĩ ra tất cả các cách để chia rẽ chúng ta, nếu có nhiều ngã ba, khi mọi người bị kinh sợ xong hốt hoảng chạy trốn, rất có thể sẽ chạy vào những ngã rẽ khác nhau, ở đây đường xá phức tạp, một khi đã đi vào, khả năng đi ra sẽ rất khó.”
“Nói nhiều như vậy, chẳng qua cũng chỉ là suy nghĩ của mình anh mà thôi.” Trong lòng Vương Diễm cảm thấy bực bội, bọn họ có ý tốt dẫn những du khách khác đi cùng, lại còn chia sẻ những kinh nghiệm mà đám học trưởng của bọn họ tổng kết được, tại sao lại vẫn có người muốn làm trái ý bọn họ vậy.
“Đúng vậy, những thứ này cũng chỉ là suy nghĩ của tôi, có điều tôi hi vọng mọi người có thể chuẩn bị sẵn sàng, nếu như phía trước có xuất hiện ngã ba thì mong mọi người hãy chuẩn bị sẵn tinh thần, đứng gần ở bên cạnh tôi.” Rõ ràng là Bạch Thu Lâm đang muốn tranh đoạt quyền lên tiếng từ nhóm Dương Thần.
Vương Diễm còn có điều muốn nói nhưng lại bị Dương Thần cắt lời: “Anh ấy cũng vì suy nghĩ cho mọi người, không cần phải tính toán nhiều như vậy.”
Trong lòng Dương Thần có một cảm giác rất bất an, cậu ta ngửi mùi formalin quen thuộc trong không khí, ánh mắt liếc qua mấy vị khách, cảm thấy có gì đó không thích hợp: “Lần trước khi đến đây tham quan, hình như cũng từng xuất hiện tình huống tương tự như vậy...”
Tiếp tục đi lên phía trước, hai bên vách tường trong lối đi bắt đầu xuất hiện một cửa sắt bị dán giấy niêm phong, gỉ sét loang lổ, nhìn có vẻ đã nhiều năm rồi.
“Ông chủ Trần đào mấy thứ này ở đâu ra vậy?”
Đầu người ở phía trước vẫn nảy lên nảy xuống, từ đầu đến cuối vẫn duy trì khoảng cách với bọn họ, sau khi đi tiếp hơn một phút đồng hồ, phía trước xuất hiện một ngã tư.
Lối đi bên trái quét sơn trắng, trên vách tường viết các loại chữ bằng máu; lối đi bên phải không quét sơn nhưng đầu người kia lại đi vào lối đó, vẫn nảy lên nảy xuống trên mặt đất; lối đi đối diện cũng không có quét sơn, chỉ có điều ở cuối lối đi có một căn phòng đang mở cửa.
“Đây đúng là một cái mê cung, vừa mới đi vào hơn một phút đồng hồ đã gặp phải hai ngã ba rồi, nếu tiếp tục đi về phía trước, chúng ta sẽ rất dễ lạc đường.” Phạm Đại Đức chính là một dân mù đường, hình thể anh ta rất cường tráng nhưng biểu hiện lại sợ hãi nhất, luôn nói chuyện với Phạm Thông và Lão Chu ở bên cạnh, cố gắng phân tán lực chú ý của chính mình.
“Tôi vẫn khuyên mọi người nên đi theo cái đầu kia. Trước tiên tôi có thể đảm bảo với mọi người, tôi đã từng nghe học trưởng nói rằng sau khi bị lạc trong nhà xác dưới lòng đất, đi theo lối đi không quét sơn, trăm phần trăm có thể đi ra, đây là điều đã được thiết kế trước khi xây dựng nhà xác. Thứ hai là mọi người không nên làm cho mọi thứ trở nên quá phức tạp, chúng ta chỉ đến đây để tham quan nhà ma, không phải đi dã ngoại mạo hiểm, cái đầu này tương đương với người hướng dẫn.” Dương Thần kiên trì với ý kiến của chính mình.
“Tôi cảm thấy chúng ta nên đi vào cái phòng đang mở cửa kia nhìn thử, nói không chừng có thể tìm được đầu mối nào đó có ích.” Lần này A Nam lại không nói đỡ cho Dương Thần.
“Tôi không quan tâm mấy người sẽ đưa ra lựa chọn nào, tôi chỉ muốn nhắc nhở mấy người một chút, không nên dừng lại quá lâu ở ngã tư nào đó, ở đây thực sự rất nguy hiểm.” Bạch Thu Lâm không nhìn Dương Thần cùng A Nam, ánh mắt của anh ta vẫn tập trung ở phía sau, giống như ở trong lối đi sâu thẳm ấy có đồ vật gì đó đang từ từ tới gần vậy.
Anh ta cũng không nói thêm câu gì đặc biệt dọa người, nhưng chính động tác nho nhỏ đó lại làm cho mấy người xung quanh đều không khỏi quay đầu lại nhìn về phía lối đi.
Trong lối đi đen ngòm sâu thẳm thật giống như có thứ gì đó đang chuyển động, hơn nữa còn không chỉ một cái!
“Bất tri bất giác đã đi xa như vậy rồi.” Phạm Đại Đức cười khan một tiếng, túm lấy em trai đi về phía trước đội ngũ, trước đó vẫn là hai người bọn họ đi phía sau.
“Ấy... Xin lỗi cắt lời một chút.” Vĩ Ba đứng bên cạnh A Nam giơ tay lên, giọng nói của cô gái nhỏ này thực sự dễ nghe, chỉ dựa vào giọng nói của cô ấy thì đoán không ra số tuổi thật sự của cô.
“Mọi người có phát hiện ra vấn đề này hay không, cái đầu người kia vẫn luôn di chuyển, thế nhưng ban nãy tôi có quan sát bốn phía cũng không tìm được cơ quan điều khiển ở hai bên tường. Hơn nữa mấy người nhìn quỹ tích chuyển động của nó xem, thẳng từ trên xuống dưới, không giống như là bị người dùng dây kéo lên thả xuống.” Vĩ Ba quan sát rất tinh tế.
“Chắc là có máy điều khiển ở bên trong nhỉ? Có lẽ hiện tại ông chủ nhà ma đang ngồi theo dõi chúng ta và thầm cười trộm đấy.” Tiểu Lý nhún vai, chính cậu ta cũng là một nhân viên trong khu vui chơi Tương Lai Ảo nên tương đối hiểu biết về những thiết bị của khu vui chơi, với khoa học kỹ thuật bây giờ có thể làm được rất nhiều việc không thể.
“Mấy người nhìn kỹ đi.” Vĩ Ba dùng vẻ mặt dễ thương nhất, nói ra lời nói khiến những du khách còn lại không thoải mái nhất: “Biên độ nảy lên của mỗi lần đều không giống nhau, nhìn không giống một công cụ được lắp đặt có trình tự cho lắm, nhìn giống như có một người chúng ta không nhìn thấy đang đập cái đầu người kia như đập bóng, không thì chính là cái đầu đó tự nảy lên.”
Mấy du khách còn đang lo lắng về bóng ma ở trong lối đi tĩnh mịch đằng sau cũng dần phục hồi lại tinh thần, tập trung sự chú ý của mình về phía cái đầu ở đầu lối đi bên phải, nhìn một lúc lâu, cảm thấy giống như cái đầu tự nảy lên.
Vừa nảy vừa cười, hình như khoảng cách còn bị kéo lại gần một chút.
Phạm Đại Đức xoa mồ hôi trên trán, anh ta cảm thấy đứng ở giữa đội ngũ vẫn không an toàn lắm.
“Cứ kệ cái đầu đấy trước đã, chúng ta cứ đi thẳng đi, nhìn xem trong phòng kia có cái gì.” A Nam nhìn về phía Dương Thần: “Dựa theo suy đoán của cậu, đầu người là người hướng dẫn của nhà ma, vậy thì đợi sau khi chúng ta thăm dò cái phòng kia xong và đi ra ngoài, chắc là cái đầu người vẫn sẽ chờ chúng ta ở bên ngoài thôi, cho nên chúng ta cũng không cần vội ra ngoài.”
“Tôi cũng nghĩ là chúng ta nên vào đấy nhìn một chút thì tốt hơn.” Hổ Nha rất ít mở miệng, nhưng một khi cô ấy nói thì đại biểu ba vị biên tập viên đều quyết định vào phòng nhìn thử.
Dương Thần vốn còn muốn kiên trì với ý kiến của mình nhưng sau khi nghe được lời nói của Hổ Nha, cậu ta cũng không nói gì nữa.
Giọng nói của tổng biên tập xinh đẹp trưởng thành và ấm áp, khác hẳn với phong cách nói chuyện của Vĩ Ba nhưng lại hơi giống cách nói chuyện của Trần Ca, điều này khiến Dương Thần cảm thấy đối phương rất giống một chị gái xấu bụng ẩn giấu rất sâu, không thể trêu chọc vào.
“Vậy thì quyết định như thế đi.”
Mười hai du khách dè dặt đi qua ngã tư, chen chúc đứng ngoài phòng đang mở cửa.
Đây là một cái cửa gỗ, phần dưới bị đào rỗng, trên cánh cửa có rất nhiều vết cào.
Bên cạnh cửa phòng còn bị người ta dùng bút biết ba chữ cong vẹo: chỗ vui chơi.
“Chỗ vui chơi của nhà xác trong khu vui chơi?” Dương Thần đi tuốt ở đằng trước, cậu ta nâng tay sờ sờ vết khắc sâu trên cánh cửa, có một vài vết khắc còn đọng lại chút máu cùng một ít tạp chất màu nâu đen: “Không phải dấu vết này là do người cào chứ?”
Từ sau khi đi xuống nhà xác dưới lòng đất, tất cả mọi thứ đều mang lại cho cậu ta một cảm giác vô cùng chân thật, có đôi khi thậm chí cậu ta còn quên mất là mình đang tham quan nhà ma.
Đẩy cửa phòng ra, trong phòng chất đầy những đồ vật lẫn lộn, một số chai và lọ được trưng bày trên kệ, và các mô hình giống như các cơ quan nội tạng khác nhau được ngâm trong chất lỏng màu vàng.
“Đây mà là chỗ vui chơi gì chứ?”
Không gian trong phòng chật hẹp, mười hai vị khách không có cách nào đi vào hết, sau khi đi vào phòng thì A Nam quay lại nói với mấy du khách phía sau: “Mấy người cứ đứng chờ ở ngoài, tuyệt đối không được chạy lung tung, chờ chúng tôi đi ra thì đi cùng nhau tiếp.”
Ba sinh viên Học viện Pháp y cùng ba vị biên tập viên đi vào trong phòng, Tiểu Lý vì để hoàn thành nhiệm vụ mà thầy Mục giao cho nên cũng vội vàng đi theo. Chờ sau khi bọn họ tiến vào, Bạch Thu Lâm rất tự nhiên mà canh ở ngoài cửa.
Lá gan Phạm Đại Đức tương đối nhỏ, anh ta túm lấy em trai mình đứng rúm ró vào một chỗ: “Hai chúng ta đừng đi vào, chờ bọn họ tìm xong, chúng ta đi theo bọn họ là được rồi.”
Nói xong anh ta vẫn còn ngượng ngùng cười cười với Lão Chu: “Chúng tôi không hay đến mấy nơi như thế này, đợi lát nữa khi đám người bên trong đi ra, chúng ta hãy đi cùng nhau đi.”
“Không thành vấn đề.” Có cảm giác Lão Chu là người không tồi chút nào, nhiệt tình, rộng lượng, rất sảng khoái.
Trong lối đi âm u, u ám của nhà xác, Phạm Đại Đức bị Lão Chu, Đoàn Nguyệt và Bạch Thu Lâm vây xung quanh, anh ta cảm thấy rất có cảm giác an toàn, mấy người này nếu so với đám người trẻ tuổi đang ở trong phòng thì đáng tin cậy hơn nhiều.
“Vận khí lần này không tệ, cuối cùng cũng theo đúng người, nói không chừng thật sự có thể qua cửa.” Ngay khi trong lòng Phạm Đại Đức còn đang trộm vui mừng thì em trai của anh ta, Phạm Thông lại sinh ra một loại dự cảm xấu.
Thịt mỡ trên người rung khẽ, Phạm Thông nhìn thoáng qua con đường mà họ vừa đi, đèn ốp tường ở phía xa xa trong lối đi không biết đã tắt từ lúc nào.
Điều càng làm cho cậu ta thấy sợ hãi chính là, đèn ốp tường theo thứ tự từ xa đến gần, thường cách một đoạn thời gian sẽ tắt một cái.
Lối đi càng ngày càng tối, hình như đồ vật đang trốn trong bóng tối cũng đang không ngừng tới gần.
“Hình như thật sự có thứ gì đang đến.”
...
Đám người Dương Thần và A Nam đi vào trong phòng tìm manh mối, nhưng mà bọn họ đã lục tìm cả buổi, ngoại trừ khiến cho hai tay dính đầy bụi bẩn thì cũng không hề phát hiện ra thứ gì.
“Ông chủ nhà ma tuyệt đối sẽ không uổng phí nhiều sức lực để tạo ra một căn phòng vô dụng như vậy, trong phòng chắc chắn sẽ cất giấu một bí mật to lớn nào đó.” A Nam dẫn hai biên tập viên nữ đi ngang qua kệ hàng: “Nơi này nhìn rất giống một nhà kho bị bỏ hoang.”
Ở phía bên kia của kệ có một số bàn ghế và trang phục hí kịch của câu lạc bộ bị hư hỏng nặng. A Nam bước tới nhặt một bộ trang phục hí kịch, cậu ta ngạc nhiên khi thấy những bộ trang phục này ướt nhẹp, giống như ai đó vừa bước ra khỏi nước, sau đó mặc những bộ trang phục này khi cơ thể vẫn ẩm ướt vậy.
A Nam đặt trang phục hí kịch xuống, đặt tay dưới mũi, cậu ta ngửi thấy một mùi rất lạ.
“Hình như không phải là nước.” Trong khi A Nam còn đang một mình suy tính, Hổ Nha đã đi tới góc trong cùng của nhà kho, cô ấy mở tủ trong góc, liếc nhìn mấy bức tranh có phong cách kỳ lạ trong đó.
Vĩ Ba đi ở phía sau cùng, đường đã bị phá hỏng, cô ấy một thân một mình dựa vào máy in bên cạnh, hình như là trong lúc lơ đãng đã đụng phải nút mở, có một khuôn mặt của một người đàn ông béo trong máy in.