Trần Ca ngăn nhân viên công tác lại, nghênh đón: “Anh tìm tôi có việc gì sao?”
Đầu Vương Hải Long đầy mồ hôi, anh ta thở hồng hộc đi xuyên qua đám người: “Đêm qua, em trai tôi đã nói chuyện! Bây giờ nó đang ở bên ngoài khu vui chơi, nó nói rằng có chuyện rất quan trọng cần nói với anh!”
“Mau đưa tôi tới đó.” Chuyện này giống với phỏng đoán của Trần Ca, anh nhìn khách tham quan đang xếp hàng chờ đợi, dặn dò vài câu với chú Từ rồi mở cảnh tượng Minh Hôn trong nhà ma ra trước, sau đó cùng đi với Vương Hải Long.
“Ngại quá, lại quấy rầy việc làm ăn của anh.” Vương Hải Long lau mồ hôi trên trán: “Thanh Long đã trải qua năm, sáu năm cực khổ, tâm trạng của tôi thật sự không bình tĩnh lại được.”
“Tôi có thể hiểu mà.”
Hai người đi tới cửa của khu vui chơi, đường cái đối diện có một chiếc xe vận tải của nhà hàng lẩu, trên thân xe vẫn còn mấy chữ lớn như rồng bay phượng múa - Long Hổ phường.
“Ở đây.” Vương Hải Long dẫn Trần Ca tới chỗ xe vận tải: “Thân hình của em trai tôi anh cũng gặp rồi đó, nó sợ hù dọa người khác nên không dám lộ diện.”
Giằng co với bóng quỷ cao gầy năm, sáu năm, tâm hồn của Vương Thanh Long trong suốt như đứa trẻ bình thường nhưng thân thể trở nên dị dạng nghiêm trọng, gần như cả năm cậu ta chỉ ở trong phòng mình, mập đến mức không thể lên giường được, chỉ có thể trải một tấm thảm trên mặt đất để nằm.
Nhắc tới đứa trẻ kia, Trần Ca lại nhớ tới người đánh chuông trong nhà thờ thánh mẫu Paris, Quasimodo.
Trần Ca nhớ lần đầu tiên gặp mặt ở nhà trọ Hải Minh, Vương Thanh Long đã vẽ một bức tranh cho anh.
Trong bức tranh, quái vật đứng trên vai cậu bé, ánh mắt nó nhìn về phía những người bên cạnh cậu bé, dường như bất cứ lúc nào cũng sẵn sàng nhảy sang người khác.
Dường như Vương Thanh Long đang dùng bức tranh kia để nói cho Trần Ca biết cậu ta có nỗi khổ riêng. Nếu như cậu ta không làm theo lời của bóng quỷ cao gầy, quái vật đó sẽ nhảy lên thân thể của người nhà cậu ta, làm tổn thương người khác.
Một mình cậu ta nhận lấy toàn bộ ủy khuất, kiên trì với trò chơi không công bằng kia, năm, sáu năm không mở miệng nói chuyện.
Vương Hải Long mở cửa sau của xe vận tải, ở trong góc sâu nhất của thùng xe có một cái bóng như một ngọn núi nhỏ.
“Thanh Long, anh dẫn ông chủ Trần tới rồi này, em có lời gì muốn nói với người ta thì nói đi.”
Nghe được lời của Vương Hải Long, cái bóng kia di chuyển về phía trước hai bước, toàn bộ chiếc xe tải cỡ nhỏ đều rung động theo.
“Cậu đừng nhúc nhích nữa, để tôi vào trong là được rồi.” Trần Ca và Vương Hải Long đi vào xe vận tải, đóng cửa xe lại.
Đây là lần thứ hai anh quan sát Vương Thanh Long ở khoảng cách gần, nhìn bề ngoài căn bản không đoán được tuổi của Vương Thanh Long, ngũ quan đều bị thịt mỡ chèn ép, thân thể chiều ngang, chiều dài như nhau.
“A...”
Lâu ngày không nói chuyện, Vương Thanh Long quên mất cách phát âm, giọng của cậu ta rất kỳ lạ, không phát âm hoàn chỉnh được chữ Hán.
“Đừng gấp, có chuyện gì muốn nói thì viết ra đi.” Ngay từ đầu, Trần Ca vẫn duy trì một khoảng cách với Vương Thanh Long, anh đứng ở ngay sát cửa xe, có biến một cái là lập tức nhảy ra khỏi xe.
Nhưng quan sát một hồi, Trần Ca phát hiện Vương Thanh Long thật sự có chỗ không giống trước đây.
Rõ rệt nhất là mùi thối mà Trần Ca từng ngửi thấy trên người cậu ta không còn nữa.
Từ bên cạnh chỗ ngồi, Vương Thanh Long lấy quyển sổ ra, cố hết sức cầm bút màu, viết xuống ba chữ.
“Tôi thắng rồi.”
Ba chữ vô cùng đơn giản nhưng nó lại làm Vương Thanh Long phải hao phí năm, sáu năm. Cũng vì ba chữ này khiến một người bị hủy hoại.
Mỗi nét chữ trên giấy đều rất nặng, có thể thấy nỗi niềm trong lòng của Vương Thanh Long ẩn chứa trong đó.
“Ông chủ Trần, anh còn nhớ câu chuyện trước kia tôi nói với anh không?” Vương Hải Long sợ Trần Ca không hiểu được, lặng lẽ tiến đến cạnh anh: “Khi còn bé, em trai tôi và ma quỷ chơi một trò chơi, xem ai mở miệng nói trước. Trò chơi này kéo dài sắp được sáu năm rồi, bây giờ xem ra em trai tôi đã thắng.”
Nói xong câu này, Vương Hải Long hạ thấp giọng bổ sung thêm: “Ông chủ Trần, bệnh của em tôi vừa khỏi, dù nó nói cái gì, anh nhất định phải theo ý của nó đấy.”
Trần Ca quay lại liếc nhìn Vương Hải Long, người đàn ông thô kệch này cũng có một mặt tinh tế.
“Em trai anh quả thực rất giỏi, tôi biết trò chơi này rất nhiều người từng chơi, nhưng em trai anh là người duy nhất thắng cuộc.” Trần Ca cầm bàn tay mập mạp của Vương Thanh Long: “Cậu rất rất giỏi.”
Thân bút lay động, Vương Thanh Long lại viết trên quyển sổ mấy câu: “Nó chỉ tạm thời rời đi thôi, nó nói nó sẽ quay về tìm tôi.”
“Vẫn quay về ư?” Thấy những chữ trên quyển sổ mà Vương Thanh Long viết, trong lòng Trần Ca hiện lên một nghi vấn: “Quái vật kia và cậu đã giằng co với nhau sáu năm, sao đột nhiên nó lại rời đi?”
“Nó cảm nhận được uy hiếp tới gần, bởi thế mới tỉnh sau cơn ngủ mê, muốn chiếm cơ thể của tôi. Lúc nó thất bại nó đã rời đi.”
“Cảm nhận được uy hiếp? Là do mình và bác sĩ Cao xuất hiện sao?” Trần Ca tiếp tục hỏi: “Quái vật thức tỉnh lúc nào?”
“3 giờ sáng hai ngày trước.” Vương Thanh Long trả lời thành thật trên giấy.
Nhìn thời gian trên giấy, Trần Ca hơi kinh ngạc, đêm của hai ngày trước, lúc đó anh đang phát livestream ở Khu Nội Trú Số Ba.
“Sau khi mình đi vào thế giới đằng sau cánh cửa, giúp nhân cách chủ của Môn Nam tỉnh lại, lẽ nào quái vật tỉnh lại liên quan đến Khu Nội Trú Số Ba?”
Trong lòng Trần Ca suy tư, anh nghĩ nhất định giữa hai bên có tồn tại một mối liên hệ nhất định nào đó. Nhưng đó cũng không phải nguyên nhân chính.
“Đêm đó, trước khi quái vật rời đi, cậu có phát hiện chuyện kỳ lạ nào không, hoặc nghe thấy âm thanh kỳ lạ nào đó?”
“Ở ngoài hành lang có tiếng bước chân đi đi lại lại.”
“Đi đi lại lại?”
Vương Thanh Long viết rất nhiều trên giấy, nhưng vẫn không giải thích được, trán cậu ta đổ đầy mồ hôi.
“Không sao, đây là một đầu mối rất quan trọng.” Trần Ca cũng không hiểu tiếng bước chân đi đi lại lại và tiếng bước chân của người bình thường khác nhau như thế nào. Anh lấy điện thoại di động ra, gọi cho đội trưởng Nhan ngay trước mặt hai anh em nhà họ Vương.
“Đội trưởng Nhan, cháu có một tin tức quan trọng về vụ án Khu Nội Trú Số Ba, bệnh nhân đang lẩn trốn có lẽ đã từng xuất hiện quanh khu nhà trọ Hải Minh.
Quái vật trên người Vương Thanh Long là quái vật lén chạy khỏi cửa của Khu Nội Trú Số Ba. Nó thoát khỏi sự điều khiển, không đi cùng những quái vật khác.
Có thể làm cho con quái vật kia thấy sợ, rất có thể là những con quái vật khác trong Khu Nội Trú Số Ba xuất hiện gần chỗ của nó.
Quái vật trong cửa của Khu Nội Trú Số Ba chỉ có thể tồn tại được ở ngoài thời gian dài khi bám vào người sống. Nghĩ như thế, có lẽ tiếng bước chân đi đi lại lại mà Vương Thanh Long nghe được là do bệnh nhân của Khu Nội Trú Số Ba phát ra.
Vương Hải Long nghe cuộc đối thoại của Trần Ca và Vương Thanh Long, anh ta còn tưởng rằng Trần Ca đang lừa Vương Thanh Long. Đến khi Trần Ca cầm điện thoại ra gọi cho đội trưởng Nhan, anh ta mới hoảng hồn.
“Tình huống gì vậy? Sao trò chuyện một chút thì đã báo cảnh sát rồi?”
Anh ta bỗng nhiên ý thức được tính nghiêm trọng của chuyện này, hình như điều Trần Ca nói không phải đang đùa.
“Ông chủ Trần, hai người đang nói cái gì vậy? Cảnh sát sắp tới nhà trọ Hải Minh sao?” Vẻ mặt Vương Hải Long căng thẳng.
“Chuyện của em trai anh liên quan tới một vụ án khác, tôi chỉ có thể nói cho anh biết như vậy thôi.” Trần Ca nói thêm vài câu nữa với Vương Thanh Long rồi bước xuống xe.
Vương Hải Long lo lắng nên đuổi theo: “Ông chủ Trần, em trai tôi vẫn luôn ở trong nhà, tuyệt đối chưa từng làm chuyện gì xấu, cũng không thể đi làm việc phạm pháp.”
“Tôi biết, nói đúng ra thì quái vật trong câu chuyện của em trai anh và vụ án kia có liên quan với nhau.”
“Quái vật?” Sắc mặt Vương Hải Long thay đổi, không biết anh ta nghĩ cái gì, rất lâu sau mới nói một câu: “Vậy em trai tôi có bị liên lụy không? Nó đã chịu khổ quá nhiều rồi, vất vả lắm mới có thể mở miệng nói chuyện.”
“Yên tâm đi, không ảnh hưởng gì tới em trai anh đâu.” Trần Ca nhìn thoáng vào trong xe, Vương Thanh Long giống như một ngọn núi nhỏ núp vào trong góc xe vận tải, cậu ta trốn ở nơi ánh mặt trời không chiếu tới được, bàn tay mập mạp cầm bút lông, hình như đang vẽ tranh.