Hai cô gái dính chặt vào nhau, sau lưng dựa sát lên tường, sau khi nghe được lời Trần Ca nói thì liên tục gật đầu.
“Không cần căng thẳng, tôi hỏi gì hai người đáp nấy, ăn ngay nói thật là được.” Trần Ca đung đưa búa của bác sĩ nát sọ trong tay: “Tôi sẽ không làm hại hai người, trừ khi hai người cố ý nói dối để lừa tôi.”
“Anh hỏi đi, chắc chắn chúng tôi sẽ nói toàn bộ những gì mình biết cho anh.” Sắc mặt Mã Dĩnh và Lưu Nhàn Nhàn tái nhợt, cơ thể run lên khe khẽ, nói năng không lưu loát.
“Hai người tên là gì? Ở trong phòng nào? Giảng viên hướng dẫn là ai?” Trước tiên Trần Ca muốn căn cứ vào thông tin mình đã có để dò xét đối phương.
Hai cô gái thành thật nói tin tức của mình cho Trần Ca, mặc kệ Trần Ca có hỏi hay không cũng đều nói hết toàn bộ đầu đuôi ngọn ngành.
“Xem ra chỉ là sinh viên bình thường, vậy tại sao nửa đêm hai người lại chạy đến chỗ này?”
“Trong trường có một truyền thuyết về pho tượng, chỉ cần sau lúc nửa đêm về sáng đi tìm nó là có thể hỏi nó một câu hỏi.” Mã Dĩnh nói nguyên nhân mình và Lưu Nhàn Nhàn tới đây cho Trần Ca nghe, để chứng minh mình không nói dối, cô còn lấy di động ra cho Trần Ca xem đoạn video kia.
Đây là lần đầu tiên Trần Ca xem được video mà chị của Mã Dĩnh để lại trước khi mất tích, nạn nhân núp dưới gầm giường lén quay lại. Hình như trong phòng vừa xảy ra vụ án rất kinh khủng, khắp nơi đều lưu lại vết máu.
Toàn bộ video chỉ có 13 giây, một giây cuối cùng, hình ảnh dừng lại trên người phụ nữ bên bệ cửa sổ.
“Việc mất tích của chị tôi chắc hẳn có liên quan đến người phụ nữ mắc bệnh ngoài da kia.” Mã Dĩnh nhỏ giọng nói.
“Đừng có đoán bừa như thế, nạn nhân trốn dưới gầm giường quay lại, chăn phủ xuống, ga giường nhuốm máu lộ ra từ khe hở cửa tủ, rất dễ nhận thấy căn phòng này vừa xảy ra án giết người. Nói cách khác, ngoài người quay phim ra vẫn còn một nạn nhân nữa.” Trần Ca xem lại video một lần nữa: “Giữa phòng treo một sợi dây thừng, mang đến cho người ta cảm giác có người muốn thắt cổ, nhưng lại không đặt thứ gì để giẫm chân như ghế ở dưới đất, có phải hung thủ muốn tạo ra hiện trường giả là nạn nhân tự sát không? Tuy là trong phòng rất lộn xộn nhưng kì lạ là những đồ thủ công trên giá sách lại sắp xếp rất gọn gàng, bức tượng bên cạnh cũng không có bất kì tổn hại gì, chắc chắn phòng ngủ này không phải hiện trường gây án đầu tiên.”
Một tên rất giống biến thái cuồng giết người cầm điện thoại nghiêm túc phân tích tình tiết vụ án, điều này khiến cho Mã Dĩnh và Lưu Nhàn Nhàn không quen cho lắm. Hai cô cũng không biết là nên sợ hay nên thể hiện ra biểu cảm khác.
“Người phụ nữ sát bên bệ cửa sổ kia quả thực rất đáng nghi, từ đường cong trên cơ thể, điểm dùng lực của cô ta, có thể nhìn ra hai chân cô ta hẳn phải giẫm lên một vật nào đó. Nếu như bên ngoài căn phòng này không có chỗ nào nhô ra cho người ta đạp lên, vậy đã nói rõ căn phòng này ở tầng một của một tòa nhà nào đó.” Trần Ca đối diện với gương mặt của người phụ nữ trong video: “Đương nhiên điều kiện tiên quyết để hình thành tất cả những lập luận này là người phụ nữ kia không phải quỷ.”
Đằng trước phân tích rõ ràng mạch lạc, lúc Mã Dĩnh sắp có cái nhìn mới về Trần Ca thì bỗng nhiên anh lại bật ra một câu khiến cho người khác không thể nào hiểu nổi.
“Quỷ?”
“Cô nhìn màu da của người phụ nữ này đi, giống người bình thường à?” Trần Ca trả điện thoại lại cho Mã Dĩnh.
“Vậy theo như anh nói, hung thủ chắc chắn chính là cô ta!” Cơ thể Mã Dĩnh đã khôi phục một chút sức lực.
“Có phải cô có hiểu lầm gì với quỷ không? Ma quỷ không nhất định đều sẽ hại người, cô nhìn kỹ con mắt của người phụ nữ này, trong đó không hề chứa ác ý. Hơn nữa, nếu như cô ta là hung thủ, vì sao sau khi giết người xong còn không lập tức rời đi mà phải ghé vào chỗ cửa sổ nhìn lén?”
Mã Dĩnh không biết phải phản bác Trần Ca thế nào, đây là lần đầu tiên cô gặp người nói đỡ cho quỷ.
Trong tay ra đầy mồ hôi, cô thầm đoán trong lòng xem người đàn ông trước mắt này có khi nào cũng là quỷ không?
Trần Ca phát hiện hình như Mã Dĩnh càng sợ hãi hơn, anh cũng không biết câu nào của mình chọt trúng tâm sự đối phương: “Được rồi, không còn vấn đề nào khác nữa, đưa tôi đi xem bức tượng kia đi.”
“Bức tượng ở trong kho hàng, trong đó không sạch sẽ cho lắm.” Mã Dĩnh lắp bắp: “Hình như bị ma ám.”
“Có những loại ma quỷ nào vậy?” Trần Ca hỏi một câu theo bản năng, nhưng câu hỏi của anh lại khiến Mã Dĩnh và Lưu Nhàn Nhàn hoảng sợ.
Câu này phải trả lời thế nào?
Trán Mã Dĩnh chảy đầy mồ hôi lạnh, người bình thường nghe đến ma ám, cho dù không sợ cũng nên đưa ra nghi ngờ, tại sao người này lại thẳng thắn hỏi có những loại ma quỷ nào chứ? Chẳng lẽ ma quỷ còn phân ra các loại à?
“Tôi cũng không rõ lắm.” Giọng nói Mã Dĩnh run rẩy, cô cảm thấy nước mắt đã chực trào ra.
“Đưa tôi qua đó xem xem.”
Âm thanh của Trần Ca khiến người khác không dám từ chối, Mã Dĩnh với Lưu Nhàn Nhàn lại hoàn toàn không nghĩ tới việc phản kháng. Hai cô gái dìu nhau, khập khiễng dừng lại trước cửa kho hàng dưới lòng đất.
“Khu vui chơi?” Trần Ca nhìn thấy ba chữ nghiêng ngả trên cửa: “Tại sao lại đặt tên cho nhà kho bỏ hoang là khu vui chơi? Bên trong có rất nhiều chỗ giải trí à?”
Mã Dĩnh và Lưu Nhàn Nhàn cùng lắc đầu, hai người cũng không biết rõ.
“Nơi này khá thú vị.” Trần Ca ngồi xổm xuống, sờ những vết khắc mảnh trên cánh cửa gỗ, anh đưa ngón tay thăm dò vết khắc, độ sâu vừa khéo: “Những vết khắc này chắc chắn đều do người dùng tay khoét ra.”
Vết khắc trên cửa gỗ chằng chịt, vừa nhìn đã khiến cho người ta thấy khó chịu.
“Số lượng những con quái vật kia còn nhiều hơn so với tưởng tượng của mình.” Trần Ca đẩy cửa, sải bước đi về phía trước: “Bức tượng các cô nói ở chỗ nào?”
“Sâu bên trong cùng của nhà kho, xếp phía sau kệ hàng.” Mã Dĩnh nhỏ giọng nhắc nhở: “Hình như trong máy photocopy và máy tính có thứ kì lạ, lúc chúng tôi vừa vào, bàn ghế còn tự chuyển động.”
“Trong máy photocopy?” Lời Mã Dĩnh thành công khơi gợi sự tò mò của Trần Ca, anh đi thẳng đến chỗ máy photocopy.
Bàn ghế chặn đường, giấy trắng đầy đất, trên mỗi tờ giấy đều in mặt của một người đàn ông.
“Trông xấu quá, nhưng trốn vào trong máy photocopy lại là một ý tưởng hay.”
Trần Ca nhìn máy photocopy đã sớm ngưng hoạt động, anh cắm phích cắm, bật màn hình máy tính lên.
Nhưng kì lạ là cái máy tính trước mắt trông như đã bị hỏng từ lâu rồi, ấn hồi lâu vẫn không có phản ứng.
“Có chuyện gì vậy?”
Hai cô gái bên cạnh cũng bị dọa phát khiếp, khóc òa lên: “Chúng tôi thật sự không lừa anh, trong cái máy photocopy chắc chắn có ma, tôi còn nhìn thấy nữa!”
Mã Dĩnh nhấc tấm che của máy photocopy lên, bên trong không có gì cả: “Nó đâu rồi? Mới nãy còn ở đây?”
“Tôi biết hai người không nói dối, nó đã cố ý chạy trốn từ trước rồi.” Trần Ca dịch cái bàn đang chặn đường ra, có một số cái kẹt cứng vào nhau, anh thẳng tay đập gãy, rất nhanh lối đi đã dẹp xong.
Hai cô gái theo phía sau nhìn Trần Ca vung búa, trong lòng không hề có ý nghĩ muốn chạy trốn.
Ba người cùng đi đến kệ hàng cuối cùng, cuối cùng Trần Ca cũng thấy được bức tượng xấu xí kia.
“Đây chính là bức tượng biết rơi lệ kia?”
“Ừm, nó có thể kiểm chứng tính thật giả của một câu nói. Nếu như những lời này là sự thật, nó sẽ chảy ra nước mắt máu, vừa nãy hai chúng tôi đã thử, là thật.”
Trần Ca gật đầu, anh không hiểu quá rõ về nguồn gốc của bức tượng này, có điều đây không phải vấn đề, không hiểu thì hỏi thẳng là được.