Hai mắt lồi ra bên ngoài, hốc mắt gần như sắp nứt vỡ. Tên tóc vàng ngồi ở dưới đất, cảm thấy bản thân cậu ta sắp hít thở không thông!
“Có phải cậu nhìn thấy tay của tôi hay không?”
Bạch Thu Lâm từ trên cao nhìn xuống, cổ bỗng nhiên tách ra, cái đầu rớt xuống đất.
“Tay của tôi ở đâu?”
…
Nhóm Trương Lan đi về hướng tên tóc vàng rời đi, đột nhiên nghe thấy phía chỗ ngoặt nơi đường phố truyền đến tiếng hét thảm thiết của Hoàng Tinh.
Âm thanh kia như muốn đâm thủng màng nhĩ, rất khó tưởng tượng rốt cuộc là xảy ra chuyện gì mới có thể làm một người đàn ông phát ra âm thanh chói tai như thế.
“Không xong rồi!” Nghe thấy tiếng kêu của tên tóc vàng, sắc mặt Trương Lan thay đổi, cô nhìn về phía lão Chu và Đoàn Nguyệt rồi nói: “Hoàng Tinh xảy ra chuyện rồi! Bạch Thu Lâm kia có vấn đề!”
“Ở nhà ma bị dọa đến thét chói tai là chuyện rất bình thường, chưa chắc đã là do Bạch Thu Lâm làm.” Lão Chu thuận miệng trả lời.
“Nếu như bị đạo cụ cảnh tượng dọa sẽ khiến cảm xúc của người bị dọa mất khống chế. Cậu ta sẽ kêu to không ngừng, không thể chỉ mới kêu có một tiếng rồi không còn bất cứ động tĩnh gì nữa.” Trương Lan phân tích, tự mình đi về phía trước.
“Ồ, tôi biết rồi.” Lão Chu âm thầm nhớ kỹ lời nói của Trương Lan trong lòng: “Vậy cô nói xem, Bạch Thu Lâm kia có phải người bệnh tâm thần thật không?”
“Tôi cũng không chắc chắn.” Vẻ mặt Trương Lan nghiêm trọng: “Thật ra tôi còn có một việc vẫn chưa dám nói với mọi người.”
Cô dừng bước, nhìn lão Chu và Đoàn Nguyệt: “Trên mạng có người nói là ngôi nhà ma này thật sự bị ma ám.”
“Thật sự bị ma ám? Cô nghi ngờ Bạch Thu Lâm là quỷ?” Lão Chu và Đoàn Nguyệt đồng thời dừng bước: “Không thể nào, giờ đã là thời đại nào rồi mà còn có người tin cái này?”
“Tôi cũng cảm thấy không có khả năng, sau khi con người trải qua sự kinh hãi cực hạn, ngoại trừ ngất đi, có một số ít người còn sinh ra ảo giác.” Đoàn Nguyệt mở miệng nói một câu nhưng hiển nhiên là hiện tại cô rất sợ hãi. Cô nắm chặt tay của lão Chu, vẻ mặt hơi hoảng loạn.
“Tóm lại ngôi nhà ma này thật sự kinh dị. Ông chủ hiểu rõ tâm lý học, cho dù không có quỷ, anh ta cũng có thể câu con quỷ trong lòng khách tham quan ra ngoài.” Trương Lan thả chậm bước chân, đi cùng lão Chu và Đoàn Nguyệt.
Ba người đi tới chỗ ngoặt, nhìn thấy kiệu hoa cuối con phố, mành kiệu đã được xốc lên.
“Hoàng Tinh và Bạch Thu Lâm đã tới nơi này.” Trương Lan không dám tiến vào nhà cũ bên cạnh để xem xét một mình. Để tiếp thêm can đảm, cô kéo theo lão Chu và Đoàn Nguyệt.
Ba người đẩy cánh cửa ngôi nhà ra, vừa lúc nhìn thấy Bạch Thu Lâm đi ra từ sảnh chính.
“Đứng đó, đừng nhúc nhích!” Trương Lan hét lên một tiếng, chất vấn Bạch Thu Lâm: “Hoàng Tinh đâu? Không phải các người đi chung với nhau sao?”
“Cô hỏi tôi, tôi hỏi ai đây? Bọn tôi vừa đi chưa được bao xa đã tách nhau ra. Tôi cũng nghe thấy tiếng kêu thảm thiết của cậu ta nên mới chạy vội đến đây xem xét.” Một tay Bạch Thu Lâm đút vào túi, khuôn mặt lạnh lùng hơi mất kiên nhẫn.
“Vậy anh có phát hiện gì không?” Trương Lan vô cùng cẩn thận, không bước tới gần Bạch Thu Lâm dù chỉ một bước.
“Tôi đã tìm khắp nơi bên trong và bên ngoài phòng này rồi, không có thấy cậu ta.” Bạch Thu Lâm nói xong, đi đến phía nhóm người Trương Lan.
“Anh đừng đến đây!” Trương Lan lại la lên.
“Tiểu Lan, đều là khách tham quan, tuyệt đối đừng làm tổn thương hòa khí.” Lão Chu ở bên cạnh khuyên nhủ.
“Hai người không biết đâu, tôi có xem qua bình luận, ông chủ ngôi nhà ma này từng để nhân viên giả trang thành khách tham quan rồi cùng đi vào “chơi cùng”! Quả thực là điên rồ!” Trương Lan chỉ vào Bạch Thu Lâm: “Người này nhất định có vấn đề! Hai người phải tin tưởng tôi, nguy hiểm chết người nhất thường đến từ chính người bên cạnh!”
“Cô nghi ngờ tôi là nhân viên ngôi nhà ma?” Bạch Thu Lâm cười ha hả: “Đầu cô bị cửa kẹp à?”
“Nếu không phải là anh, vì sao tay trái của anh vẫn luôn nhét trong túi? Có phải do hoá trang hoặc là do cầm điều khiển từ xa để điều khiển cảnh tượng hay không?” Trương Lan cảm thấy phía sau mình còn có hai khách tham quan khác ở cùng, cho nên không chút sợ hãi: “Chỉ cần anh đưa tay ra để bọn tôi nhìn xem. Nếu không có gì, tôi sẽ rút lại lời nói vừa rồi?”
Bạch Thu Lâm nheo mắt: “Cô chắc chắn chứ?”
“Đúng! Tôi chắc chắn! Anh nhất định không phải khách tham quan bình thường!” Giọng nói của Trương Lan vô cùng quả quyết.
“Được rồi, như cô mong muốn.” Bạch Thu Lâm giơ tay trái của mình ra, nơi đó chỉ có tay áo trống rỗng: “Người tàn tật không thể tới tham quan ngôi nhà ma sao? Vết sẹo dưới đáy lòng tôi cứ phải bị cô vạch trần mới được sao? Giờ cô đã vừa lòng chưa?”
Trương Lan đứng đơ người ngay tại chỗ, cô thật sự không nghĩ tới trước cánh tay trái của Bạch Thu Lâm không có bất cứ thứ gì.
“Tiểu Lan, cô hơi quá đáng rồi đấy.” Lão Chu đến giảng hòa, mỉm cười áy náy nhìn Bạch Thu Lâm: “Cô bé này không có ác ý, thật ra tôi rất hiểu anh, trong quá khứ tôi đã trải qua điều tương tự như vậy.”
“Việc này chỉ là hiểu lầm.” Đoàn Nguyệt ở bên cạnh khuyên bảo Trương Lan: “Đừng có nghi thần nghi quỷ nữa. Lúc trước tôi từng nghe người khác nói rằng đi chơi nhà ma sợ nhất chính là tự mình hù mình.”
“Không đúng, tôi vẫn cảm thấy anh ta có vấn đề. Hai người đi cùng tôi nào, chúng ta vào bên trong lục soát một chút, tôi nghi ngờ anh ta đang nói dối.”
Dưới sự yêu cầu của Trương Lan, lão Chu và Đoàn Nguyệt đi theo cô tiến vào sảnh chính.
Tiền giấy rải rác bị gió thổi bay, chữ Hỷ trên vách tường nhìn lâu rồi thấy chúng trông như những cái miệng mở toang.
“Phòng này không có.” Trương Lan tiến vào giữa phòng ngủ: “Đệm giường bị người khác xốc lên, chắc chắn trước đó có người tiến vào căn phòng này, đúng là Bạch Thu Lâm kia đã nói dối! Lão Chu, anh đi ra ngoài trông chừng anh ta, nhất định đừng để anh ta rời khỏi tầm mắt anh.”
“Được.” Lão Chu đồng ý, anh ta và Đoàn Nguyệt đi ra khỏi phòng.
“Phải báo chuyện này cho chị Miêu mới được.” Trương Lan lấy điện thoại ra, sau khi bấm số xong thì đặt bên tai.
Cô nhìn trái rồi nhìn phải, cuối cùng dời mắt đến dưới giường gỗ: “Chỗ có thể giấu người trong cái phòng này chỉ có dưới gầm giường.”
Sau khi điện thoại reo lên vài tiếng, chị Miêu đã bắt máy: “Tiểu Lan, chị vừa định tìm em, Hoàng Tinh làm sao thế? Bên chỗ bọn chị nghe thấy tiếng kêu thảm thiết của cậu ta. Có phải xảy ra chuyện ngoài ý muốn hay không?”
Trương Lan ngồi xổm chỗ mép giường, giọng nói của cô dồn dập: “Bạch Thu Lâm kia có vấn đề! Chị còn nhớ lần trước chúng ta đi chơi ngôi nhà ma nào đó ở nước ngoài rồi gặp được tên mắc bệnh tâm thần không? Em nghi ngờ nếu Bạch Thu Lâm không phải diễn viên nhà ma thì chính là kẻ điên chạy vào trả thù xã hội!”
“Được, chị biết rồi. Bây giờ em đang ở đâu? Bọn chị lập tức đi qua tìm em.”
“Em đang ở một gian nhà cũ, bên ngoài có cỗ kiệu...” Lúc Trương Lan nói đến đây, cô nghiêng đầu nhìn xuống gầm giường. Trong bóng tối có vô số sợi dây đỏ đan chéo nhau, nhìn như một cái mạng nhện. Ở chính giữa mạng nhện có một người đàn ông mặc áo cưới màu đỏ như máu.
“Hoàng Tinh?”
“Làm sao vậy? Tiểu Lan, em tìm được Hoàng Tinh rồi à?” Chị Miêu ở đầu điện thoại bên kia dò hỏi. Trương Lan đang định trả lời, phía dưới giường đột nhiên vươn ra một bàn tay lạnh lẽo, đột nhiên chộp lấy cô!
“Á!” Trương Lan bị dọa ném di động xuống đất. Cô muốn đi nhặt nhưng chợt phát hiện không biết từ khi nào bên người lại xuất hiện thêm một người nữa.
Xương sống lưng người nọ lệch nghiêng, cái cổ vặn vẹo. Các đặc điểm trên khuôn mặt đẫm máu mang đến cảm giác quen thuộc cho Trương Lan.
“Bạch Thu Lâm!”
Trương Lan gần như bị dọa hỏng mất. Cô không kịp suy nghĩ cẩn thận vì sao lão Chu và Đoàn Nguyệt canh giữ cửa phòng mà Bạch Thu Lâm còn có thể tiến vào. Xuất phát từ bản năng, cô hô to một tiếng: “Lão Chu! Mau đến cứu tôi!”
Cánh tay bị đứt trộm ngắt điện thoại. Nghe thấy tiếng kêu của Trương Lan, lão Chu và Đoàn Nguyệt cùng tiến vào.
Chẳng qua bề ngoài của hai người đã thay đổi rất lớn. Ba “người” đứng hết ở giữa phòng, mang theo sự “vui sướng” gấp ba cho Trương Lan.
“Đừng sợ, bọn tôi sẽ không làm tổn thương cô.”