Trần Ca đứng ở giữa phòng học, cơ thể vốn khỏe mạnh giờ lại giống như hóa đá, đứng im bất động.
Sự xuất hiện của ông Hiệu trưởng gây cho anh một cú sốc lớn, từng manh mối bí mật nhỏ bé được phát hiện ra, thế giới quan của anh đang dần bị phá vỡ và cách suy nghĩ về các vấn đề của anh cũng bắt đầu thay đổi.
“Trường Trung học Mộ Dương và Khu nội trú số Ba là một trong những cảnh tượng đầu tiên mà mình trải qua, đã lâu như vậy rồi, không ngờ lại gặp phải những chuyện liên quan đến hai cảnh tượng đó trong cảnh tượng bốn sao này.” Không ai quấy rầy Trần Ca, mọi người đều hết sức ăn ý mà đứng cạnh bảo vệ anh.
“Qua miêu tả của ông Hiệu trưởng, mình hoàn toàn chắc chắn rằng bệnh viện tâm thần mà ông ấy nhắc tới chính là Khu nội trú số Ba, nói cách khác lối thoát duy nhất trong cảnh tượng bốn sao này chính là cảnh tượng ba sao mà mình đã trải qua từ lâu.”
Trường Trung học Mộ Dương là cảnh tượng hai sao đầu tiên Trần Ca trải qua, còn Khu nội trú số Ba là cảnh tượng ba sao đầu tiên anh trải qua, Thông Linh Trong Trường Ma lạ là cảnh tượng bốn sao đầu tiên của anh, ba cảnh tượng này dùng một cách thức vô cùng khéo léo mà liên kết với nhau, tạo thành một vòng tròn khép kín, điều này khiến Trần Ca vô cùng ngạc nhiên.
Anh bắt đầu nghi ngờ rằng các nhiệm vụ trên điện thoại màu đen không phải tùy tiện đưa ra, mà mỗi một nhiệm vụ đều có ý nghĩa sâu xa đằng sau nó.
“Tất cả các nhiệm vụ lúc trước trên điện thoại đều thêm vào hai chữ tập luyện, một nhiệm vụ khó khăn và nguy hiểm như vậy lại chỉ là một nhiệm vụ tập luyện thôi sao?”
“Cảnh tượng một sao là người, cảnh tượng hai sao là lệ quỷ, cảnh tượng ba sao là áo đỏ, cảnh tượng bốn sao ở trên áo đỏ. Theo lý thuyết, số sao khác nhau thì khoảng cách giữa các cảnh tượng cũng càng lớn, nhưng bên trong chúng lại có liên quan đến nhau, nó khiến mình có cảm giác như có người... muốn cho mình trải nghiệm điều gì đó qua những cảnh tượng này rồi từ từ tìm ra thứ đã đánh mất.” Trần Ca cau mày, anh hiếm khi thể hiện vẻ mặt như vậy: “Tại sao lại phải làm như vậy? Mình cần phải biết thứ gì sao? Hay là mình đã từng làm mất thứ gì?”
Anh cúi đầu nhìn Anh Hồng và Anh Bạch, hai cô gái nhỏ đều hơi sợ hãi trước ánh mắt của Trần Ca.
“Hay là mình cũng đánh mất một “mình” khác?” Trần Ca không biết mình nên biểu hiện như thế nào, anh cảm thấy bối rối, không hiểu tại sao lại nghĩ đến nhà ma của mình và cánh cửa trong nhà ma.
Khi mới biết có "cửa máu" trong nhà ma của mình, anh đã thực sự hoảng sợ.
Điều càng khiến anh lo lắng hơn là, vào lúc 0 giờ khi cửa bị mở ra, anh đã nghe thấy tiếng người gọi tên mình ở bên ngoài cửa.
Giọng nói đó vẫn còn như mới trong ký ức của anh, tuy rất quen nhưng không thể phân biệt được là của ai, giống như giọng của chính mình vậy.
“Bị giọng của chính mình gọi tên mình sao?” Nhớ lại trải nghiệm quái dị này, Trần Ca cảm thấy sau lưng có một luồng hơi lạnh bốc lên.
“Có lẽ mình thực sự đánh mất chính mình rồi.”
Trần Ca có rất nhiều bí mật mà anh không thể chia sẻ với người khác, anh chỉ có thể tự mình chịu đựng. Không phải anh không sợ, mà anh chỉ muốn giữ mọi thứ ở trong lòng.
“Bác sĩ Cao đã từng bước vào cánh cửa ở nhà ma của mình, ông ta gần như sợ đến phát điên và chật vật chạy đi. Với sức mạnh của Hiệp hội kể chuyện lạ vào thời điểm đó mà ông ta đã sợ hãi và bỏ trốn trước cả khi đi vào thăm dò, điều này cho thấy đằng sau "cửa" có thể cũng là một cảnh tượng bốn sao khác.”
Cánh cửa nằm trong nhà vệ sinh của nhà ma, có nghĩa là thế giới đằng sau cánh cửa chính là nhà ma của Trần Ca.
“Không biết nhà ma phía sau cánh cửa sẽ như thế nào.” Trần Ca hơi tò mò, nhưng với thực lực của anh hiện tại, đi vào khéo không thể đi ra được nữa.
“Người sau cửa gọi tên mình, nếu mình chủ động đi vào, chẳng phải là đúng với mong muốn của kẻ đó sao? Trước khi mọi chuyện hoàn toàn rõ ràng, mình nhất định phải khống chế bản thân.” Trần Ca quyết định khi trở lại nhà ma, anh sẽ lắp khóa chống trộm trong nhà vệ sinh, sau đó đổ bê tông chặn lại, chỉ đóng đinh bằng ván gỗ thì không an toàn lắm.
“Cánh cửa đó sẽ chỉ mở vào lúc 0 giờ đêm, nếu mình có thể giải quyết được vấn đề này thì nhà ma của mình có thể mở cửa cả vào đêm tối, tăng giờ kinh doanh và kiếm được nhiều tiền hơn.” Trần Ca lắc đầu, phát hiện mình nghĩ xa rồi.
Anh đặt ba lô xuống và ngồi xổm giữa Anh Hồng cùng Anh Bạch.
Không cần biết Anh Hồng và Anh Bạch có phải là một gợi ý mà người nhà anh để lại hay không, anh cũng phải hỏi cho thật rõ ràng.
“Tôi sẽ không làm tổn thương hai người, tôi chỉ nhìn thấy bản thân mình từ chính các bạn, vì vậy tôi muốn tìm hiểu một điều, hai cậu trở nên như thế này từ khi nào? Hay nói cách khác Anh Hồng xuất hiện từ lúc nào?" Trần Ca đang từng bước tiếp cận sự thật, anh giống như đang đi xuyên qua sương mù, bất kể một tia sáng nào cũng là hy vọng mà anh cần nắm chặt.
“Tôi không biết.” Anh Bạch rất dễ thương, hai tay nắm vào nhau, trong tất cả mọi người, người cô thân nhất là ông Hiệu trưởng, nhưng bây giờ Hiệu trưởng lại đang bảo vệ một cô gái khác trông rất giống mình.
Trần Ca cũng không muốn làm Anh Bạch khó xử, anh lại nhìn về phía Anh Hồng.
Bị ánh mắt của anh nhìn chằm chằm, Anh Hồng ban đầu còn sợ hãi và căng thẳng, biểu cảm khá giống Anh Bạch, nhưng cô dần nhận ra cách này không hiệu quả, và khi không thể giành được thiện cảm, bản chất của cô cuối cùng cũng bị phơi bày.
Đôi mắt đỏ tươi nhìn chằm chằm cặp sách trên mặt đất, Anh Hồng cúi đầu xuống, mọi người xung quanh không nhìn thấy vẻ mặt của cô: “Nếu như tôi nói cho cậu biết đáp án, cậu có thể trả lại cặp sách cho tôi không?”
Cặp sách của Anh Hồng không trang trí nhiều lắm, nhưng nhìn rất thiếu nữ, rất trẻ trung, ai mà ngờ rằng nó lại chứa đầy những tờ giấy ghi chép về những lời nguyền rủa và giết người.
“Được.” Trần Ca đồng ý ngay lập tức.
“Ngày tôi mở mắt ra là một buổi tối, lúc đó là hơn 2 giờ sáng, tôi nghe thấy tiếng động trong phòng ngủ, quay đầu nhìn xung quanh thì phát hiện cha nuôi đang ở trong phòng của tôi.” Giọng điệu của Anh Hồng bình tĩnh đến đáng sợ, giống như đang kể câu chuyện của người khác: “Tôi bị dọa sợ nên hét lên, cha nuôi mở cửa chạy ra ngoài.”
Cô dừng lại một chút, chậm rãi nói ra vài từ: “Tôi đã xuất hiện vào ngày hôm đó, chỉ có thể xuất hiện sau khi Anh Bạch ngủ say, tôi biết tất cả những gì cô ấy đã trải qua, nhưng cô ấy lại không biết tôi.”
“Tôi sẽ không trách cô ấy, vì người hiểu cô ấy nhất trên thế giới này chính là tôi, tôi biết chính xác cô ấy đang sống trong cái địa ngục như thế nào và phải đối mặt với sự sợ hãi ra sao.”
“Tôi không biết tại sao mình lại xuất hiện, có thể là do Anh Bạch quá sợ hãi, quá nhát gan, nhưng lại không nhận được giúp đỡ nên đã tạo ra tôi.” Anh Hồng liếc nhìn Anh Bạch đơn thuần: “Tất nhiên cũng có thể tôi chính là một cô hồn dã quỷ, tình cờ chiếm lấy thân xác cô ấy.”
Khóe miệng nở một nụ cười tàn nhẫn, Anh Hồng rất muốn chạm vào mặt Anh Bạch, nhưng lại bị Anh Bạch né tránh: “Ban ngày tôi là một đứa trẻ ngây thơ và dễ thương, ban đêm tôi còn không biết mình là thứ gì, tôi đang cố gắng tìm ý nghĩa cho sự tồn tại của chính mình, và rồi cuối cùng tôi cũng tìm thấy ý nghĩa cho sự tồn tại của bản thân.”
Anh Hồng kéo ống tay áo lên, trên hai cánh tay mảnh khảnh có đầy vết bỏng: “Con chó già đó thích vào phòng tôi vào đêm khuya, tôi có chuẩn bị một phích nước sôi ở ngay bên giường, đó là lần đầu tiên tôi phản kháng, nhưng có thể bởi vì sức quá yếu nên kết quả cũng không tính là hoàn mỹ, nhưng có điều ông ta cũng bị dọa cho sợ chết khiếp.”
Xưng hô của Anh Hồng đối với cha nuôi liên tục thay đổi, cô đã hoàn toàn xé bỏ lớp ngụy trang của mình.