“Đây là video cuối cùng chị gửi cho mình trước khi mất tích, mình vẫn luôn tìm kiếm căn phòng ở trong video, để ý đến tất cả những manh mối về căn phòng đó.”
“Thời gian không phụ người có lòng, khi mình đang dạo trên diễn đàn của trường thì vô tình phát hiện ra một bài thảo luận giới thiệu về những chuyện kỳ lạ trong trường Y khoa Cửu Giang, trong đó có một đoạn nói về bức tượng biết rơi nước mắt.”
“Có tin đồn rằng chỉ cần tìm thấy bức tượng trước khi trời sáng là có thể xin nó giúp xác minh tính xác thực của một câu nói, nếu câu nói đó là sự thật, mắt nó sẽ chảy máu, còn nếu đó là sai, vậy thì sẽ xảy ra chuyện rất kinh khủng.”
Mã Dĩnh tìm thấy ảnh chụp màn hình của bài đăng từ album trên điện thoại, ở cuối bài post có một bức ảnh được đính kèm, thật trùng hợp, bức tượng trên hình ảnh giống hệt như bức tượng được quay trong video của chị Mã Dĩnh.
Bức tượng làm theo kiểu phương Tây, là một người đàn ông trưởng thành, lớn hơn người thật một chút, có khuôn mặt xấu xí, trên đế bức tượng có viết một câu: Lời nói dối có thể là một chiếc áo khoác khiến người ta hâm mộ, còn sự thật lại luôn luôn xấu xí.
“Mình có nhắn tin riêng cho người viết bài, muốn tìm hiểu về nơi anh ta chụp tấm hình đó, nhưng mà anh ta vẫn chưa trả lời tin nhắn của mình.”
“Sau đó, mình đã cố liên lạc với người đó thông qua giảng viên, anh ta nói rằng bức ảnh được chụp trong một nhà kho bỏ hoang, lúc đó anh ta chỉ nghĩ rằng bức tượng đó phù hợp với bài thảo luận kỳ lạ kia, cho nên mới tải nó lên.”
“Kể từ khi các khoa khác của Đại học Y khoa chuyển đến khu mới vài năm trước, không có ai đi vào trong nhà kho nữa, nếu anh ta nói thật thì chắc chắn bức tượng vẫn còn nằm trong nhà kho bỏ hoang.”
Mã Dĩnh coi Lưu Nhàn Nhàn là người bạn tốt không giấu kín chuyện gì, tính cách Mã Dĩnh rất tùy tiện, một khi đã tin tưởng ai là sẽ không giữ lại chút nào.
“Hi vọng lần này có thể tìm thấy, mình thật sự rất muốn biết câu trả lời đó.”
Hai cô gái nhảy qua hàng rào bảo vệ, len lén tiến vào trong tòa nhà dạy học bị bỏ hoang.
“Mỗi lần bước vào đều cảm thấy không quen, mình luôn có cảm giác trong tòa nhà này trừ chúng ta ra còn có thêm người khác.”
Mã Dĩnh và Lưu Nhàn Nhàn không dám bật đèn điện thoại vì sợ ánh đèn sẽ thu hút sự chú ý của nhân viên bảo vệ, hai người sờ tường và đi về phía cuối hành lang.
“Thật tiếc khi tòa nhà này bị bỏ hoang, không biết tại sao nhà trường thà bỏ trống cũng không muốn cho người ngoài thuê.” Mã Dĩnh tự lẩm bẩm, cô rất sợ nhưng lại ngại khi thể hiện điều đó trước mặt Lưu Nhàn Nhàn, dường như cô đã thật sự coi Lưu Nhàn Nhàn là người bạn tốt nhất của mình, khi dò đường cũng luôn một mình đi về phía trước, bảo vệ Lưu Nhàn Nhàn ở phía sau.
Lưu Nhàn Nhàn, người có vóc dáng khá nhỏ nhắn, đi theo sau Mã Dĩnh, sau khi vào tòa nhà dạy học, cô cũng trở nên lo lắng: “Tiểu Dĩnh, sau khi chúng ta vào đây tìm kiếm một vài lần, mình có đi hỏi các học trưởng đã tốt nghiệp vài năm về câu chuyện này, bọn họ nói có rất nhiều điều bí ẩn xung quanh việc bỏ hoang tòa nhà này, bao gồm cả việc chuyển một số khoa khác đến khu mới cũng là do có nguyên nhân.”
“Có nguyên nhân gì?” Vóc người Mã Dĩnh rất cao, thoạt nhìn khỏe mạnh hơn rất nhiều so với những cô gái bình thường, nhưng chuyện này cũng không có nghĩa là lá gan cô lớn.
“Dường như có liên quan đến xác chết được hiến tặng, tòa nhà dạy học này bị niêm phong chỉ vì nó ở quá gần với phòng thí nghiệm.” Lưu Nhàn Nhàn nhìn ra ngoài cửa sổ, một cảnh tượng kỳ lạ xuất hiện tại Học viện Pháp y của Đại học Y khoa Cửu Giang vào lúc 2 giờ sáng.
Nếu toàn bộ khuôn viên trường được chia thành bốn khu vực đông, nam, tây, bắc, thì ở ba hướng đông, nam, bắc ít nhiều gì cũng có ánh sáng, chỉ có phía tây là tối đen như mực.
“Người ta nói rằng nhà xác dưới đất lớn nhất ở Cửu Giang nằm ở phía tây của trường mình, sau 0 giờ không được bật đèn lên, đó là một truyền thống đã có từ rất lâu, giảng viên ban ngày làm việc khổ cực, ban đêm cần được nghỉ ngơi thật tốt, nhưng cậu có tin lý do này không?” Giọng của Lưu Nhàn Nhàn rất kỳ lạ, ngày hôm nay sắc mặt cô trông có vẻ rất nhợt nhạt.
“Đúng là hơi kỳ lạ.”
“Vẫn còn rất nhiều điều kỳ lạ ở ngôi trường này, cậu có nhớ giảng viên hướng dẫn đã nói gì khi chúng ta mới vào trường không? Người đó đã nói chúng ta tuyệt đối không được đi một mình tới tòa nhà dạy học phía tây sau 0 giờ đêm, có người hỏi thầy ấy tại sao, thầy ấy cũng không nói gì cả, sau này mình hỏi học trưởng mới biết được, rất lâu trước đây có một sinh viên năm nhất đã đi ra ngoài vào ban đêm để lên mạng, anh ta thấy ai đó đang vẫy mình nên giữa đêm hôm khuya khoắt anh ta đã chạy vào tòa nhà dạy học phía tây và nhìn thấy một tiêu bản xác chết bị ai đó làm hỏng trong phòng thí nghiệm.”
Lưu Nhàn Nhàn càng nói sắc mặt càng khó nhìn: “Chuyện tương tự còn xảy ra nhiều lắm, đến bây giờ mình cũng không biết được cái nào là thật, cái nào là giả nữa.”
“Lưu Nhàn Nhàn, chúng ta đã tìm kiếm rất nhiều đêm rồi, đừng bỏ cuộc vào thời điểm này.” Theo quan điểm của Mã Dĩnh, Lưu Nhàn Nhàn là bạn đồng hành duy nhất của cô, nếu Lưu Nhàn Nhàn lùi bước thì sau này khi cô muốn tìm kiếm bức tượng liên quan đến sự mất tích của chị gái cũng chỉ có thể đi một mình thôi.
“Mình biết chứ, nhưng mà đột nhiên mình cảm thấy bản thân kiên trì như vậy là rất ngu ngốc.” Lưu Nhàn Nhàn lôi điện thoại của mình ra, rất muốn xóa số điện thoại của một người nào đó.
Hai cô gái đi đến góc ngoặt cầu thang, và tiến vào tầng hầm thứ nhất.
Sau khi hai người xác định không có ai đi theo mới dám mở đèn pin trong điện thoại lên.
“Cảm giác như nơi này trở nên lạnh hơn rất nhiều.” Gió lạnh thổi tung mái tóc của Mã Dĩnh, cô và Lưu Nhàn Nhàn đứng sát vào nhau: “Mình còn không nhìn thấy một lỗ thông hơi nào, thật sự không biết gió đến từ đâu.”
Vai chạm vào nhau, Mã Dĩnh chợt phát hiện cơ thể của Lưu Nhàn Nhàn rất lạnh, thật giống như bị lạnh cóng vậy.
“Lưu Nhàn Nhàn? Sao người cậu lạnh vậy?”
“Mình thấy hơi lo lắng.”
“Đừng sợ, có mình ở đây, mặc kệ gặp phải chuyện gì, mình nhất định sẽ bảo vệ an toàn cho cậu trước.”
Hai người họ đi qua hành lang trên tầng hầm thứ nhất, cũng không đi vào phòng ở hai bên mà đi thẳng đến tầng hầm thứ hai.
Có những vết bẩn còn sót lại trên bậc thang, thoạt nhìn rất dơ, giống như là có ai đó kéo vật gì qua vậy.
“Hình như có ai đó đã đến trước chúng ta.” Mã Dĩnh nhìn vệt nước đọng trên mặt đất, ngửi mùi hương còn lưu lại trong không khí, là một sinh viên pháp y, cô cảm thấy không thể quen thuộc cái mùi này hơn được nữa: “Hình như là Formalin.”
“Formalin bị cấm mang ra khỏi phòng thí nghiệm, làm sao ở đây có thể có được?” Lưu Nhàn Nhàn nhận thức rõ về vai trò của Formalin, thứ này được sử dụng để bảo quản các tiêu bản xác chết: “Phía dưới tòa nhà dạy học có thông đến phía tây trường, lẽ nào có người đi đến nhà xác dưới đất sao? Cách đây mấy năm, mình nghe nói có người ăn trộm xác được hiến tặng để bán lấy tiền.”
“Chắc không phải đâu, cho dù người đó có thể lấy được thi thể từ nhà xác thì làm thế nào để vận chuyển cái xác đó ra ngoài trường được? Trên mặt đất gắn đầy camera.” Mã Dĩnh khiến Lưu Nhàn Nhàn yên tâm hơn: “Cậu không nên suy nghĩ quá nhiều, mà nhà xác dưới đất cũng có người đến bảo trì định kỳ, chắc là do bọn họ để lại.”
“Nếu là bọn họ, bọn họ sẽ không đi vào từ tòa nhà dạy học này đâu, họ sẽ đi qua cổng chính, mình vẫn cảm thấy có vấn đề.” Mặc dù ngoài miệng Lưu Nhàn Nhàn nói có vấn đề, nhưng cô đi xuống cầu thang còn nhanh hơn cả Mã Dĩnh.
Cô vịn vào vách tường, đi tới tầng hầm thứ hai, giơ điện thoại lên soi sáng.
Hai bên trái và phải đều có một lối đi, theo như hướng dẫn gắn trên tường thì đường bên phải là dẫn đến nhà kho bình thường, còn đường bên trái dẫn đến nhà xác dưới lòng đất.
Ngày càng có nhiều vết nước còn sót lại trên mặt đất, có thể thấy rõ những vết nước đó đều tập trung ở con đường bên trái.
“Có vẻ như thật sự đã có ai đó đi vào nhà xác dưới đất.” Mã Dĩnh nhìn vào lối đi tối tăm bên trái, giơ điện thoại lên và chiếu đèn về phía đó.