Khúc Trường Lâm đã làm việc trong nhà ma ba năm, cho tới bây giờ cũng chưa từng nghĩ tới sẽ có một ngày như vậy.
Khuôn mặt đó cách anh ta chỉ có vài centimet, anh ta có thể nhìn rõ mọi thứ trên khuôn mặt đó, bao gồm khóe miệng hơi hếch, bộ râu lưa thưa và sự lạnh lùng toát ra từ đôi mắt bất kể trong tình huống nào.
“Ông chủ của tôi muốn gặp anh.”
Đôi môi của đối phương mở ra khép lại, có vẻ như đang nói chuyện, nhưng Khúc Trường Lâm cảm thấy mình không thể nghe thấy âm thanh, có thể dây thần kinh truyền âm thanh đã ngừng hoạt động hoặc não của anh ta đang dần mất hết chức năng.
Nhưng những thứ này đã không còn quan trọng nữa, Khúc Trường Lâm thậm chí còn không nghĩ tới việc tại sao lại có một người treo ngược phía sau lưng mình.
Khoảng hai giây sau trái tim anh ta mới khôi phục như bình thường, máu dồn vào não ngay lập tức. Khi cơ thể dần có kiểm soát trở lại, Khúc Trường Lâm đã làm ra phản ứng như một người bình thường.
“Ai đang ở đó?”
Thanh quản của anh ta run lên, Khúc Trường Lâm đâm sầm vào cửa trước, tấm gương mỏng bị đẩy sang một bên. Anh ta muốn chạy ra ngoài, thế nhưng cánh cửa của phòng thứ tư đã đóng lại.
Bị mắc kẹt trong một không gian nhỏ hẹp, lưng của Khúc Trường Lâm dựa vào cửa phòng, đôi mắt của anh ta dán chặt vào căn phòng bí mật nơi anh ta đang ẩn náu, trong căn phòng bí mật tối và hẹp chẳng có gì cả.
Khúc Trường Lâm che ngực lại, nhưng anh ta có thể chắc chắn rằng vừa rồi mình nhìn thấy một người, người đó đang treo ngược ở phía sau lưng mình!
“Anh ta đi đâu rồi?”
Cảnh tượng vừa rồi đã trở thành bóng ma tâm lý của Khúc Trường Lâm. Nếu không tìm ra, có lẽ anh ta sẽ không dám ở một mình trong không gian tăm tối chật hẹp trong suốt quãng đời còn lại.
Trong nhà ma được bật điều hòa, nhiệt độ rất thấp, nhưng trên trán của Khúc Trường Lâm vẫn không ngừng đổ mồ.
“Cửa phòng vẫn còn đóng, có lẽ người đó vẫn đang ở đây.”
Phúc đến thì ít, hoạ đến dồn dập.
Khi Khúc Trường Lâm Tư đang suy nghĩ nghiêm túc về vấn đề này, cánh cửa phòng vệ sinh bên cạnh đột nhiên bị gõ.
Tiếng gõ cửa cộc cộc giống như một lời đòi mạng từ âm phủ, vẫn duy trì một tiết tấu đặc biệt, từng lần, từng lần, như là xuyên thẳng qua lồng ngực, gõ vào trái tim của Khúc Trường Lâm.
Anh ta muốn cử động nhưng bắp chân lại không nghe lời, chân mềm nhũn không chống đỡ được cơ thể, anh ta từ từ ngồi xuống đất dựa vào cửa phòng.
Quá bất ngờ, tình thế thay đổi trong tích tắc, anh ta còn chưa kịp hiểu chuyện gì thì cơ thể đã ngã ngồi xuống rồi.
Trong phòng tối xuất hiện thêm một người, cố gắng chạy ra ngoài nhưng cửa phòng vẫn đóng chặt, không còn đường rút lui, Khúc Trường Lâm phát hiện mình đã bị dồn vào tuyệt cảnh mà không hề hay biết.
Hai chân đạp trên mặt đất, giãy dụa muốn đứng lên: “Nếu du khách vẫn đang gõ cửa bên ngoài gian phòng, thế người mình vừa thấy là ai?”
Khúc Trường Lâm dùng lưng dựa vào cánh cửa vẫn đóng chặt phía sau, thò tay vào túi tìm điện thoại di động, định báo cáo tình hình cho ông chủ.
Nhưng anh ta vừa bấm điện thoại, chưa kịp nói gì thì nghe thấy một giọng nói hoàn toàn xa lạ: “Có trốn cũng vô ích thôi, anh ta sẽ theo anh về nhà, nấp trong cái bóng của anh, nằm trên bệ cửa sổ nhà anh, rồi chui vào trong chăn bông của anh...”
Âm thanh từ ngoài cửa truyền đến, người gõ cửa nọ vẫn đang đứng ở phía bên kia của cánh cửa.
Đối phương không cố ý dọa Khúc Trường Lâm bằng giọng điệu khoa trương mà giọng người đó rất bình thản, như thể đang nói một sự thật.
Khúc Trường Lâm che kín miệng của mình. Điện thoại đã kết nối, nhưng anh ta sợ không dám lên tiếng.
Anh ta có thể cảm nhận được một ánh mắt lạnh lùng đang nhìn mình. Anh ta không dám quay đầu lại, cũng không dám cử động, cơ thể như bị đông cứng lại.
“Mình nên làm gì bây giờ?”
...
Trần Ca đang ghé người vào vách ngăn của phòng thứ năm, từ trên cao nhìn Khúc Trường Lâm đang cuộn mình thành một quả bóng, ánh mắt tràn đầy thưởng thức.
“Không đeo khẩu trang mà anh ta có thể ngồi im trong một nhà vệ sinh đầy mùi kỳ lạ lâu như vậy, người này xứng đáng đạt trên tám mươi điểm về đạo đức nghề nghiệp và kỹ năng nghề nghiệp.”
Một tay Trần Ca bám vào vách ngăn, tay còn lại nắm lấy mô hình thi thể đang treo ngược trên trần nhà, liên tục lắc lư.
Tiếng gõ cửa mà Khúc Trường Lâm nghe thấy thực ra là tiếng đầu con rối đập vào cửa.
Cái đầu đập vào cửa một cách rất quy luật, đương nhiên âm thanh tạo ra khác hẳn khi lấy tay gõ cửa.
Dưới tình huống mà đối phương hoàn toàn không biết gì, Trần Ca đã tiến hành một bài kiểm tra đơn giản đối với anh ta.
“Năng lực tốt, lại còn yêu nghề, nhưng mình không biết nhân phẩm anh ta thế nào.”
Trong khi Trần Ca đang suy nghĩ, lão Chu lặng lẽ xuất hiện sau lưng anh, trên tay còn cầm một cuốn sổ tay dày cộp về cấu tạo cơ thể con người.
“Đây là gì?”
Mở sổ tay ra, bên trong có những hình vẽ con rối bằng tay với nhiều kiểu dáng và phong cách khác nhau.
“Ngụ ý là có một chiếc đèn bàn đỏ dự phòng trong nhà ma này, cuốn sổ tay này được tìm thấy dưới đèn bàn, dường như cậu ta không muốn mọi người nhìn thấy nó.”
Lão Chu và Trần Ca đã ở bên nhau một thời gian dài, anh ta rất hiểu rất rõ ông chủ của mình, cho nên đôi khi biểu hiện đặc biệt tri kỷ.
Sau khi nghe lão Chu nói, trong đầu Trần Ca hiện ra hình ảnh Khúc Trường Lâm trang điểm thành ma quỷ, trốn một mình trong nhà vệ sinh rất ít du khách lui tới, mượn ánh sáng của chiếc đèn bàn màu đỏ, tự học được rất nhiều tri thức về con rối.
Nửa đầu sổ tay có các hình vẽ và ghi chú về cơ thể người do chính Khúc Trường Lâm vẽ, còn nửa sau thì giống như nhật ký của chính anh ta hơn.
[Ngày 1 tháng 9, ngày càng ít du khách đến nhà ma tham quan, mình có thể nghe thấy tiếng ai đó đi ngang qua cửa, nhưng không ai bước vào, thật là buồn.]
[Ngày 3 tháng 9, mình đã cải tiến những con rối trong nhà vệ sinh, mỗi con rối chỉ cần tốn thêm 50 tệ là có thể mang lại cho khách tham quan cảm giác thực tế hơn! Mọi người nhất định sẽ nhìn mình với con mắt khác!]
[Ngày 4 tháng 9, một cơn mưa lạnh lẽo vỗ vào mặt mình, ông chủ không đồng ý kế hoạch cải tạo của mình. Thôi quên đi, nhà ma làm ăn ế ẩm, nên anh ta cũng rất buồn.]
[Ngày 15 tháng 9, cuối cùng hôm nay mình cũng gặp được một du khách đi vào nhà vệ sinh chơi! Để mình nghĩ xem nên dọa anh ta như thế nào! A ha ha ha!]
[Ngày 30 tháng 9, Tiểu Điệp nói rằng cô ấy muốn tập trung vào sự nghiệp trong thời điểm hiện tại, nên chưa muốn yêu đương, có vẻ như mình phải cố gắng hơn mới được.]
[Ngày 15 tháng 10, tại sao họ luôn nói rằng mình là một người nhàm chán? Mình đã làm rất nhiều chuyện mà mình không thích để trông bản thân đặc biệt hơn, tại sao họ lại nghĩ mình là một người kỳ lạ?]
[Ngày 30 tháng 10, hóa ra Tiểu Điệp thích anh ta.]
[Ngày 1 tháng 11, tháng mới đã bắt đầu, mình sẽ là một người vui vẻ và hòa đồng, cố lên! Mình có thể làm được!]
Có rất nhiều nhật ký ngắn tương tự trong quyển sổ tay, mỗi một đoạn đều rất lạc quan, nhưng Trần Ca có thể thấy một nỗi cay đắng sâu sắc trong đó.
Anh đặt cuốn sổ tay xuống, ánh mắt quét đến những dòng chữ trên tường của phòng thứ năm.
Khác với Khu Nội Trú Số Ba, chữ viết ở nơi này đều do nhân viên tự tay viết. Nhà vệ sinh là cảnh tượng do Khúc Trường Lâm phụ trách, những con chữ trên tường đều do anh ta viết.
Chuyện kỳ lạ trong nhà vệ sinh nói là, một cậu bé tên Tiểu Lâm bị mọi người ghét bỏ vì thích chơi khăm, cuối cùng mọi người quyết định cùng nhau trêu chọc lại cậu ta.
Đó là một cốt truyện đơn giản, nhưng nó lại phản ánh chính Khúc Trường Lâm.
Tiểu Lâm trong chuyện, có lẽ là chính anh ta.
“Không phải tất cả các loài cá đều sống trong cùng một đại dương, cần gì phải gò ép chính mình chứ?”
Trần Ca suy nghĩ một lúc, thay vì trêu chọc Khúc Trường Lâm, anh lại yêu cầu lão Chu trả sổ tay về chỗ cũ, còn mình thì mở cửa phòng thứ tư ra.