“Anh đi trước đi, tôi nghe nói nhà ma này áp dụng chế độ phân cấp mức độ sợ hãi, khó có dịp bước vào cảnh tượng có độ khó cao nhất, tôi muốn đi loanh quanh xem đã.” Dạ Tiểu Tâm vẫn đứng trong văn phòng viện trưởng chưa hề đi ra.
Tạp âm phát ra trong máy ghi âm càng lúc càng lớn, có vài âm thanh mơ hồ xen lẫn trong tiếng băng chạy.
Giống như là tiếng một người đang thở dốc, cũng vừa giống như đang khóc.
Hàn Thu Minh nhìn thời gian một chút, chỉ còn lại có hơn hai phút đồng hồ, anh ta cũng không cưỡng cầu nữa: “Được, vậy cô chú ý an toàn nhé.”
Anh ta nói xong thì cầm theo máy ghi âm một mình chạy ra phía ngoài.
Nhìn theo bóng lưng vội vội vàng vàng chạy đi của Hàn Thu Minh, sự bình tĩnh từ trước tới giờ của Dạ Tiểu Tâm bị phá vỡ, đôi mắt xinh đẹp chậm rãi trợn to.
“Hình như trên lưng anh ta có thứ gì đó giống người?”
Cô là một người trung thành với chủ nghĩa vô thần, cũng chính vì vậy mà cô có thể đi vào những nhà ma khác nhau để kiểm tra và đánh giá mà không hề kiêng nể gì, trong nội tâm cô tin chắc tất cả những thứ này đều là giả thôi.
Nhưng vừa nãy, cô thấy một thứ mà cô không thể dùng những kinh nghiệm trước đây của mình để giải thích được.
“Người bò ở trên lưng anh ta là ai? Đó có phải là một người sống không vậy?”
...
Hàn Thu Minh cầm máy ghi âm cố gắng chạy thật nhanh: “Còn có hai phút!”
Cơ thể càng ngày càng lạnh, Hàn Thu Minh không biết vấn đề này xuất hiện lúc nào, cái cảm giác lạnh lẽo ấy phát ra từ phía sau lưng, xâm nhập vào trong cơ thể, chui thẳng vào trong trái tim.
“Đau...”
Một giọng nói truyền vào trong tai, như có như không, giống như là có một người phụ nữ đang nằm sấp trên lưng của mình vậy.
“Ai!” Hàn Thu Minh quay đầu, nhìn về phía sau lưng, nhưng trên lưng anh ta lại trống rỗng không có cái gì.
“Mình nghe lầm sao?”
Anh ta chạy càng nhanh hơn, lúc này trong đầu chỉ có một suy nghĩ duy nhất chính là mau rời khỏi nơi này.
“Vật đã tới tay, đi ra ngoài là thắng, mặt mũi bị mất của Bệnh Viện Điền Đằng có thể được mình lấy lại!”
Hàn Thu Minh không quan tâm, tốc độ nhanh hơn, chạy như điên về phía trước.
“Đau quá...”
Giọng nói nọ càng ngày càng gần, từ đầu vai tiến đến bên tai, dường như muốn chui vào trong lỗ tai anh ta vậy.
“Đau quá!”
“Ai!” Hàn Thu Minh hung hăng khua hai tay vào trong không khí: “Cút ra đây! Thứ gì vậy!”
Xung quanh không có bất kỳ người nào đáp lại anh ta, trong hành lang đen nhánh chỉ có âm thanh của anh ta cùng tiếng cuộn băng chạy sột soạt.
“Là cái máy ghi âm này giở trò quỷ sao?” Trừ mình ra thì bên cạnh chỉ có cái máy ghi âm này có thể phát ra âm thanh, Hàn Thu Minh đưa nó lên trước mặt, cuộn băng đang chuyển động, không biết từ lúc nào đèn tín hiệu đã chuyển từ màu xanh sang màu đỏ.
“Là nó sao?”
Hàn Thu Minh vắt hết óc cũng không nghĩ ra nguyên lý là cái gì, thời gian đang không ngừng giảm bớt, anh ta cắn răng, cầm theo máy ghi âm tiếp tục chạy nhanh về phía trước.
“Chắc chắn máy ghi âm có vấn đề, nhưng bản thân nó lại là mấu chốt để qua cửa thành công! Vất vả lắm mới tìm được, làm sao có thể tùy tiện vứt đi được? Đó chẳng phải là lãng phí tất cả những cố gắng lúc trước sao!”
Hàn Thu Minh mắng Trần Ca té tát ở trong lòng: “Vô liêm sỉ! Quá đê tiện!”
Hiện tại chỉ cần cầm máy ghi âm đi ra ngoài là sẽ qua cửa, có thể đây cũng là điểm khiến người khác bối rối nhất, ném máy ghi âm lại thì không nỡ, còn nếu không ném thì sẽ phải đối mặt với nỗi kinh hoàng do máy ghi âm mang tới.
Không có cách nào, nơi này đối với người bình thường là một cửa không thể qua nổi!
“Liều mạng thôi!” Hàn Thu Minh cắn răng, để qua được cửa nhà ma của Trần Ca, anh ta thực sự phải liều mạng.
Chạy như điên trên đường, trên vai càng ngày càng nặng, sau lưng giống như bị vật gì đó đè lên, cảm giác lạnh lẽo xâm nhập vào tận xương tủy.
“Đau quá...”
Giọng nói sau lưng dần dần rõ ràng, từ giọng nam không rõ biến hóa thành một giọng nữ.
Nghe tương đối trưởng thành, ẩn chứa trong đó là bất lực và tuyệt vọng.
“Chờ một chút!”
Ngay khi câu nói này vang lên, tóc gáy Hàn Thu Minh đều dựng hết lên: “Hình như mình đã nghe thấy giọng nói này ở nơi nào rồi?”
Anh ta sợ đến ngây người, một mình ở trong nhà ma không thấy lối ra, trong tình huống khủng hoảng này tự nhiên lại nghe thấy một giọng nói vô cùng quen thuộc.
“Nghe thấy ở nơi nào nhỉ?”
Mồ hôi lạnh chảy từ trán xuống, anh ta có rất ít bạn bè là nữ, mà người có tuổi tác tầm này càng không có.
“Không đúng, chắc chắn mình đã nghe qua mà.”
Ký ức sâu thẳm trong tâm trí hiện lên, Hàn Thu Minh đột nhiên nhớ lại một buổi tối cách đây nửa năm.
Anh ta đang sửa đổi bản kế hoạch thiết kế của Bệnh Viện Điền Đằng, để tăng sức hấp dẫn cho nhà ma, anh ta đã mặc kệ sự phản đối của người khác mà kiên quyết thêm cái chết kỳ lạ của cha con Hứa Trân Trân vào việc sản xuất nhà ma như một mánh lời để thu hút khách.
Để thiết kế ra nút thắt và khiến cho ma nữ Hứa Trân Trân này trở nên chân thực hơn, anh ta đã phải tìm kiếm rất nhiều tư liệu về Hứa Trân Trân.
Người phụ nữ này từng làm việc trong bệnh viện của cha mình, sau lại bởi vì tranh chấp với bệnh nhân mà bị đuổi việc, lúc đó bệnh nhân rất hung dữ, thậm chí còn có video được đăng lên mạng nữa.
Người nhà bệnh nhân cũng chạy đến bệnh viện để gây chuyện, chỉ trích Hứa Trân Trân, khi đó Hứa Trân Trân mặc chiếc áo khoác dài màu trắng bị các bác sĩ và y tá khác vây xung quanh.
Cô ấy nhỏ giọng giải thích, nhưng mà không ai chịu nghe cô ấy nói, sau đó khi tình cảnh không thể khống chế được, cô ấy bị người khác đẩy ngã xuống đất, ngón tay không biết bị ai đạp phải.
“Đau quá...”
“Đúng vậy! Chính là giọng nói này!”
Da đầu Hàn Thu Minh như muốn kéo căng ra, anh ta lại có thể nghe thấy giọng nói của một người đã chết trong nhà ma!
Anh ta ném máy ghi âm xuống đất, cho dù có cho Hàn Thu Minh mười lá gan thì anh ta cũng không dám đến gần cái máy ghi âm kia nữa.
“Vì sao giọng nói của Hứa Trân Trân lại chui vào trong máy ghi âm? Là tên họ Trần kia cố tình tạo ra sao? Không thể nào! Anh ta vốn không biết bọn mình sẽ đến Khu Nội Trú Số Ba, vì lời đề nghị của mình nên mới đổi sang cảnh tượng này.” Hàn Thu Minh thật muốn tát thật mạnh vào miệng của mình: “Mình đúng là lắm chuyện mà!”
“Máy ghi âm vốn chính là đồ ở bệnh viện Điền Đằng, chẳng lẽ Hứa Trân Trân do mình hư cấu lại biến thành ma thật sao?” Nhiệt độ xung quanh anh ta đang giảm xuống, da thịt thật lạnh, vai cũng càng ngày càng nặng: “Cứ chạy ra ngoài trước rồi nghĩ tiếp, quá quỷ quái, nơi này quá quỷ quái.”
Hàn Thu Minh chạy về phía trước, nhưng mà còn chưa chạy được mấy bước thì anh ta đã bắt đầu thở dốc mệt mỏi, chân giẫm trên chăn đệm không thể hoạt động được, hơn nữa cơ thể còn có cảm giác càng ngày càng nặng.
“Xảy ra chuyện gì? Thật giống như đang cõng thứ gì vậy?” Hàn Thu Minh nhìn thoáng qua phía sau lưng, máy ghi âm đã bị anh ta ném ở góc tường, bởi vì rơi trên đệm nên không bị hỏng hóc gì, vẫn tiếp tục phát như thường.
Cuộn băng chuyển động bên trong máy ghi âm, vừa giống một khuôn mặt kỳ quái đang cười, lại vừa giống một vòng xoáy sẽ hút người ta vào nếu nhìn lâu.
“Mình phải chạy đi.”
Máy ghi âm ở cách đó rất xa, nhưng mà âm thanh sột soạt vẫn nghe rõ ràng như cũ.
“Đau quá, đau quá...”
Giọng nói của người phụ nữ liên tục giày vò đầu óc của Hàn Thu Minh, khuôn mặt anh ta dần trở nên dữ tợn: “Đừng ồn ào! Nếu không tôi sẽ khiến cô không thể ồn ào được đấy!”
Anh ta đánh vào không khí, đứng im một chỗ khua xung quanh, muốn tìm được nơi phát ra âm thanh, anh ta luôn có cảm giác phía sau lưng mình có một người phụ nữ đang nói chuyện.
“Cút!”
Anh ta lôi điện thoại ra để chế độ ánh sáng mạnh rồi mở camera ra quay ở phía sau mình, di chuyển ống kính một lúc, một khuôn mặt quen thuộc mà anh ta đã thấy vô số lần trên báo và các tài liệu của bệnh viện xuất hiện.
“Hứa, Hứa Trân Trân!”
Điện thoại di động rơi xuống, Hàn Thu Minh liều mạng chạy về phía cuối hành lang, cơ thể anh ta càng ngày càng lạnh, giọng nói nọ như hình với bóng với anh ta.
“Đau quá, đau quá, đau quá!”
Chạy đến chỗ rẽ, Hàn Thu Minh lại đi đến nơi con rối đang nằm, anh ta vốn không để ý đến sự thay đổi của mấy con rối, chỉ điên cuồng xông về phía trước.
Nhưng mà không biết đã xảy ra chuyện gì, anh ta rõ ràng đã nhìn kỹ đường rồi mà bắp chân vẫn vấp phải vật gì đó, cả người ngã sấp xuống giữa đám con rối, kính cận độ cao trên mắt cũng bị văng ra ngoài!
“Kính của tôi!”
Hàn Thu Minh quỳ rạp trên mặt đất, bốn phía hoàn toàn mơ hồ, khắp nơi đều là tay, chân và đầu người.
Anh ta bò về phía kính của mình, nhưng cái kính lại di chuyển cùng với những con rối, càng ngày càng xa anh ta.
Điều tồi tệ hơn chính là trong bóng tối mơ hồ có vô số đầu người và phần cơ thể rơi rụng đang đến gần anh ta.
“Cái gì đây? Đừng tới đây! Cứu tôi với! Cứu tôi!”