“Trong bốn người chỉ có thể giữ lại ba người.”
Trần Ca cũng cảm thấy ớn lạnh trong lòng, trong môi trường kỳ lạ như thế này, bị từ bỏ rất có khả năng báo hiệu cho cái chết.
“Đi qua đi, cậu vẫn chưa đủ tư cách ngồi cùng một chỗ với chúng tôi.” Người ngồi thứ năm ở bên phải bàn ăn mở miệng nói, hắn ta ở gần Trần Ca nhất, ánh mắt nham hiểm: “Tôi hơi thích mặt nạ của cậu đấy.”
Trần Ca không trả lời hắn ta, chỉ đứng bên cạnh ba người mới.
“Người số một, tiếp tục kể chuyện cũ của cậu đi, lần này không có ai xen ngang câu chuyện của cậu nữa đâu.” Người đàn ông ngồi đầu ở bên trái hình như là thành viên nòng cốt trong hiệp hội, không ai dám phản bác lời hắn ta nói.
Người được gọi là một người mới, nhìn qua thì tuổi tác khá lớn, người đó đeo một cái mặt nạ màu đen che hết cả khuôn mặt, nhưng lại để lộ bộ tóc hoa râm.
Tay chân nhỏ bé, thoạt nhìn khá yếu đuối, da thịt nhăn nheo, không hề đàn hồi, còn có thể nhìn thấy vết đồi mồi của người già trên cánh tay lộ bên ngoài.
“Vậy để tôi kể tiếp.”
Người số một ho khan vài tiếng, lúc nói chuyện ông ta còn có một thói quen nhỏ, luôn kết hợp với các động tác tay, cho nên khiến người khác cảm thấy buồn cười.
“Câu chuyện xưa này xảy ra ở Bệnh Viện Nhân Dân thành phố, là tôi tận mắt nhìn thấy, vô cùng chính xác.”
“Tôi bị mắc bệnh phổi nên luôn phải nằm trong bệnh viện điều trị và ở trong phòng chăm sóc đặc biệt.”
“Có một ông lão ở cùng phòng với tôi, tôi không biết ông ấy bị bệnh gì, tôi chỉ biết là ông ấy phải chịu đựng đau đớn mỗi ngày và luôn ở bên bờ vực của sự sống và cái chết.”
“Câu chuyện bắt đầu vào buổi tối một tuần trước.”
“Ông ấy ngủ không sâu, chỉ cần hơi có gió thổi cỏ lay là sẽ tỉnh, nửa đêm hôm đó, cũng không biết là mấy giờ, tôi đột nhiên phát hiện ông lão ấy không ngủ, ông ấy đang mở to mắt nhìn vào một chỗ nào đó trong phòng.”
“Tôi cũng nhìn vào nơi mà ông ấy đang nhìn, nhưng chỗ đó không có cái gì cả.”
“Tôi bật đèn lên, hỏi ông ấy đang nhìn cái gì vậy?”
“Ông ấy nói ở chỗ đó có một người.”
“Nhưng đến khi tôi hỏi cụ thể dáng vẻ của người đó ra sao, mặc quần áo gì thì ông lão lại ấp a ấp úng, không trả lời được.”
“Nửa đêm ngày thứ hai, tôi có cảm giác trong phòng hơi lạnh, sau khi tỉnh dậy thì phát hiện ông lão nằm trên giường bệnh bên cạnh đó đang mở to hai mắt nhìn tôi.”
“Tôi sợ hết cả hồn, sau khi bật đèn lên, ông lão quay đầu đi, sau đó mặc kệ tôi hỏi cái gì, ông ấy cũng không chịu nói.”
“Ngày thứ ba, lúc ngủ tôi không dám tắt đèn, dưới ánh đèn mờ mờ tôi ngủ rất ngon, làm một giấc đến khi trời sáng.”
“Nhưng khi tôi tỉnh lại lại phát hiện trên chăn và ga trải giường có vài vết chân bụi bặm, giống như đêm qua có người đứng ở trên giường của tôi.”
“Tôi lại càng lo lắng, cả đêm không dám đi ngủ, cứ có cảm giác nhắm mắt lại là sẽ xảy ra chuyện chẳng lành.”
“Tôi chỉ dám ngủ vào ban ngày, khi trời tối luôn giữ tỉnh táo.”
“Ngày thứ tư cũng không xảy ra chuyện gì cả, nhưng mà vào buổi tối ngày thứ năm, tôi đã nhìn thấy một chuyện vô cùng kinh khủng.”
“Sau 0 giờ đêm, ông lão đó đứng dậy khỏi giường, ông nhón lên đi bằng mũi chân, giống như vậy...”
Người số một đeo mặt nạ màu đen buông hai tay xuống, bắt chước dáng vẻ của ông lão lúc đó, đầu ngón chân nhón lên, cơ thể dừng một lát rồi bắt đầu đi lại quanh phòng, trông vô cùng đáng sợ.
“Ông lão đi quanh giường của tôi vài vòng, tôi cũng không biết ông ấy đang làm gì, mặt ông ấy lõm sâu, hai mắt lồi ra, da mặt nhăn nheo.”
“Tôi mở miệng đánh thức ông ấy, ông ấy lại quay lại giường bệnh nằm, đôi mắt nhìn về phía cửa phòng bệnh.”
“Ông ấy nói có người ở bên ngoài gọi tên ông ấy, nhưng mà ông ấy cũng không biết có nên đi ra hay không.”
“Vào ngày thứ sáu, sau khi màn đêm buông xuống, tình trạng sức khỏe của ông lão trở nên tồi tệ hơn. Ông ấy thở không ra hơi, nói không ra lời, ho khan không ngừng, như thể có thứ gì đó bị nhét trong khí quản.”
“Bác sĩ tiến hành điều trị khẩn cấp cho ông ấy, thẳng đến hơn 11 giờ tối, tình huống của ông ấy mới ổn định lại, nhưng sắc mặt của ông ấy lại càng tệ hơn, giống như có một làn sương mù xám xịt phủ kín khuôn mặt ông ấy.”
“0 giờ trôi qua, ông lão lại mở mắt, lần này ông ấy nhìn chằm chằm vào cửa phòng bệnh, trong miệng lẩm bẩm cái gì đó.”
“Khoảng một lúc sau, ông lão đi xuống giường bệnh, chạy ra khỏi phòng bệnh với một tư thế kỳ quái, đến tận bây giờ vẫn chưa quay lại bệnh viện.”
Sau khi nói xong câu cuối, người mới số một lại ho khan, cơ thể của ông ta rất yếu.
“Một câu chuyện xưa rất đặc sắc.” Người đàn ông ngồi đầu bên trái gật đầu.
“Ha ha, cảm ơn vì đã khen.” Người mới số một cười như một con quạ kêu, vô cùng khó nghe.
Người ngồi hai bên bàn ăn châu đầu ghé tai, đang đánh giá chuyện cũ của người số một.
Trần Ca không nói năng gì, đứng ở cuối cùng, anh đứng nghe chuyện cũ của ông lão từ đầu đến cuối, ngay khi ông lão nói câu đầu tiên, anh đã cảm giác hơi sai rồi.
Nếu dựa theo câu chuyện của ông lão thì ông ta nằm trong phòng chăm sóc đặc biệt, nhưng mà theo như Trần Ca biết, tất cả phòng chăm sóc đặc biệt ở Cửu Giang đều là phòng đơn, sẽ không có trường hợp hai bệnh nhân bị bệnh nặng sống cùng nhau.
Lúc đầu, anh còn nghĩ rằng ông lão đang nói dối, nhưng càng nghe ông ta nói, anh lại càng cảm thấy sợ hãi, rất có thể ông lão này đang kể câu chuyện cũ của chính mình, bản thân ông ta chính là bệnh nhân nhón chân chạy ra khỏi phòng bệnh kia!
Nếu dựa theo thời gian thì hoàn toàn có khả năng, chuyện cũ của người số một bắt đầu vào một tuần trước, rạng sáng ngày thứ sáu thì ông lão chạy ra khỏi phòng bệnh, hôm nay đúng là rạng sáng ngày thứ bảy.
Hiệp hội kể chuyện lạ yêu cầu mọi câu chuyện kỳ lạ đều phải có thật, những người kỳ lạ ngồi hai bên bàn ăn cũng không nghi ngờ gì, điều đó cho thấy câu chuyện mà ông lão vừa kể là sự thật.
Trần Ca cúi đầu, liếc mắt nhìn người mới số một một chút, hình như ông ta không có cái bóng.
“Chuyện cũ của số một rất đặc sắc, đó là một khởi đầu tốt, bây giờ hãy lắng nghe chuyện cũ của số hai.” Người đàn ông ngồi đầu bên trái mở miệng, những người khác lập tức im lặng.
“Đến cậu rồi, số hai.” Người mới số một rất vui vẻ, thỉnh thoảng còn ho khan vài tiếng.
Người mới số hai mặc một cái áo khoác bốc mùi, đeo một cái mặt nạ lợn bằng nhựa được mua ở quầy hàng trên phố, người này có chiều cao gần bằng Trần Ca, nhưng mà cơ thể rất gầy.
“Chuyện cũ của tôi là do vợ cũ kể, nhưng mà tôi có thể đảm bảo nó tuyệt đối chính xác.”
“Cô ấy là một giáo viên dạy múa ở một trường học, trong lớp học của cô ấy có một cô gái vô cùng có thiên phú, bất kể là năng lực, vóc dáng hay là nhan sắc đều vượt xa những người khác.”
Người đàn ông số hai chép miệng: “Cô gái đó giống như là một con thiên nga trắng thực sự, mà những học sinh khác so với cô ấy chỉ như một đám vịt quê mùa.”
“Chuyện cũ bắt đầu từ mấy năm trước, vợ cũ của tôi đã chọn sáu cô gái trong lớp để thành lập một đội, chuẩn bị tham gia cuộc thi múa của thành phố.”
“Năm trong số sáu cô gái bởi vì ghen tị mà cố ý cô lập học sinh vô cùng có thiên phú kia.”
“Trong cuộc thi cấp thành phố, học sinh vô cùng có thiên phú kia đã thay đổi cái nhìn của ban giám khảo bằng chính năng lực của mình, làm cho cả đội có thể vào vòng trong.”
“Nhưng khi ăn mừng liên hoan, lại không có ai mời học sinh kia.”
“Để chuẩn bị cho cuộc thi cấp tỉnh, sáu người bọn họ đã bắt đầu tập luyện đặc biệt trong kỳ nghỉ hè, mâu thuẫn thực sự đã nổ ra vào thời điểm đó.”