“Đói ghê, muốn ăn hắn ta, ăn tất cả bọn họ. Để biến bọn họ trở thành thứ gì đó trong bụng mình, để cho bọn họ trở thành chất dinh dưỡng của mình.”
Người đàn ông nhìn bầu trời, nhìn từng con mắt đỏ rực đang lẩn trốn trong bóng tối kia.
“Mấy người cũng đang nhìn tôi, đúng không? Đừng lẩn trốn nữa, tôi nhìn thấy mấy người rồi. Mấy người ở ngay xung quanh tôi, mấy người nhìn cơ thể của tôi, muốn ăn sạch tôi. Mấy người cũng muốn ăn tươi nuốt sống tôi. Nhưng mà tại sao lại không dựa vào năng lực của bản thân mà làm chứ? Mấy người đang sợ hãi cái gì? Đi ra đi, đi ra đi! Tất cả đều đi ra cho tôi!”
Âm thanh càng lúc càng lớn, trên cả con đường đều là tiếng gào rú của người đàn ông, ông ta không sợ hãi bất kỳ thứ gì, cứ như ông ta không hề có cái cảm xúc mang tên sợ hãi này.
Đường phố màu đỏ, máu tươi nhỏ tí tách trên mặt đất.
Thịt thối chất đống cùng rêu phủ kín các ngõ hẻm, những con ngươi màu đỏ lẩn trốn trong đường ống nước, còn có cả những góc tường tăm tối, ánh sáng không thể chiếu đến được.
Một đống thứ gì đó có hình thù kỳ quái, tướng mạo kinh khủng đi ra từ đó.
Đã không thể dùng từ kinh khủng hoặc là kinh hãi đơn giản để hình dung bọn chúng nữa. Đây không phải là khí thế đẫm mùi máu tươi, chỉ cần giết rất nhiều người hoặc là tàn sát rất nhiều thứ là có thể có được.
Chúng không phải người, cũng không thể nào là thứ người có thể biến thành được, chúng hẳn là thứ sinh sống phía sau cửa.
Chúng là sinh mạng bên kia cánh cửa, là quái vật sống trong những cơn ác mộng, sinh sôi bằng cách ăn các năng lượng tiêu cực và những cảm xúc tiêu cực của người sống.
Bọn chúng không có hình dạng cố định. Khác với con người, cơ thể và tay chân của chúng đều vặn vẹo thành những góc độ không thể làm được. Nếu buộc phải mô tả thì chúng giống như những thi thể trong hiện trường vụ tai nạn xe, bị nghiền nát dưới bánh xe, và bị kéo xa mấy chục mét.
Bọn chúng không thể được gọi là người, hoặc có lẽ là bọn chúng chỉ vì ăn quá nhiều tâm trạng tiêu cực do người sống để lại nên mới bị biến thành hình dạng giống con người. Chúng có tư duy tương tự con người, và cũng yêu thích loại thức ăn ngon miệng tên là con người này.
“Đang chờ tôi rồi đúng không? Có phải các người đã lên kế hoạch từ trước rồi đúng không? Đêm nay định mang tôi lên bàn ăn, để tôi trở thành món chính của các người. Tôi nhìn thấy mấy người đã chuẩn bị xong dao nĩa rồi. Tôi cũng nhìn thấy ánh mắt tham lam của mấy người. Tôi thấy động tác nuốt nước bọt của mấy người, nhìn thấy hầu kết của các người đang run lên vì sung sướng.”
Người đàn ông la to giống như bị điên, cũng không tránh né, chỉ đứng im tại chỗ đợi những thứ đó vây xung quanh.
“Mấy người nghĩ tôi sẽ sợ sao?" Người đàn ông nhẹ nhàng ôm lấy đầu của người yêu, vẻ mặt say mê.
“Tôi thích cái loại cảm giác này, tôi yêu thích sự chết chóc, sùng bái sự điên cuồng, kêu khóc, rít gào trong sự cuồng loạn. Có thể hô to những lời mà lúc làm người không dám nói. Ở chỗ này, tôi có thể làm tất cả những gì mình thích. Cuối cùng cũng không cần che giấu, cũng không cần nhẫn nhịn nữa. Tôi có thể dùng tay chân của người sống để làm đồ chơi, tôi có thể mở hộp sọ của mình ra, nhìn vào linh hồn của mình. Sau đó lấy bản thân của quá khứ làm món quà cho mình ở hiện tại.”
“Rất nhiều người nghĩ tôi bị điên rồi, nhưng thực ra tôi điên hay không thì liên quan gì đến bọn họ chứ?”
“Trước đây tôi là một bác sĩ, nhưng là một bác sĩ đến cả bệnh của bản thân mình cũng không chữa được, thế thì làm bác sĩ để làm gì chứ?”
Tay nâng cái đầu từ từ hạ xuống, tơ máu ngập tràn trong mắt người đàn ông. Ông ta nhìn đám quái vật càng ngày càng gần, nụ cười trên mặt không kìm nén được nữa, khóe miệng rạn nứt lan sang hai bên má, máu thịt bị xé ra, để lộ một nụ cười cực kỳ kinh khủng.
“Bây giờ tôi nên được gọi là một người sành ăn. Việc yêu thích nhất chính là ăn, nhấm nháp tất cả những thứ mà mình nhìn thấy, nhét tất cả những món ngon vào trong dạ dày của mình.”
Lại một tiếng cười khiến da đầu tê dại phát ra từ miệng của người đàn ông.
Ông ta bị tất cả quái vật vây quanh, nhưng ông ta vẫn không hoảng loạn một chút nào. Giống như người bị bao vây không phải là ông ta, mà chính là mấy con quái vật này.
“Lại đến thời gian thích hợp nhất để kiếm ăn rồi. Chà, với bộ dạng như mình bây giờ, rốt cuộc là dùng từ kiếm ăn thích hợp hơn, hay là dùng từ ăn cơm thích hợp hơn nhỉ? Quên đi, đều giống nhau cả. Kết quả của bọn họ đều là trở thành một bộ phận trên cơ thể mình thôi.”
Giọng nói của người đàn ông như kẻ điên, nhưng ông ta có tư cách nói những thứ này, nguyên nhân là bởi vì thực lực của ông ta cũng đã đến mức rất dọa người.
Trong khi ông ta lầm bầm lầu bầu nói những lời này, áo bác sĩ màu đỏ trên người ông ta vẫn đang nhỏ máu ra xung quanh không ngừng.
Từng sợi xích thô to, do rất nhiều tơ máu tạo thành vươn ra từ phía sau lưng ông ta, biến ông ta thành một con quái vật đang mọc ra vô số cái đuôi lớn.
Máu thịt ngưng kết lại, dáng vẻ của ông ta vào thời điểm này giống con quỷ lớn mà ông ta đã khắc trên cánh cửa nhà ma của Trần Ca đến ba, bốn phần.
“Vạn vật trên thế gian, tương sinh tương khắc, duy chỉ có con người là có hơi kỳ lạ, tôi vẫn đoán không ra thứ đối ứng với con người là gì. Tôi đã từng cho rằng thứ đối ứng với con người là quỷ, nhưng mãi đến khi biến thành quỷ tôi mới phát hiện, thì ra thứ đối lập với người không phải là quỷ, mà là thần! Thần chi phối tất cả mọi thứ!”
Từng sợi xích to lớn quét ngang qua cả con đường.
Tơ máu dày đặc, sau khi va chạm với bóng quỷ thì không ngừng nổ tung thành nhiều mảnh. Giống như có một con rắn độc có tư duy của bản thân đang chui vào trong cơ thể bọn họ, cắm rễ ở trong tim bọn họ, điên cuồng hấp thu dinh dưỡng trong cơ thể bọn họ.
Tiếng kêu thảm thiết vang lên trên khắp đường phố. Cơ thể mấy con quái vật kia lập tức khô quắt với một tốc độ mà dùng mắt thường cũng có thể thấy được.
Nghe tiếng kêu rên bên tai, người đàn ông cất tiếng cười to. Ông ta cười, khóe miệng nứt ra đến tận mang tai. Ông ta cười, thế mà lại chảy nước mắt!
Nhưng mà hình như ông ta hoàn toàn không phát hiện ra, cứ cười điên cuồng, giống như tất cả đau khổ, tất cả những chuyện không thể vãn hồi cũng có thể trút ra ngoài theo nụ cười này.
“Còn chưa đủ, vẫn còn thiếu rất nhiều! Tôi còn chưa ăn no! Thật là đói, tôi muốn ăn tươi nuốt sống toàn bộ bọn họ, tôi muốn ăn tươi tất cả những người có suy nghĩ muốn ăn tôi!”
Tiếng cười cuồng loạn lại phát ra từ cái miệng nứt nẻ của ông ta một lần nữa.
Máu theo vết thương chảy xuống, không ai biết rốt cuộc ông ta đã gặp phải chuyện gì ở nơi này. Không ai biết tại sao ông ta lại biến thành bộ dạng như hiện tại. Nhưng có một điều có thể khẳng định, ông ta còn sống, dùng một phương thức sống khiến người khác không thể nào hiểu được, một phương thức sống tràn ngập hủy diệt.
Máu tươi nhuộm đỏ cả hàm răng của ông ta, sau lưng ông ta kéo lê vô số quái vật.
Từng sợi dây xích xuyên qua cơ thể của những con quái vật kia.
Ông ta tha theo những con quái vật đó, chạy về phía cuối đường.
Ở khúc rẽ phía cuối đường, có một tòa nhà bị đốt cháy.
Tòa nhà đó cao hơn mười tầng, nhìn qua các cửa sổ bị vỡ, có một căn phòng trong tòa nhà đó có cánh cửa không phải màu đỏ.
Một bên là màu đỏ rực, một bên là màu nâu bình thường. Phải biết rằng, ở trong thành phố màu đỏ máu này, ngoại trừ màu đen tượng trưng cho sự hủy diệt, màu đỏ tượng trưng máu tanh và màu xám của sự tuyệt vọng, rất hiếm khi có thể nhìn thấy các màu sắc khác.
“Ở phía sau cánh cửa đó, tôi ngửi thấy một mùi rất quen thuộc, thơm quá đi! Thật muốn ăn hắn ta! Chậm rãi cắn đứt đầu hắn ta, gặm nhấm xương cốt của hắn ta, thưởng thức mỹ thực chân chính!”
Người đàn ông kéo theo vô sống bóng quỷ, đứng ở bên cạnh tòa nhà bị đốt cháy.
Ông ta ngửa đầu nhìn, ở phía trên cùng của tòa nhà đó có một người đàn ông bị bọc trong áo đỏ.
Người nọ đứng từ trên cao nhìn xuống, cũng đang quan sát người đàn ông mặc quần áo bác sĩ.