Hai chân không khỏi run lên, Thượng Quan Khinh Hồng biết cái người dính đầy máu trước mặt nhất định không phải là Mã Phong.
Đó là một con quái vật, một con quái vật có kích thước hoàn toàn khác với những người bình thường!
Khi mùi máu tươi ngày càng nồng nặc, cơ thể anh ta bắt đầu lui về sau theo bản năng, khi sức chịu đựng của tinh thần đạt đến cực hạn, anh ta hét lên giục chị Rắn đi mau, rồi xoay người bỏ chạy.
Cùng lúc đó, tay của chị Rắn bị nắm lấy, Thượng Quan Khinh Hồng vừa mới gọi tên cô ta, có cảm giác giống như Thượng Quan Khinh Hồng muốn đem chị Rắn đi cùng vậy.
Không thể nhìn thấy gì trong bóng tối, chị Rắn cũng chỉ có thể nghe thấy tiếng thở dốc và tiếng bước chân của Thượng Quan Khinh Hồng.
Cô ta còn chưa kịp suy nghĩ thì đã bị người đàn ông bế lên, loạng choạng chạy nhanh trong bóng tối.
“Này! Đừng có chạy lung tung!" Chị Rắn muốn nhắc nhở Thượng Quan Khinh Hồng là còn có đồng đội vẫn ở đằng sau, nhưng Thượng Quan Khinh Hồng đã bị dọa sắp vỡ mật, mọi người sẽ trở nên đặc biệt yếu đuối sau khi họ không thể nhìn thấy ánh sáng, sự sợ hãi trong lòng sẽ được phòng lên nhiều lần.
Thượng Quan Khinh Hồng bò và chạy trong hành lang, điều kỳ lạ là bất cứ khi nào anh ta chuẩn bị chạm vào tường hoặc đi qua một cái gì đó, đều sẽ có một đôi tay bảo vệ ở trước mặt anh ta, giúp anh ta không bị thương.
Bình thường, điều này có nghĩ là có người đang bảo vệ anh ta, nhưng bây giờ Thượng Quan Khinh Hồng đã hoàn toàn mất khả năng suy nghĩ, anh ta chạy trong bóng tối, đột nhiên một đôi tay xuất hiện trước mặt, ngăn cản anh ta.
Bởi vì không biết sự thật cho nên anh ta lại càng cảm thấy sợ hãi hơn, thay đổi hướng hoặc góc độ khác, rồi tiếp tục chạy.
Thượng Quan Khinh Hồng không dám dừng lại một chút nào, như thể chỉ cần anh ta chạy đủ nhanh, con ma sẽ không thể bắt được anh ta.
Sau khi bị chặn cả chục lần liên tiếp, Thượng Quan Khinh Hồng mò vào tay vịn của hành lang, cuối cùng cũng dừng lại.
“Ở nơi tối như vậy còn có cầu thang sao?” Thượng Quan Khinh Hồng không thể tưởng tượng được cảnh tượng sau khi mình bị bước hụt, lòng anh ta đã hoàn toàn hoảng hốt.
Ngón tay run rẩy nắm lấy tay vịn, Thượng Quan Khinh Hồng đã thực hiện một động tác mà không ai ngờ tới.
Anh ta ngồi trên mặt đất, vươn hai tay ra, một tay chống xuống mặt đất và bắt đầu trượt xuống từng bậc một như thế.
Ông chủ của ngôi nhà ma lớn nhất Tân Hải, Thượng Quan Khinh Hồng, người đã nhìn thấy nhiều cảnh tượng lớn, giờ lại phải đi xuống cầu thang bằng cách thức như vậy, trong lúc đó, hai cánh tay chuẩn bị vươn ra ngăn cản anh ta đều dừng lại.
“Thượng Quan Khinh Hồng, anh đang làm cái gì vậy?” Chị Rắn nghe thấy giọng nói lạ liền lớn tiếng hỏi.
“Xuống tầng!”
Trong môi trường tối tăm như vậy, bước xuống cầu thang là quá nguy hiểm, trong lòng chị Rắn cũng rất không tình nguyện, nhưng mà cô ta cũng không có cách nào tốt hơn, cầm lấy tay vịn, ngồi xổm, bắt đầu trượt xuống.
Trong suốt quá trình, cánh tay của cô ta đều bị người khác nắm lấy, người đồng đội đó đang bảo vệ cô ta, không để cô ta bị ngã.
Tốc độ đi xuống tầng của chị Rắn rất chậm, đột nhiên mất đi thị lực, từng bước đi của cô ta đều rất cẩn thận.
Trong suốt quá trình, bàn tay đó vẫn không ngừng nâng đỡ cô ta.
“Cảm ơn, Khinh Hồng!”
Chị Rắn trẻ hơn Thượng Quan Khinh Hồng một chút, ban đầu cô ta rất coi thường Thượng Quan Khinh Hồng, nhưng điều khiến cô ta không ngờ chính là Thượng Quan Khinh Hồng lại không để cô ta lại và bỏ trốn vào thời điểm quan trọng nhất, điều này khiến cô ta có phần cảm động.
“Cô nói gì?” Một lúc sau, giọng nói của Thượng Quan Khinh Hồng vang lên ở tầng tiếp theo, chỉ trong thời gian ngắn như vậy, Thượng Quan Khinh Hồng đã dùng phương pháp của chính mình để trượt xuống tầng tiếp theo.
Nghe thấy giọng nói của Thượng Quan Khinh Hồng, mặt chị Rắn lập tức tái xanh, cô ta đã biết rằng người giúp đỡ mình không phải là Thượng Quan Khinh Hồng.
Cánh tay run rẩy nắm lấy bàn tay đang nâng mình, lạnh thấu xương, tay cô ta tiếp tục di chuyển xuống dưới, chạm vào bông hoa nhỏ thêu trên váy.
Máu tươi sền sệt đọng lại trên mép váy, trong đó còn lẫn với lông động vật.
Tay chị Rắn còn chưa kịp rời khỏi váy, cô ta đã cảm thấy bên tai có hơi ngứa, hình như có sợi tóc chạm vào lỗ tai cô ta.
Rùng mình một cái, chị Rắn rất muốn đưa tay sờ lỗ tai của mình, một luồng khí lạnh lại thổi qua vành tai cô ta.
“Khi tôi bị mù, người bạn thân nhất của tôi cũng đi cùng tôi xuống cầu thang như vậy, tôi đã từng nghĩ cô ta là bạn thân nhất của tôi.”
Giọng nói u oán truyền thẳng vào tai chị Rắn, da đầu cô ta tê dại, cả người cứng đờ.
“Bạn tốt của tôi nấu ăn cho tôi, chăm sóc tôi, cô ta và tôi là những người bạn tốt, chúng tôi không giấu nhau chuyện gì, tôi thậm chí còn muốn tặng A Minh cho cô ta. Tôi cảm thấy cô ta là cô gái tốt bụng và dễ thương nhất trên thế giới, tôi cảm thấy rất hối hận vì đã chấp nhận lời tỏ tình của A Minh khi còn đi học, tôi thích A Minh, nhưng tôi biết cô ta cũng thích A Minh.”
Lời nói của người phụ nữ vang lên bên tai chị Rắn, giọng nói càng ngày càng gần cô ta, cuối cùng giống như người nói đang nằm sấp trên lưng cô ta, môi dính vào tai cô ta.
“A Minh rời bỏ tôi, hình như là do có người phụ nữ khác, bây giờ chỉ có người bạn đó là vẫn ở bên cạnh tôi, cô ta thực sự rất tốt với tôi, cho dù có bạn trai mới, cô ta vẫn sẵn sàng chăm sóc tôi hàng ngày.”
“Tôi cảm thấy rất có lỗi với cô ta, nhưng cô ta không quan tâm đến những điều tồi tệ mà tôi đã làm trước đây, cô ta nói rằng cô ta muốn trở thành đôi mắt của tôi.”
“Mối quan hệ của chúng tôi đã tốt hơn trước rất nhiều, tôi đã chia sẻ cảm xúc của mình với cô ta, chúng tôi cũng ghi lại tất cả những điều này vào nhật ký của mình, chúng tôi đã chụp rất nhiều bức ảnh khác cùng nhau, mỗi lần người bạn đó đều ăn mặc đẹp đẽ cho tôi, cô ta nói rằng tôi là cô gái xinh đẹp nhất mà cô ta từng gặp khi học ở trường.”
“Tôi cảm thấy rất may mắn vì mình đã gặp một người bạn tốt như vậy, mãi cho đến một ngày.”
Giọng người phụ nữ mang theo hơi lạnh thấu xương: “Hôm đó cô ta về rất muộn và có vẻ đã uống rất nhiều rượu, cô ta dùng chìa khóa mở cửa phòng tôi và nói rằng muốn đưa tôi đi bộ.”
“Tôi ngửi thấy mùi rượu khắp người cô ta, vì vậy tôi muốn để cho cô ta nghỉ ngơi thật tốt, không nên chạy lung tung, nhưng cô ta đã ngắt lời tôi một cách thô lỗ, mạnh mẽ cầm tay tôi và lôi tôi ra ngoài trong khi tôi vẫn mặc đồ ngủ.”
“Tôi kháng cự trong vô thức, nhưng lại bị cô ta nắm lấy tóc tôi và đè người tôi xuống.”
“Cô ta nói với tôi rằng, ngày hôm nay cô ta thất tình, vì vậy tốt nhất là tôi không nên trêu chọc cô ta.”
“Giọng điệu kinh khủng đó hoàn toàn khác với cô ta bình thường.”
“Sau khi ra khỏi nhà, cô ta bắt tôi lên tầng, tôi rất sợ hãi, nhưng cô ta vẫn nắm lấy tay tôi, giống như bây giờ vậy.”
Chị Rắn rõ ràng cảm thấy cánh tay của mình bị một lực khống chế, cơ thể bắt đầu nghiêng về phía trước.
“Cô ta vẫn không nói cho tôi biết cô ta muốn làm cái gì, mãi cho đến khi chúng tôi lên đến sân thượng, cô ta đột nhiên nắm lấy tóc của tôi, và áp sát tai tôi hỏi một câu.”
“Cô ta nói, cô ta ghét tôi, bắt đầu từ khi còn đi học, và cho đến tận bây giờ.”
“Tôi không biết tại sao cô ta lại ghét tôi, mãi cho đến khi cô ta đẩy tôi xuống cầu thang; cho đến khi tôi mở mắt ra lần nữa và chứng kiến cảnh đầu mình đang chảy máu nằm trên cầu thang; và thẳng cho đến khi tôi phát hiện ra rằng quyển nhật ký ghi chép cuộc sống giữa tôi và cô ta, trong đó viết đầy những từ đi chết đi, đi chết đi, tiện nhân mau chết đi! Lúc đó tôi mới nhận ra rằng chúng tôi không thực sự là bạn tốt, tôi sẵn sàng ở bên cạnh một người quái gở xấu xí như cô ta là bởi vì cô ta có thể phụ trợ cho vẻ đẹp của tôi; mà cô ta thì sẵn lòng làm bạn bè với tôi, một người xinh xắn trong sáng hơn cô ta rất nhiều, hóa ra là cô ta muốn nhìn tôi dần dần trở nên xấu xí hơn cô ta.”
Mặt chị Rắn bị nâng lên, lúc này cơ thể chị Rắn căng cứng, cô ta có thể cảm nhận được trong bóng tối có một khuôn mặt đang dán sát mặt mình.
“Nhân tiện, tôi quên nói một điều này, ngày đó cô ta thất tình là vì A Minh sắp kết hôn. Đáng tiếc, cô dâu không phải là tôi, mà cũng không phải là cô ta! Ha ha ha ha ha ha!”
Một nụ cười chói tai vang lên bên tai, chị Rắn cảm thấy có vô số bàn tay nắm lấy mình, muốn trực tiếp kéo cô ta xuống vực sâu.
“Đừng đến đây! Cứu! Cứu tôi với!”
Tối đen như mực, không thể nhìn thấy gì, xung quanh chỉ có những nỗi sợ hãi vô bờ bến và lòng người còn tối tăm hơn chính bóng tối này.
Sau khi tiếng kêu cứu của chị Rắn vang lên vài lần, cơ thể cô ta mềm nhũn ngã xuống đất, Thượng Quan Khinh Hồng ở tầng dưới không biết chuyện gì đã xảy ra, lần đầu tiên khi nghe thấy tiếng kêu cứu của chị Rắn, anh ta vội vàng đi xuống.
Cái quần đã bị mài hỏng, cái mông thì đau nhức, nhưng anh ta không quan tâm chút nào.
Trái tim anh ta hoàn toàn bị chi phối bởi nỗi sợ hãi, anh ta cảm thấy những cánh tay lạnh như băng và những người chết đang ở khắp mọi nơi.
Trong miệng vô thức phát ra âm thanh, Thượng Quan Khinh Hồng chưa bao giờ tuyệt vọng như ngày hôm nay.
Anh ta bò lung tung không có mục đích trong bóng tối, không nhìn thấy ánh sáng, không biết xung quanh mình có cái gì, không có hy vọng, cũng không có phương hướng, anh ta thậm chí còn không biết mình đang ở đâu.
“Rốt cuộc nơi này lớn như thế nào vậy! Thả tôi ra! Tôi không chơi nữa! Tôi chịu thua!”
Nỗi sợ hãi đã đè bẹp Thượng Quan Khinh Hồng, anh ta quỳ rạp trên mặt đất, lớn tiếng khóc to, nhưng điều khiến anh ta tuyệt vọng hơn cả là xung quanh chỉ có thể nghe thấy giọng nói của chính bản thân mình.
Không có ai xuất hiện, không có ánh sáng lóe lên, anh dường như đã bị ném xuống đáy biển sâu, bản thân đang dần dần chìm xuống.
Thượng Quan Khinh Hồng đột nhiên cảm thấy khó thở, lồng ngực vô cùng ngột ngạt, anh ta hét lên như điên, khóc đến khản cả cổ, thẳng cho đến khi một cánh tay khô như củi đánh gục.
“Người bình thường không thể cầm cự được ba phút trong bóng tối tuyệt đối này, ông chủ đã giải cứu Ứng Đồng ra khỏi thế giới sau cánh cửa như thế nào vậy? Cậu ấy không những không gục ngã trong bóng tối tuyệt đối mà còn tránh được những kẻ sát nhân đang truy đuổi, thậm chí còn nện cho kẻ sát nhân một phát búa...” Chú đầu gỗ khống chế được Thượng Quan Khinh Hồng đang sụp đổ, giúp anh ta kích hoạt hệ thống ngất xỉu để bảo vệ cơ thể, sau đó lặng lẽ rời đi.
Tiếng hét của chị Rắn và Thượng Quan Khinh Hồng lần lượt vang lên, Mã Phong nằm úp sấp sau cánh cửa, không dám nhúc nhích.
So với nỗi sợ hãi do nhà ma này mang lại, nhà ma ở Khu vui chơi Tương Lai Ảo thực sự giống như chơi đồ chơi vậy, cảm giác chân thực này rất khó để tái ta bằng công nghệ hiện tại.
“Muốn bỏ cuộc sao?” Nắm chặt bàn tay, Mã Phong là người cực kỳ mạnh mẽ, anh ta không muốn thừa nhận mình yếu hơn người khác.
“Anh Mã, chúng ta có thể đi ra ngoài, những con ma đó dường như đã rời đi.” Giọng của Tôn Tiểu Quân vang lên bên cạnh Mã Phong, vừa nãy trước khi những ma quỷ đến nhiều hơn, Tôn Tiểu Quân đã kéo Mã Phong vào căn phòng bên cạnh.
“Tiểu Tôn, làm sao mà cậu biết rằng đám ma quỷ sẽ đến?”
“Tôi suy ra từ tiếng mèo kêu, tôi vẫn luôn tự hỏi tại sao tiếng mèo kêu cứ liên tục truyền đến, âm thanh lại càng lúc càng gần, cảm giác như có người đang đuổi theo con mèo vậy.” Tôn Tiểu Quân nhỏ giọng phân tích.
“Đã hiểu.” Mã Phong thở dài: “Không ngờ tôi đã thuê nhiều nhà thiết kế hàng đầu như vậy lại vẫn không bằng một du khách bình thường như cậu, Tiểu Tôn, trước đây có lẽ tôi đã hiểu lầm cậu rồi.”
“Nói như thế nào đây... Nhà ma này rất lợi hại, tốt hơn hết là sau này anh không nên chiến đấu chống lại nó nữa.” Tiểu Tôn có tấm lòng thiện lương, cậu ta nghĩ rằng nếu mình có thể thuyết phục Mã Phong mà "gươm không cần dính máu", khiến Mã Phong nhận ra sai lầm của mình, điều đó cũng rất có lợi cho nhà ma, tương đương với việc ít đi một kẻ thù.
“Nghe giọng điệu của cậu, cậu biết rõ nhà ma này sao? Chẳng lẽ cậu thật sự là nhân viên ở đây?" Mã Phong cúi đầu, ánh mắt u ám, nhưng giọng nói lại dịu dàng.
“Tôi không phải là nhân viên ở đây, nhưng tôi rất thích đến tham quan nhà ma này, nên cũng biết ít nhiều về nơi này. Nếu như anh hứa sau này sẽ không nhắm vào nhà ma này nữa, tôi có thể sẽ tìm cách giúp anh tìm ra lối thoát, còn về phần qua cửa, anh đừng nghĩ đến nữa, đó là điều không thể.” Tiểu Tôn rất thành khẩn.
“Nhà ma này quá đáng sợ, cho tôi mười lá gan tôi cũng không dám tới đây nữa đâu. Ông chủ của nhà ma này là một người tài, có thể đưa nhà ma đến cảnh giới này, Mã Phong tôi phục rồi.” Ngoài miệng thì nói đã phục nhưng trong mắt lại lộ ra vè độc ác, Mã Phong biết rằng diễn viên nhà ma này có thể nhìn thấy biểu hiện của mình, vì vậy anh ta vẫn luôn cúi đầu khi nói chuyện.
“Được, vậy tôi sẽ cố gắng đưa anh ra ngoài, anh nhất định phải đi theo tôi!”
Mười mấy giây sau, Tiểu Tôn mở cửa phòng: “Ma quỷ đã rời đi rồi, nhanh lên! Chúng ta cứ bám vào cửa mà đi, gặp nguy hiểm liền trốn vào trong phòng.”
Hai người bám tường tiến về phía trước, khi sắp đến đầu cầu thang, tiếng mèo kêu lại vang lên, Tôn Tiểu Quân nắm lấy Mã Phong đang bối rối đi vào phòng bên cạnh.
Tiếng kêu của con mèo biến mất, cả hai lại bước ra khỏi phòng và đi vào cầu thang.
Sau khi lặp lại nhiều lần như vậy, bọn họ đã đến được tầng hầm thứ 2.
Tiếng mèo kêu lại vang lên lần nữa, Tôn Tiểu Quân và Mã Phong đã có kinh nghiệm, trực tiếp mò đến cánh cửa phòng bên cạnh và trốn vào.
“Cảnh này trông có vẻ khó, nhưng thực ra chỉ cần bạn nắm vững quy tắc thì mọi chuyện rất dễ dàng, khi tiếng mèo kêu thì có nghĩa là ma quỷ đang đến, lúc đó chúng ta chỉ cần trốn vào phòng bên cạnh là được.” Miệng Mã Phong lộ ra nụ cười khinh thường: “Bây giờ chúng ta chỉ cần đợi tiếng mèo kêu ngừng lại, sau đó lại đi ra ngoài là được.”
“Không sai.” Tôn Tiểu Quân cũng gật đầu: “Những ma quỷ đó hình như không vào phòng được.”
“Uỳnh!”
Tôn Tiểu Quân còn chưa dứt lời thì cánh cửa trước mặt họ đã bị mở ra.
Trong bóng tối, hai người đứng im tại chỗ, cơ thể giống như bị đông cứng lại.
Mã Phong thậm chí còn không dám hô hấp, chậm rãi ngồi xổm xuống, lùi về phía sau bức tường.
Anh ta phát hiện phía sau mình hình như có một cánh cửa, anh ta lặng lẽ lui vào trong đó.
Bàn tay chạm vào giường và tủ quần áo, Mã Phong nằm trên mặt đất, lặng lẽ trốn xuống dưới gầm giường.
Tiếng mèo kêu không những không yếu đi mà ngày càng gấp gáp hơn, dường như con ma đã vào trong phòng.
Không nhìn thấy cái gì, Mã Phong cũng không dám gọi tên Tôn Tiểu Quân, anh ta nằm một mình dưới gầm giường.
Tiếng mèo kêu càng ngày càng gần, cuối cùng dường như đã đi vào phòng ngủ mà anh ta đang ở, trực tiếp vang lên trước mặt hắn.
“Tại sao mình lại cảm thấy Tiểu Tôn nói không đúng, những con mèo này dường như không phải đang nhắc nhở chúng ta là ma quỷ đang ở gần, mà là đang mật báo cho ma quỷ, cố ý tiết lộ vị trí của chúng ta!”
Vài giây sau, tiếng mèo kêu đột nhiên biến mất.
Mã Phong vẫn nằm dưới gầm giường, anh ta từ từ di chuyển cơ thể bò về phía cánh cửa, lỗ tai đột nhiên có chút ngứa ngáy, giống như là vừa chạm vào thứ gì đó.
Anh ta nghiêng đầu sang chỗ khác, ngón tay sờ sờ vào chỗ đó, một sợ tóc quấn quanh vào tay anh ta.
Anh ta chạm vào một mặt người lạnh như băng, người đó đang bị trói ở dưới gầm giường, lúc này đang mặt đối mặt với anh ta.