“Lẽ nào cha mẹ của ông chủ Trần đã bị anh ta…” Tống An cảm thấy cổ họng mình như bị nhồi đá lạnh, lúc nói câu này miệng môi đều không ngừng run lẩy bẩy.
“Trong căn phòng bệnh ở cửa kia, vết máu ở mép giường cậu cũng nhìn thấy rồi, lúc đó có người ngoài nên tôi không tiện nói.” Quách Diểu thò tay vào túi lấy điếu thuốc ra ngậm trong miệng: “Máu nhân tạo tuyệt đối không phải màu sắc đó, có thể những vết cào và dấu tay chúng ta nhìn thấy đều là do người thật để lại.”
“Những vết cào và vết máu trong cảnh tượng này rất nhiều, nếu tất cả chúng đều là thật.” Tống An run rẩy, liếc nhìn xung quanh, đây nào phải nhà ma, rõ ràng chính là lò mổ đó!
“Đại ca, chúng ta báo cảnh sát chứ?”
“Tôi cũng muốn, có điều tham quan nhà ma của người ta, vừa vào được mười phút đã báo cảnh sát, nhỡ đâu là chúng ta hiểu lầm ông chủ Trần, vậy nửa đời sau chúng ta đều không nhấc đầu lên nổi.” Quách Diểu cắn điếu thuốc: “Đi tập hợp với những người khác trước.”
“Đại ca! Anh Tống!” Vào lúc Tống An và Quách Diểu đang nói chuyện, Đỗ Siêu Cận thở hổn hển chạy tới: “Con rối sống dậy rồi! Những con rối đó không cần con người di chuyển, tự mình theo sau bọn tôi!”
“Con rối sống dậy rồi?”
Theo thời gian trôi qua, tin xấu cứ kéo đến lũ lượt.
“Đúng đấy, thầy Hàn nói nhân viên công tác trốn trong đám con rối, ở đằng sau chuyển bọn chúng tới làm bọn tôi có cảm giác bị áp bức. Anh ta muốn cảnh cáo đối phương nên đã xông đến chỗ đám con rối muốn tìm ra nhân viên công tác.” Tiểu Đỗ hít một hơi, cậu ta cảm thấy đi cùng Quách Diểu và Tống An vẫn có cảm giác an toàn hơn.
“Anh ta không tìm thấy nhân viên công tác ở trong đám đó à?” Sắc mặt của Quách Diểu và Tống An hơi thay đổi, nhà ma này hoàn toàn không đi theo lẽ thường!
“Trong đám con rối kia không có một nhân viên công tác nào cả.”
“Không phải nhân viên công tác di chuyển, tại sao con rối cứ luôn đi theo chúng ta được? Dù Hàn Thu Minh không tốt lại còn ích kỷ, nhưng trong lĩnh vực thiết kế nhà ma này vẫn rất chuyên nghiệp.”
“Không biết nữa, thầy Hàn đã gỡ tất cả những con rối ra nhưng không phát hiện được bí mật gì, chỉ là những con rối rất bình thường.”
“Gỡ hết con rối của nhà ma người ta ra rồi?” Quách Diểu cảm thấy dự cảm không lành trong lòng kia đang dần dần thành hiện thực.
“Tôi cũng nhắc anh ta rồi, nhưng anh ta vẫn gỡ hết đầu của các con rối xuống.” Vẻ mặt Tiểu Đỗ khổ sở: “Mọi người không biết tình cảnh lúc đó đâu, thầy Hàn đứng giữa một đám con rối, nói ông chủ Trần động đến cảnh của Bệnh Viện Điền Đằng, anh ta cũng muốn lật tung nhà ma của ông chủ Trần từ chân lên đầu.”
Nghe Tiểu Đỗ nói xong, cả người Quách Diểu và Tống An đều cứng lại.
Từ chân lên đầu cái quái gì!
Tìm chết cũng phải có giới hạn chứ!
Tại sao anh cứ muốn so đo với tên giết người biến thái cơ chứ!
“Hai người sao thế?” Tiểu Đỗ phát hiện Quách Diểu và Tống An đều không nói chuyện, bầu không khí hơi nghiêm trọng: “Có phải các anh cũng bị dọa rồi đúng không? Tôi luôn đi đằng sau nhóm, cứ cảm thấy có người đang theo sau chúng ta, mỗi lần quay đầu lại thì phát hiện những con rối đó lại gần một chút. Đúng rồi! Hình như còn có một con rối cười với tôi nữa!”
“Tiểu Đỗ, thật ra chuyện con rối không quan trọng.” Điếu thuốc trong miệng Quách Diểu ban nãy đã bị cắn đứt rồi, anh ta vội vàng nhặt lên bỏ vào trong túi.
“Cái này còn không quan trọng? Đại ca, những con rối đó đếm sơ qua cũng có gần hai mươi con, nếu như tất cả chúng đều sống dậy, chúng ta xong luôn đó.” Tiểu Đỗ rất ngạc nhiên vì phản ứng của đại ca nhà mình, hoàn toàn không giống với trong tưởng tượng của cậu ta.
“Đại ca nói không sai, bây giờ còn một vấn đề quan trọng hơn cần chúng ta giải quyết.” Sắc mặt của Tống An thêm phần bi quan: “Đi tìm Hàn Thu Minh trước rồi nói.”
Thái độ của Tống An chuyển biến khiến Tiểu Đỗ càng nghĩ càng không hiểu: “Anh Tống, không phải anh và thầy Hàn từng cãi nhau sao? Bây giờ đi tìm anh ta?”
“Không còn cách nào khác.” Sắc mặt Tống An nghiêm túc: “Tôi cũng không thể nào thấy chết mà không cứu chứ?”
“Thấy chết không cứu?” Tiểu Đỗ há hốc miệng, từ khi nào mà vấn đề lại trở nên nghiêm trọng đến mức này?
“Hình như chúng ta chỉ đi tham quan nhà ma thôi mà!”
…
Sau khi Đỗ Siêu Cận và Tô Lạc Lạc đi, chỉ còn Dạ Tiểu Tâm đứng ở chỗ cũ, gan cô không nhỏ, cô hoàn toàn thích thú việc tới tham quan nhà ma, thỉnh thoảng lại lấy sổ ghi chép ra ghi lại một số thứ.
“Cô vẫn còn đang đợi tôi sao?” Hàn Thu Minh vội vội vàng vàng chạy tới, phát hiện chỉ có một mình Dạ Tiểu Tâm ở đằng sau, trong lòng có một loại cảm giác kì lạ không nói nên lời.
“Tôi thích một mình từ từ tham quan, bạn đồng hành của anh ở phía trước.” Dạ Tiểu Tâm lấy bút chỉ về phía hành lang đằng trước, bởi vì góc độ bị che khuất nên bọn họ không biết bên góc ngoặt đã xảy ra chuyện gì.
Hàn Thu Minh liếc nhìn Dạ Tiểu Tâm một cái, ánh mắt không thể dời đi nổi, anh ta gia tăng tốc độ để đi song song với Dạ Tiểu Tâm: “Có lẽ tôi có thể giúp cô rất nhiều trong việc kiểm tra đánh giá nhà ma, dù sao tôi cũng là dân chuyên nghiệp, đã từng làm ở rất nhiều nhà ma tại nước ngoài, thấy qua các loại thiết kế đáng kinh ngạc.”
“Thế sao?” Dạ Tiểu Tâm tiện tay đẩy cửa của gian phòng bệnh ở góc rẽ, kiên nhẫn nhìn từng món đồ ở bên trong.
“Tôi đã đi qua ba nhà ma lấy chủ đề là bệnh viện tâm thần, trong đó có một nhà ma dùng hẳn bệnh viện tâm thần bị bỏ hoang rồi cải tạo lại, cảnh đó mới gọi là chân thực.” Hàn Thu Minh thấy Dạ Tiểu Tâm muốn lật ngược tấm ván giường, anh ta lập tức vào trong phòng giúp đỡ.
Vào lúc anh ta đang cố gắng bắt chuyện, ở bên khúc ngoặt vang lên tiếng gọi ầm ĩ của Quách Diểu và Tiểu Đỗ: “Người đâu? Thu Minh! Hàn Thu Minh!”
“Ban nãy vẫn còn ở đằng sau tôi, chạy đi đâu rồi nhỉ?”
“Không được, nơi này quá nguy hiểm, phải mau chóng tìm ra anh ta!”
“Hàn Thu Minh!”
Mấy người vội vàng chạy qua hành lang, Hàn Thu Minh làm như không nghe thấy, giúp Dạ Tiểu Tâm lật tấm ván giường lên rồi đặt xuống đất.
“Bọn họ đang gọi anh, không ra chào hỏi bọn họ một chút sao?”
“Gặp nguy hiểm rồi mới nhớ đến tôi, trước đó thì làm gì rồi?” Hàn Thu Minh cười ha hả: “Có lẽ trong cảnh tượng đằng sau sẽ có thứ rất đáng sợ, mấy tên này trông cao lớn thô kệch nhưng thực tế chỉ được cái vẻ ngoài thôi, vẫn không đáng tin cậy bằng tôi.”
Dạ Tiểu Tâm không tỏ thái độ gì, hai người đặt tấm ván giường lại chỗ cũ: “Thật ra anh có thể đi cùng bọn họ, tôi thích tham quan một mình hơn.”
“Không sao, hai người đi cùng cũng có thể chăm sóc lẫn nhau.”
Không đuổi được Hàn Thu Minh, Dạ Tiểu Tâm cũng không nói nhiều, cô đi ra khỏi phòng, tiến vào hành lang nơi đám Quách Diểu vừa chạy ra.
“Cô có phát hiện trên cửa của những phòng bệnh này đều có ghi số không? Cửa phòng bệnh của hành lang này đều bắt đầu bằng số 2.” Hàn Thu Minh cố gắng thể hiện bản thân, nhưng dường như Dạ Tiểu Tâm không có hứng thú gì cả.
Sau khi hai người đi được một đoạn, Dạ Tiểu Tâm đột nhiên dừng lại.
“Sao thế?”
“Cánh cửa này không giống với các phòng bệnh khác.” Dạ Tiểu Tâm chỉ vào bảng hiệu trên cửa, có hơi mơ hồ, có thể nhìn thấy ba chữ Phòng Viện Trưởng mờ nhạt.
“Nói không chừng máy ghi âm đang ở trong này, đi, tìm kiếm cẩn thận.”
…
Quách Diểu và Tống An chạy khắp nẻo đường, hét đến mức sắp vỡ giọng nhưng cũng không thấy Hàn Thu Minh đáp lại.
“Không phải chứ! Lúc đó anh ta đang ở đằng sau tôi!” Tiểu Đỗ sốt ruột đến mức toát đầy mồ hôi lạnh, những suy nghĩ đáng sợ cứ bay qua bay lại trong đầu cậu ta: “Có khi nào thầy Hàn đã bị con rối bắt đi rồi không?”
“Chắc là không đâu, nếu như anh ta gặp chuyện thì chắc chắn sẽ phát ra âm thanh, ban nãy chúng ta không nghe thấy cái gì cả.” Quách Diểu cau mày, nhìn mô hình con rối nằm đầy trên mặt đất cùng với những cái đầu bị chồng chất lộn xộn, cắn chặt răng: “Đừng hoảng, có thể anh ta và Dạ Tiểu Tâm đang ở trong phòng bệnh nào đó, chúng ta quay về tìm lại lần nữa đi.”