Ở nhà ma, hiện tại đã có du khách tìm ra được cách để qua cửa cảnh tượng ba sao, Trần Ca cần một cảnh tượng mới tinh để duy trì sức nóng của nhà ma, mang đến cho bọn họ cảm giác mong chờ.
Trấn Lệ Loan với độ khó ba sao rưỡi này chính là lựa chọn tốt nhất cho anh. Là một độ khó nằm giữa ba sao và bốn sao, cảnh tượng đặc biệt này có thể giúp cho du khách thích ứng kịp, tránh cho có những du khách mới qua được cảnh tượng ba sao đã hăng máu lên trực tiếp đi thử thách cảnh tượng bốn sao.
“Anh có ổn không? Cần giúp gì không?" Ngoài cửa truyền đến giọng nói của Cái Kéo. Trong lúc anh ta mở miệng nói chuyện, vẫn còn có thể nghe thấy giọng nói của người đàn ông xăm trổ ở bên cạnh.
“Nói nhỏ chút! Nơi này không thể làm ồn được đâu, cẩn thận lại dẫn thứ gì đó đến đấy!”
Nghe được âm thanh phía bên ngoài phòng ngủ, Trần Ca trả lời một câu: “Bên trong phòng tạm thời không phát hiện ra nguy hiểm gì, mọi người có thể đi vào được rồi.”
Trần Ca nhặt đôi giày cao gót lên, đi ra khỏi phòng ngủ.
Một tay cầm búa của bác sĩ nát sọ, tay còn lại xách đôi giày cao gót, trên vai còn có một con mèo trắng nằm trên, bộ dáng lúc này của Trần Ca hơi kỳ quái, khó có thể coi anh là người bình thường.
“Anh có phát hiện ra cái gì không?” Người đàn ông xăm trổ tiến lại gần anh. Anh ta đi theo Trần Ca chỉ bởi vì anh ta cảm thấy Trần Ca rất mạnh, anh ta sẽ có cơ hội trốn thoát lớn nhất khi đi cùng với Trần Ca, mục đích của anh ta rất đơn giản.
“Cửa bị giấu đi rồi, trong gian phòng đó chắc là còn có một căn phòng bí mật nữa.” Trần Ca đi đến bên cạnh tủ âm tường, cố sức đẩy nó ra.
Sương máu gần như hóa thành thực thể, phun mạnh từ trong đó ra, giống như một làn sóng, thậm chí còn đẩy Trần Ca lùi về phía sau nửa bước.
“Đầu nguồn sương mù ở chỗ này, tất cả cẩn thận một chút.”
Sương máu sền sệt, đi ở trong đó có cảm giác rất khó chịu. Quần áo dính sát vào trên người, những tơ máu kia như không ngừng lao vào trong mũi và tai.
“Cậu nhất định phải đi xuống dưới đó sao?" Hầu kết của người đàn ông say rượu run lên: “Tại sao tôi lại cảm giác như chúng ta tự đi tìm đường chết nhỉ.”
Anh ta lắc đầu, cõng bác sĩ lui về sau một bước.
“Không ai biết bên trong kia có cái gì cả, đợi lát nữa chúng ta chọn ra một nửa người để đứng canh ở bên ngoài và báo động nếu có vấn đề, một nửa còn lại đi cùng tôi xuống phía dưới. Đây là biện pháp ổn thỏa nhất rồi.” Trần Ca nhìn một lượt tất cả mọi người, anh nói suy nghĩ của mình ra.
“Thực lực của những người ở bên ngoài cũng không thể quá yếu, ít nhất cũng phải có khả năng cảnh báo sớm khi bị tấn công, tôi kiến nghị Cái Kéo và cảnh sát nên ở lại.” Trần Ca có lo nghĩ của mình. Trong đám người này, người anh tín nhiệm nhất là Cái Kéo: “Một người là sát nhân biến thái hung ác, với một người là cảnh sát có súng lục bên người, bên ngoài có hai người bọn họ trông coi, chắc có lẽ sẽ không có vấn đề quá lớn.”
“Tôi có thể trông ở ngoài này với bọn họ không?" Người đàn ông say rượu giơ cánh tay của mình lên: “Tôi phải cõng bác sĩ, chạy không nhanh, nếu như đi xuống phía dưới cùng mấy người, nói không chừng sẽ là một xác hai mạng đó.”
“Từ một xác hai mạng còn có thể được dùng như thế sao?" Người đàn ông xăm trổ bĩu môi. Thực ra anh ta cũng không muốn xuống phía dưới, thế nhưng tìm không được lý do thích hợp.
“Được rồi, hai người cũng ở lại đi, những người còn lại đi theo tôi.” Trần Ca nói xong thì nhìn về phía người đàn ông mặt cười. Thật ra thực lực của người đàn ông này mới là mạnh nhất, thế nhưng để đường lui lại cho một người xa lạ trong coi, Trần Ca rất lo lắng.
Ngoài dự đoán của Trần Ca, người đàn ông mặt cười cũng không nói gì thêm, bước đến chỗ cửa, biểu hiện thành thật đến lạ thường.
“Người này bị cái gì kích thích vậy? Tại sao lại khác hoàn toàn lúc ở trên xe nhỉ?" Trần Ca sử dụng Âm Đồng, sau khi nhìn kỹ mới phát hiện biểu cảm trên mặt người đàn ông này vô cùng cứng ngắc, trên thái dương còn có những giọt mồ hôi đỏ như máu chảy xuống. Hình như hắn ta đã gặp một ma quỷ nào đó vượt quá dự đoán trong trấn Lệ Loan, cho nên mới nhanh chóng muốn rời đi.
Trần Ca không hỏi. Quan hệ giữa anh và người đàn ông mặt cười là tự do và vì lợi ích đôi bên, hai bên hợp tác vì mục tiêu giống nhau. Nếu có bất đồng, hai bên sẽ bán đứng lẫn nhau không chút do dự.
“Đây là tội phạm mà tôi phải trông coi, tôi phải thường xuyên canh chừng anh ta, cho nên thật xin lỗi, anh ta cũng không thể đi xuống dưới đó cùng mấy người được.” Lý Chính nắm lấy vai Giả Minh, giọng nói vô cùng kiên định.
“Khắp mọi nơi đều là tội phạm nguy hiểm, nhưng cảnh sát theo chính nghĩa mới là hàng hiếm ở đây đó.” Học sinh cấp ba cười hì hì, biểu cảm khiến người ta rất khó chịu.
“Không thành vấn đề.” Trần Ca muốn tách Giả Minh và Lý Chính ra, sau đó dùng cách thức của mình để phán đoán xem Giả Minh có phải cái bóng hay không, nhưng thấy thái độ kiên quyết của Lý Chính, anh cũng không cưỡng cầu.
Đây là phản ứng tự nhiên của Lý Chính, nếu như anh ta giao Giả Minh ra không chút do dự thì đó mới là có vấn đề.
“Mấy người bảo vệ lối ra cẩn thận, chúng tôi đi vào nhanh rồi ra ngay.” Phòng bí mật phía sau tủ âm tường rất chật, chỉ có thể cho phép một người đi qua một lần. Trần Ca đi ở đằng trước, anh gọi Hứa Âm ra, cầm đôi giày cao gót, vừa thăm dò vừa đi chậm về phía trước.
Đi được khoảng mấy mét, Trần Ca có cảm giác mình đã không phải là đang đi trong đám sương mù nữa, mà là đi ở trong một ao máu, mỗi một bước đi đều rất gian nan.
“Cái bóng sẽ bày ra cạm bẫy gì? Trực tiếp làm sập ngôi nhà này, hay là chôn sống mình? Hay là làm nổ cánh cửa mất khống chế kia, giết chết nó cùng với mình.”
Trong não xuất hiện đủ các loại suy nghĩ, nhưng mà không đợi anh nghĩ ra được đáp án, cánh cửa bị Tiểu Bố đẩy ra trong trấn Lệ Loan đã hiện ra ở trước mặt.
Giờ đây, cách cửa sắt mà Khương Long nhốt mẹ của Tiểu Bố trong hiện thực đã thay đổi hình dạng. Những tơ máu rậm rạp chằng chịt giống như có sinh mệnh, bò nhúc nhích trên cửa sắt.
So với cánh cửa bị mất khống chế thì cánh cửa này có vẻ kỳ lạ hơn.
Thứ nhất là tơ máu phía dưới cánh cửa tràn đầy vết nứt, như có thể vỡ ra bất cứ lúc nào, thứ hai là bốn góc của cánh cửa rõ ràng là có khiếm khuyết, ở chính giữa phía trên cánh cửa bị thiếu một phần lớn.
Nếu như so sánh cánh cửa này với con người thì có cảm giác giống như thiếu tay chân với đầu vậy.
“Mấy người trông phía dưới cánh cửa đi.”
Trần Ca phát hiện ra điểm khác biệt lớn nhất giữa "cửa" này với những "cửa" khác là có vô số ngón tay màu đen và đỏ vươn lên từ phía dưới cánh cửa, tóm chắc phần dưới của cánh cửa, khiến cánh cửa này không thể đóng lại.
“Mình đã nhìn thấy rất nhiều cánh cửa, đây là lần đầu tiên nhìn thấy cửa như thế này.” Phía ngoài mấy ngón tay này gồ ghề, giống như là có đầy vết lở loét, trông vô cùng dọa người.
“Những ngón tay đó hẳn là vong hồn của những bệnh nhân bị bệnh truyền nhiễm, khi dịch bệnh truyền nhiễm bùng phát ở trấn Lệ Loan, nơi này đã chôn vùi không biết bao nhiêu người, oán niệm trong trấn vô cùng sâu nặng.” Người đàn ông xăm trổ lau mồ hôi lạnh trên trán, tránh xa những ngón tay đó: “Cái bóng lựa chọn cánh cửa bị mất khống chế ở trấn Lệ Loan, cũng có thể muốn tận dụng những cảm xúc tiêu cực này.”
Sương máu liên tục tản ra ngoài không ngừng theo những lỗ hổng đó, trong đó xen lẫn rất nhiều tâm trạng tiêu cực. Cho dù là người có ý chí kiên định như Trần Ca khi đứng lại gần cánh cửa cũng bị gặp ảo giác và nghe nhầm, chớ đừng nói chi là những người khác.
“Tìm thấy cánh cửa rồi, nhưng ở đây không phải lối ra.” Trần Ca nhìn vào bên trong thông qua khe cửa sắt, phía bên kia cánh cửa vẫn là một màu đỏ như cũ: “Hay là để tôi đập nát mấy ngón tay bên dưới ván cửa này thử xem?”
“Đừng quan tâm những ngón tay đó, chúng đang lan truyền những cảm xúc tiêu cực như đau đớn và tuyệt vọng, chúng cũng không ảnh hưởng đến chúng ta.” Người đàn ông mặt cười lần đầu tiên nói với giọng bình thường: “Mấu chốt của vấn đề là đây là một cánh cửa chưa hoàn chỉnh, nếu muốn đi ra ngoài thông qua cánh cửa này thì nhất định phải tìm ra và chữa lại tất cả các nơi bị thương tổn mới được.”
“Trấn Lệ Loan lớn như vậy, muốn tìm những nơi bị thương tổn là quá khó khăn.” Người đàn ông xăm trổ tuyệt vọng: “Chẳng trách ở đây không có người trông coi, hóa ra là cũng chẳng cần người bảo vệ làm gì, cái bóng đã sớm lo liệu hết rồi.”
“Đừng từ bỏ quá sớm.” Trần Ca nhìn cánh cửa bị thương tổn nghiêm trọng, bỗng nhiên nói với người đàn ông xăm trổ: “Anh nói phần lớn người bên ngoài đều thông qua tòa nhà ma ám để đi vào phía sau cánh cửa?”
“Đúng vậy, nhưng tòa nhà ma ám chỉ là ngụy trang thôi.” Người đàn ông xăm trổ thấy mình thật yếu đuối trước cái bóng, sau mấy năm điều tra, kết quả cũng chỉ là công dã tràng.
“Không đúng, cái bóng sẽ không làm những chuyện nhàm chán như vậy đâu, tòa nhà ma ám được xây dựng chắc chắn là có ý nghĩa gì đó.” Trần Ca đi tới trước cánh cửa bị mất khống chế: “Tòa nhà ma ám ở trong chung cư Minh Dương. Tôi đã từng đi theo cảnh sát chi cục thành phố vào trong chung cư Minh Dương, tìm thấy một cô bé bị mất tay chân và đầu ở đó. Trong bốn tòa nhà ở chung cư Minh Dương chia ra chôn chân và tay của cô bé, còn đầu thì được chôn ở phía trên trung tâm của chung cư.”
“Ý anh là cái gì?" Người đàn ông xăm trổ không hiểu rõ ý của Trần Ca lắm.
“Cô bé bị giết nọ là người đẩy cánh cửa này, thi thể của cô bé đã được tách ra và giấu trong chung cư Minh Dương, cũng là vị trí của tòa nhà ma ám, điều quan trọng nhất là...” Trần Ca chỉ vào cánh cửa máu bị mất khống chế: “Cái cửa này nhìn có giống một người bị thiếu tay, chân và đầu không?”
Một câu làm người trong mộng giật mình tỉnh giấc, người đàn ông mặt cười hiểu được đầu tiên: “Đối với người đẩy cửa mà nói, cửa chính là vật chủ, chính là thân thể của người đó! Tôi hiểu rồi, ý của cậu là những nơi không trọn vẹn trên cánh cửa đã bị cái bóng giấu ở trong chung cư Minh Dương! Thi thể tương ứng với cánh của không trọn vẹn!”
“Cửa ở trấn Lệ Loan không phải do cái bóng đẩy ra, nhưng lại bị cái bóng chiếm lấy. Vì để đạt được mục đích của chính mình, hắn ta đã làm cho cánh cửa này không thể khống chế được, chủ nhân thật sự của cánh cửa hiện tại đang ở nơi nào? Cô bé đã lựa chọn phục tùng, hay là bị cái bóng dùng cách nào đó để khống chế được?" Trần Ca nói những lời này thực ra cũng không khó hiểu lắm, nhưng trong môi trường khắc nghiệt như vậy, nhiều người sẽ không nghĩ từ những khía cạnh đó.
“Xem ra tìm được cánh cửa này cũng mới chỉ là bắt đầu, tôi đã nghĩ mọi chuyện quá đơn giản rồi.” Người đàn ông xăm trổ với vẻ mặt chua xót nói: “Bây giờ chúng ta sẽ đến tòa nhà ma ám đó sao? Không phải những năm gần đây không có ai rời khỏi trấn Lệ Loan, mà tất cả những người rời trấn nhỏ không bao giờ quay trở lại nữa.”
“Nếu muốn rời đi, chỉ có thể đi tìm những phần cửa còn thiếu kia mới được.” Trần Ca ngoắc tay với họ, ý bảo bọn họ có thể rời đi: “Lối đi quá hẹp, nếu cái bóng ra tay ở đây, thật sự đến cả chỗ chạy chúng ta cũng không có. Chờ sau khi tìm thấy tất cả các phần cửa còn thiếu, tôi sẽ đào mở cái lối đi bí mật này.”
“Cánh cửa mất kiểm soát là nguồn gốc của tất cả sương mù máu ở trấn Lệ Loan, có lẽ cái bóng cũng không gài bẫy ở đây đâu, với điều kiện là hắn ta chưa sẵn sàng để từ bỏ nơi đây.” Người đàn ông xăm trổ hiểu rõ cái bóng, anh ta dè dặt di chuyển, nhưng mà không đợi anh ta kịp nói hết, bên ngoài lối đi bí mật đã truyền đến tiếng kêu thảm thiết.
“Là Giả Minh!”
Nghe được âm thanh này, mấy người lập tức bước nhanh hơn. Chờ đến khi Trần Ca lao ra khỏi lối đi, đúng lúc nhìn thấy từng cánh tay đỏ như máu đang lôi Cái Kéo lên lầu.
Sương mù máu dày đặc, chờ đến khi Trần Ca đuổi theo thì bóng dáng Cái Kéo đã biến mất trên hành lang rồi.
Xung quanh yên tĩnh, thật giống như chưa từng xảy ra chuyện gì vậy.
Lý Chính, Giả Minh, Cái Kéo và người đàn ông say rượu, tất cả người đứng bên ngoài đều biến mất không thấy đâu nữa, điều quan trọng là, chuyện này xảy ra chưa đến mấy phút.
“Anh đúng là miệng quạ đen.”
Trần Ca liếc nhìn người đàn ông xăm trổ, đối phương cũng không ngờ là sẽ xảy ra chuyện như vậy: “Làm sao bây giờ? Đi đến tòa nhà ma ám? Hay là đi tìm mấy người bọn họ trước?”
“Cứu người quan trọng hơn.” Cứu người vô tội có thể giúp Trần Ca nhận được phần thưởng, mà anh cũng đã hiểu hầu hết những người vô tội đều bị bắt đi, hiện tại những người bên cạnh đều là mấy tên sát nhân biến thái và quái vật.
Trần Ca cầm búa của bác sĩ nát sọ đi về phía mà Cái Kéo biến mất, học sinh cấp ba và người đàn ông xăm trổ đi theo phía sau, người đàn ông mặt cười thì đứng ở lầu một không hề di chuyển.
“Mấy người vội vã muốn đi tìm chết như vậy sao?" Âm thanh lạnh lùng phát ra từ trong nụ cười lạnh lẽo, người đàn ông mặt cười liếc nhìn Trần Ca: “Cánh cửa mất khống chế là ngọn nguồn của sương mù máu, những cái bẫy bố trí ở chỗ này có thể ảnh hưởng đến cánh cửa, như vậy không hề có lợi cho cái bóng. Cho nên rất có thể hắn ta sẽ sử dụng cánh cửa mất kiểm soát làm chúng ta lơ là, sau đó dẫn chúng ta vào sát cục thật sự.”
“Suy nghĩ của tôi không giống với anh. Cái bóng rất giỏi chiến tranh tâm lý, hắn ta đưa cho chúng ta đủ loại ám chỉ, kích động mối quan hệ giữa chúng ta để đạt được mục đích của riêng mình. Chơi loại chiến tranh tâm lý này, càng có nhiều người, tư tưởng càng khác nhau thì lại càng có lợi cho hắn ta hơn. Lúc này hắn ta hoàn toàn không cần phải ra tay với mấy người ở lại bên ngoài, tôi cảm thấy hắn ta đã bắt đầu nóng nảy, sự tình có lẽ đã vượt quá tầm kiểm soát của hắn, cho nên hắn ta mới ra tay can thiệp.” Những người đó biến mất ở trong hành lang, Trần Ca cầm búa của bác sĩ nát sọ cũng không nóng nảy, anh lần lượt tìm kiếm từng căn phòng, dù sao trong ba lô và quyển truyện tranh vẫn còn chỗ trống, nếu tìm thấy vật gì có ích, anh cũng có thể mang đi luôn.
“Nhưng mấy người chúng ta đều đâu có làm gì? Chẳng lẽ là do anh đoán được vị trí mảnh vỡ của cánh cửa, mới khiến hắn ta hoảng sợ sao?" Trong lòng người đàn ông xăm trổ, cái bóng chính là thần của trấn Lệ Loan, thần chắc chắn sẽ không phạm sai lầm, càng không thể thiếu kiên nhẫn.
“Đây chỉ là một phần nguyên nhân, nếu tôi đoán không nhầm, có thể là vẫn còn có những người ngoài khác ở trong trấn Lệ Loan, và cái bóng buộc phải dành một phần sức lực để đối phó với người đó.” Trần Ca luôn cảm thấy cái bóng không dùng hết sức lực để đối phó với mình. Dường như tên kia đang lo lắng về điều gì đó. Trần Ca đã có cảm giác này khi giải quyết nữ quỷ ăn uống quá độ trong quán ăn, sau khi anh phát hiện trong chung cư mà Phạm Thông ở cũng chẳng có cạm bẫy nào giống như trong tưởng tượng thì cảm giác này càng mãnh liệt hơn.
“Bất kể nói thế nào, đây cũng là một chuyện tốt đối với chúng ta.” Trần Ca đưa ra tổng kết: “Không sợ cái bóng ra tay, chỉ cần hắn ta khẽ động thì sẽ để lộ càng nhiều thứ hơn. Điều tôi lo lắng nhất chính là hắn ta vẫn tiếp tục trốn kỹ. Hắn ta trốn càng kỹ thì tôi mới càng thấy bất an.”
Trần Ca đi cùng với mấy tên sát nhân biến thái chân chính, không những không có bất kỳ khó chịu nào mà ngược lại còn có một cảm giác lờ mờ như gặp được người tâm phúc, điểm này chỉ sợ đến anh cũng không nhận ra.
Đi lên lầu, Trần Ca thấy hai bên vách tường có rất nhiều vết bẩn hình người màu xám đen. Cơ thể của bọn họ vặn vẹo, giống như đang phải chịu đựng đau đớn nào đó.
“Chung cư mà Phạm Thông sinh sống trước đây chính là một khu cư xá của bệnh viện, nó được xây dựng trước khi dịch bệnh truyền nhiễm bùng phát, trước đây tòa nhà này cũng có bệnh nhân từng ở sao?" Trần Ca không chạm vào những vết bẩn kia, anh lờ mờ cảm thấy rằng con át chủ bài thật sự của cái bóng có liên quan đến những bệnh nhân bị nhiễm bệnh này.