Trần Ca từ từ bước ra khỏi phòng với cái cưa lớn, trong phòng đã không có bất kỳ âm thanh nào.
Máu tươi trượt xuống theo lưỡi cưa, đôi mắt lạnh lùng và đáng sợ nhìn về phía tầng một.
Nam sinh trẻ tuổi nhất lấy trong túi ra một chùm chìa khóa, túm lấy người đàn ông đeo kính, cả hai cùng nhau chạy ra cổng sắt dẫn xuống hầm.
“Tại sao cậu ta lại có chìa khóa? Có phải là do nghề nghiệp của cậu ta không? Không đúng, tên này chắc là một kẻ ăn gian, chìa khóa cùng nhắc nhở có thể cậu ta đều có, chẳng trách cậu ta vẫn bình tĩnh như vậy.”
Ngay từ đầu, chàng trai trẻ đã khác với những “du khách” khác, cậu ta có lẽ đã được người phụ trách nhà ma giao trọng trách lớn, và sẽ cản trở Trần Ca vào thời điểm quan trọng nhất khi anh đang làm nhiệm vụ.
Sáu du khách, mỗi người thực hiện nhiệm vụ của mình, người phụ trách nhà ma của khu vui chơi Tương Lai Ảo đã lên kế hoạch rất tốt, nhưng họ không ngờ rằng sẽ có một du khách như anh tham quan nhà ma, bọn họ đã phạm phải một vấn đề cơ bản nhất.
Trần Ca đi xuống tầng dưới, đúng lúc Mùi Hôi Thối đi vào từ chỗ cửa chính của nhà trọ, cảnh sát và người phụ nữ có mái tóc đen dài đã bị dọa ngất.
Hai người họ chạy ra phía bên ngoài nhà trọ, chuẩn bị chạy về đường cũ, nhưng không ngờ đường lui lại bị chặn, kêu trời trời không biết, kêu đất đất chẳng hay, cuối cùng ngất xỉu bên những tấm bia mộ không chữ ở lối đi.
“Tôi sẽ đuổi theo hai người họ, cậu chặn ở phía sau đi, trong cảnh này có lẽ vẫn còn những diễn viên khác đang lẩn trốn, nghĩ cách làm họ hôn mê trước đi.”
Cánh cửa sắt dẫn xuống lòng đất được mở ra, người đàn ông đeo kính và nam sinh nhỏ tuổi nhất đã lao vào trong bóng tối.
“Con đường rời đi đúng là ẩn dưới lòng đất.” Thực ra khi bước vào cảnh này, Trần Ca đã oán được lối đi bí mật trên mặt đất có thể là ngụy trang, cho dù tìm được chìa khóa cũng không thể thoát ra được.
Để qua được cảnh này, trước tiên phải tìm ra chìa khóa xuống lòng đất.
Bắt đầu từ khi mở cửa, cảnh này kèm theo vô số lựa chọn, lựa chọn đúng thì có thể qua cửa, còn lựa chọn sai thì sẽ chết.
12 cung hoàng đạo thực sự còn có một ý nghĩa khác, có lẽ là tên của một kẻ giết người từ trước đến nay vẫn chưa bị bắt, chủ đề của cảnh này là giải đồ cùng giết người, nhưng nếu du khách nghĩ rằng những kẻ giết người chỉ là những kẻ biến thái trốn trong phòng thì đã hoàn toàn sai lầm rồi, kẻ sát nhân thực sự trong cảnh này chính là chiếc đồng hồ chạy ngược treo trên tường.
Những vụ án mạng đã xảy ra không thể thay đổi, thời gian mới là kẻ sát nhân lẩn trốn sâu nhất.
Nếu Trần Ca không phải vội vàng rời đi, anh nhất định sẽ trải nghiệm thật tốt một chút, giải được mọi bí mật trong các cảnh, nhưng đáng tiếc là anh không có nhiều thời gian.
Du khách bình thường có thể tham quan nhiều nhất ba đến bốn cảnh cùng một lúc, mà Trần Ca đã ghép bốn mươi cảnh trong một lần chơi, để thử thách được nhiều cảnh trong thời gian quy định, anh chỉ có thể đi trên con đường mà chưa có ai từng đi qua.
“Liều mạng chạy đi, tôi vẫn luôn đi theo sau mấy người.”
Máy cưa gầm lên, Trần Ca, người đang ôm cái đầu, kéo theo chiếc cưa nặng nề, lao đi tới với tốc độ tối đa.
Hai tầng trên của nhà trọ là phòng dành cho khách, phía dưới là nhà giam, nơi chứa rất nhiều bộ xương cốt.
“Anh ta đang đuổi tới đây!”
Người đàn ông đeo kính hét lớn, mặt đổ đầy mồ hôi.
Anh ta cùng nam sinh nhỏ tuổi nhất đứng ở nơi sâu nhất của nhà giam, bọn họ muốn mở cánh cửa của một phòng giam nào đó.
“Nhanh lên! Anh ta đang đến rồi! Đang đến đấy!”
“Tôi biết rồi! Đừng vội! Đừng có thúc giục tôi!" Nam sinh ít tuổi hai tay cầm chùm chìa khóa, cánh tay run rẩy, nhưng càng lo lắng càng không tìm được chùm chìa khóa đúng.
Mùi máu tanh xộc vào chóp mũi, bên tai truyền đến tiếng than khóc, bước chân tượng trưng cho cái chết đang từ từ đến gần.
“Không phải cái này! Không phải cái này!" Nam sinh nắm lấy chìa khóa và nhét nó vào lỗ khóa một cách tuyệt vọng, đôi mắt tràn đầy tơ máu.
Lưỡi cưa đã sửa đổi cọ vào lan can phòng giam, tiếng va chạm kim loại giòn tan dường như là khúc nhạc dạo đầu cho một bản giao hưởng định mệnh.
Trần Ca từ từ đi chậm lại, dưới chiếc mũ trùm đầu làm bằng kim loại và xương chính là ánh mắt lạnh như băng.
“Két!”
“Mở rồi!” Nam sinh phấn khích kêu lên, cầm lấy tay gã đeo kính chạy vào phòng giam cuối cùng.
Cánh cửa sắt đập vào tường, một tay nắm lấy tấm cửa đang run rẩy, Trần Ca nhìn vào trong phòng giam, phía sau tủ quần áo là một cầu thang đi lên.
“Làm tốt lắm, nhưng mấy người đã chạy quá chậm rồi, làm tôi phải đứng đợi hai người đây.”
Trần Ca vác cưa máy đuổi theo, phía trên bậc thang gỗ là phòng thay đồ, những dãy tủ sắt dính đầy dấu tay đỏ tươi.
“Nhà tắm công cộng?”
Trước khi tiếp tục đi về phía trước, anh đã nghe thấy trong tủ quần áo phát ra tiếng vang, như thể những thứ đang trốn trong tủ sắp sửa đi ra.
Tiếng động kỳ lạ này càng lúc càng lớn, che giấu tiếng bước chân, khi Trần Ca tiếp tục đi về phía trước, cánh cửa tủ bên cạnh anh đột nhiên mở ra, một bàn tay người rơi ra.
“Đạo cụ sao?”
Để không làm mất dấu người đàn ông đeo kính, Trần Ca trực tiếp bỏ qua những điều này.
Sau khi chạy ra khỏi phòng thay đồ, Trần Ca nhìn thấy một thợ cắt tóc đang cạo đầu cho ai đó.
Người đàn ông quay lưng về phía Trần Ca, nhìn vào trong cái gương trước mặt người thợ cắt tóc có thể nhìn thấy dáng vẻ của anh ta và người khách.
Chỉ nhìn vào gương, thợ cắt tóc này có lẽ là do người thật đóng, nhưng Trần Ca rất nhanh đã phát hiện ra mình nhìn nhầm.
Du khách bình thường khi đi vào, người thợ cắt tóc vẫn bình tĩnh thì sẽ hoàn toàn không có vấn đề gì, nhưng bây giờ anh đang mặc bộ quần áo của một tên sát nhân, tay cầm cưa máy, vẻ mặt và giọng điệu của đối phương thậm chí còn không hề thay đổi, điều này có chút kỳ lạ.
“Thưa quý khách, anh muốn cạo đầu sao? Đến chỗ này ngồi đi, đợi tôi một lát.” Giọng một người đàn ông trung niên phát ra từ chỗ người thợ cắt tóc, thợ cắt tóc trong gương đang nghiêm chỉnh cắt tóc cho khách, nhưng thực tế tay và vai của người thợ cắt tóc lại không hề cử động, vẫn luôn cúi đầu xuống, không biết đang làm cái gì.
Trần Ca cũng lười quan tâm đến đối phương, anh chỉ muốn đuổi kịp người đàn ông đeo kính.
Cầm cái cưa lớn, Trần Ca đi thẳng đến chỗ thợ cắt tóc, lối vào của nhà tắm nam nằm ngay bên cạnh thợ cắt tóc.
Có lẽ đã nghe thấy tiếng bước chân, thợ cắt tóc đang đứng quay lưng về phía Trần Ca lại mở miệng: “Vị khách này, anh đừng lo, tôi sẽ lập tức cạo đầu cho anh đây.”
Trần Ca hoàn toàn không để ý đến đối phương, và khi anh sắp chạm vào cửa thì người thợ cắt tóc vẫn luốn đưa lưng về phía Trần Ca đột nhiên vươn một cánh tay ra.
Giọng anh trở nên u ám và chán nản, mang theo vẻ điên cuồng bệnh hoạn: “Không phải tôi đã bảo anh đợi một lát rồi hay sao? Tôi đã nói rồi mà? Tôi đang cạo đầu cho anh này!”
Người thợ cắt tóc đang đứng quay lưng lại với Trần Ca đột nhiên quay lại, lòng bàn tay anh ta đầy máu tươi, hai tay ôm đầu nam khách hàng lúc nãy!
Khuôn mặt của người thợ cắt tóc đầy những vết sẹo do dao cạo, vẻ mặt đáng sợ vô cùng, anh ta đột nhiên quay lại, bàn tay đang cầm đầu người vươn thẳng tới trước mặt Trần Ca.
Đầu ngón tay chạm vào mặt nạ làm bằng kim loại và xương, đầu người cầm trong tay rơi xuống đất, cảm giác lạnh như băng đó khiến người thợ làm tóc có chút kinh ngạc.
Anh ta nhập vai quá sâu, nhất thời không kịp phản ứng, tiếp tục nhìn Trần Ca trong chiếc áo khoác sát nhân với vẻ mặt điên cuồng bệnh hoạn như trước.
“Anh là...”
Một mùi máu nồng nặc bốc ra sau lưng Trần Ca, anh từ từ cúi người xuống, nhặt cái đầu đã rơi của khách lên, rồi túm lấy cái đầu đó và nhét vào trong lòng người thợ cắt tóc.
“Cái đầu mà anh vừa đánh rơi là của người đàn ông này đúng không?”
Một giọng nói u ám phát ra từ dưới chiếc mặt nạ, đôi mắt giống như của người chết dán chặt vào người thợ làm tóc: “Hay cái đầu của người phụ nữ này?”