Dương Thần đi ở sau cùng, ánh mắt lóe sáng. Cậu ta hơi cúi đầu, quản lý biểu cảm, đảm bảo sự khác lạ của mình không bị bất kì ai nhìn ra.
“Mấy người muốn chơi, vậy tôi sẽ chơi cùng mấy người đến cùng, lần này tôi phải thắng một trận.”
Bởi vì chưa từng làm được, cho nên mới khát khao thành công. Dương Thần rất hưởng thụ quá trình này, cậu ta thích loại cảm giác căng thẳng kích thích, đây là loại cảm giác mà bất kì thú vui nào cũng không thể đem lại được.
“Trong mười hai du khách có lẫn “quỷ”, bắt kẻ đó lại là có thể phá vỡ cục diện.” Dương Thần đi giữa bạn học, lão Chu và Đoàn Nguyệt, sau khi đảm bảo an toàn của mình thì len lén để ý nhất cử nhất động của hai biên tập viên và Tiểu Lý.
“Ông chủ nhà ma chưa bao giờ ra tay theo kịch bản, Phạm Thông và Phạm Đại Đức đã gặp chuyện cũng rất có khả năng là quỷ. Bọn họ biến mất trước, sau đó không chừng lại xuất hiện ở một nơi khác, tiếp đến giả vờ mình là người bị hại.”
Dương Thần suy tính rất toàn diện, cậu ta vô cùng thận trọng, không ngừng hoàn thiện phán đoán trong lòng.
Đèn ốp tường tản ra ánh sáng lờ mờ, cửa sắt bên cạnh nửa mở, trên mặt đất đọng lại vệt nước, trong phòng là một hàng tủ chứa xác gỉ sét.
“Nhà xác số 1?”
Bên cạnh cánh cửa xiên xẹo viết vài con chữ, Hổ Nha nhìn vào bên trong, toàn bộ tủ chứa xác đều bị khóa.
“Vĩ Ba?” Cô ấy gọi với vào trong phòng một tiếng, không ai đáp lại: “Chắc Vĩ Ba cũng không trốn trong tủ chứa xác đâu nhỉ?”
Hai biên tập viên đi vào dạo một vòng, không có bất kì phát hiện nào. Sau đó mấy người tiếp tục tiến về phía trước.
Nhà xác trong Học viện Pháp y Cửu Giang cũng không sắp xếp theo vị trí mà là căn cứ vào quy mô và phạm vi sử dụng. Mấy du khách đi dọc theo lối đi tiến lên trước ba phút, trước mắt bọn họ lại xuất hiện một cánh cửa sắt nửa mở.
“Nhà xác số 5? Kết cấu bên trong mấy nhà xác này không khác nhau lắm, ông chủ nhà ma xây nhiều nhà xác như thế rốt cuộc có ý đồ gì? Anh ta không định giấu xác thật đấy chứ?” Vương Diễm sờ vào mấy cái tủ sắt lạnh như băng: “Giống hệt cái tôi thấy trên tài liệu giảng dạy, chắc những cái tủ chứa xác này đều là hàng thật, có khi đều là đồ thải ra từ cùng một nơi được ông chủ nhà ma thu nhặt lại.”
Vẻ mặt khi cậu ta nói câu này không dễ nhìn, âm thanh cũng hơi lạc giọng.
“Đồ thải ra từ cùng một nơi?” Tiểu Lý cân nhắc lời Vương Diễm nói, cả gương mặt từ từ đen lại: “Thế chẳng phải bảo là những cái tủ chứa xác này đã từng chứa thi thể thật?”
“Không sai.” Dương Thần khẽ gật đầu, hai mắt cậu ta nhìn kỹ Tiểu Lý, thử nhìn ra gì đó từ biểu cảm của Tiểu Lý, nhưng điều khiến cậu ta thất vọng chính là toàn bộ phản ứng của Tiểu Lý đều rất bình thường: “Dựa vào suy đoán của tôi, còn mười mấy giây nữa đèn ốp tường sẽ tắt, tôi đề nghị mọi người đứng trong phòng không chạy lung tung, chịu đựng qua bóng tối lần thứ ba rồi lại tiếp tục thăm dò.”
Trong bóng tối ẩn giấu đủ loại quá vật đáng sợ, Hổ Nha và A Nam biết Dương Thần muốn tốt cho mọi người, lần này cũng đồng ý theo.
Thời gian trôi qua từng giây từng phút, cách lần tắt đèn trước đã qua bốn phút, thế nhưng đèn ốp tường vẫn chưa tắt.
Mọi người vây lại một chỗ, cùng nhìn về Dương Thần.
“Ánh đèn không tắt tức là không tìm được quy luật tắt đèn, nói rõ ông chủ nhà ma vẫn luôn quan sát chúng ta, chỉ cần phát hiện sơ hở là sẽ lập tức ra tay.” Dương Thần còn muốn nói điều gì nữa nhưng bị các du khách khác ngắt lời.
“Đừng có tiếp tục suy đoán mấy thứ vô bổ nữa.” Hổ Nha lắc đầu, cô ấy xoay người đi ra ngoài: “Theo tôi, đi cùng nhau, không phải sợ thứ gì hết.”
Người này là tổng biên tập tạp chí Đáng Sợ Nhất, lộ ra một mặt mạnh mẽ quyết đoán của mình. Cô ấy kéo cửa sắt đi thẳng ra ngoài, A Nam chạy theo sau.
“Cô gái này thật thú vị.” Bạch Thu Lâm nhìn theo bóng lưng Hổ Nha, ho khan một tiếng: “Chúng ta cũng đi thôi, cô ấy nói rất đúng, rất nhiều lúc toàn là chúng ta tự mình dọa mình, chúng ta không cần phải quá căng thẳng, mọi người đừng quên đây chỉ là một cái nhà ma thôi, chẳng qua là nơi giải trí hù dọa mọi người, lẽ nào bên trong lại thật sự có quỷ à?”
“Anh Bạch nói rất đúng.” Tiểu Lý đi theo Bạch Thu Lâm ra ngoài.
“Chúng ta cũng đi thôi.”
Lão Chu và Đoàn Nguyệt chuẩn bị ra ngoài, Dương Thần ở cuối đội đột nhiên dùng âm thanh rất thấp mà nói: “Lão Chu, vợ chồng hai người tốt nhất đừng có đi cùng hai biên tập viên kia.”
“Tại sao?” Lão Chu quay đầu lại, anh ta cảm thấy cậu sinh viên Học viện Pháp y này có hơi kì lạ.
“Bây giờ tôi chưa thể khẳng định, anh nhớ kỹ câu này của tôi là được.” Dương Thần nói xong, dẫn Lý Tuyết và Vương Diễm đi tới trước mặt lão Chu.
“Không thể đi cùng hai biên tập viên kia?” Lão Chu như có điều suy nghĩ, lúc Dương Thần đi lướt qua bên người anh ta, vùng lông mày Lão Chu xuất hiện nét hoảng hốt và kinh ngạc, khẽ hít ngược một hơi: “Lẽ nào hai biên tập viên đó có vấn đề?”
Dương Thần không giải thích chi tiết lại cho Lão Chu, hạt mầm đã gieo xuống đợi nó mọc rễ nảy mầm là xong.
Đèn ốp tường trong lối đi vẫn không tắt, mấy du khách lại đi qua nhà xác số 6 và nhà xác số 7, và cũng không gặp bất kì nguy hiểm nào, điều này giống như sự yên lặng trước cơn bão vậy.
Từ lúc đi qua trước cửa nhà xác số 7, lối đi càng trở nên lạnh lẽo hơn, mùi formalin trong không khí cũng thêm nồng nặc, mấy du khách tới được nơi giao giữa khu vực bên ngoài và khu vực giữa của Nhà Xác Dưới Lòng Đất.
Giữa lối đi là một bức tường sập một nửa, ở những chỗ hổng chất rất nhiều đồ vật lộn xộn, trong đó bao gồm bàn gỗ, rào chắn bị đập méo, còn có vài con rối mà các khớp trên cơ thể dị dạng vặn vẹo.
“Cảnh tượng này vẫn chưa kết thúc?” Vương Diễm mặc áo ngắn tay, khí lạnh theo ống tay áo chui vào trong bộ đồ.
Lối đi thông xuống khu vực tiếp theo rất hẹp, lại bị đồ vật lộn xộn ngăn trở, rất giống cái kiểu khu vực chưa được mở khóa.
Hổ Nha đi tới gần lỗ hổng trên bức tường, lấy điện thoại di động ra chiếu vào trong. Ban đầu cô ấy chỉ muốn nhìn xem bên kia tường có cái gì, nhưng khi ánh sáng chiếu qua, cô ấy bỗng nhiên nhìn thấy một cô gái có bóng lưng rất giống Vĩ Ba, cầm di động, tiến vào trong một lối đi.
“Vĩ Ba? Còn cầm điện thoại? Cô ấy đang gọi cho ai chứ?” Bàn tay Hổ Nha sợ đập vào tường, gọi lớn về phía bên kia lỗ hổng, thế nhưng trong lối đi chỉ có mỗi tiếng vọng của cô.
“Hình như tôi thấy Vĩ Ba rồi! A Nam đến giúp một tay, dời mấy thứ này ra!” Hổ Nha túm lấy cái bàn khiếm khuyết, có thể là cân nhắc đến vấn đề an toàn của du khách, mép những cái bàn này đều nhẵn bóng, không có góc cạnh sắc nhọn, giống như thường được người vận chuyển.
“Chúng ta cũng lên hỗ trợ đi.” Lão Chu rất là nhiệt tình, anh ta và Bạch Thu Lâm, Tiểu Lý đều qua đó, giúp hai biên tập dọn dẹp đường đi.
Ba sinh viên y đứng yên ở bên cạnh, Dương Thần yên lặng quan sát Hổ Nha và A Nam, cảnh giác cao độ.
Cậu ta không tin lời Hổ Nha nói, cảm thấy đây rất có thể là một cái bẫy đã được bố trí từ trước: “Vừa đi qua đã đúng lúc nhìn thấy đồng đội mất tích, thế này cũng trùng hợp quá nhỉ?”
Dương Thần càng nhìn càng thấy ba biên tập viên này khả nghi, ba người bọn họ đi vào nhà ma sau, hẳn là chưa ký cam kết không truy cứu trách nhiệm, mà nghề nghiệp của cả ba là biên tập tạp chí Đáng Sợ Nhất, năng lực chịu đựng tâm lý rất mạnh, thân phận này giúp bọn họ không cần cố ý thể hiện ra dáng vẻ rất sợ hãi, nhát gan, thuận lợi ngụy trang.
“Lúc mình đề nghị đi theo đầu người, là biên tập nam kiên quyết yêu cầu đi vào nhà kho kiểm tra, thế mới dẫn đến một chuỗi sự việc xảy ra về sau.”
“Tình huống lúc đó, Bạch Thu Lâm đã nói rõ từ trước ở ngã ba có thể sẽ gặp phải nguy hiểm nhưng bọn họ vẫn khăng khăng muốn đi kiểm tra, điều này vốn dĩ đã vô cùng bất thường.”
“Lúc đầu bếp và em trai của anh ta gặp chuyện ở bên ngoài, ba biên tập viên đều ở tít trong cùng của nhà kho, giống như bọn họ sớm đã biết du khách ở ngoài sẽ bị tấn công, sẽ xảy ra chuyện nên rũ bỏ liên quan trước.”
“Quan trọng là rõ ràng trong kho hàng kia chẳng có cái gì, một trong ba biên tập là Vĩ Ba làm sao lại mất tích?”
“Đằng sau máy in có giấu một lối đi bí mật, thế nhưng dưới tình hình quỷ dị như này, nếu là người bình thường cũng không thể một mình đi vào lối đi bí mật thăm dò, nhất định sẽ lớn tiếng gọi, thu hút đám bạn qua cùng kiểm tra.”
“Cô gái tên Vĩ Ba kia chắc cố ý trốn đi từ con đường phía sau máy in, cô ta ngụy tạo hiện trường chính mình mất tích, để đồng đội của mình có cớ dẫn đường!”
“Khá khen cho một sắp xếp không chê vào đâu được, đồng đội mất tích, còn thừa lại hai biên tập viên tâm trạng kích động, cho nên lúc này làm ra vài chuyện lỗ mãng, các du khách khác cũng không thể chỉ trích.”
Ánh mắt Dương Thần từ từ sáng lên: “Thì ra bọn họ sớm đã sắp xếp xong, chẳng trách điện thoại của Vĩ Ba mãi không gọi được, căn bản không phải làm rơi điện thoại như bọn họ nói mà là Vĩ Ba từ đầu đã không định nghe điện thoại.”
Điểm đáng ngờ quá nhiều, hành động của ba biên tập viên cũng quá mức khác thường. Mà dưới cái nhìn của Dương Thần, giải thích hợp lí cho việc làm của đối phương cũng chỉ có một, đó là ba biên tập viên thật ra chính là “quỷ” mà ông chủ nhà ma cài vào!
“Mình hẳn nên sớm phát hiện ra bọn họ.” Có thể mơ hồ nhìn thấy mồ hôi lạnh chảy xuống trên trán Dương Thần: “Mình chưa từng nghe nói đến tạp chí Đáng Sợ Nhất bao giờ, rất có khả năng là một cái tên thuận miệng bịa ra thôi. Lúc mới vào nhà ma, biên tập viên nam kia chủ động đồng ý hợp tác với mình, nhưng mà đi vào chưa bao lâu đã đưa ra chọn lựa khác mình hoàn toàn, dần dần thay thế ba người từng trải là bọn mình, trong lúc vô tình lên làm người dẫn đường.”
Trong lòng nghĩ lại mà sợ, Dương Thần lau mồ hôi trán: “Cũng may mình để ý từ trước, lần này mình tuyệt đối sẽ không ngu ngốc cùng đi chịu chết với bọn họ đâu.”
Ánh mắt đảo qua trên người hai biên tập viên, hai tay Dương Thần nắm lại: “Phải nghĩ cách vạch trần bọn họ, cảnh tượng này vốn chiếm diện tích rất lớn, giống như một mê cung vậy. Dưới tình huống phải tránh né quái vật, muốn đi vào khu vực trung tâm tìm bức ảnh rồi trở ra trong vòng 30 phút gần như là chuyện không thể. Ông chủ nhà ma sẽ không bao giờ thiết kế ra cảnh tượng mà hoàn toàn không có khả năng qua cửa, như thế cũng mất đi ý nghĩa vốn có của trò chơi. Cứ theo thế mà nghĩ, vậy mấu chốt qua cửa của cảnh tượng Nhà Xác Dưới Lòng Đất và năm bức hình đó...”
Dương Thần nhớ lại toàn bộ lời ông chủ nhà ma từng nói: “Năm bức ảnh của người bị hại có thể xuất hiện hỗ trợ khi qua cửa, ảnh chụp thì có thể xuất hiện hỗ trợ qua cửa gì chứ? Cầm ảnh sẽ không bị quái vật tấn công? Ông chủ nhà ma sẽ không thiết kế ra trò chơi nhàm chán thế đâu. Bỏ qua dụng ý làm bùa hộ mệnh, như vậy năm bức ảnh này có công dụng gì?”
“Trước khi tiến vào nhà ma, ông chủ đã đặc biệt nhấn mạnh ba chữ người bị hại, cũng có nghĩa là người trong năm bức hình này hẳn đều là người chết.” Đại não nhanh chóng hoạt động, một tay Dương Thần xoa cằm: “Năm bức ảnh của người chết...”
Hai mắt đột nhiên mở lớn, cơ thể Dương Thần run lên dữ dội, một ý nghĩ lướt qua não cậu ta nhanh như tia chớp!
“Mình biết rồi! Năm người trên năm bức ảnh đó có thể chính là năm người đồng đội của mình! Bọn họ đại diện cho năm người chết! Cũng đại diện cho năm con quỷ trà trộn trong đội ngũ!”
Suy nghĩ thay đổi, Dương Thần cảm thấy rốt cuộc mình cũng đã hiểu ra cách chơi thật sự của cảnh tượng Nhà Xác Dưới Lòng Đất: “Yêu cầu qua cửa thật sự của Nhà Xác Dưới Lòng Đất không phải là cầm hình rời khỏi cảnh tượng, mà là tìm ra năm con quỷ trong đội! Năm tấm hình kia chính là gợi ý thông tin quan trọng nhất!”
Trái tim đập mạnh thình thịch, Dương Thần hưng phấn hẳn lên, cậu ta đoán được sắp xếp của ông chủ nhà ma, nhìn thấu quy tắc trò chơi bị giấu kín.
“Lão Dương, cậu không sao chứ?” Vương Diễm nhìn Dương Thần đột nhiên vung nắm đấm, trở nên phấn khởi hẳn ra, rất lo lắng cho trạng thái tinh thần đối phương, hoài nghi có phải bị cái gì kích thích hay không.
“Yên tâm đi, lần này tôi nhất định sẽ đưa các cậu qua cửa!” Khóe miệng Dương Thần nhếch lên ý cười, ánh mắt cậu ta sắc bén như dao nhọn, dán chặt lên hai biên tập viên.
“Năm bức ảnh người bị hại, thì ra từ đầu ông chủ nhà ma đã gợi ý chúng ta, trong đội này thật ra có lẫn năm con “quỷ”.”
“Lúc sau có sáu du khách mới vào, cũng có nghĩa trong sáu du khách có năm người là nhân viên nhà ma, ông chủ nhà ma đúng là chơi lớn thật!”
Trong mười hai du khách, có năm người là quỷ! Điều này ai mà nghĩ tới chứ?
Trong đầu Dương Thần đảo qua toàn bộ sáu du khách vào sau không ký cam kết hết một lượt: “Ba biên tập viên có khả năng lớn nhất, cái tạp chí Đáng Sợ Nhất gì đấy chưa nghe nói bao giờ, thứ hai là đầu bếp đột nhiên phát điên và em trai anh ta, người cuối cùng là Tiểu Lý.”
Sau khi nghiêm túc suy xét, Dương Thần cảm thấy mình đã hiểu ra tất cả: “Tiểu Lý đi vào một mình, không quen với những người khác, nếu như loại trừ anh ta, như vậy sự thật chỉ có một.”
“Ba biên tập viên và Phạm Đại Đức, Phạm Thông đều là diễn viên của nhà ma. Phạm Đại Đức đột nhiên phát điên, cùng Phạm Thông làm nền cho bầu không khí đáng sợ, khiến cho du khách thật rơi vào khủng hoảng, bất an và nghi ngờ chính mình. Tiếp đến ba biên tập viên liên kết khống chế tiết tấu, dẫn toàn bộ những du khách còn lại vào vực sâu, trải nghiệm từng chỗ kinh hãi đã chuẩn bị từ trước, đúng là quá đáng sợ, căn nhà ma này đúng là quá điên rồ!”
Năm người tương ứng với năm tấm hình, đại diện cho năm con “quỷ”! Dương Thần đã xác định thân phận năm con quỷ, ngón tay cậu ta với vào túi, muốn soạn tin nhắn, lén gửi cho Lý Tuyết và Vương Diễm.
“Ba người các cậu còn ngơ ra đó làm gì? Cùng giúp một tay đi, không nên ở đây lâu, ngã ba là chỗ nguy hiểm nhất.” Bạch Thu Lâm nhìn ba sinh viên y đứng đờ tại chỗ, gọi một câu với bọn họ.
“Chúng ta cũng qua hỗ trợ đi.” Lý Tuyết cảm thấy có hơi mất tự nhiên, cô và Vương Diễm đi qua đó bắt đầu chuyển bàn, chậm chạp dọn ra một con đường.
Lúc này Vương Diễm, Lý Tuyết, Tiểu Lý, Bạch Thu Lâm cùng hai biên tập viên ở bên ngoài lối đi, vợ chồng lão Chu ở bên còn lại, Dương Thần thì một mình đứng ở góc phía xa, cậu ta vẫn đang tìm cơ hội, muốn vạch trần hai vị biên tập viên trước mặt mọi người.