Đứng bên cạnh Trần Ca, Ôn Tình cũng không dám hỏi tại sao, cô lo tai vách mạch rừng, để người khác nghe được thông tin quan trọng.
“Cô và bà Lý ra phòng khách trước đi.”
Trần Ca đứng một mình trong phòng ngủ, anh đóng cửa phòng ngủ lại, ngồi xổm bên giường và kiểm tra cơ thể cậu bé.
Những vết cháy xém do điện giật, những vết bầm tím còn sót lại sau khi bị đánh đập, đôi mắt của Trần Ca cuối cùng cũng dừng lại trên cổ cậu bé: “Cậu bé bị dây điện siết cổ đến chết, trong móng tay vẫn còn lưu lại chút vụn gỗ, có lẽ trước khi đứa trẻ chết, cánh tay nó đã bị trói vào giường...”
Trần Ca tháo sợi dây ra khỏi xác chết và trùm tấm ga trải giường sạch lên người cậu bé: “Nhìn bề ngoài, tên thợ điện là một công nhân cấp thấp lầm lì, vô hại, nhưng trên thực tế, anh ta có tính cách hung bạo hơn người thường rất nhiều, nhưng anh ta lại tích tụ tất cả mọi tức giận vào trong lòng, sau đó trút sự bất mãn của mình bằng cách bắt nạt những kẻ yếu hơn, anh ta chính là một kẻ côn đồ từ tận trong xương.”
Hoàn cảnh của người thợ điện trong tòa nhà này cũng không phải là ngoại lệ, Trần Ca bắt đầu suy nghĩ sâu hơn: “Dưới sự ràng buộc của đạo đức và luật pháp, bản chất của họ bị che giấu, nhưng trong thế giới phía sau cánh cửa của Hướng Noãn, phần tệ nhất trong tính cách của họ đã hoàn toàn bộc lộ ra ngoài. Cánh cửa này hình như đang thả những sự ác ý bên trong lòng mỗi người ra, khiến cho tất cả đều trở nên vặn vẹo đáng sợ.”
Trần Ca cố gắng đoán suy nghĩ của Minh Thai, nhưng tiếc là có quá ít manh mối, anh cũng không có chút ý tưởng nào.
Lục tung chiếc ba lô của mình, Trần Ca phát hiện ra rằng trên quyển truyện tranh đã bắt đầu xuất hiện tơ máu, anh thử gọi tên các nhân viên, nhưng vẫn không được đáp lại như cũ.
“Trần Ca!”
Giọng của Ôn Tình từ ngoài phòng ngủ truyền đến, sau đó cửa phòng ngủ bị đẩy ra: “Hình như dưới tầng đã xảy ra chuyện rồi!”
Tiếng chạy, tiếng la hét, tiếng khóc ngoài hành lang đan xen vào nhau, rất hỗn loạn.
“Đừng lo lắng, cứ để cho bọn họ náo loạn thêm chút nữa đi.”
Trần Ca chậm rãi bước ra khỏi phòng, khuôn mặt của những người hàng xóm hiện lên trong đầu anh: “Tiếp theo sẽ đến lượt ai đây?”
Mấy người đi xuống tầng hai, trong không khí thoang thoảng mùi máu tươi, trên cầu thang còn có thể nhìn thấy vết máu tươi.
“Có chuyện gì vậy?” Trước khi Trần Ca đến gần, anh đã nghe thấy tiếng khóc của cô Đinh, những người hàng xóm khác đều vây quanh hành lang, chặn đường cực kỳ chắc chắn.
“Thợ điện đã chết rồi.” Tiểu Tôn dựa vào bậc thang, sắc mặt tái nhợt.
“Đã chết?" Trần Ca trông rất ngạc nhiên, anh nhanh chóng đi xuyên qua đám đông: “Tránh ra!”
Đứng ở góc giữa tầng hai và tầng một, Trần Ca dường như bị dọa đến ngây dại, nhìn cô Đinh đang quỳ rạp trên mặt đất, trong miệng không ngừng kêu tên Gia Kỳ, tay và thân trên đầy máu tươi.
Cô Đinh dường như đã mất trí vì quá đau buồn, những người khác không dám tiếp cận cô ta, hoặc là cũng không có ai muốn tiếp cận cô ta vào lúc này.
“Cô... giết anh ta?” Đồng tử của Trần Ca run lên: “Anh ta là manh mối duy nhất của chúng ta!”
“Gia Kỳ là đứa con đầu tiên tôi nhận nuôi, và nó đã biến mất trong chính khu chung cư này! Tôi vẫn luôn đi tìm nó!" Cô Đinh đầu bù tóc rối, dùng tay ấn xuống vết máu trên đất: “Đó chính là con của tôi, cậu có thể hiểu được cái cảm giác của một người mẹ không? Cậu có biết khi tôi nhìn thấy bộ dạng đó của đứa trẻ thì... ”
Cô Đinh khóc không thành tiếng, dường như đã mất hết sức lực, ngã xuống vũng máu.
“Thực sự không thể nói là do chị Đinh giết, tôi tận mắt nhìn thấy chị Đinh và người thợ điện xảy ra xô xát, hai người bọn họ ngã xuống cầu thang, và con dao gọt hoa quả chẳng may cứa vào cổ người thợ điện, đó cũng là do ác giả ác báo thôi.” Người mở miệng nói chuyện là một người thuê nhà trên tầng năm, vóc dáng rất cao, luôn đứng cùng với cô Đinh, đây là lần đầu tiên anh ta nói chuyện với Trần Ca.
“Ngoài ý muốn sao?” Ánh mắt của Trần Ca lướt qua cô Đinh và nhìn về phía hành lang ở tầng một.
Người thợ điện đã chạy ra khỏi hành lang, thi thể của anh ta nằm ở đầu hành lang, trên cánh cửa sắt lớn bị khóa còn có thể nhìn thấy dấu tay đẫm máu.
“Trên cổ có một con dao, cho dù anh ta không chết thì cũng không có cách nào nói được, thật đáng tiếc, manh mối mãi mới tìm được lại bị cắt đứt như vậy.” Giọng điệu của Trần Ca có chút bất lực, anh liếc nhìn người đàn ông cao lớn: “Tôi nên xưng hô với anh như thế nào?”
“Tôi họ Lê.”
“Tại sao trên người anh lại có mùi thuốc Đông y thế?”
“Tôi là bác sĩ khoa nhi.”
“Thuốc dành cho trẻ con có mùi nồng như vậy sao?” Trần Ca không đợi đối phương trả lời liền chuyển chủ đề: “Tôi không có ở đây khi người thợ điện chết, mấy người có nghe anh ta nói gì trước khi chết không?”
“Anh ta gọi tên đầy đủ của cô Đinh...”
Tiểu Tôn còn muốn nói điều gì đó, nhưng bị bác sĩ Lê trực tiếp cắt ngang: “Người thợ điện hiện đã chết, chúng ta phải nhanh chóng xác nhận xem anh ta có phải là kẻ giết Khuất Quý hay không.”
“Nhưng mà...” Tiểu Tôn kiên trì muốn nói, nhưng Trần Ca lại cắt ngang: “Đúng vậy, nhiệm vụ cấp bách nhất là phải bắt được kẻ sát nhân, nếu người thợ điện là hung thủ đã giết hại Khuất Quý thì mọi người đều sẽ rất vui vẻ rồi, nhưng hiện tại tôi đang lo là tên thợ điện chỉ là đồng phạm, hung thủ thực sự vẫn đang trốn trong tòa nhà này.”
Người sống sờ sờ bị giết ngay trước mặt, bầu không khí trong tòa nhà càng lúc càng trở nên trầm mặc.
“Để tôi đưa cô Đinh trở lại phòng trước, cô ấy đã nhìn thấy thi thể của con trai nuôi, hôm nay đã phải chịu kích thích quá lớn rồi.” Bác sĩ Lê cố gắng nhấc cô Đinh ra khỏi vũng máu, nhưng cố gắng nhiều lần mà không thành công, anh ta nhìn về phía đám đông ra hiệu với một trong những người đàn ông thấp bé: “Đại Đầu, đến giúp tôi đi.”
Người đàn ông thấp bé không có tóc, khuôn mặt sưng vù và trông có hơi biến dạng.
Đại Đầu, bác sĩ Lê đỡ cô Đinh lên tầng bốn, trong khi Trần Ca im lặng nhìn theo bóng lưng của họ.
“Bác sĩ Lê có thân hình cao lớn, trông rất có sức lực, không thể nào mà không nhấc nổi cô Đinh, anh ta chỉ đang tìm cớ gọi Đại Đầu rồi cùng nhau rời đi, ba người họ có lẽ có biết nhau và họ là một nhóm.”
Bác sĩ Lê, Đại Đầu, cô Đinh, tên thợ điện, Trần Ca nghi ngờ bốn người họ đã hợp lực để giết chủ nhà và lấy trộm chìa khóa của tất cả các phòng.
Về lý do giết chủ nhà của họ, Trần Ca đã đoán được đại khái, chủ nhà đã nhìn trộm bí mật của họ nên chủ nhà nhất định phải chết.
“Chuyện đó... cái xác của người thợ điện phải xử lý như thế nào bây giờ?" Hiện tại Khuất Doanh đang đau cả đầu, thi thể của Khuất Quý vẫn còn đang nằm trong phòng khách, bây giờ lại có thêm một cái xác khác trong tòa nhà, mục đích ban đầu của họ là truy tìm hung thủ, nhưng không hiểu sao mọi thứ bắt đầu mất kiểm soát, như thể ai đó đang âm thầm giở trò quỷ, cố gắng giết tất cả những người thuê nhà trong tòa nhà.
“Đừng động đến thi thể của người thợ điện, tôi vừa mới có một phát hiện đáng sợ.” Tiểu Tôn nhìn thấy bác sĩ Lê và những người khác đi xa, lúc này mới dám mở miệng nói: “Người thợ điện bị đẩy xuống tầng, người ra tay không phải cô Đinh, mà là bác sĩ Lê, lúc đó hai người bọn họ chạy đến đầu tiên.”
“Gia Kỳ là con nuôi của cô Đinh, tại sao bác sĩ Lê lại phải xúc động như vậy? Trông anh ta cũng không giống một người có tinh thần công lý mạnh mẽ.” Trần Ca đang từ từ hướng dẫn suy nghĩ của những người hàng xóm, anh không thể nói trực tiếp ra như Tiểu Tôn được, bởi vì anh cũng không biết có bao nhiêu người trong tòa nhà này liên quan đến vụ án sát hại chủ nhà.
Nhưng có một điều có thể chắc chắn, người tham gia vào việc giết chủ nhà chắc cũng không nhiều lắm, nếu không bọn họ cũng chẳng phải sợ hãi Trần Ca chứ đừng nói đến việc giết hại thợ điện.
“Tôi cũng thấy rất kỳ lạ.” Người đàn ông trung niên giấu đồ lót ở trong nhà đứng một mình trong góc, lúc này anh ta không dám tin ai: “Cái cô Đinh đó ngày hôm nay cũng không đúng lắm, bình thường cô ta đối xử với con nuôi của mình rất tệ, thay vì nói là nuôi con thì giống như đang nuôi thú cưng hơn, chỉ cần có chút không hài lòng thì sẽ đánh và mắng.”
“Cho nên anh nghĩ cô Đinh giết người thợ điện không phải là để trả thù cho con nuôi của mình sao? Mà là cô ta đang lo lắng chuyện khác?”
“Tôi cũng không có ý nói như vậy!” Người đàn ông trung niên nhìn Trần Ca, xua tay lia lịa, anh ta là người thuê nhà lâu năm ở đây, biết rằng việc nói lung tung có thể sẽ dẫn đến họa sát nhân.
“Chúng ta có nên đi hỏi thử Ngô Du không? Đó là đứa trẻ sống ở phòng 301, những người hàng xóm trong tòa nhà đều nói rằng đứa trẻ đó rất thích nói dối, nhưng tôi lại cảm thấy đứa trẻ đó thực sự khá tốt, nhưng có thể là do không có ai làm bạn trong thời gian dài, cho nên mới có một số vấn đề tâm lý, không phải ở đây chúng ta có bác sĩ tâm lý ở sao? Có thể để anh ấy nhìn thử một chút.” Tiểu Tôn đột nhiên lên tiếng khiến người đàn ông trung niên sợ đến toát mồ hôi lạnh.
“Đứa trẻ Ngô Du đó miệng đầy lời nói dối, một từ từ trong miệng cậu ta ra đều không thể tin nổi, hơn nữa nó cũng chỉ là một đứa nhỏ, biết cái gì được chứ? Cậu định cho nó xem thi thể sao, đừng trực tiếp dọa nó làm nó xảy ra vấn đề đấy.” Người đàn ông trung niên giả vờ bình tĩnh lắc đầu.
“Được rồi, tôi chỉ đang đưa ra ý kiến thôi, dù sao đứa nhỏ đó luôn chạy lung tung trong tòa nhà, có lẽ sẽ biết chuyện gì đó.” Tiểu Tôn phân tích một cách lý trí, cậu ta không nhận ra mình đã trở thành cái gai trong mắt của hầu hết mọi người.
Trần Ca cũng lau mồ hôi trên trán, sau khi tham gia vào một vụ án giết người như một người bình thường, điều đầu tiên cần làm không phải là học thám tử để đi phá án mà phải học để bảo vệ chính mình.
Đối với việc làm cứ như đang nhiều lần nhảy nhót bên cạnh cái chết của Tiểu Tôn, anh tỏ vẻ đã hiểu, nhưng cũng không đồng ý.
“Tôi cũng không nghĩ cần phải hỏi một đứa trẻ, nhưng hung thủ đang ẩn nấp trong tòa nhà, để Ngô Du ở nhà một mình thì quá nguy hiểm, để cậu bé đi theo chúng ta thì cũng tốt hơn.” Trần Ca nói nửa câu đầu tiên, người đàn ông trung niên gật gật đầu, nhưng khi anh ta nghe thấy nửa câu sau của Trần Ca, đầu trực tiếp đông cứng lại.
“Mang theo một đứa nhỏ, liệu có bất tiện quá không?”
“Không sao đâu, tôi sẽ bảo vệ cậu bé, bây giờ chúng ta đến phòng 301 đón Ngô Du đi.” Trần Ca trực tiếp bước lên tầng ba, vừa bước vào hành lang tầng ba, anh đã nhìn thấy khuôn mặt của một cậu bé đang ló ra ở căn phòng trong cùng của hành lang, trông có vẻ hơi đáng sợ vào ban đêm.
“Ngô Du, có một kẻ giết người đang ở trong tòa nhà này, một mình cháu không an toàn đâu, đi theo chúng tôi đi.” Trần Ca muốn nắm tay Ngô Du, nhưng Ngô Du lại né tránh.
“Giết người?” Ngô Du nhìn Trần Ca và những người thuê nhà, dùng giọng nói rất non nớt: “Không phải tất cả mọi người đều là những kẻ giết người sao?”
“Nhìn xem, đứa nhỏ này lại nói dối.” Người đàn ông trung niên duỗi hai tay ra, vẻ mặt bất lực.
“Nếu như cháy biết chúng ta đều là kẻ sát nhân, vậy tại sao cháu còn ở lại đây? Cháu không sợ sao?” Trần Ca nhìn đứa trẻ trước mặt.
“Cháu đang đợi cha mẹ.”
“Nếu như cháu bị giết hại, cha và mẹ của cháu cũng sẽ không thể tìm thấy cháu, cho nên tốt hơn hết là cháu nên ngoan ngoãn đi theo chú đi.” Cách lý luận của Trần Ca đối với đứa trẻ là vô cùng cứng rắn.
Nắm chặt tay Ngô Du, Trần Ca yêu cầu nó đi theo mình.
Phát hiện thái độ kiên định của Trần Ca, người đàn ông trung niên đột nhiên nói rằng anh ta không được khỏe và muốn trở về nhà, Trần Ca cũng không ngăn cản, để anh ta rời đi.
Thực ra trong lòng Trần Ca biết rất rõ người đàn ông trung niên rời đi lúc này hẳn là vì lo lắng Ngô Du sẽ nói ra chuyện của mình, cho nên đã vội vàng quay lại để tiêu hủy những đồ vật mờ ám đó.
Sau khi người đàn ông trung niên rời đi, những người còn lại đi về phía phòng của cô Đinh trên tầng bốn.
Bác sĩ Lê gọi Đại Đầu và cô Đinh đi chắc chắn là định bàn bạc chuyện gì đó, Trần Ca cũng không muốn cho họ quá nhiều thời gian.
Đi lên tầng bốn, còn chưa đi đến nơi Trần Ca đã nhìn thấy Đại Đầu đang đứng canh gác trước cửa phòng của cô Đinh.
“Chị Đinh đã khá hơn chưa?”
“Có bác sĩ Lê trong đó, chắc không sao đâu.” Đại Đầu nhìn rất kỳ quái, nhưng lại nói năng rất ôn hòa, có cảm giác giống người thành thật dễ bắt nạt.
“Vừa rồi, sau khi mấy người rời đi đã xảy ra một chuyện, tôi muốn đích thân đến hỏi cô Đinh.”
“Cô ấy cần phải nghỉ ngơi.”
“Tốt hơn hết là anh nên tránh ra, đây là một vấn đề nghiêm trọng.” Phía sau Trần Ca còn có Khuất Doanh, Tiểu Tôn, Ôn Tình cùng bà Lý, có vẻ chiếm ưu thế về số lượng: “Tôi sẽ vào đó một mình, sẽ không làm phiền chị Đinh nghỉ ngơi đâu.”
“Được rồi.” Đại Đầu gõ cửa, mười mấy giây sau, cửa chống trộm mở ra, Trần Ca một mình bước vào.
Mặc dù Cô Đinh không còn trẻ nữa nhưng trang trí trong phòng vẫn rất là trẻ trung, tông màu chủ đạo là màu hồng.
Trần Ca vừa vào nhà đã ngửi thấy mùi nước hoa nồng nặc và mùi của máy làm mát không khí, anh khẽ ho một tiếng, chủ động đóng cửa chống trộm lại.
Cô Đinh đang nằm trên ghế sô pha, bác sĩ Lê đứng bên cạnh, khi nhìn thấy Trần Ca bước vào, sắc mặt của họ không tốt lắm.
“Cậu có chuyện gì sao?”
“Hai người có ấn tượng gì về ông chú trung niên khốn nạn ở tầng ba không?”
“Làm sao vậy?”
“Vừa rồi anh ta nói rằng người thợ điện không tự ngã xuống cầu thang mà là bị đẩy xuống, sau đó anh ta mơ hồ nhắc chúng tôi đến gặp Ngô Du và hỏi thử.” Mặt Trần Ca lạnh tanh.
“Cậu có hỏi được gì không?” Sắc mặt cô Đinh tái nhợt, giọng nói không khỏi run lên.
“Đứa trẻ đã bị kích thích, chúng tôi không thể hiểu những gì nó nói, nó nói cái gì mà cô Đinh luôn dẫn những đứa trẻ đi lên tầng, sau đó có những đứa trẻ xuất hiện bên cạnh nó giống như bóng ma...” Trần Ca dường như không nhìn thấy sắc mặt càng ngày càng tái nhợt của cô Đinh, tự nói với chính mình: “Trọng điểm không phải là đứa nhỏ này, mà là ông chú ở tầng ba, anh ta và Ngô Du ở đối diện nhau, tôi nghi ngờ anh ta đã dạy Ngô Du nói những điều này. Dù sao cho dù là một đứa trẻ yêu thích nói dối, cũng sẽ không thể nói ra được những điều như vậy.”
“Cũng có lý.” Bác sĩ Lê và cô Đinh đồng thời gật đầu.
“Ngoài ra, tôi cũng phát hiện ra rằng ông chú đó dường như luôn quấy rầy việc tìm kiếm chân tướng của chúng ta, tôi nghi ngờ...” Trần Ca ngẩng đầu, hai mắt sáng ngời: “Liệu có phải anh ta chính là hung thủ đã sát hại chủ nhà không?”
“Rất có thể, trên người anh ta cũng có rất nhiều thứ kỳ lạ.” Sắc mặt cô Đinh trở nên hồng hào hơn một chút, lời nói cũng trở nên trôi chảy hơn: “Trong nhà anh ta có rất nhiều đồ lót phụ nữ, còn không biết là anh ta lấy từ đâu ra, nói chung là người đó rất đáng ghét.”
“Cô nghi ngờ anh ta, bây giờ anh ta cũng muốn đẩy mọi chuyện lên người cô.” Trần Ca loay hoay một hồi: “Tôi cũng không biết nên tin ai, như vậy đi, đợi lát nữa chúng ta giả vờ đi đến mấy căn phòng ở tầng ba để kiểm tra, sau đó trực tiếp lừa đi vào nhà anh ta, tiến hành kiểm tra đột xuất xem có tìm được bằng chứng gì không. Nếu như trong nhà anh ta có vật dụng liên quan đến vụ giết chủ nhà thì có thể chắc chắn anh ta chính là kẻ đã sát hại chủ nhà.”
Trần Ca đã rất to gan, mục đích thực sự của anh khi làm việc này là để cho hung thủ tự mình lôi bằng chứng ra, đây là một cái bẫy liên hoàn.