Trần Ca vẫn còn nhớ cái cảnh lần đầu tiên mình nhận được chiếc điện thoại màu đen, trong có vài tháng, anh và cả ngôi nhà ma này trải qua những thay đổi kinh thiên động địa, nhưng chiếc điện thoại trong túi anh thì vẫn y như cũ không khác chút nào.
Vuốt màn hình, Trần Ca ngơ ngác nhìn chằm chằm màn hình điện thoại: “Sự thật rốt cuộc là gì chứ?”
Lời nhắc nhiệm vụ trên điện thoại màu đen nói với Trần Ca rằng anh đang ngày càng tiến gần hơn đến sự thật, nhưng trong lòng anh lại không có một chút đầu mối nào cả.
Dù là một nhiệm vụ khó như Minh Thai hay Thông Linh Trong Trường Ma, điện thoại màu đen cũng chỉ chấm điểm là nhiệm vụ thí luyện bốn sao thôi, hai chữ thí luyện luôn khiến anh cảm thấy sợ nổi da gà.
Trần Ca vẫn luôn né tránh câu hỏi này, anh không dám nghĩ về nó, cũng không có thời gian và sức lực để nghĩ về nó.
“Mình đã bị mất một số ký ức trước đây, nhưng cái bóng của mình lại không hề quên, nó theo sau mình và chứng kiến mọi thứ, nhiệm vụ thí luyện Minh Thai có thể chính là một bước ngoặt, nếu như mình có thể nói chuyện với Minh Thai, mình sẽ có thể biết tất cả những điều đã xảy ra trước đây, nếu như có thể biết được bản thân đã từng làm cái gì, thì nói không chừng còn biết được cha mẹ mình đang ở đâu.”
Tất cả các câu hỏi đều có khả năng được giải đáp vào lúc này, nhưng điều kiện tiên quyết là phải bắt được Minh Thai và bắt nó mở miệng.
“Trò chơi trốn tìm sinh tử, trò chơi giữa cái bóng và mình, có lẽ chúng ta đã từng chơi như thế này từ rất lâu trước đây rồi.”
Trần Ca đặt con chó đồ chơi đã rụng gần hết lông vào ba lô của mình, và đặt nó vào cùng với đồ chơi bằng gỗ trước đó.
Mười phút sau, Trần Ca quay trở lại nhà ma, anh đang chuẩn bị bước vào cảnh dưới lòng đất, đột nhiên nhìn thấy lão Chu đang ôm vai Ngô Kim Bằng, mặt mũi tươi cười, bên cạnh còn có hai học sinh bị dọa sợ đến ngất xỉu.
“Đang nói cái gì vậy? Vui như vậy sao?”
“Ông chủ, đây là nhân viên mới của chúng ta đúng không? Cậu ấy đúng là tài năng bẩm sinh đấy!” Lão Chu cười ha ha, hình như anh ta có quan hệ rất tốt với Ngô Kim Bằng.
“Tài năng bẩm sinh?” Trần Ca tò mò nhìn về phía Ngô Kim Bằng, trong lòng tự hỏi chẳng lẽ trong lúc tuyệt vọng Ngô Kim Bằng đã bộc phát ra năng lực đặc biệt nào đó?
“Mấy người đừng có trêu tôi.” Ngô Kim Bằng nói với vẻ mặt đau khổ: “Tôi cũng không hiểu tại sao đột nhiên hai đứa trẻ này lại sợ tôi đến như vậy, tôi chỉ muốn giúp chúng, nhưng ai ngờ lại vô tình đẩy chúng vào vòng vây của mấy nhân viên cũ.”
“Đừng khiêm tốn, tôi hiếm khi thấy có diễn viên nào lại có thể khiến du khách sợ đến ngất xỉu ngay trong ngày đầu tiên đi làm đấy.” Trần Ca vỗ vai Ngô Kim Bằng: “Cố gắng lên, có gì không biết thì cứ hỏi lão Chu.”
Thấy các nhân viên hòa thuận với nhau như vậy, Trần Ca cũng an tâm phần nào.
“Đầu tiên hãy làm quen với mọi người, nếu thế thì sau này khi Ngô Kim Bằng biết được danh tính thực sự của lão Chu và những người khác, anh ta cũng sẽ không quá ngạc nhiên.”
Mở cánh cổng sắt dẫn xuống tầng hầm, Trần Ca đi đến Nhà Xác Dưới Lòng Đất, anh tìm thấy Trương Ức cùng bác sĩ Vệ.
“Năng lực của Trương Ức hoạt động tốt không? Ba du khách kia tỉnh chưa?”
“Tôi chỉ có thể tạm thời giúp bọn họ xóa đi ký ức, nhưng có thể vào một ngày nào đó trong tương lai bọn họ từ trong mộng tỉnh lại, sau đó sẽ nhớ ra một vài đoạn ngắn.” Trương Ức vẫn rất yếu ớt, bộ dạng sống dở chết dở.
“Như vậy là đủ rồi, năng lực của anh thật sự là kinh người.” Trần Ca lấy đôi màu đỏ giày cao gót ra: “Tranh thủ thời gian mà phục hồi đi, năng lực của anh có thể sẽ phát huy tác dụng rất lớn trong tương lai đấy.”
Chở ba du khách và hai sinh viên y khoa ra khỏi ngôi nhà ma, Trần Ca quay lại phòng nghỉ dành cho nhân viên, kéo rèm cửa, khóa cửa phòng và gọi tên Khương Long và Mùi Hôi Thối ra.
Sau khi dùng cả một buổi chiều, Trần Ca đã hỏi được tất cả những thông tin mà Khương Long biết.
“Trần Ca, tất cả những gì tôi biết tôi đều nói với cậu hết rồi, không có gì giấu diếm cả, cậu... cho tôi ra đi vui vẻ đi.” Cơ thể Khương Long gần như trong suốt, lúc này đang quỳ rạp trên mặt đất, đến cả sức để ngẩng đầu lên cũng không có.
“Cái bóng lợi dụng anh, sau khi nó lợi dụng anh, anh vốn có thể có những lựa chọn khác, nhưng anh lại tự biến mình thành cái bóng thứ hai.” Ánh sáng của buổi hoàng hôn chiếu vào người Trần Ca, anh lật cuốn truyện tranh đến mấy trang cuối: “Nhân quả báo ứng, nguyên nhân là do anh trồng, cho nên hiện lại anh phải chịu những quả đắng ấy.”
Ngón tay vuốt ve từng trang sách, mọi thứ trong toàn bộ căn phòng đều bắt đầu rung chuyển, máu tươi giống như sóng thần, vô số tơ máu tràn ngập khắp phòng nghỉ của nhân viên.
Giữa những bông hoa màu máu đang nở rộ, một cô gái xuất hiện bên cạnh Trần Ca.
Tuổi của cô bé không lớn, thoạt nhìn có chút gầy yếu, mang đến cho người khác cảm giác như một con búp bê vải có thể để mặc người ta sắp đặt vậy.
“Tiểu Bố, người đàn ông đã biến mẹ của cháu thành một con búp bê, chú đã giúp cháu bắt được rồi.”
Trước đây khi chơi trò chơi Tiểu Bố, có một cảnh đặc biệt tác động mạnh đến Trần Ca, anh đã điều khiển Tiểu Bố trở về nhà của mình, và khi vừa bước vào cửa, anh đã tìm thấy cha nuôi đã bị biến thành một con búp bê vải.
Lúc đó anh chỉ cảm thấy hơi ngạc nhiên, cũng không có đào sâu tìm hiểu, thật ra đó có thể là một kiểu trả thù từ trong tiềm thức của Tiểu Bố, dù sao thì trong thực tế người bị biến thành "búp bê vải" chính là mẹ của cô bé.
Tiểu Bố vốn có tính cách rất tốt nắm lấy đầu Khương Long, từng tơ máu đen bao trùm lấy Khương Long, trong suốt quá trình này tiếng la hét không hề ngừng lại.
Nửa giờ sau, Tiểu Bốc cất Khương Long - một con búp bê vải được khâu lại bằng tơ máu màu đen đi, cô bé đứng giữa phòng, không biết đang nghĩ gì.
Đứng dậy, Trần Ca bước đến bên cạnh Tiểu Bố, nhẹ nhàng bảo vệ Tiểu Bố.
Mặt trời lặn, Tiểu Bố quay trở lại với truyện tranh, Trần Ca nhìn phòng nghỉ như vừa gặp bão của mình: “Suýt nữa thì quên mất, sức mạnh của đứa nhóc này có thể sánh với áo đỏ cấp cao nhất khi ở sau cánh cửa của mình, là một người đẩy cửa của cảnh ba sao rưỡi.”
Dọn dẹp phòng nghỉ một lúc, cũng đã đến giờ tan làm rồi.
Trần Ca gọi những nhân viên còn sống đến, mọi người tổ chức cho Ngô Kim Bằng một bữa tiệc chào mừng đơn giản.
Nhìn thấy các đồng nghiệp tốt như vậy, giống như là người một nhà, Ngô Kim Bằng cũng rất vui vẻ.
Chờ sau khi mọi người rời khỏi nhà ma, Trần Ca lấy một tập tài liệu đầy chữ ra, đây chính là thành quả của việc anh ta tra hỏi Khương Long cả buổi chiều.
Khương Long và Chân Chân đã xác định được hai đứa trẻ được Minh Thai lựa chọn, một đứa trẻ sinh ra đã có khiếm khuyết về khứu giác và đã bị họ giết; đứa trẻ còn lại dường như có vấn đề về tim, sau khi xác định được địa chỉ của đứa trẻ, bọn họ còn chưa kịp ra tay thì đã bị cảnh sát phát hiện.
“Bây giờ chỉ còn năm buổi tối, thế là cũng đủ rồi.”
“Đêm nay mình sẽ đi vào cánh cửa tương ứng với Phương Ngư xem thử, sau khi ra ngoài thì lập tức chạy đến thôn Hoạt Quan, nữ quỷ nhảy giếng ở thôn Hoạt Quan vẫn đang thực hiện việc đầu thai lệ quỷ, nói không chừng mình có thể đào được chút tin tức có ích từ trên người cô ta.”
Nữ quỷ nhảy giếng đã tồn tại rất lâu, lại còn nhiều lần đi sâu vào trong màn sương máu, Trần Ca có cảm giác đối phương chắc chắn sẽ biết rất nhiều thứ, anh còn phải nói chuyện thật tốt với cô ta chút.
Đeo ba lô lên, Trần Ca đi đến cảnh dưới lòng đất, cho Trương Ức và đôi giày cao gót màu đỏ vào ba lô, sau đó chạy ra khỏi nhà ma.
Đầu tiên anh tìm đến nhà của đứa trẻ bị bệnh tim, tiếc là trong nhà đối phương không có ai, anh đứng đợi ở cửa rất lâu, nhưng thay vì gặp được cha mẹ của đứa trẻ thì anh lại nhìn thấy một khuôn mặt quen thuộc đứng ở góc đường.
Khóe miệng nứt ra, trên mặt luôn luôn nở bụ cười, Không Cười đội mũ cũng xuất hiện ở quanh nhà đứa trẻ, nhưng đối phương sau khi nhìn thấy Trần Ca thì rời đi, hai bên không xảy ra va chạm nào.