“Tiểu Lâm?”
Sau khi bước vào hành lang, sắc mặt Vương Hiểu Minh tái mét, nhìn xung quanh như thể vẫn không thể tin được rằng mình đã chạy vào khu nhà ở của công nhân viên chức.
“Cậu ở ngoài cửa một mình nguy hiểm lắm. Tôi đến đây để tìm chìa khóa, vốn không liên quan gì đến cậu, sao có thể để cậu một mình gánh chịu nguy hiểm được?" Trần Ca nói cứ như là vì muốn tốt cho cậu ta. Anh nắm chặt tay Vương Hiểu Minh, cho dù đối phương có vung tay như thế nào, anh cũng sẽ không buông ra.
“Tôi…”
“Nói nhỏ thôi, hình như cửa phía trước không đóng chặt.” Trần Ca dựa người vào tường. Khi đi đến giữa hành lang, anh phát hiện cửa một căn phòng đang khép hờ, đèn trong phòng vẫn sáng, khiến người ta nhìn thấy ánh sáng lờ mờ.
Vương Hiểu Minh cũng sợ giọng nói của mình sẽ thu hút sự chú ý của người trong phòng nên không chống cự nữa, để cho Trần Ca kéo đến bên cạnh cánh cửa nọ.
“Cậu định làm gì?” Vương Hiểu Minh nhìn thấy Trần Ca đang ghé vào cửa để nhìn trộm thì cảm thấy da đầu mình như muốn nổ tung, dường như cái tên này không biết sợ là gì, không ngừng dắt mình theo, điên cuồng thử nghiệm trên bờ vực nguy hiểm.
“Suỵt, đèn trong phòng đang sáng, hình như tôi còn nhìn thấy một bóng đen trên tường. Có người trong phòng này.” Trần Ca vẫy tay với Vương Hiểu Minh, hai người nhẹ nhàng bước qua cửa.
Bị Trần Ca lôi kéo, Vương Hiểu Minh không còn phản kháng, cứ như đã chấp nhận số phận.
Phòng sửa chữa ở nơi sâu nhất của hành lang, hai người nhìn một lúc lâu mới tìm được.
“Cửa bị khóa à?”
Trần Ca lắc tay nắm cửa, hoàn toàn không mở được cửa.
“Cậu nhẹ tay thôi! Đừng dùng lực mạnh như vậy!" Vương Hiểu Minh co rụt cổ lại, vẻ mặt căng thẳng.
“Cửa bị khóa, cậu có biết chìa khóa đang trên người ai không?” Tin xấu nối đuôi xuất hiện, Trần Ca đang tìm cách khắc phục.
“Chắc là ở chỗ thợ sửa chữa, nhưng quan trọng là thợ sửa chữa đã tan làm rồi!" Vương Hiểu Minh kéo nhẹ tay áo của Trần Ca: “Hay là chúng ta rời khỏi đây, đi, đến nhà ăn, tôi mời cậu ăn món ngon, chắc chắn lần sau cậu sẽ muốn ăn nữa đấy.”
“Cậu đừng nói chuyện, để tôi yên lặng một lúc.” Trần Ca nhìn lướt qua hành lang và các căn phòng một lượt: “Sau khi người ta nghe thấy tiếng động bất thường, đại não sẽ phải suy nghĩ khoảng một hoặc hai giây mới phản ứng lại kịp, mà từ vị trí của bọn họ đi ra hành lang sẽ mất vài giây. Nói cách khác nếu mình đập cửa, mình phải hoàn thành ba bước phá cửa, thu dọn dụng cụ và trốn khỏi hiện trường trong vòng nửa phút, thời gian quá eo hẹp.”
“Tiểu Lâm? Cậu vừa nói cái gì? Phá cửa?”
“Tòa nhà này chỉ có một lối vào và một cầu thang, và vị trí của cầu thang lại là ở lối ra, dù mình có tìm được dụng cụ thì cũng không có chỗ để trốn.” Trần Ca lý trí từ bỏ ý định phá cửa: “Phòng sửa chữa ở tầng một, mình đã biết vị trí của căn phòng này, đi vào bằng cửa sổ sẽ an toàn hơn là phá cửa.”
Không có thứ gì để tự vệ, Trần Ca thực sự lo lắng, hơn nữa anh còn có ý định khác.
Những chiếc đinh trong phòng ngủ số 413 đã đóng chặt bóng người vào tường, Trần Ca đang chuẩn bị giao dịch với những bóng người đó. Anh sẽ nhổ tất cả những chiếc đinh trên tường ra để giúp bóng người thoát khỏi đó, và bóng người cần phải đồng ý với anh một điều kiện.
Dưới trạng thái lý tưởng, điều này tốt cho cả đôi bên, nhưng trên thực tế thì rất khó, mỗi bước đi cần phải thận trọng, cuối cùng còn phải đề phòng bóng người ăn cháo đá bát.
Thật ra Trần Ca cũng không muốn làm điều này, nhưng tiếc là bây giờ anh không có quá nhiều lựa chọn. Thế giới đằng sau cánh cửa không cho anh cơ hội sống sót, anh đang làm mọi cách để tạo cơ hội cho bản thân.
Đột nhiên có một cơn đau nhói ở bụng dưới, giống như bị ong đốt.
Trần Ca kéo áo lên, một chiếc đinh ngắn rơi xuống đất.
“Lần này vết thương đâu sâu hơn, nhưng sao lại không chảy máu?” Nếu người bình thường bị đinh đâm, dùng tay bóp vết thương chắc chắn sẽ chảy máu, nhưng dù Trần Ca có làm gì thì máu từ vết thương cũng không chảy ra.
Âm thanh của chiếc đinh rơi xuống đất không lớn, nhưng hành lang quá yên tĩnh nên Trần Ca và Vương Hiểu Minh có thể nghe rõ.
“Cậu làm gì vậy?” Vương Hiểu Minh sửng sốt.
“Không có gì.” Trần Ca nhặt cây đinh lên. Khi anh cúi đầu xuống, lối vào của tòa nhà đột nhiên sáng lên, có người cầm đèn pin bước vào khu nhà ở của công nhân viên chức!
“Chúng ta đã bị phát hiện rồi!” Vương Hiểu Minh che miệng, áp người vào tường: “Là tiếng đinh rơi vừa rồi đã thu hút gã!”
“Hành lang này dài hai mươi đến ba mươi mét, cậu cho rằng gã ta có thể nghe thấy tiếng đinh rơi sao?" Trần Ca vẫn giữ nguyên lý trí, anh rất bình tĩnh: “Người đó chỉ tình cờ xuất hiện thôi, tin tôi đi!”
“Vậy thì chúng ta phải làm gì bây giờ? Hình như gã ta đang đi tới!”
“Đứng dựa vào tường. Gã ta đang cầm đèn pin, đôi mắt của gã ta không quen với bóng tối. Chỉ cần hai chúng ta trốn trong bóng tối và không bị đèn pin chiếu vào, chúng ta sẽ không bị phát hiện.” Trần Ca cũng đang đánh cược. Bình thường người ta hay rọi đèn pin tới con đường trước mặt mình, sẽ không tự nhiên chiếu nơi xa.
“Vậy nếu bị đèn pin chiếu tới thì sao?” Vương Hiểu Minh hít khí lạnh, trong mắt hiện lên vẻ sợ hãi.
“Tôi nhắc lại, gã ta đang cầm đèn pin, đôi mắt không quen với bóng tối. Nếu như bị chiếu sáng, việc đầu tiên chúng ta phải làm là cướp lấy đèn pin, sau đó thoát thân theo lối ra.”
“Cách của cậu là kiểu gì vậy?”
“Câm miệng, đứng yên trong góc sẵn sàng cướp đèn.” Trần Ca nheo mắt, lấy ba lô che mặt.
Trong hành lang tối om, ánh sáng kia lung la lung lay, từ từ đến gần, Trần Ca và Vương Hiểu Minh đều nín thở.
Sau một vài giây khó khăn, ánh sáng dừng lại ở một căn phòng ở lối vào hành lang.
Cánh cửa bị đẩy ra, ánh sáng nhanh chóng biến mất.
“Gã ta vào phòng đó rồi!” Tìm được đường sống trong cõi chết, giọng nói của Vương Hiểu Minh kích động đến nỗi run lên.
“Đừng nói nhảm, đi thôi!” Trần Ca thoáng cảm thấy mọi chuyện sẽ không đơn giản như vậy: “Sự xuất hiện đột ngột của người kia nhất định không phải bị tiếng đinh rơi thu hút. Chẳng lẽ chỉ là trùng hợp thôi sao? Không phải, có phải mình đã bỏ qua một chuyện rất quan trọng không?”
Trần Ca bước nhanh về phía trước, nhớ lại tất cả những điều đã xảy ra từ khi anh bước vào thế giới sau cửa.
“Lần đầu tiên mình gặp phải nguy hiểm đến tính mạng là ở phòng ngủ 413. Với việc Vương Hiểu Minh sợ giáo viên và quản lý ký túc xá, nếu gặp bọn họ trong đêm tối chắc chắn sẽ xảy ra chuyện không tốt.”
Trần Ca tổng kết lại hai lần gặp gỡ, lông mày dần cau lại: “Xem ra chỉ cần mình ở một nơi nào đó quá lâu sẽ xảy ra chuyện không hay.”
Anh không thể chắc chắn suy đoán của mình, chỉ biết tình huống hiện tại không lạc quan, độ khó của trường học này đã vượt qua nhiệm vụ mức khó ác mộng trên chiếc điện thoại màu đen.
“Mình quá bị động rồi, mình phải làm gì mới nắm được quyền chủ động? Điện thoại màu đen sẽ không đưa ra một nhiệm vụ chắc chắn phải chết, rốt cuộc đường sống của nhiệm vụ này nằm ở đâu?”
Trần Ca đang vắt óc suy nghĩ, đột nhiên cánh cửa hành lang cách anh không xa lại mở ra!
“Ánh sáng vừa nãy biến mất ở cửa phòng này! Có phải tên đó đang đợi mình không?”
Không còn nơi nào để trốn, lúc này Trần Ca và Vương Hiểu Minh đã chạy ngay ra giữa hành lang.