Đặt tập hồ sơ thứ hai xuống, Trần Ca lại mở tập hồ sơ thứ ba ra, tiếp tục đọc nội dung trong đó.
[Đồ bỏ đi muốn trở thành một con người, mọi thứ nó làm đều là vì mục tiêu này, từ đó có thể thấy rằng nó không phải là một con người, vậy rốt cuộc nó là thứ gì?]
[Với tư cách là bác sĩ của đồ bỏ đi, tôi bắt đầu cảm thấy rất bối rối với vấn đề này, tôi muốn hiểu cách mà đồ bỏ đi xuất hiện.]
[Tôi đã hỏi nó rất nhiều câu hỏi chỉ để giúp nó tìm thấy hạnh phúc, nhưng nó lại không trả lời tôi một cách trung thực.]
[Thật khó tưởng tượng, một con quái vật thậm chí còn không biết hạnh phúc là gì, lại biết lừa dối và che giấu, dường như những thứ bẩn thỉu này vốn đã in sâu vào cơ thể của tất cả mọi sinh vật thế giới, và không ai có thể là ngoại lệ.]
[Đồ bỏ đi rất thông minh, thông minh đến mưucs khiến tôi có chút lo lắng, khả năng tư duy của nó không ngừng được cải thiện, tôi lo lắng rằng một ngày nào đó nó sẽ nghi ngờ tôi và đơn phương chấm dứt trị liệu của tôi với nó.]
[Xung đột đầu tiên của tôi với nó đến nhanh hơn nhiều so với dự kiến. Đồ bỏ đi từng bị bỏ rơi bởi cô bé trong phòng 301, tôi nghĩ nó sẽ ghét cô bé đó, nhưng tôi không ngờ con quái vật này thậm chí còn không biết cái thứ cảm xúc mang tên căm hận này. Tôi trói cô bé và nó rồi nhốt vào cùng một phòng, tôi đã chuẩn bị đủ thứ dụng cụ để nó có thể trả thù, nhưng khi tôi mở cửa ra thì nó đã cởi dây trói trên người cô bé.]
[Bệnh của đồ bỏ đi rất nặng, nhưng nó không phải là bệnh nhân mà tôi muốn, trong lòng nó không có tốt xấu đúng sai, thậm chí nó còn không có trái tim của chính mình.]
[Tôi đưa con dao cho đồ bỏ đi và nói với nó cách để cô bé kia thuộc về nó mãi mãi. Tôi đã dạy cho đồ bỏ đi những phương pháp mà tôi đã từng sử dụng, nhưng nó có vẻ không vui lắm.]
[Nó bắt đầu có những suy nghĩ của riêng mình, điều này hoàn toàn khác với biểu hiện của những trường hợp bệnh nhân khác, nó đang chuẩn bị nở ra một bông hoa không thuộc về mảnh đất suy nghĩ mà tôi đã chuẩn bị cho nó.]
[Tôi rất muốn làm một bài kiểm tra nhỏ, nếu như tôi giết cô bé đó, liệu nó có giết tôi không? Nó sẽ giết tôi theo cách nào? Đôi mắt của nó khi giết chết tôi liệu có chứa đựng sự tuyệt vọng và đau đớn không?]
[Chỉ nghĩ đến thôi cũng khiến đã khiến tôi cảm thấy rất kích thích, mọi thứ đều đang khác xa với kế hoạch của tôi, điều đó khiến tôi càng ngày càng tò mò.]
Sau khi đọc xong ba tập hồ sơ, Trần Ca đã gán cho bác trị liệu cho con búp bê vải là kẻ điên: “Hai người nên chú ý một chút, khi xem những tập hồ sơ này, tuyệt đối đừng nghĩ quá nhiều về nó, bọn họ muốn kéo mấy người vào cùng một mức độ như họ, sau đó đánh thẳng vào tâm lý phòng thủ của hai người.”
“Tôi không quan tâm đến hồ sơ, tôi muốn rời đi ngay bây giờ.”
“Trong hồ sơ có thông tin gì liên quan đến Hướng Noãn không?”
Nhìn thấy phản ứng của Tiểu Tôn cùng Ôn Tình, Trần Ca thở phào nhẹ nhõm, hai người này hoàn toàn không quan tâm đến những gì ghi trong hồ sơ, đối với bọn họ, sự thật không hề quan trọng một chút nào, điều quan trọng chính là được sống cùng gia đình.
Cất ba tập hồ sơ đi, Trần Ca mở tập cuối cùng ra, và bìa của tập này thấm đẫm máu tươi.
Trong tập hồ sơ thứ tư có ít thứ nhất, chỉ có vài trang mỏng, trên mỗi trang đều có dấu tay dính máu, những dấu tay dính máu đó cũng giống như dấu tay trong phòng.
[Đồ bỏ đi muốn trở thành một con người, nhưng lại không biết tại sao một con người có thể được gọi là một con người, tôi đã so sánh thi thể và người sống, và đã dạy nó rất nhiều điều từ các khía cạnh khác nhau.]
[Tôi đã nói với nó sự khác biệt giữa xác chết, động vật, nói cho nó biết hạnh phúc là gì, tình cảm là gì, nhiệt độ là gì và tình yêu là gì.]
[Đồ bỏ đi lớn lên, tôi không biết bắt đầu từ khi nào, tôi đã không thể nhìn thấu suy nghĩ của nó nữa.]
[Trong đôi mắt được móc ra từ khuôn mặt của ai đó chỉ có một màu đỏ ngầu và bốc mùi hôi thối, tôi không biết nó đang nghĩ gì dưới đôi mắt đó.]
[Đồ bỏ đi rất khác với những bệnh nhân khác, nó thực sự tồn tại, nhưng nó lại không có cơ thể của chính mình, chỉ có một cơ thể chắp vá. Tôi không thể nhìn sâu vào nội tâm của nó và chẩn đoán như những bệnh nhân bình thường, thời gian dần trôi, tôi thậm chí còn không hề biết chính xác tình trạng bệnh của nó đã tiến triển đến đâu.]
[Một bác sĩ không thể nhìn thấu bệnh nhân của mình, đây là một điều rất thú vị mà cũng rất nguy hiểm.]
[Tôi không thể đoán trước được những hành động tiếp theo của nó, cũng không biết mình sẽ bị giết khi nào, đồ bỏ đi luôn xuất hiện phía sau lưng tôi, tôi có thể cảm thấy được nó đang nhìn chằm chằm vào lưng và cổ của tôi .]
[Có lẽ nó thực sự muốn giết tôi? Hoặc cũng có lẽ nó muốn tôi chữa khỏi căn bệnh không hạnh phúc của nó?]
[Chúng tôi đã nhốt cô bé trong vài ngày, nhưng cuối cùng đồ bỏ đi cũng không giết được cô bé, chỉ là cô bé đã không thể quay trở lại nữa. Đồ bỏ đi đã tìm ra một phương pháp để thỏa hiệp, nó lắng nghe ý kiến của tôi, đồng thời vẫn giữ những đặc điểm riêng của mình, lần đầu tiên nó đã có được thứ thuộc về chính mình.]
[Đúng vậy, chắc nên gọi là đồ vật, nặc dù nó gọi thứ này là bạn, nhưng trong mắt của tôi thì nó chỉ là một vật thể không có linh hồn mà thôi.]
Vết máu trên tờ bệnh án càng ngày càng nhiều, cả tờ giấy nhàu nát đã dính đầy vết máu và dấu tay, có vẻ như có rất nhiều “ma quỷ” đã đọc tờ tài liệu cuối cùng này.
[Tôi rất muốn trải qua cảm giác bị đồ bỏ đi giết chết, nhưng nghĩ đến việc sau khi chết đi sẽ không bao giờ được gặp lại một bệnh nhân hoàn hảo như vậy nữa, thì trong lòng tôi luôn cảm thấy thiếu một điều gì đó. Tôi đã sinh sống sau cánh cửa được một năm, tôi sẽ cảm thấy có chút khó thích ứng khi trở lại thế giới bên ngoài cửa, mãi đến khi nhìn thấy đồ bỏ đi, tôi mới đột nhiên hiểu ra ý nghĩa tồn tại của mình.]
[Đúng vậy, so với tôi, đồ bỏ đi đáp ứng yêu cầu của bệnh viện hơn nhiều, nếu như tôi đưa nó trở về, tất cả cả bác sĩ đều sẽ cao hứng.]
[Tôi thực sự không muốn chia sẻ nó với người khác, nhưng tôi sợ mình sẽ không sống được đến khi chữa hết bệnh cho đồ bỏ đi.]
[Tôi đã báo cáo tình trạng của đồ bỏ đi cho giáo viên của mình, sau khi nghe xong, ông ấy đã vội vã chạy đến chung cư Cửu Hồng, sau khi kiểm tra tình trạng của đồ bỏ đi, ông ấy đã đặt cho đồ bỏ đi một cái tên rất đặc biệt bệnh nhân số 0004.]
[Khi nhìn thấy chỉ số bệnh nhân này, tôi đã biết rằng mình có thể không sống được bao lâu, chỉ số của tất cả bệnh nhân trong bệnh viện được sắp xếp theo tình trạng của họ, bệnh nhân càng đặc biệt, chỉ số bệnh càng cao.”
[Ngoại trừ bệnh nhân số 0001 mà tôi chưa từng thấy được, bệnh nhân số 0002 đang ở phía bên kia cánh cửa, và bệnh nhân số 0003 được giấu ở một nơi trong Hàm Giang, tất cả bọn họ đều nằm ngoài phạm vi hiểu biết của tôi, chúng là những sự tồn tại mà tôi không thể hiểu hết được. Tôi thực sự không ngờ đồ bỏ đi lại có thể xếp thứ tư, liệu nó có thể chịu được một chỉ số như vậy không?]
[Bác sĩ bình thường không được phép tiếp xúc với mười bệnh nhân có chỉ số hàng đầu, họ đều do giáo sư và bác sĩ được chỉ định phụ trách, còn những người trong cuộc khác, họ sẽ được đưa đến phía bên kia cánh cửa, hoặc họ sẽ âm thầm biến mất.]
[Có lẽ tôi sẽ nằm ở trường hợp phía sau, dù sao thì tôi cũng đã thấm nhuần những tư tưởng trong các tài liệu mà giáo sự đánh giá cao.]
[Trước khi biến mất, tôi muốn được làm một việc cuối cùng, đó là giấu tất cả những tập hồ sơ bệnh án này ở một nơi chỉ có tôi và đồ bỏ đi biết.]
[Tôi cũng không biết tại sao tôi phải làm điều này, có lẽ là từ sự ích kỷ trong lòng mỗi người, đặc biệt là những người như tôi...]
Tập hồ sơ cuối cùng kết thúc ở đây, nhìn thì có vẻ như không có gì, nhưng thực sự bên trong chứa rất nhiều thông tin.
Tên bác sĩ đáng sợ này chưa phải là người kinh khủng nhất, anh ta còn có một người thầy. Hơn nữa nếu như theo anh ta nói thì ở bệnh viện nơi anh làm việc cũng có rất nhiều bác sĩ kinh khủng như thế.
Trong ấn tượng của Trần Ca chỉ có duy nhất một bệnh viên kinh khủng như thế, đó chính là Bệnh Viện Bị Nguyền Rủa ở chỗ giao nhau giữa Tân Hải và Hàm Giang.
“Thật khó giải quyết, phải bắt đầu thăm dò cánh cửa này bằng những ghi chép mà họ ghi lại từ hơn hai mươi năm trước, thậm chí còn nhiều hơn so với cánh cửa của bác sĩ Cao.”
“Chưa rõ số lượng bác sĩ, chưa rõ thực lực, một điều cần chú ý nữa là những bệnh nhân được đề cập trong tập hồ sơ.”
“Giáo viên của bác sĩ có lẽ đã nhìn thấy thứ gì đó ở trên người con búp bê vải cho nên mới liệt nó vào danh sách bệnh nhân số 0004, mười mấy năm sau con búp bê vải đã trở thành hung thần Minh Thai, nhưng dù vậy, nó cũng chỉ có thể được xếp thứ tư, vậy thì ba bệnh nhân đầu tiên sẽ khủng khiếp như thế nào chứ?”
Trần Ca biết rằng sức mạnh của những người cùng áo đỏ đều sẽ rất khác nhau, chẳng hạn như Môn Nam và Trương Nhã trước khi trở thành hung thần.
Anh cảm thấy rằng tình huống như vậy cũng có thể xảy ra giữa các hung thần.
“Có vẻ như mình cần phải đánh giá lại sức mạnh của bệnh viện đó một lần nữa, tốt hơn hết là mình nên tìm một vài bệnh nhân khác và tìm cách hợp tác với họ, tất cả mọi người đều là bệnh nhân, chắc là cũng sẽ có tiếng nói chung, đúng không?”
Trần Ca cất tất cả bốn tập hồ sơ vào ba lô của mình, những thứ này rất quan trọng.
“Con búp bê vải được được thầy của bác sĩ mang đến bệnh viện, trải nghiệm ở chung cư Cửu Hồng được coi là giai đoạn thứ hai trong sự thay đổi của Minh Thai, nó đã hình thành những quan niệm méo mó và dị dạng ở đây, và những gì xảy ra trong tương lai có lẽ chính là giai đoạn cuối cùng để nó trở thành Minh Thai.”
Trần Ca nhớ lại cảnh khi anh bước mới vào thế giới sau cánh cửa của những đứa trẻ trước đó, khi anh mở mắt ra, luôn nhìn thấy một cánh cửa sắt màu đen với mùi thuốc khử trùng ở phía sau lưng anh.
Thế giới đằng sau cánh cửa của mỗi đứa trẻ được chọn là hoàn toàn khác nhau, nhưng cánh cửa rời khỏi thế giới của bọn chúng lại hoàn toàn giống nhau, Trần Ca nghi ngờ rằng cánh cửa sắt đen chính là "cánh cửa" mà chính Minh Thai đẩy ra.
“Cánh cửa màu đen tỏa ra mùi nước khử trùng hơi giống cánh cửa của khu cấm dành cho bệnh nhân đặc biệt nặng, nếu suy luận từ điều này, rất có thể Minh Thai đã đẩy cửa trong bệnh viện đó.”
Bốn tập tài liệu đã liên kết Minh Thai cùng Bệnh Viện Bị Nguyền Rủa lại với nhau, và đây mới chỉ là phần khởi đầu, nếu nhìn vào kết quả, Minh Thai đã sớm trốn thoát khỏi bệnh viện, và bệnh viện không vội vàng bắt Minh Thai lại vì nhiều lý do khác nhau.
Trần Ca suy nghĩ có thể chia ra nhiều tình huống, thứ nhất, Bệnh Viện Bị Nguyền Rủa rất tự tin, bọn họ cảm thấy mình có thể bắt được Minh Thai bất cứ lúc nào, cho nên không quan tâm đến chuyện này chút nào, để mặc cho Minh Thai lớn lên, âm thầm quan sát mọi thứ trong bóng tối, và kiểm soát tất cả.
Thứ hai, bọn họ đã gặp phải rất nhiều rắc rối, người gây ra những rắc rối đó có thể là những bệnh nhân khác, Minh Thai có thể thoát ra thì tất nhiên những bệnh nhân có chỉ số phía trước cũng có thể thoát ra.
Thứ ba, Bệnh Viện Bị Nguyền Rủa bị tổn thất lớn ở Hàm Giang, bọn họ không phải là không muốn bắt Minh Thai về mà là không dám ngang nhiên đến Hàm Giang vào ban ngày ban mặt như trước nữa.
Những tình huống này cũng có thể xảy ra đồng thời, dù sao thì với sức mạnh đáng sợ của bệnh viện đó, Trần Ca cảm thấy họ rất khó để rút lui trong một tình huống độc nhất vô nhị này.
“Minh Thai có thể đã bị giam trong Bệnh Viện Bị Nguyền Rủa, khi còn nhỏ hình như mình cũng đã từng tiếp xúc với những người trong bệnh viện đó, chẳng lẽ nguồn cơn của mọi chuyện đều nằm ở Bệnh Viện Bị Nguyền Rủa sao?”
“Trong toàn bộ câu chuyện này, cha mẹ mình đóng vai trò gì, sự biến mất của họ có liên quan gì đến Bệnh Viện Bị Nguyền Rủa không?”
“Trần Ca, Trần Ca!”
Cánh tay bị kéo, giọng nói của Tiểu Tôn vang lên bên tai Trần Ca.
“Hãy nhìn những khuôn mặt trên tường đi, bọn họ dường như đang nhìn anh!”
“Nhìn tôi?” Trần Ca liếc nhìn xung quanh, khuôn mặt của những đứa trẻ trên tường đang chảy máu, và ánh mắt của bọn chúng trở nên nhanh nhẹn hơn rất nhiều, từng đôi mắt trông như sắp lòi ra khỏi tường vậy.
Bị vô số ánh mắt kỳ quái theo dõi, Trần Ca vẫn rất bình tĩnh, lôi tập hồ sơ ra khỏi ba lô.
Anh cũng không làm chuyện gì quá đáng, điều duy nhất mà anh làm sai chính là cầm mấy tập hồ sơ trong ngăn kéo, nếu như bọn trẻ nhắm vào anh vì những tập hồ sơ này thì trước khi những nhân viên tỉnh dậy, Trần Ca có thể sẽ từ bỏ mấy tập hồ sơ.
Đại trượng phu co được giãn được, chẳng có gì đáng xấu hổ cả.
Anh lắc lắc tập hồ sơ, Trần Ca phát hiện những đứa trẻ này hoàn toàn không nhìn vào hồ sơ mà là đang nhìn anh.
Mọi con mắt đều tập trung vào anh, tất cả đám trẻ đều nhìn chằm chằm vào anh.
“Tại sao lại cứ nhìn mình chứ?”
Trần Ca lại cất tập hồ sơ vào ba lô, bây giờ anh vẫn chưa muốn rời khỏi tòa nhà này vì anh chưa tìm ra nguồn gốc của mùi thối trong tòa nhà này.
Phòng 504 là phòng có mùi thối nặng nhất, nếu như suy đoán trước đó là đúng thì phần cơ thể của con búp bê vải có lẽ sẽ nằm trong phòng này.
“Đi thôi, nếu không đi, tôi luôn cảm thấy sẽ không kịp.”
“Chờ một chút.” Mặc dù Trần Ca cũng không muốn tiếp tục ở trong phòng này nhưng vất vả lắm mới đi vào được một lần, nếu không lục soát toàn bộ phòng này, anh sẽ cảm thấy có chút không cam lòng: “Trong tập hồ sơ bác sĩ đã nói rằng bệnh viện sẽ cho khiến cho tất cả những người trong cuộc biến mất một cách im lặng, cư dân trong tòa nhà này có thể đã bị chính thầy của bác sĩ giết chết, mọi hộ gia đình ở đây đều có vong linh lang thang, những khuôn mặt trên tường chắc là những đứa trẻ đã chết.”
Trần Ca bị những gương mặt nhìn đến mức sợ hãi, anh không muốn lãng phí thời gian, một tay xách ba lô, một tay cầm búa của bác sĩ nát sọ trực tiếp đẩy cửa phòng ngủ và phòng bếp ra.
“Không có búp bê vải?”
Mùi thối trong phòng ngủ rõ ràng đã nồng nặc hơn một chút, Trần Ca đang định đi vào, Ôn Tình ở phía sau lại đột nhiên hét lên một tiếng.
Cả Trần Ca cùng Tiểu Tôn đều bị dọa sợ, cả hai đều đồng thời nhìn về phía Ôn Tình.
Sắc mặt Ôn Tình đi ở phía sau cùng đội tái nhợt, cô ôm tay mình: “Vừa rồi có người kéo tôi một cái, giống như có người đang giục tôi rời khỏi đây.”
“Người đó đang nhắc nhở cô, có vẻ như nơi này quả thực rất nguy hiểm, không nên ở lâu.” Trần Ca tăng tốc, nơi này khác với chung cư Kim Hoa, anh không có thời gian tìm kiếm cẩn thận, có lẽ chỉ là lục soát sơ sơ.
Nơi nặng mùi nhất trong cả căn phòng là ở trên giường, Trần Ca mở chăn bông trên giường ra thì thấy dưới chăn bông có một chiếc áo khoác đã mốc meo.
Anh dùng búa của bác sĩ nát sọ lật cái áo khoác ra, một chiếc chân thối rữa khâu bằng vải vụn rơi ra khỏi chiếc áo khoác.
Mùi hôi thối nồng nặc xộc thẳng vào khoang mũi, cả tòa nhà đều rung chuyển, xung quanh bắt đầu xuất hiện những thay đổi đáng kinh ngạc, những mặt người vốn in trên trường giờ phút này giống như đều đang sống lại.
“Chân trái của con búp bê được giấu trong tòa nhà số 1 của chung cư Cửu Hồng.” Trần Ca che miệng và bịt mũi, anh không chần chừ nữa, lập tức lui về phía sau: “Rời khỏi tòa nhà này trước đã!”