Trần Ca kéo búa của bác sĩ nát sọ đi về phía cuối hành lang, trong đầu anh lướt qua tất cả các đồng đội và thấy rằng tất cả mọi người đều đáng nghi.
Người đàn ông say rượu do uống say nên lên nhầm xe tang, trong số những người này thì anh ta là người bình thường nhất, anh ta có hy vọng vào sự sống và sợ hãi cái chết, nhưng đồng thời anh ta cũng có sự kiên cường của người bình thường.
Bác sĩ đã tiếp xúc với Trần Ca hai lần. Trong khi những hành khách khác lần lượt biến mất, bác sĩ vẫn ngồi trên chiếc xe này, may mắn sống sót.
Giả Minh thì khỏi phải bàn, nhưng Lý Chính lại khiến Trần Ca cảnh giác hơn cả. Anh vẫn nhớ tin nhắn mình nhận được trên điện thoại di động trước khi vào trấn Lệ Loan, có vẻ như Lý Chính không phải là người gửi tin nhắn cho anh.
Sau khi nhìn thấy Lý Chính, anh không chủ động làm rõ vấn đề này là do muốn để lại một bước đệm cho cả hai bên.
Trong mắt Trần Ca, xác suất để Cái Kéo trở thành cái bóng là nhỏ nhất. Anh ta đang cố gắng làm cho mình trông dữ tợn và xấu xa hơn, điều này rất khó để người khác bắt chước.
Danh tính của người đàn ông mặt cười là một bí ẩn. Nếu cái bóng giết hắn ta trước khi hắn ta lên xe, sau đó thay thế hắn ta, bởi vì người khác không hiểu người đàn ông mặt cười, cho dù cái bóng có làm gì, mọi người đều có thể nghĩ rằng người đàn ông mặt cười vốn là như thế này. Hắn ta là người dễ ngụy trang nhất, nhưng vì thân phận đặc biệt nên hắn ta cũng là người dễ bị nghi ngờ nhất.
Những chiếc gai ở phía trước của chiếc búa ma sát với mặt đất tạo ra âm thanh rùng rợn, Trần Ca đi một mình trong bóng tối, người đàn ông say rượu và Cái Kéo không dám đến quá gần.
Trần Ca lúc này cho mọi người cảm giác rất nguy hiểm, bình thường người đàn ông này vốn cũng đã có khí chất đặc biệt rồi.
“Để mình đoán thử xem cái bóng sẽ chuẩn bị gì cho mình nào?” Con mèo trắng nằm trên vai Trần Ca. Hai tai nó dựng lên, trong tình trạng căng thẳng cao độ nhưng vẫn chưa đưa ra lời cảnh báo, điều đó cho thấy có thể có thứ gì đó rất đáng sợ trong tòa nhà, nhưng tạm thời thứ đó vẫn chưa đi qua.
Khu cư xá không quá lớn, Trần Ca bước nhanh đến cửa nhà Khương Long, cánh cửa mất kiểm soát nọ nằm ở ngay đây.
“Mình sẽ sớm biết sự khác biệt giữa cửa mất kiểm soát và cửa thông thường.” Trần Ca nâng búa của bác sĩ nát sọ lên và đập cánh cửa.
Một màn sương máu dày đặc phun ra khỏi phòng, nồng độ sương máu trong nhà còn cao hơn ngoài khu cư xá, ước chừng người bình thường chỉ có thể nhìn rõ chừng hai, ba mét.
“Tôi vào xem thử trước.” Một tay Trần Ca cầm búa của bác sĩ nát sọ, một tay thò vào ba lô, lấy đôi giày cao gót màu đỏ ra: “Đắc tội rồi.”
Anh ném hai chiếc giày vào phòng khách rồi đứng cạnh cửa quan sát một lúc, phát hiện sương máu trong phòng không có bẫy gì mới vào trong.
Khi cơ thể tiếp xúc với sương máu, trong lòng anh bứt rứt khó hiểu, cảm xúc tiêu cực tác động vào não bộ, nếu người nào đó có ý chí không kiên định xông vào rất có thể sẽ bị mất kiểm soát: “Mọi người đứng canh ở ngoài trước. Ở đây sương mù rất dày đặc, cẩn thận bị thương.”
Trần Ca nhặt đôi giày cao gót màu đỏ lên, phát hiện sương máu khi đến gần giày cao gót sẽ trở nên mỏng hơn, dường như nó đang tích cực hấp thụ sương máu.
“Sương mù này có lợi cho ma quỷ à?” Trần Ca hỏi Bạch Thu Lâm và nhận được câu trả lời khẳng định. Vết máu trên cơ thể Bạch Thu Lâm đang kéo dài ra xung quanh.
Tạm thời Trần Ca không biết liệu có tiềm ẩn nguy cơ nào khi hấp thụ thứ này hay không, thế nên anh không thả hết tất cả các ma quỷ mình có.
“Phòng khách không có gì khác thường, tầng hầm ở sau tủ âm tường…” Trần Ca đang định đi qua thì con mèo trắng trên vai đột nhiên kêu lên, Trần Ca quay lại nhìn thì phát hiện con mèo trắng đang nhe răng về phía phòng ngủ.
“Khi gặp áo đỏ, nhóc con này thường sẽ bị dọa sợ đến run rẩy. Nó dám chống cự, chứng tỏ ma quỷ trong phòng ngủ cũng không mạnh lắm.” Tuy rằng không mạnh lắm nhưng Trần Ca cũng sẽ không lơ là. Anh ném giày cao gót vào trong trước, sau đó mới từ từ tiến vào.
“Cẩn thận cảm nhận xem nó ở đâu.” Phòng ngủ không lớn, nhưng sau khi vào trong, con mèo trắng đột nhiên như không cảm nhận được thứ kia. Nó hầm hè với gầm giường một hồi, sau đó lại kêu gào với rèm cửa.
“Nó đang cố ý kéo dài thời gian sao?” Trần Ca cảm thấy không thể loại trừ khả năng này. Anh không muốn tiếp tục trì hoãn nữa. Vào lúc này, cửa phòng ngủ đột nhiên đóng lại.
Trong phòng vang lên tiếng hộp nhạc, sương máu chậm rãi trôi đi, lẫn trong đó là tiếng lầm bầm của một cô gái.
“Cha và mẹ đi vào tầng hầm, khi cha đi ra thì khóa cửa lại. Cha xách chiếc túi đen và sờ vào đầu mình, nói là trẻ con không ngoan sẽ bị quỷ bắt đi.”
“Mình nằm trên giường trong phòng ngủ, nhớ tới những gì mẹ dặn.”
“Nhớ đắp chăn bông khi ngủ một mình, nhớ đóng cửa sổ khi ngủ một mình, nhớ kiểm tra tủ quần áo khi ngủ một mình và nhớ nhìn kỹ gầm giường khi ngủ một mình.”
“Cha cầm theo cái túi rời khỏi nhà, trong nhà chỉ có một mình mình.”
“Mình nhìn vào trong chăn bông, nhìn ra ngoài cửa sổ, nhìn tủ quần áo, nhìn dưới giường, nhưng mình không tìm thấy mẹ mình.”
Tiếng hát vang vọng trong phòng, như thể nó đang kể lại những gì đã từng xảy ra trong căn phòng đó.
“Người cha nói đứa trẻ không ngoan sẽ bị quỷ bắt đi, cô bé thì lại chủ động quan sát những nơi đó, cuối cùng lại nói là không tìm thấy mẹ. Đây có nghĩa là mẹ cô bé đã bị giết sao?" Trần Ca biết chủ nhân của căn phòng này là gia đình Khương Long: “Lúc đó quả thật Khương Long sẽ làm ra đủ thứ chuyện kinh khủng vì bị cái bóng thao túng. Tầng hầm, mẹ và chị gái mất tích, tất cả những thứ này đều có thể là đúng.”
Hộp nhạc vẫn đang phát ra âm thanh, sau đó nó chuyển sang giọng một người phụ nữ khác.
“Đôi mắt đỏ đỏ dõi theo con, con không thấy mẹ, mẹ có thể nhìn thấy con.”
“Mẹ đi theo ánh mắt của con. Mẹ trốn dưới giường, trốn trong tủ, đứng trước cửa sổ, cuối cùng chui vào chăn bông của con.”
“Mẹ nằm ở phía sau con, nằm ở phía trước của con, con vẫn không nhìn thấy đôi mắt đỏ của mẹ.”
Trần Ca nhìn chằm chằm vào những nơi người phụ nữ nói và vung búa của bác sĩ nát sọ: “Có vẻ như người mẹ đã thật sự bị giết. Cô ta đang ở trong phòng đó, nhưng cô con gái lại không thể nhìn thấy. Mình có thể nghe thấy hai giọng nói khác nhau của hai mẹ con, có nghĩa là cả hai người đều đã biến mất. Điều này trùng khớp với kết quả điều tra của cảnh sát: vợ và con gái của Khương Long đã mất tích và đến nay vẫn chưa được tìm thấy.”
“Người giết gia đình Khương Long chính là hắn ta, hay nói đúng hơn là Khương Long bị cái bóng thao túng. Tên này thật sự là không có chút nhân tính nào cả.” Trần Ca không biết vợ và con gái của Khương Long có vô tội hay không, anh quyết định tìm họ và đưa họ về nhà ma từ từ hỏi thăm.
“Tự đi ra đi, tôi đã chặn cửa rồi, hai người trốn không thoát được đâu.”
Không ai đáp lại. Âm thanh của hộp nhạc vang vọng trong phòng. Trần Ca không nói nhảm nữa, dùng búa đập vỡ giường và cửa sổ. Cuối cùng khi đến trước cửa tủ, âm thanh của hộp nhạc đột ngột dừng lại.
“Đây không phải là cái bẫy của cái bóng, có lẽ là để làm mình bối rối.” Trần Ca cầm đôi giày cao gót, dùng gót giày mở chốt cửa tủ, bên trong là một chiếc hộp nhạc tinh xảo.
Chiếc hộp này đã có từ lâu rồi, bên trong còn để một tấm ảnh chụp gia đình, mẹ đang ôm em trai, em gái thì vui vẻ tựa vào người mẹ. Hình như có một người đứng bên cạnh, nhưng phần đó của bức ảnh đã bị cắt bỏ.
Trần Ca cầm hộp nhạc lên, nhét vào trong ba lô, định để ma quỷ trong quyển truyện tranh xử lý chuyện này.
“Đôi mắt màu đỏ trong tủ được đề cập trên điện thoại màu đen chắc là chỉ hộp nhạc.”
Trần Ca ngẫm nghĩ một lúc. Anh đã hoàn thành tất cả các cảnh tượng ngắn được đề cập trên chiếc điện thoại màu đen: “Một khi cảnh tượng Trấn Lệ Loan được mở khóa, e là sẽ tạo ra tiếng vang lớn. Trò chơi trốn tìm trong bệnh viện, chuồng chó, đôi mắt đỏ trong tủ, cây lau nhà hình đầu người, khu dân cư chứa đầy những kẻ sát nhân biến thái và lệ quỷ, và ngay cả khi thoát khỏi tòa nhà thì vẫn sẽ có những bóng đen biết biến hình ngoắc tay bên đường. Giờ mới thấy cảnh tượng này vừa đơn giản vừa hoàn hảo, nhà ma của mình không còn giới hạn trong một tòa nhà nhất định nữa mà thay vào đó, nó đang phát triển theo hướng đa dạng hóa. Chỉ cần mua thêm một số con rối và thiết bị, thậm chí mình còn có thể chuyển mọi thứ trong trò chơi của Tiểu Bố thành hiện thực, để du khách có thể trải nghiệm cảm giác sung sướng tột đỉnh.”
Trần Ca đã có thể đoán được một khi cảnh tượng Trấn Lệ Loan được mở khóa, nó sẽ gây chấn động trên khắp các mạng xã hội, chưa từng có nhà ma nào dám chơi lớn như vậy.