Nghe được lời nói của Trần Ca, tài xế cũng không đồng ý ngay lập tức. Anh ta nhíu mày lại, len lén xoay người liếc mắt nhìn Trần Ca, trong mắt xen lẫn một chút nghi ngờ.
Có lẽ anh ta cảm thấy Trần Ca cứ nằng nặc đòi xuống cùng một cô gái đang bị thương, chắc chắn là có ý đồ khác.
Ngay từ vẻ ngoài, Trần Ca đã mang đến cho người khác ấn tượng rất tốt, tươi sáng, hiền lành, lễ phép. Thế nhưng cái ba lô nặng trình trịch ở bên cạnh anh lại làm cho tài xế hơi khó chịu, trong đó có mùi máu tươi thoang thoảng bay ra.
Gặp phải người xấu rồi sao?
Anh ta do dự một lúc rồi mới cho xe chạy: “Được rồi.”
Xe taxi tiếp tục chạy về phía trước, tài xế vẫn ngồi nói chuyện với không khí một mình, hai hành khách khác trên xe đều phớt lờ anh ta.
Trần Ca nhìn chằm chằm người phụ nữ ngồi ở bên cạnh tài xế, anh sử dụng Âm Đồng nhìn đối phương từ trên xuống dưới, nhưng cũng không nhìn ra cái gì bất thường.
Hình như người phụ nữ đó cũng biết Trần Ca đang nhìn mình, qua kính chiếu hậu nhìn thấy khóe miệng của cô ta chậm rãi nhếch lên.
Nụ cười này phối hợp với làn da trắng bệch của cô ta khiến Trần Ca cảm thấy hơi sợ hãi.
“Cười đi, đợi lát nữa xuống xe, tôi xem cô còn có thể cười ra tiếng được nữa hay không?” Trần Ca nói thầm trong lòng. Anh không biết mục đích của người phụ nữ là cái gì, chẳng qua là nếu đã gặp nhau, vậy thì cứ đưa đối phương đi đến hết đoạn đường này đi.
Đèn đường ngày càng tối, cây cối hai bên đường đong đưa theo gió, bóng cây chiếu trên mặt đường, khiến người ta nhìn mà khó chịu.
Trong xe taxi, người tài xế nói chuyện một mình, trông thì có vẻ đang trò chuyện với người phụ nữ rất vui vẻ, nhưng thực tế người phụ nữ ngồi ở ghế phó lái đã không nói một lời nào kể từ khi lên xe.
Trong bầu không khí kỳ lạ này, chiếc taxi chạy về phía trước vài trăm mét, tài xế bỗng nhiên đạp phanh gấp.
Chiếc xe đột ngột dừng lại. Dưới tác dụng của quán tính, đầu của Trần Ca suýt nữa đập vào lưng ghế của người phụ nữ.
“Làm sao vậy?” Trần Ca một tay đút vào ba lô, tay còn lại nắm cửa xe. Nếu như gặp phải nguy hiểm, anh sẽ trực tiếp phá cửa nhảy ra khỏi xe.
“Phía trước có một đứa bé.” Tài xế bị dọa sợ đổ mồ hôi lạnh, anh ta chỉ vào đường lớn trước mặt.
Ở phía bên trái đường lớn, có một cậu bé xách một túi nilong màu đen.
Thoạt nhìn nó chỉ khoảng bảy tám tuổi, mặc một chiếc áo phông trắng nhạt, với vẻ mặt bồn chồn lo sợ, như thể đang sợ hãi trước chiếc taxi đang lao tới.
“Rừng núi hoang vắng, làm sao có thể có trẻ con được?”
Tài xế hạ kính xe xuống, đang định thò đầu ra. Trần Ca ở hàng ghế sau đột nhiên mở miệng: “Tôi khuyên anh tốt nhất không nên đỗ xe ở chỗ này.”
“Cậu lo lắng là giả vờ bị đụng xe sao?” Tài xế gật đầu: “Tôi đã xem thời sự rồi, có phụ huynh cố ý để con mình chơi ở ven đường, xe cộ đi qua, đứa bé bị dọa sợ, phụ huynh sẽ lập tức chạy đến lừa bịp tống tiền. Bởi vì người bị hoảng sợ là một đứa bé, cho nên cho dù có camera giám sát cũng khó nói rõ, cuối cùng rất nhiều người bị mắc bẫy.”
“Người ta giả bị đụng để đòi tiền, còn thứ anh gặp phải thì đòi mạng đó.” Trần Ca thấp giọng nói. Trong lòng anh cũng đang nghi ngờ, tài xế này có phải là người yếu bóng vía không, còn chưa đi vào động Bạch Long mà đã liên tiếp xảy ra chuyện ngoài ý muốn.
Để đề phòng, Trần Ca sử dụng Âm Đồng tỉ mỉ nhìn người tài xế, cuối cùng phát hiện anh ta thật sự chỉ là một người thường.
“Vấn đề không xuất hiện ở người lái xe, có lẽ là do mình.” Trần Ca nhớ rất kỹ Giả Minh bị cái bóng bám thân đã ngất xỉu bên ngoài đường hầm, không ai biết bóng đen kia đã làm gì trong đường hầm đêm đó: “Chẳng lẽ bóng đen đã động tay động chân vào trong đường hầm?”
Cốp!
Trong lúc Trần Ca còn đang suy nghĩ, cửa sổ bên cạnh anh đột nhiên bị đập một cái. Anh quay đầu nhìn lại, gương mặt một đứa bé hiện ra bên cạnh Trần Ca.
Cách cửa kính xe, trên gương mặt trắng bệch của đứa bé nở một nụ cười. Nó nghiêng người ghé mặt vào trên cửa kính, giống như đang nhìn vào trong xe.
“Cháu đang tìm cái gì sao?” Trần Ca cũng mỉm cười, tay nắm chặt cán búa của bác sĩ nát sọ, từ từ kéo ra bên ngoài.
Cảnh tượng này rất lạ thường, con quỷ ngoài cửa không có lòng tốt, người bên trong xe cũng có mưu đồ gây rối.
Bàn tay bé xíu của đứa bé cố gắng đập cửa xe. Trên cửa kính từ từ xuất hiện nhiều dấu tay, trên bàn tay đứa bé hình như có dính đất đỏ, thủy tinh vốn sạch sẽ nhanh chóng bị bẩn.
Khuôn mặt tái nhợt của đứa trẻ đung đưa đằng sau dấu tay in hằn, trông hơi đáng sợ. Nhưng điều khiến tài xế lo lắng hơn là hành khách ngồi trên ghế sau của anh ta dường như đang cầm thứ gì đó trên tay, đang nhếch mép cười nhìn đứa trẻ ngoài cửa sổ, hai người giống như đang chơi một trò chơi nào đó.
“Chuyện này...” Tài xế muốn làm dịu bầu không khí bên trong xe, há miệng ra nhưng lại không biết nên nói như thế nào.
“Tiếp tục chạy về phía trước đi, không cần quan tâm đến thằng quỷ nhỏ này đâu.”
“Thế không tốt lắm đâu.” Tài xế hơi do dự, cũng không phải là do anh ta tốt bụng, anh ta chỉ đang lo lắng nếu đột nhiên nổ máy xe sẽ làm đứa bé đó bị ngã, chẳng may còn bị bánh xe cán lên thì hậu quả sẽ rất nghiêm trọng.
Có thể là do nghe được lời Trần Ca nói, đứa bé bắt đầu dùng sức đập cửa sổ xe, trên cửa thủy tinh xuất hiện càng ngày càng nhiều dấu tay.
“Cứ đập tiếp đi, nếu có bản lĩnh thì đập nát cửa kính này đi.” Trần Ca giống như đang trêu đùa đứa bé ngoài xe, anh cười híp mắt nhìn nó, gương mặt khiêu khích.
“Chuyện gì đang xảy ra vậy?” Người lái xe cạn lời, bụng nói dù sao cũng không phải là xe của cậu, nếu bị đập vỡ thật thì tôi tìm ai nói lý lẽ đây?
Anh ta ho khan vài tiếng, hỏi thăm người phụ nữ ngồi ghế phó lái một câu: “Cô biết cậu bé này không? Nó ở trong thôn bên cạnh sao?”
Khi gặp phải quỷ lại hỏi một con quỷ khác xem hiện tại nên làm như thế nào, Trần Ca như thấy được bóng dáng của bản thân trên người vị tài xế này. Anh không nói gì, vẻ mặt cũng không hề thay đổi.
Người phụ nữ ngồi ở ghế phó lái chưa từng nói một câu nào, thế nhưng tài xế lại liên tục gật đầu, giống như là bị ai đó thuyết phục.
Anh ta ngoắc tay với đứa bé ngoài cửa, chần chờ nhìn đối phương một lúc, sau đó mở cửa sau xe ra: “Vào đi, nếu mấy người đã muốn đến cùng một chỗ thì tôi đưa mấy người cùng đi qua đó.”
Sau khi cửa xe mở ra, cậu bé cầm túi nilong màu đen chui vào trong xe. Nó ngồi bên cạnh Trần Ca, mắt to trừng mắt nhỏ với anh.
“Cháu tên là gì? Cháu có nhớ số điện thoại của cha mẹ mình không?” Tài xế nổ máy xe, thuận miệng hỏi đứa bé vài câu.
Đợi cả buổi cũng không có ai trả lời, tài xế quay đầu nhìn thoáng qua, phát hiện cậu bé đang đối mắt với Trần Ca, chẳng biết hai người này đang làm cái gì.
“Quên đi, sao cũng được, tôi không quan tâm nữa.” Tài xế ôm tâm lý vò đã mẻ không sợ sứt (*), anh ta đặt điện thoại vào chỗ mà mình có thể với tay lấy được, lại mở bộ đàm xe ra: “Có ai ở ngoại ô phía Đông không? Hôm nay ở đây nhiều việc lắm.”
(*) Vò đã mẻ rồi thì chính là cái vò mẻ, không cần phải giữ cẩn thận nữa, nghĩa bóng là vô trách nhiệm, không cầu tiến.
Trong lòng của anh ta cũng rất sợ, muốn tìm người bình thường trò chuyện một chút.
Không bao lâu sau, trong bộ đàm có một ông chú trả lời: “Cậu còn dám đi đến ngoại ô phía Đông à? Mấy người lái xe chạy đến ngoại ô phía Đông nửa tháng qua đã có vài người bị thương, nghe nói là còn có người bị hôn mê luôn.”
Ông chú đó hình như là người quen của tài xế, bình thường đôi bên hay nói đùa với nhau: “Anh đừng làm tôi sợ, tôi nhát gan lắm.”
“Tôi đang nói nghiêm túc với cậu đấy, gần đây ngoại ô phía Đông vô cùng rối loạn, cậu tự xem thời sự đi.”
“Xem thời sự cái gì, tôi đang chạy xe.”
“Cậu đừng nghĩ nó là việc không đáng gì, sáng sớm nay cảnh sát còn phát hiện...” Ông chú nói được một nửa, bộ đàm bỗng im bặt.
“Phát hiện cái gì?” Tài xế vỗ vỗ bộ đàm: “Sao tự nhiên bây giờ lại bị hỏng?”
Chuyện vốn chẳng có gì, nhưng khi nghe ông chú bên kia nói thì tài xế lại càng cảm thấy không chắc chắn.
Anh ta giảm tốc độ xe, lôi điện thoại ra xem thời sự một chút.
Gần đây ở ngoại ô phía Đông đúng là có mấy vụ án, sau khi cố gắng xem mấy tin tức, rất nhanh ánh mắt của anh ta bị một bản tin hấp dẫn: Đứa bé được nhận nuôi trốn thoát khỏi nhà cha mẹ nuôi, thi thể được tìm thấy ở đường Lâm Giang, ngoại ô phía Đông.
“Đường Lâm Giang không phải là con đường đang đi sao?” Tài xế ấn mở tin tức, đập vào mắt là một bức ảnh khiến anh ta cảm thấy hơi quen thuộc: “Đứa bé này...”
Cơ thể giống như bị đông cứng lại, tài xế chậm rãi ngẩng đầu, thông qua kính chiếu hậu, nhìn lén cậu bé ngồi ở hàng ghế sau.
Lúc này Trần Ca vừa lúc ngồi sát vào cạnh người cậu bé. Anh liếc nhìn vào trong cái túi màu đen mà nó đang nắm thật chặt: “Trong cái túi này có cái gì vậy? Chú nhìn thấy hình như cháu đang tìm thứ gì đó bên đường trước khi lên xe?”
Cậu bé nở nụ cười với Trần Ca, một lát sau mới cất tiếng: “Tìm sắp đủ rồi, chỉ còn thiếu một cái tay thôi.”