Đối với sự xuất hiện của Trần Ca, thành viên của Hiệp hội kể chuyện lạ chỉ cảm thấy bất ngờ thôi, nhưng khi họ nghe thấy tiếng hét “theo tao này” của Trần Ca thì hai gã mặc áo choàng đen không thể bình tĩnh được nữa.
Một tên Trần Ca thì cũng chẳng có gì đáng sợ, đáng sợ là những ma quỷ đang giận dữ gào thét ở phía sau.
Số lượng đếm không xuể!
Hai gã thành viên của Hiệp hội kể chuyện lạ thấy da đầu tê dại, từ khi thấy Trần Ca xuất hiện đến khi thấy những bóng quỷ như sóng thần kéo tới chỉ có mấy giây thôi.
Bọn họ vốn không kịp nhận ra rốt cuộc những bóng quỷ này đi theo Trần Ca hay đang đuổi theo Trần Ca.
Là người đến từ bên ngoài, hai gã mặc áo choàng đen cho rằng Trần Ca và những bóng quỷ phía sau đều là kẻ địch theo bản năng.
Quái vật cao gầy có hình dáng như sáu bóng người hợp lại thoát khỏi cuộc chiến với Chu Tân Nhu, trở lại bên người gã mặc áo đen.
Nhưng chỉ có mình nó thì chẳng là gì đối với đàn quỷ đang tức giận trước mắt, muốn ngăn được các loại ma quỷ trong thôn thì chỉ có áo đỏ mới làm được thôi!
Thành viên của Hiệp hội kể chuyện lạ rất hiểu điều này, hai người nhanh chóng trao đổi vài câu. Trong đó người mặc áo choàng đen chưa ra tay khẽ thở dài, hắn ta duỗi cánh tay đang giấu ở trong tay áo ra, trong lòng bàn tay của hắn ta có một cái hộp gỗ.
Khi thấy người áo đen đưa cánh tay kia ra, con ngươi Trần Ca bỗng co lại. Máu toàn thân bắt đầu tăng tốc vận chuyển, trong đầu anh hiện lên cảnh tụ hội vào thứ tư của Hiệp hội kể chuyện lạ.
“Da rất trắng, ngón tay thon dài, được chăm sóc vô cùng tốt! Hình như mình đã thấy cái tay này ở đâu đó rồi, hẳn là lúc đó chủ nhân của cái tay này ở ngay bên cạnh mình!”
Cảnh tượng quen thuộc hiện lên trong đầu, Trần Ca không khống chế được, lập tức hô lên: “Số mười, mày chính là số mười của Hiệp hội kể chuyện lạ!”
Sau khi Trần Ca hô lên hai chữ “số mười”, rõ ràng cái tay kia run lên một cái, nhưng cũng khôi phục lại trạng thái bình tĩnh rất nhanh.
Đối phương không bị Trần Ca quấy nhiễu, mở hộp ra.
Cái hộp này giống với cái hộp mà Trương Nhã lấy được từ trên người ma quỷ, bên mép hộp còn có một vết máu màu đen.
Khi nắp hộp vừa được mở ra thì hình như quỷ anh ở trong lòng người phụ nữ họ Chu ngửi được mùi vị gì đó, bên ngoài cơ thể bắt đầu chảy máu, dường như chuẩn bị bất cứ lúc nào cũng có thể động thủ vậy.
Nhưng nếu thành viên Hiệp hội kể chuyện lạ dám đưa cái hộp này ra thì đương nhiên chúng đã chuẩn bị đầy đủ rồi. Bọn chúng không hề để ý tới quỷ anh, nhìn chăm chăm vào cái hộp.
“Hùng Thanh, đi ra đi, nguyện vọng của anh có thể thực hiện rồi đó.”
Nghe thấy người mặc áo choàng đen nói như thế, trong lòng Trần Ca cả kinh: “Không phải Hùng Thanh bị cảnh sát bắn bị thương, đang cấp cứu ở bệnh viện sao?”
Trần Ca có ấn tượng rất sâu với bệnh nhân mắc hội chứng Neglect này, nửa gương mặt toàn vết sẹo, nửa gương mặt không bị chút tổn hại nào. Trần Ca từng chạy hết cả toà nhà để đuổi theo Hùng Thanh lúc ở Khu Nội Trú Số Ba.
Người mặc áo choàng màu đen khẽ hô lên, vết máu đen ở cạnh hộp từ từ biến mất, một mùi hôi thối nồng nặc bay từ trong đó ra.
Mắt thường cũng có thể thấy rõ tơ máu đang bỏ ra ngoài hộp gỗ, chúng chẳng khác nào có sinh mệnh, ngưng tụ thành một người mặc quần áo bệnh nhân màu đỏ như máu.
Nửa người của người này chẳng khác nào người thường, một nửa còn lại thì đang khởi động những tơ máu, lộ ra đủ kiểu vết thương, nhìn như nửa người bị xẻ ra khi còn sống vậy.
Tơ máu thử đọng lại mấy lần nhưng đều không thành công.
“Rốt cuộc hắn ta đã chịu đựng bao nhiêu đau khổ?” Hùng Thanh mắc hội chứng Neglect, sự đối xứng trong mắt hắn ta khác với người bình thường, hắn ta thấy toàn thế giới đều nghiêng lệch, chỉ có thể dùng cách của mình mới sửa chữa lại nó cho đúng được.
Hắn ta đã từng làm bác sĩ của Khu Nội Trú Số Ba, cũng từng uốn nắn như thế cho bệnh nhân của mình. Bây giờ, có lẽ hắn ta cũng tiến hành một lần tự sửa chữa lớn cho bản thân.
Hai mắt hắn ta từ từ mở ra, ánh mắt đỏ sậm chiếu tới Trần Ca, Hùng Thanh rất oán hận anh, dù khi còn sống hay đã chết, hắn ta đều muốn giết chết anh!
“Rốt cuộc chuyện này là như thế nào? Không phải trong điện thoại đội trưởng Lý nói là Hùng Thanh đã sa lưới sao? Nhưng sao hồn ma của hắn ta lại xuất hiện ở đây? Hơn nữa còn biến thành áo đỏ nữa?”
Chủ động xông về phía áo đỏ là chuyện mà Trần Ca nghĩ cũng không dám nghĩ, nhưng bây giờ anh không còn cách nào khác nữa rồi.
Nếu anh chạy về hướng khác, những ma quỷ kia phát hiện cũng sẽ đuổi theo anh rời đi. Đến lúc đó những thành viên Hiệp hội kể chuyện lạ nhất định có thể nhìn ra vấn đề.
Cơ hội thoáng qua, đối với Trần Ca mà nói, chỉ có làm cho ma quỷ của thôn Hoạt Quan và thành viên Hiệp hội kể chuyện lạ đánh nhau, anh mới có thể thoát được.
Trong lòng anh thầm kêu tên của Diêm Đại Niên và Hứa Âm, Trần Ca lao thẳng về phía Hiệp hội kể chuyện lạ!
Dẫn theo một đàn ma quỷ không đếm hết được, Trần Ca cầm búa của bác sĩ nát sọ trong tay tới gần Hùng Thanh. Lúc này, Hùng Thanh hoàn toàn khác lúc còn sống, lúc hắn ta cười lên thì chỉ có môi của một nửa gương mặt là hơi nhếch lên, còn miệng của nửa bên kia ngoác đến tận mang tai. Đây mới là diện mạo phù hợp với thẩm mỹ của hắn ta nhất.
Vô số tơ máu chui từ nửa thân thể bên trái của Hùng Thanh ra, hình như hắn ta chuẩn bị trói Trần Ca lại, sau đó kéo vào trong thân thể của mình.
Tơ máu lan ra đằng trước giống như một đóa hoa ăn thịt người đang há miệng, nó đang chờ Trần Ca tự nhảy vào trong.
Trần Ca đặt búa của bác sĩ nát sọ trước người, anh nhìn những tơ máu kia khép những khe hở lại. Anh muốn nghiêng người chui qua, nhưng dường như Hùng Thanh đã sớm dự liệu được chuyện này, tốc độ tơ máu khép lại đột nhiên tăng mạnh.
Bây giờ Trần Ca giống như chạy vào trong miệng của thú dữ, muốn xông ra ngoài từ kẽ răng. Anh chỉ cần không phẩy mấy giây là có thể chạy trốn được. Đáng tiếc, Hùng Thanh sẽ không cho anh có cơ hội này.
Nụ cười trên mặt hắn ta tràn ngập ác ý, Hùng Thanh đã bắt đầu thu tơ máu lại, hắn ta đang kéo Trần Ca vào trong thân thể của mình!
Tơ máu đang khép kín lại, con đường phía trước càng lúc càng chật hẹp, Trần Ca chỉ kịp vươn một cánh tay ra ngoài, tơ máu kia đã sắp bao phủ toàn thân anh.
Nhưng đúng lúc đó, quyển truyện tranh trong túi anh đột nhiên tự lật ra, bên trong truyền tới một tiếng thở dài nặng nề.
Ông chú trốn ở xó tường nhấc bút lên, cầm lấy quyển truyện bên trong quyển truyện tranh, lật đến một trang trống, vẽ ra diện mạo của Hùng Thanh.
Sau khi ông vẽ xong, đầu của Hùng Thanh, nay đã biến thành lệ quỷ áo đỏ, như bị đánh một đòn nghiêm trọng. Có một sức mạnh muốn hút hắn ta vào, sức mạnh này chỉ kéo dài không đến một giây là bị Hùng Thanh thoát được.
Nhưng cũng nhờ một giây kéo dài này đã giúp Trần Ca trốn thoát khỏi thông qua khe hở giữa những tơ máu!
Anh cầm búa của bác sĩ nát sọ xông thẳng về phía trước, không quay đầu lại. Anh vốn không có ý giao thủ với Hiệp hội kể chuyện lạ, mà còn chạy trốn nhanh hơn nữa.
Thấy một màn này, hai người mặc áo choàng đen mơ hồ hiểu ra cái gì đó.
Người kia không hề tìm tới bọn họ để gây sự, chỉ là muốn gắp lửa bỏ tay người, để bọn họ chịu tội thay thôi!
Sau khi tìm được đường sống trong chỗ chết, Trần Ca liều mạng đi về phía trước, anh lòng vòng mãi rồi mới dám dừng bước lại.
Ở phía sau, Hùng Thanh đang tức đến nổ phổi vì bị Diêm Đại Niên tính kế, hắn ta đang đánh nhau với những quái vật của thôn Hoạt Quan.
Người phụ nữ họ Chu cũng nhận ra đây là một cơ hội, cô ta để quỷ anh và Chu Tân Nhu cùng nhau đi đánh lén.
Ba bên hỗn chiến, tình cảnh hoàn toàn rối loạn, chỉ liếc mắt một cái đã thấy khắp nơi đều là ma quỷ đang kêu rên.
Mà người khởi xướng tất cả chuyện này lại như đang đứng xem kịch, anh tìm được nơi hẻo lánh, ẩn núp ở bên trong.
Chống búa của bác sĩ nát sọ xuống, sau lưng Trần Ca mồ hôi ướt đẫm áo, khoảnh khắc vừa rồi thực sự quá nguy hiểm.
“Lệ quỷ áo đỏ đột nhiên ngẩn người ra. Đây chính là năng lực của Diêm Đại Niên sao?” Trần Ca mở cuốn truyện tranh ra, anh định cảm ơn thẳng mặt, nhưng tâm trạng của ông chú kia lại đang không tốt.
Chuyện tối nay làm Diêm Đại Niên thực sự vất vả, cuộc sống tươi đẹp hằng mơ ước bị xé nát, hình như ông chú đã mất hi vọng với tương lai rồi. Ông lộ ra một bộ dạng vò đã mẻ không sợ sứt, cô đơn ngồi ở xó tường cầm bút vẽ vòng tròn.
“Chú à, xốc lại tinh thần đi! Tôi cam đoan với chú, tối nay chỉ là chuyện ngoài ý muốn! Chú chọn theo tôi tuyệt đối là một lựa chọn sáng suốt!” Trần Ca nhìn chăm chú vào Diêm Đại Niên ở bên trong cuốn truyện tranh.