Nhìn những tơ máu ngọ nguậy gần khung cửa sổ và tấm vải trắng dính đầy máu xung quanh, Trần Ca cảm thấy đây chỉ là một vụ giết người hành hạ đơn phương.
Cậu bé có thể trở thành nhân vật kinh khủng nhất trong bệnh viện, thực lực ít nhất cũng phải là nửa áo đỏ, vết máu trên vải trắng và khung cửa sổ cũng có thể là do cậu bé đó để lại.
“Bảo sao tôi lại thấy trong bệnh viện vắng vẻ như vậy, hóa ra đã có người nhanh chân giành trước.” Vẻ mặt Trần Ca tiếc hận, nhìn ba người đứng sau đang nhíu mày.
“Bọn họ lục đục nội bộ là chuyện tốt mà! Vừa rồi, lúc đụng phải quỷ cũng không thấy cậu than thở, bây giờ thấy bọn họ tự chém giết lẫn nhau, người ngoài như cậu lại thấy không vui.” Người đàn ông say rượu hoàn toàn không thể hiểu nổi Trần Ca. Anh ta không biết Trần Ca đã coi nơi đây như là sản nghiệp riêng của anh, ít nhất cho đến khi quyển truyện tranh của Diêm Đại Niên đầy, anh sẽ không buông tha cho bất kỳ ma quỷ nào.
“Bản tính của quỷ nơi này không xấu, đáng tiếc lại bị kẻ đầu sỏ đứng sau mê hoặc. Tôi thật sự không đành lòng, bọn họ phải có một kết cục tốt hơn.” Trần Ca lại cẩn thận kiểm tra một lần nữa, sau khi xác định trong bệnh viện không còn quỷ hồn nào nữa mới dẫn bọn họ rời khỏi.
“Bây giờ chúng ta đi đâu?” Người đàn ông say rượu, bác sĩ và Cái Kéo đều đi theo sau Trần Ca, bọn họ biết tách nhau ra là sẽ không có kết cục tốt, cho nên quyết định đi chung với nhau.
“Người đàn ông mặt cười đã từng giết sạch tất cả mọi người trên một chuyến xe buýt, phá hủy kế hoạch của kẻ đầu sỏ đứng đằng sau trấn Lệ Loan, mối quan hệ giữa hắn ta với người đứng sau trấn Lệ Loan hẳn rất kém. Sức mạnh của đôi giày cao gót màu đỏ cũng không yếu hơn người đàn ông mặt cười là mấy, nếu cô ta ra tay tấn công người dân bản địa thì rõ ràng cũng sẽ không cùng chiến tuyến với người đứng sau. Hai kẻ này đều là kẻ không nghe lời làm tên đầu sỏ đứng sau đau đầu, bọn họ hành động một mình, nhưng đúng lúc có thể giúp chúng ta phân tán lực chú ý của người đứng sau.” Trần Ca bình tĩnh phân tích, tình hình dù tệ đến đâu vào miệng anh đều sẽ thay đổi thành kiểu khác, như thể lúc này chính bọn họ mới là người chiếm thế thượng phong: “Đừng lo lắng, chúng ta đi tới cái chuồng chó mà anh vừa nhắc tới đi, tôi rất muốn xem con chó biết cười trông như thế nào.”
“Cậu thật sự muốn đi xem sao? Sớm biết thế này tôi đã không nói cho cậu.” Người đàn ông say rượu rất không tình nguyện đi trước dẫn đường.
“Chuồng chó” rất gần bệnh viện. Sau khi đến gần tòa nhà, biểu hiện của mấy hành khách đều mỗi người một vẻ.
Người đàn ông say rượu thấp thỏm bất an, bác sĩ thì dè dặt, Cái Kéo cố giả vờ bình tĩnh, chỉ có Trần Ca cầm theo búa của bác sĩ nát sọ một mình đi về phía trước, vẻ mặt rất là háo hức.
“Chính là chỗ này sao?” Trần Ca mở cửa sân ra, người vẫn còn chưa tiến vào thì con mèo trắng đã kêu một tiếng. Hình như nó rất bất an, giống như nơi này có thứ khiến nó chán ghét.
“Mèo sợ chó sao? Không phải mà nhỉ?” Trần Ca sờ sờ đầu con mèo trắng, an ủi nó một chút.
“Đại ca à, tốt nhất cậu nên cẩn thận một chút. Con quái vật đó vô cùng hung hãn, tôi đã thấy mặt của nó rồi, cả bốn chân của nó nữa, trông như con chó săn vậy.” Người đàn ông say rượu còn muốn nói gì đó, thế nhưng phát hiện lúc này Trần Ca đã đi vào giữa, anh ta dứt khoát ngậm miệng lại: “Người anh em này cũng liều quá nhỉ?”
Thật ra Trần Ca đã rất cẩn thận, chỉ có điều người khác nhìn không ra mà thôi. Bản thân anh thì có Hứa Âm bảo vệ, còn có cả mèo trắng báo động trước, mỗi một lần can đảm làm gì đều có người đứng sau bản vệ an toàn tuyệt đối.
“Đúng là có một cái chuồng chó, làm rất tinh xảo, chỉ là...” Trần Ca đeo ba lô trên lưng, đứng ở trong góc, nhìn cái chuồng chó đang tỏa ra mùi hôi thối: “Cỡ này không nên chuẩn bị cho chó, không gian bên trong đủ để chứa một người.”
“Vừa rồi lúc mới vào tôi cũng thấy lạ. Trong phòng toàn là mùi thuốc tẩy, rõ ràng là nơi dành cho người ở mà chó lại có thể ở chung, còn nơi ở của chó lại xây theo kiểu người sống cũng có thể vào ở.” Người đàn ông say rượu nói năng hơi lộn xộn. Nghĩ đến chuyện đã xảy ra, thân thể anh ta run lên, đầu óc ong ong, như có thể gục ngã bất cứ lúc nào.
Đối với một người bình thường mà nói, có phản ứng như vậy là rất bình thường. Thấy những biểu hiện này của người đàn ông say rượu, Trần Ca gật đầu nhẹ một cái.
Anh cũng không tán thành lời người đàn ông say rượu nói, nhưng mà cuối cùng cũng xác định được người đàn ông say rượu là một người bình thường.
Trần Ca vẫn đang âm thầm quan sát tất cả hành khách trên xe, bây giờ số người có thể loại trừ nghi ngờ, xác định không có vấn đề gì chỉ có hai người: người đàn ông say rượu và Cái Kéo.
“Không có việc gì, nếu như anh thật sự sợ hãi thì cứ đứng chung với bọn họ.” Trần Ca đi qua sân nhỏ, bỗng nhiên cảm thấy trên cổ hơi ngứa, đưa tay lên gãi thì phát hiện trong lòng bàn tay có thêm mấy sợ lông chó, thô ráp, cầm vào có hơi đâm tay.
“Từ đâu ra vậy?” Trần Ca ngửa đầu nhìn lên phía trên, mắt khẽ nheo lại. Anh nhìn thấy khuôn mặt một người đàn ông ở cửa sổ gác xép của tầng hai.
Người đàn ông mặc đồ da chó, trên mặt nở một nụ cười kỳ dị.
Đây cũng là lần đầu tiên Trần Ca nhìn thấy mặt cười như vậy, không giống như là người có thể làm được, cách vận động của các cơ hoàn toàn khác với con người, khiến cả khuôn mặt đều nhô ra phía trước, trông vô cùng mất cân đối.
Trần Ca yên lặng nhìn gương mặt trên tầng hai. Lúc mới vừa nhìn thấy thì tim anh có đập nhanh hơn, nhưng chỉ qua hai ba giây sau, anh đã khôi phục lại bình thường.
Trần Ca giơ cánh tay lên, cười cười với gương mặt đó: “Nằm ở chỗ đó đừng nhúc nhích, bây giờ tôi sẽ đi tìm anh.”
Ở trên lầu rõ ràng là một người, thế nhưng Trần Ca không hề cảm nhận được chút hơi thở mà một người còn sống nên có từ trên người hắn ta.
“Trấn Lệ Loan lớn như vậy, nếu mỗi tòa nhà đều đi vào xem một chút thì thời gian hơi eo hẹp.” Trần Ca đi vào gác xép trên lầu hai, lúc đám người bác sĩ cũng chuẩn bị đi vào thì anh khoát tay: “Ba người cứ đứng im ở ngoài đi.”
“Hay là mọi người cùng nhau đi vào đi, lúc này tuyệt đối không nên thể hiện!” Người đàn ông say rượu biết con quái vật đó lợi hại, nên hơi lo lắng cho Trần Ca.
“Cũng được, có điều không gian trong phòng chật hẹp, ba người đừng đứng gần tôi quá, tôi lo tôi sẽ làm mọi người bị thương.” Câu nói trong lúc vô tình của người đàn ông say rượu đã khiến Trần Ca nghĩ anh ta cũng không tệ lắm, đáng để anh chú ý nhiều hơn, cố gắng đưa anh ta sống sót ra ngoài.
“Được, chắc chắn chúng tôi sẽ không làm phiền đến cậu.” Người đàn ông say rượu liếc mắt nhìn búa của bác sĩ nát sọ của Trần Ca, thầm cảm thán ở trong lòng, người trước mắt này thật đúng là một tên lỗ mãng liều mạng.
Những hành khách còn lại đều bước vào trong phòng, đi trên hành lang chật hẹp. Bọn họ đang muốn đi đến lầu hai thì tai đột nhiên nghe thấy tiếng chuông gió, cửa phòng vốn mở một nửa nay đã đóng lại.
“Nguy rồi!” Người đàn ông say rượu và bác sĩ đồng thời quay đầu lại nhìn, đường lui của bọn họ đã bị ngăn lại.
Mấy người đứng nguyên tại chỗ, sắc mặt Cái Kéo cũng không tốt lắm, anh ta hạ giọng nói: “Đây là cảnh kinh điển nhất trong mấy bộ phim kinh dị, cửa phòng tự đóng lại, điều này thường biểu thị quỷ sắp đến, rất có khả năng nó đang ở xung quanh chúng ta.”
“Tôi đã nói cậu không nên xúc động như vậy rồi!” Người đàn ông say rượu có vẻ luống cuống: “Có nên tìm một căn phòng để trốn trước hay không, chúng ta nhiều người, chắc có lẽ con quỷ cũng sẽ không ra tay đồng thời với cả bốn người được đâu.”
“Cũng có lý.” Bác sĩ cũng gật đầu đồng ý, sau khi mấy người thương lượng xong, toàn bộ nhìn về phía Trần Ca, bắt đầu trưng cầu ý kiến của anh.
“Ba người đang nói gì vậy? Tại sao phải trốn? Cửa đóng lại thì mở nó ra không phải là được rồi sao?” Trần Ca khẽ lắc đầu, anh quả thực không biết trong đầu những hành khách này đang suy nghĩ cái gì.
Nghe thấy câu trả lời của Trần Ca, người đàn ông say rượu vẫn còn định lên tiếng, thế nhưng Trần Ca không cho anh ta có cơ hội này. Anh tăng tốc chạy đến chỗ cửa phòng, vung búa của bác sĩ nát sọ đập mở cánh cửa ra.
Âm thanh rất lớn, cả tòa nhà đều nghe thấy rõ ràng.
Sau khi dùng búa mở cửa xong, Trần Ca cũng không ngừng tay, tiếp tục đập các bản lề của cánh cửa, tháo toàn bộ cánh cửa xuống.
“Bây giờ có muốn cũng chẳng thể đóng lại được nữa.” Anh đá cánh cửa đã biến dạng sang một bên, kéo búa của bác sĩ nát sọ đi đến bên cạnh ba người: “Không nên lúc nào cũng nghĩ đến việc né tránh, phải học được cách phân tích.”
Trần Ca cảm thấy Cái Kéo là một hạt giống tốt, nên quyết định bồi dưỡng anh ta một chút: “Mới vừa nãy tôi nhìn thấy người đàn ông kia đứng ở tầng hai, hiện tại cửa tầng một lại tự động đóng, điều này nói rõ trong phòng không chỉ có một con quỷ. Cái gọi là cảnh kinh điển trong phim kinh dị, thật ra có thể tiết lộ cho chúng ta rất nhiều tin tức về ma quỷ, phải học được cách lợi dụng chúng, phân tích ra được những thứ có ích với mình.”
Tiếng chuông gió không ngừng vang lên bên tai, giống như trên hành lang đang có người đang đi đi lại lại vậy, Trần Ca quay đầu lại nhìn: “Có đôi khi ma quỷ sẽ lợi dụng nhiều thứ thường gặp trong cuộc sống để tìm ra được nỗi sợ hãi trong lòng chúng ta, chẳng hạn như tiếng chuông gió kia, thật ra những gì chúng ta phải làm vào lúc này rất đơn giản.”
Trần Ca đi tới cửa, gỡ cái chuông gió xuống, nhét vào trong ba lô mình đeo trên lưng.
Từ sau khi chuông gió bị nhét vào trong ba lô, âm thanh kỳ lạ kia đã hoàn toàn biến mất.
“Đơn giản như vậy thôi.” Lúc Trần Ca nói lời này, vẻ mặt của bác sĩ và người đàn ông say rượu đều là khiếp sợ, hai người bọn họ chỉ vào sau lưng Trần Ca.
“Anh trai à! Trên lưng cậu có gì kìa! Nó chui ra từ trong cái chuông gió!”
“Có quỷ! Có quỷ kìa!”
Trần Ca quay đầu nhìn thấy một gương mặt tràn ngập phẫn uất và thù hận, điều thú vị là khuôn mặt này giống hệt người đàn ông ở tầng hai.
Lúc này nửa người dưới của người đàn ông nằm trong ba lô của Trần Ca, nửa người trên liều mạng bò ra bên ngoài, thế nhưng có vô số cánh tay vươn ra từ ba lô sau lưng Trần Ca, cố gắng kéo hắn ta lại, cứng rắn nhét hắn ta lại vào trong ba lô.
Linh hồn đau khổ của người đàn ông biến mất không thấy gì nữa. Trần Ca lại một lần nữa quay đầu lại, cười với những hành khách kia, nói: “Đây chẳng qua chỉ là ảo giác mà thôi. Đây cũng chính là điều thứ hai mà tôi muốn nói cho mọi người, bình thường ma quỷ đều sẽ sử dụng một ít thủ thuật che mắt, để cho chúng ta rơi vào trong sự nghi ngờ.”
Mấy hành khách khác đều im lặng. Công bằng mà nói, khi nam quỷ xuất hiện họ chỉ cảm thấy sợ hãi, nhưng khi nhìn thấy nam quỷ vừa khóc vừa chật vật biến mất sau lưng Trần Ca, da đầu bọn họ tê dại, có một loại cảm giác rợn người.
“Nếu như ba người thật sự đang sợ hãi thì đứng ở tầng một chờ đi.” Nhìn trên mặt đất khắp nơi đều có chai thuốc tẩy, Trần Ca không cho những người khác thời gian suy nghĩ, một mình đi về phía tầng hai.
Nam quỷ trong chiếc chuông gió vừa rồi trông giống hệt người ở tầng hai. Trần Ca suy đoán nam quỷ mới thật sự là chủ nhân của thân xác kia, nhưng không biết vì lý do gì mà linh hồn của nam quỷ và linh hồn của con chó đã hoán đổi cho nhau, cho nên thứ chi phối thân thể hắn ta lúc này là một con chó.
“Đây đúng là một câu chuyện hay ho kỳ lạ.” Với tư cách hội trưởng của Hiệp hội kể chuyện lạ, Trần Ca có cảm giác mình phải có nghĩa vụ thu thập tất cả những câu chuyện kỳ lạ.
Đi tới tầng hai, anh gọi Hứa Âm ra đứng ở bên cạnh mình. Sau khi đã chuẩn bị xong tất cả thì chuyện xảy ra trước mắt đã làm cho anh cảm thấy hơi kinh ngạc.
Cái người đàn ông kỳ quái vừa nãy còn mỉm cười với mình ở tầng hai, bây giờ đang đứng giữa hành lang tầng hai.
Hắn ta mặc bộ đồ da chó, trên mặt có một nụ cười quái dị, nhưng thật kỳ lạ là Trần Ca không thể cảm nhận được bất kỳ sự thù địch nào từ hắn ta, như thể người đàn ông này đã từng quen biết Trần Ca từ trước.
“Ban nãy ở bên ngoài, cũng bởi vì hắn ta phát hiện ra mình, cho nên mới chủ động thò đầu ra sao?” Chuyện khác thường tất có quỷ. Trần Ca bảo Hứa Âm đi thăm dò người đàn ông, nhưng người đàn ông đó không có ý phản kháng chút nào, chỉ nhìn chằm chằm anh với một chút nghi ngờ, giống như là Trần Ca không nên tấn công hắn ta mới đúng.
“Tên này đã quen biết mình từ trước rồi sao? Không có khả năng! Đây là lần đầu tiên mình nhìn thấy hắn ta, chẳng lẽ là do danh hiệu Người Lệ Quỷ Quan Tâm phát huy tác dụng sao?” Trần Ca đi tới gần người đàn ông kia, đối phương cũng không hề có ý tránh né, rất nghe lời, giống như một con thú cưng đã được thuần dưỡng vậy.
“Thật kỳ lạ.” Trần Ca là người ăn mềm không ăn cứng, đối phương một bộ dạng mặc người bắt nạt, nhất định không đánh trả, điều này làm cho Trần Ca cảm thấy vô cùng kỳ quái.
Anh thử đưa quyển truyện tranh đến trước hắn ta rồi mở ra, nhưng lại không có bất kỳ hiệu quả nào. Người đàn ông này là một cơ thể sống, không có cách nào đi vào trong quyển truyện tranh được.
Nói cách khác, thật ra người đàn ông này còn sống, chẳng qua là đang sống tiếp với một linh hồn chó mà thôi.
Trần Ca thử giao tiếp cùng với hắn ta, đáng tiếc là hoàn toàn vô dụng.
“Cái tên này rốt cuộc là có ý gì vậy?” Trần Ca bảo Hứa Âm coi chừng người đàn ông này, còn mình thì đi vào trong phòng bên cạnh để lục soát.
Trong căn phòng mà người đàn ông vừa ở, anh đã thu được một thứ.
Trên vách tường của căn phòng dán đầy ảnh chụp, ghi lại câu chuyện của một người, hoặc có lẽ là của một con chó.
Ảnh chụp ban đầu là một người thanh niên đang ngược đãi các loại động vật, dùng các cách thức tàn nhẫn, tất cả hình ảnh này đều ghi lại tội lỗi của hắn ta.
Những mãi đến một ngày, hắn ta nhặt được một con chó nhỏ màu đen. Sức sống của con chó này vô cùng mãnh liệt, bất kể hắn ta hành hạ như thế nào, nó đều may mắn sống sót được.
Người đàn ông thấy con chó này không tầm thường, cho nên đã mang nó về nuôi nhốt ở trong nhà mình, trong lúc hắn ta hành hạ nó cũng đồng thời hành hạ những con vật khác đến chết.
Hắn ta hành hạ đến chết các con vật khác, chó con đều thấy rõ, mãi cho đến khi chó con lớn lên.
Có một lần, sau khi người đàn ông hành hạ chó mực xong, cho rằng con chó này đã bị chết, cho nên không nhốt nó lại.
Đêm hôm ấy, con chó mực đang hấp hối lại đứng dậy và chui vào trong phòng ngủ.
Trần Ca cầm mấy tấm hình cuối cùng, con chó mực dùng hết sức lực để chiến đấu với người đàn ông, cuối cùng một người một chó đều ngã xuống vũng máu.
Cuối cùng, con chó mực đã ra đi mãi mãi, chẳng qua khi người đàn ông ngồi dậy từ trong vũng máu, biểu cảm trên mặt đã biến thành biểu cảm của con chó.
Xem hết đống ảnh chụp, Trần Ca đã hiểu tại sao người đàn ông lại bị biến thành cái dạng này, nhưng anh vẫn còn một vấn đề nghĩ mãi không thông, vì sao tên này lại chẳng có chút thù địch nào với mình?
Nhìn lại từ đầu đến cuối đống ảnh chụp, Trần Ca đã phát hiện ra vấn đề.
Lần đầu tiên khi con chó mực xuất hiện, trên tấm ảnh ngoại trừ chủ nhân của con chó và nó ra thì còn có một cái bóng trông rất giống anh.
Anh lại xem thêm những tấm ảnh khác, gần như trên tất cả các tấm ảnh đều có sự hiện diện của cái bóng.
“Con chó mực nhỏ sống sót sau mọi cuộc tra tấn, chẳng lẽ là do cái bóng âm thầm bảo vệ nó sao? Cái bóng đó trông rất giống mình, điều này cũng là lý do tại sao con chó mực không thù địch với mình, nó nhận nhầm người rồi! Nó coi mình là cái bóng đó!”
Trần Ca có một suy đoán đại khái: “Cái bóng kia thật sự là mình khi còn bé sao? Hắn ta đã dùng một cách nào đó để không ngừng lớn lên?”
Người ngoài nhận nhầm còn có thể nói là trùng hợp, nhưng hiện tại người dân bản địa trong trấn Lệ Loan đều nhận nhầm, điều này làm cho Trần Ca ý thức được tính nghiêm trọng của vấn đề, cái bóng kia trăm phần trăm có liên quan đến anh!
“Có thể hắn ta thật sự rất giống mình, nhưng mà cũng chỉ giống trên một vài phương diện mà thôi.” Nhìn những ảnh chụp dán trên tường, Trần Ca cũng đã từng cứu giúp mấy động vật bị ngược đãi, ví dụ như mèo trắng. Nếu dựa theo phương diện này mà nói thì anh và cái bóng đúng là có vài phần tương tự.
Tuy nhiên, tính cách của cả hai và cách họ giải quyết vấn đề hoàn toàn khác nhau.
Sau khi Trần Ca cứu mèo trắng, anh đã đưa nó về nhà ma để nuôi dưỡng, còn sau khi cái bóng cứu con chó mực nhỏ về, không những không nuôi dưỡng nó mà còn mặc kệ để nó tiếp tục bị ngược đãi, mãi đến khi nó cắn chết chủ nhân của mình.
Oán hận, tuyệt vọng, đau khổ, căm thù, từ cái cách mà cái bóng giúp đỡ con chó nhỏ đã có thể nhìn ra được tính cách của hắn ta.
“Người kia quá nguy hiểm.” Trần Ca dán hết ảnh vào chỗ cũ, sau đó đi ra khỏi phòng.
Người đàn ông ngồi xổm trên mặt đất, nghiêng đầu quan sát Trần Ca, hình như hắn ta đã ý thức được có gì đó không đúng.
“Tên này nhất định phải giữ lại, cái bóng có thể thay đổi ngoại hình, biến đổi thành những người khác, có lẽ mình có thể sử dụng con chó mực để tìm ra thân thể thật sự của cái bóng. Nếu như có thể thì mình muốn nói chuyện một cách tốt đẹp với cái bóng đó.”
Trần Ca ngồi xổm xuống trước mặt người đàn ông, nhìn chằm chằm vào đôi mắt của hắn ta. Anh sử dụng Âm Đồng, để nhìn thấu linh hồn dưới làn da của hắn.
“Ra đi, mày cần một ngôi nhà mới.”
Trần Ca không ngừng khuyên bảo, nét mặt của người đàn ông bắt đầu thay đổi dần.
Mấy phút đồng hồ sau, một con chó mực trên người chồng chất vết thương giãy giụa chui ra khỏi cơ thể của người đàn ông.
Trần Ca sử dụng quyển truyện tranh, thu con chó mực vào trong đó. Ngay khi anh thu con mực đen vào trong thì điện thoại màu đen trong túi lại rung lên một cái.
Anh lôi điện thoại ra, vuốt màn hình, trên đó có khoảng tầm năm thông báo chưa đọc.