“Ông chủ Trần, anh hãy nói thật với tôi đi, rốt cuộc trên người em trai tôi xảy ra chuyện gì? Bệnh của nó có tái phát không?”
Trần Ca càng nói kiểu lập lờ nước đôi, trong lòng Vương Hải Long càng không chắc.
“Sẽ không tái phát đâu, bởi thứ kia không phải bệnh.” Trần Ca ra hiệu cho Vương Hải Long bình tĩnh lại: “Đừng suy nghĩ nhiều như vậy, bây giờ việc cấp bách là trợ giúp Vương Thanh Long trở lại cuộc sống của người bình thường.”
Vương Hải Long còn định nói gì đó nhưng bị Trần Ca ngắt lời: “Em trai anh đã không tiếp xúc với thế giới bên ngoài trong thời gian quá dài. Dường như nó đã trở thành thói quen làm cậu ấy tự khép kín bản thân. Đây là một bất lợi trong việc cậu ấy trở lại cuộc sống bình thường. Nếu có thể, các anh hãy mang cậu ấy ra ngoài nhiều một chút.”
Trần Ca thể hiện ra sự đồng tình với hoàn cảnh của Vương Thanh Long, một đứa bé tốt như thế, kết quả lại biến thành như vậy, sợ người khác bị mình hù dọa, trốn trong góc xe tải không dám ra ngoài.
“Hôm qua, tôi và cha tôi đã thương lượng rồi, nhưng với bộ dạng như bây giờ, sao Thanh Long dám ra ngoài gặp người? Mang theo nó ra ngoài sẽ khiến nó bị người ta chỉ trỏ, đó chẳng phải càng khiến trái tim nó bị tổn thương hơn sao?” Vương Hải Long cũng hơi lo lắng, dù bóng quỷ cao gầy đã rời đi, nhưng nó đã tạo thành vết thương cần thời gian chữa lành với cậu bé.
“Lần trước không phải tôi đã đề cử một bác sĩ tâm lý với mọi người rồi sao? Mấy chuyện này các anh hãy tìm ông ấy giúp giải quyết đi.”
Trần Ca nhìn Vương Thanh Long đang núp trong góc không nói được lời nào, trong lòng cũng rất khó chịu: “Cần một quá trình để giao lưu với thế giới bên ngoài, đến lúc đó cần tôi giúp gì thì cứ nói nhé.”
Trần Ca xoay người rời đi, về chuyện làm thế nào để giúp Vương Thanh Long trở lại cuộc sống như người bình thường, trong lòng Trần Ca có một ý tưởng chưa chín muồi: “Bề ngoài đứa bé này đáng sợ như thế nhưng tấm lòng lại lương thiện. Nếu về sau không còn chỗ nào để đi có thể tới làm diễn viên trong nhà ma. Từ Uyển có dáng vẻ xinh xắn, đóng vai kẻ giết người điên cuồng không đủ khí thế, ngoại hình của Vương Thanh Long có vẻ phù hợp với hình tượng “kẻ giết người điên cuồng” trong tưởng tượng của khách tham quan hơn.”
Trở lại nhà ma, trạm nghỉ chân đã dựng được khoảng một phần ba, ghế ngồi đã được bày hết ra, rất nhiều khách tham quan muốn vào nhà ma trải nghiệm sớm hơn một chút nên tình nguyện ngồi xếp hàng ở bên ngoài, không muốn đến tham quan những trò chơi khác.
“Tiểu Trần, nhà ma của cậu thật sự hot lắm rồi.” Chú Từ cảm thán từ tận đáy lòng: “Tôi còn nghe được khẩu âm của mấy người ở nơi khác nữa, bọn họ nhìn thấy video ở trên mạng, ngồi xe lửa mất mấy tiếng để đến đây tham quan đấy.”
“Danh tiếng đã truyền ra bên ngoài, bây giờ là lúc kinh doanh thật sự, đem đến trải nghiệm sợ hãi cho tất cả khách tham quan sẽ giúp danh tiếng được lan xa, sau đó mỗi khách tham quan sẽ trở thành một đại diện quảng cáo miễn phí cho nhà ma.”
Trong lòng của Trần Ca đã có tính toán, sợ hãi chính là cảm xúc có ấn tượng khắc sâu nhất trong lòng người, sau khi một người gặp phải chuyện kinh khủng, 90% sẽ chia sẻ với người xung quanh, khi kể chuyện kinh khủng đó ra, vô hình trung sẽ hấp dẫn rất nhiều người cảm thấy hứng thú, muốn trải nghiệm.
Đôi khi một câu “đáng sợ quá” đơn giản lại chính là đánh giá cao nhất đối với một ngôi nhà ma.
Trần Ca tiến vào trong cảnh tượng Chạy Trốn Lúc Nửa Đêm đóng vai kẻ giết người điên cuồng, Từ Uyển ở trong cảnh tượng Minh Hôn đóng vai cô dâu, hai, ba tiếng sau, rất nhiều người vượt qua hai cảnh tượng này. Trong đó có những người suýt thì sợ vỡ mật, không dám tiếp tục tham quan nữa, còn có những người sau khi lấy lại tinh thần thì tập hợp lại, bắt đầu khiêu chiến trong cảnh tượng Trường Trung Học Mộ Dương.
Trần Ca sợ khách tham quan xảy ra chuyện trong cảnh tượng Trường Trung Học Mộ Dương, lần nào cũng tốt bụng mặc đồng phục bác sĩ nát sọ theo phía sau, bảo vệ trong bóng tối.
Hết một buổi sáng, đến giờ khách tham quan sáng tạo kỷ lục cao nhất là sáu người đi chung, sau 25 phút tìm được mười bốn cái phù hiệu.
Rất nhiều người tiến vào cảnh tượng Trường Trung Học Mộ Dương, phát hiện cảnh tượng này khác với bầu không khí của những cảnh tượng khác, bèn chạy vội ra ngoài. Cảnh tượng dưới mặt đất không có cửa sắt, lúc nào cũng có thể rời khỏi, nhưng nếu muốn đi vào thì phải xếp hàng mua vé lần nữa.
“Mình thiết lập hai mươi cái phù hiệu để qua cửa có khó quá không?” Trần Ca đang suy ngẫm, anh làm tất cả cũng vì phục vụ khách tham quan: “Con rối ăn hết tiếng hét và sợ hãi của khách tham quan. Lúc này mới vài ngày mà dường như chúng đã linh động hơn rồi, nếu cứ tiếp tục như thế, một tuần không biết có ai có thể đi vào tham quan Khu Nội Trú Số Ba không nữa.”
Trải qua suy nghĩ tỉ mỉ, Trần Ca giảm bớt điều kiện vượt ải xuống mười sáu cái, nhưng đến tận lúc nghỉ trưa vẫn không có khách tham quan nào vượt ải thành công.
“Nhóm khách tham quan này gan nhỏ quá, làm mình hơi nhớ tới những sinh viên Đại học Y kia ghê.” Trần Ca kéo hàng rào bảo vệ lại, anh giúp Từ Uyển tẩy trang.
“Cậu nhớ tới người ta, chưa chắc người ta đã nhớ cậu.” Chú Từ đứng ở ngoài cửa, kiểm kê vé vào cửa: “Mấy ngày nay tình hình rất tốt, cậu cứ tiếp tục duy trì là được, đừng có rảnh rỗi hù khách tham quan sợ đến ngất xỉu, sợ đến nôn, khiến tôi cũng phải nơm nớp lo sợ theo.”
“Chú yên tâm, sau này cháu sẽ cố hết sức khống chế.” Trần Ca vừa nói xong thì chuông điện thoại reo lên, cúi đầu nhìn thì phát hiện là Hạc Sơn gọi tới: “Sao không phải lúc khác mà vào lúc này lại gọi điện thoại tới, đây là đang ám chỉ mình sao?”
Trần Ca ngồi xuống bậc thang, thuận tay nhận cuộc gọi.
“Đại ca, người phụ trách nhà ma lần trước muốn xin số điện thoại của anh, có thể cho anh ta không?”
“Muốn xin số điện thoại của tôi?”
“Đúng vậy, hôm đó sau khi anh chơi xong rồi rời đi, bên ngoài Bệnh Viện Điền Đằng ồn ào rất lâu. Khách tham quan chia làm hai phe, một bên nghĩ Bệnh Viện Điền Đằng khoác lác, la hét đòi trả vé, muốn tới nhà ma của anh chơi. Còn một nhóm người thì là fan trung thành của Bệnh Viện Điền Đằng, họ nói cái gì mà mở nhà ma, ngày nào cũng ở trong nhà ma, không sợ là chuyện bình thường...”
“Cậu chờ chút, chuyện này liên quan gì tới người phụ trách Bệnh Viện Điền Đằng muốn lấy số điện thoại của tôi?”
“Đương nhiên là có liên quan rồi! Để không làm người hâm mộ nhà mình thất vọng, người phụ trách Bệnh Viện Điền Đằng cắn răng đồng ý, anh ta nói rằng sẽ đến nhà ma của anh để tham quan, chứng minh người quanh năm sống ở trong nhà ma, đi vào nhà ma của người khác sẽ không sợ hãi lắm.” Giọng nói của Hạc Sơn truyền từ đầu dây bên kia tới, Trần Ca cảm thấy tên nhóc này đã học được thói xấu, lúc nói chuyện giọng nói rất hưng phấn.
“Bọn họ đã chuẩn bị xong, sáng sớm mai sẽ tới tham quan nhà ma của anh, fan của Bệnh Viện Điền Đằng cũng sẽ cùng đi, họ muốn quay toàn bộ quá trình lại để chế giễu những khách tham quan đã trả vé.”
Nghe thế, Trần Ca không biết nói gì: “Đó là một đám anti fan à?”
“Không biết, tôi chỉ là người truyền lời cho anh thôi.”
“Được, cứ đưa số điện thoại của tôi cho anh ta đi, chúng tôi đều mở nhà ma, giao lưu nhiều một chút cũng tốt.”
Sau khi cúp điện thoại của Hạc Sơn không bao lâu, điện thoại di động của Trần Ca lại vang lên, lần này là một số lạ.
“Alo?”
“Ông chủ Trần, tôi là người phụ trách của Bệnh Viện Điền Đằng, chúng ta đã từng gặp nhau một lần.”
“Ừm, có chuyện gì không?”
“Ngày mai chúng tôi muốn đi tham quan nhà ma của anh, đến lúc đó người hâm mộ cũng đi cùng chúng tôi, mong rằng ông chủ Trần hạ thủ lưu tình.”
“Được thôi, con người của tôi anh cũng biết đấy, tôi không phải loại người lòng dạ hẹp hòi, các anh cứ tới chơi đi, các anh có thể tùy chọn cảnh tượng.”
“Ông chủ Trần thật thẳng thắn!” Người phụ trách Bệnh Viện Điền Đằng nói tiếp: “Đến lúc đó, chúng tôi sẽ chọn một cảnh tượng có độ khó vừa phải, chớ kinh khủng quá, cũng đừng đơn giản quá.”