“Là phòng này phải không?”
Mấy khách tham quan đi vào phòng bệnh số 3, trong phòng trống không không có ai.
“Có phải cô nhìn nhầm không?” Tống An đỡ Quách Diểu đi một vòng trong phòng, ở đây căn bản không có nơi nào để giấu người.
“Thực sự có một khuôn mặt! Người đó mặc áo khoác của bác sĩ, khuôn mặt được khâu lại với nhau, lắc một cái rồi sau đó trở về phòng.”
Tô Lạc Lạc rất chắc chắn, khi mọi người đặt mọi sự chú ý vào phòng số 10 thì chỉ có cô là người duy nhất cẩn thận nhìn phía sau.
“Được rồi, đừng tìm nữa.” Quách Diểu nói một cách yếu ớt, bắp chân của anh ta vẫn còn hơi mềm nhũn: “Chúng ta ra ngoài đi.”
“Không thể nào, tôi đã nhìn chằm chằm vào phòng bệnh số 3, khuôn mặt đó vẫn chưa ra ngoài, có lẽ vẫn ở trong phòng bệnh.” Tô Lạc Lạc nắm lấy cánh tay của Tiểu Đỗ: “Lúc nãy cậu cũng ở trên hành lang, cậu có nhìn thấy không?”
“Hình như có, tôi không chắc lắm.”
Đỗ Siêu Cận nói rằng không rõ, mấy người ở trong đó một lúc rồi trở lại hành lang, chuẩn bị rời đi.
“Chỉ có vậy là đi sao?” Trần Ca cầm cây búa của bác sĩ nát sọ chạy ra khỏi lối đi bí mật, anh đi theo sau mấy vị khách tham quan: “Bỏ đi, người hâm mộ của Bệnh Viện Điền Đằng đang đợi bên ngoài, để lại cho họ một chút mặt mũi.”
Anh bước vào phòng bệnh số 10: “Khi nhiệm vụ ẩn được kích hoạt, mấy khách tham quan đó đã ở đây.”
Mọi thứ trong phòng đều bình thường, chỉ có mấy dấu giày trên khăn trải giường, Trần Ca đến gần chỗ mấy dấu giày thì thấy hình dạng miệng của khuôn mặt trên tường có sự thay đổi nhỏ.
Anh ngồi xổm xuống, đưa ngón tay vào miệng của khuôn mặt đó và mò ra được một tờ rơi bên trong.
“Có vẻ như có khách tham quan đã nhìn thấy cái này.”
Trần Ca cất tờ rơi rồi đi vào nhà vệ sinh đối diện Phòng Trị Liệu Sốc Điện ôm một con rối nữ ra, mặc áo khoác y tá không mặt cho nó để tặng cho khách tham quan một món quà nhỏ cuối cùng.
Anh bước ra khỏi phòng bệnh số 10, thấp thoáng nghe thấy âm thanh rất nhỏ bên ngoài hành lang số 3 từ xa.
Anh liếc nhìn chỗ đó một cái thì phát hiện ra đối phương nhưng anh vẫn không vạch trần.
Sau khi quẹo qua chỗ ngoặt, anh dựa lưng vào tường và lặng lẽ chờ đợi.
Sau vài giây trôi qua, có một tiếng bước chân rất nhẹ trên hành lang, người đi theo sau anh rất cẩn thận.
Tiếng bước chân sát lên tường, trong hành lang tối tăm đầy vết máu tanh, bất cứ lúc nào nguy hiểm cũng có thể chạy ra từ mọi góc độ, chỉ có bức tường vững chắc mới có thể mang lại cho cô một cảm giác an toàn.
Hai bên cách nhau gần hơn, góc tường đã che khuất tầm nhìn, người đó lo rằng Trần Ca chưa đi xa nên không bước ra khỏi góc ngoặt ngay mà làm một động tác giống như Trần Ca.
Lưng dựa sát bức tường nứt, hai chân dài đứng thẳng, phần thân trên nghiêng về phía trước, cúi người xuống, lặng lẽ đưa một nửa khuôn mặt ra.
“Cô đang tìm tôi sao?”
Bốn mắt đối diện, Dạ Tiểu Tâm ngưng thở, nhịp tim tăng tốc, ý thức tập trung vào thị giác, đôi tai lùng bùng không nghe thấy bất kỳ âm thanh nào!
Hơi ấm nhanh chóng trôi đi mất, cơ thể cô bất giác run rẩy.
Trần Ca nhìn xuống người phụ nữ tóc ngắn, khuôn mặt bị khâu vá hơi vặn vẹo, anh không thèm nói một lời đã giơ cây búa của bác sĩ nát sọ hung tợn kinh khủng trong tay lên!
“Bình!”
Đầu búa đập vào bức tường cách đầu của người phụ nữ hai thước, các mảnh vụn bay tứ tung, đá sỏi rơi xuống hai bên má, bỗng nhiên Dạ Tiểu Tâm phát hiện rằng tất cả đều là sự thật.
Vẻ ngụy trang trầm mặc bình tĩnh đã bị xé nát, toàn bộ khuôn mặt cô không còn chút máu, dùng hết sức chạy đến phòng bệnh số 3.
“Đừng đi mà!”
Trần Ca kiểm soát khoảng cách, không đuổi kịp cô nhưng cũng không cách cô quá xa, luôn để cô cảm thấy rằng anh đang ở phía sau.
Cây búa của bác sĩ nát sọ cọ xát lên tường tạo ra âm thanh sởn gai ốc, Dạ Tiểu Tâm không dám quay đầu, chỉ có một suy nghĩ trong đầu là: Chạy!
Cô lao vào lối đi bí mật ở phòng bệnh số 3, Trần Ca theo sát phía sau.
Hai người một đuổi một chạy, nháy mắt đã băng qua lối đi bí mật đi vào văn phòng làm việc của viện trưởng.
Bên ngoài hành lang, mấy khách tham quan khác không biết chuyện gì đã xảy ra, họ chỉ nghe thấy tiếng ồn từ các phòng xung quanh.
“Đại ca, tôi hơi sợ, cứ luôn cảm giác có thứ gì đó đang đến.” Tống An đỡ Quách Diểu thỉnh thoảng quan sát hai bên.
“Chúng ta có nhiều người như vậy nên không cần phải sợ cho dù thực sự có một con quái vật xuất hiện.”
Quách Diểu cố gắng ổn định ý chí chiến đấu của mọi người nhưng trước khi anh ta nói xong, một người phụ nữ nhếch nhác đột nhiên xuất hiện trong văn phòng làm việc của viện trưởng.
Dạ Tiểu Tâm tóc tai bù xù chạy ra ngoài thì thấy mấy người bên ngoài nhìn đến ngớ người, hét lên với họ: “Anh ta đang đến! Chạy đi! Mau chạy đi!”
Dường như khuôn mặt của cô đỏ gay do thiếu oxy, cô lúc này với lúc nãy hoàn toàn là hai người khác nhau.
“Ai? Ai đang đến?”
Sau khi Dạ Tiểu Tâm hét lên liền ba chân bốn cẳng chạy về phía lối ra, khoảng hơn một giây, cánh cửa nửa mở của văn phòng viện trưởng bị đập mở bởi một sức lực thô bạo!
Cánh cửa đập vào tường, các mảnh vụn bay khắp nơi, tầm nhìn của mấy khách tham quan tập trung lên cây búa dính đầy vết máu!
Trần Ca mặc một chiếc áo khoác màu đỏ máu, đi ra khỏi văn phòng của viện trưởng, vốn dĩ anh chỉ muốn đuổi theo Dạ Tiểu Tâm nhưng không ngờ lại chạy đến trước mặt đám Quách Diểu lần nữa.
Anh chặn lối thoát duy nhất, quay lại nhìn mấy khách tham quan đó.
“Thật là một sự trùng hợp.”
Đôi mắt lạnh lùng làm cho xương sống người ta lạnh toát, không đợi Trần Ca có động tác tiếp theo, Tô Lạc Lạc và Đỗ Siêu Cận ở cuối nhóm đã hét lên rồi chạy sâu vào ngôi nhà ma.
“Mọi người đừng...” Quách Diểu định nói, đưa tay ra tính bắt lấy nhưng chỉ nắm được không khí, Tống An sớm đã chạy theo sau Tô Lạc Lạc được vài mét.
“Bất cứ lúc nào, bỏ mặc bạn đồng hành của mình là không đúng.” Trần Ca quyết đoán đưa ra lựa chọn là chạy lướt qua Quách Diểu đuổi theo ba khách tham quan đang chạy trốn.
Làn gió tanh hôi thổi qua má, Quách Diểu dựa vào tường rồi chầm chậm ngồi trên mặt đất, anh ta nhìn Trần Ca điên cuồng đuổi theo, không ngừng thở dốc và bò về phía lối ra của ngôi nhà ma.
“Sự thật không thể bị chôn vùi, phải có ai đó thoát ra mới được...”
Hành lang thứ tư là nơi sâu nhất của ngôi nhà ma, đây là một ngõ cụt và cũng là nơi Trần Ca đặt nhiều cơ quan nhất.
Nhóm khách tham quan này còn chưa đi đến hành lang thứ tư đã tự hù chính bản thân mình sợ hãi, trong đầu họ đã chứa đầy các cảnh tượng kinh dị, họ không hề cẩn thận tìm kiếm hành lang thứ tư dẫn đến rất nhiều máy móc trên hành lang thứ tư đều chưa được kích hoạt.
Trần Ca đuổi theo phía sau, cho họ cảm giác vô cùng bức bách.
Ba khách tham quan chạy thục mạng đến cuối hành lang, khi họ phát hiện ra rằng đó là một ngõ cụt, tâm lý của họ hoàn toàn sụp đổ.
“Phía trước không có đường.” Tiểu Đỗ va vào bức tường dính máu, nỗi sợ hãi trong lòng không thể nói thành lời.
“Không thể thoát ra được rồi.” Trên mặt Tống An cũng tuyệt vọng.
Chỉ có Tô Lạc Lạc có một số suy nghĩ ngược lại: “Có lẽ ở đây vẫn còn có một con đường bị che giấu, vừa nãy tôi thấy một khuôn mặt xuất hiện ở phòng bệnh số 3 nhưng khi chúng ta đi tìm thì khuôn mặt đó đã biến mất, tôi nghi ngờ có lối đi bí mật trong phòng đó.”
“Phòng bệnh số 3?”
Ba khách tham quan liếc nhìn nhau, họ quyết định đánh cược một lần và lao về hướng Trần Ca đang chạy đến, trước khi hai bên đụng mặt nhau thì chui vào phòng bệnh số 3.
“Thực sự có một lối đi bí mật!”
Trần Ca lo đuổi theo Dạ Tiểu Tâm nên không kịp khôi phục lại lá chắn trên tường, ba khách tham quan vừa vào đã nhìn thấy lối đi bí mật trên tường.
“Được cứu rồi!”
Ba người họ chưa kịp vui mừng, Trần Ca đã xuất hiện ở cửa: “Ê!”
“Chạy đi!”
Tô Lạc Lạc là người đầu tiên lao vào lối đi bí mật, Tiểu Đỗ và Tống An theo sát phía sau.
Lối đi chật hẹp tối mịt chỉ đủ cho một người đi, Tô Lạc Lạc đi phía trước nhìn thấy lối ra của lối đi bí mật đang ngày càng gần cô hơn, trái tim sắp nhảy lên tới cổ họng, sắp thoát ra rồi!
Bước chân không ngừng vang lên, khi chỉ còn cách lối ra một hai mét, một khuôn mặt bị băng bó đầy mặt bất ngờ xuất hiện ở phía bên kia lối đi bí mật!
Cô ta đang mặc đồng phục y tá với những vệt máu, dường như có thể nghe thấy tiếng cười khúc khích.
“Cái gì đây?”
Tô Lạc Lạc gần như bật ra một câu chửi thề, cô buộc phải giảm tốc độ nhưng vẫn đụng vào người con quái vật.
Cái đầu như người thật dán sát trên ngực cô ta, lớp băng bó rớt ra để lộ một khuôn mặt kỳ lạ bên dưới.
Tiếp đó còn xảy ra chuyện khủng khiếp hơn, cú va chạm quá mạnh nên khuôn mặt tinh xảo bật ra ngoài, toàn bộ khuôn mặt của cô y tá vỡ tan trước mặt Tô Lạc Lạc!
“A!”
Cô liều mạng lui về phía sau, Đỗ Siêu Cận và Tống An thì thục mạng lao về phía trước, ba người trực tiếp tông vào nhau, tiếng động đó từ xa cũng có thể nghe thấy được.
Ba người cùng nhau ngã xuống nhưng vì lối đi hẹp nên ba người đang vướng vào nhau lại còn bị mắc kẹt giữa lối đi bí mật.
Nhìn thấy cảnh này, Trần Ca cũng sững sờ, anh dở khóc dở cười và cầm cây búa nát sọ từ từ tiếp cận.
“Tại sao các bạn lại tự làm khổ mình như vậy?”