Trần Ca nhìn vào phòng qua khe cửa, ngay cả khi anh có Âm Đồng nhưng anh vẫn không thể nhìn rõ được.
Vểnh tai lắng nghe, trong phòng không có một tiếng động nào, cả tòa nhà yên tĩnh đến đáng sợ.
“Tôi có cảm giác rất kỳ quái.”
Những bát cơm đặt đầy trong khu chung cư không có một bóng người, cho dù ai nhìn vào cũng cảm thấy khó chịu.
“Tòa nhà này dường như không được chuẩn bị cho người sống.” Trần Ca thu lại ánh mắt, anh có kiến thức rộng rãi và suy đoán dựa trên kinh nghiệm hiện có của mình.
“Nó không dành cho người sống, vẫn thì có thể là chuẩn bị cho người chết sao?” Tiểu Tôn che phía sau, đi vào giữa Ôn Tình và Trần Ca, thỉnh thoảng còn nhìn về những hướng khác như thể nơi ấy lúc nào cũng có thể sẽ có thứ gì đó kinh khủng chui ra.
“Có dương trạch thì tất có âm trạch, chuẩn bị chỗ cho người chết cũng không có gì kỳ lạ cả.” Trần Ca nhìn Ôn Tình: “Hiện tại chúng ta đang ở chung cư Cửu Hồng, chung cư Cửu Hồng và chung cư Kim Hoa trong ấn tượng của cô có gì khác nhau không?”
“Cũng không khác gì lắm, chung cư Kim Hoa được xây dựng muộn hơn một vài năm so với chung cư Cửu Hồng, vậy thôi.” Ôn Tình nhớ lại.
“Cô hãy suy nghĩ thật kỹ đi, đừng bỏ sót bất cứ thứ gì.” Vấn đề ở khu chung cư Cửu Hồng rõ ràng là lớn hơn nhiều so với chung cư Kim Hoa, mặc dù chung cư Kim Hoa rất nguy hiểm nhưng tốt xấu gì thì vẫn có người sống ở, còn trong tòa nhà của khu chung cư Cửu Hồng này thì im lặng vô cùng.
“Chung cư Cửu Hồng là khu chung cư đầu tiên được xây dựng ở thành phố cổ, tòa nhà cũng đã lâu đời rồi, bản thân nó cũng thường xuyên xảy ra vấn đề, bây giờ hầu như không có người thuê, bình thường tôi cũng hiếm khi đưa mọi người qua xem nhà.”
“Bản thân ngôi nhà cũng thường xuyên xảy ra vấn đề?”
“Rò rỉ nước, ánh sáng kém, tiếng ồn...”
“Không có nhiều người thuê, tại sao lại có tiếng ồn ào?" Câu hỏi của Trần Ca khiến Ôn Tình không trả lời được.
“Chuyện này... công ty chúng tôi cũng không rõ ràng lắm, lúc đó ông chủ có đi kiểm tra, cũng không phát hiện ra nguồn phát ra tiếng động, sau đó sự việc cũng không được giải quyết.”
“Công ty của cô cũng thực sự có gan lớn đấy, tôi đang nghi ngờ không biết liệu mấy người có phải cũng đang làm ăn với những người đã chết không?” Trần Ca đã đi đến chung cư Cửu Hồng trong thực tế, cho dù đang là ban ngày, nơi này cũng rất âm u.
“Cậu đừng nói mấy lời như vậy nữa, chúng tôi là một công ty môi giới nghiêm túc.” Sắc mặt Ôn Tình tái nhợt, dường như cô ta chợt nhớ ra điều gì đó: “Đợt người thuê nhà đầu tiên trong chung cư Cửu Hồng đều đã chuyển đi rồi, công ty cũng không rõ nguyên nhân chính xác là như thế nào, nhiều người trong số họ đã rời đi mà không nói lời từ biệt, chúng tôi hoàn toàn không thể liên lạc được với họ, do đó, hầu hết các căn phòng trong chung cư Cửu Hồng đều bị bỏ trống cho đến tận bây giờ, việc ít người thuê nhà cũng là do chuyện này.”
“Những chủ hộ đã dọn đi và không quay trở lại sao?”
“Không hề, nhiều người trong số họ đã bỏ đi ngay trong đêm, thậm chí còn không buồn mang theo đồ đạc trong nhà.”
“Cô có nghĩ rằng bọn họ đã chuyển đi không?” Trần Ca khá cứng họng.
“Một khi những chuyện kỳ quái này bị công khai, ai còn dám thuê những căn phòng đó chứ? Ít nhất nếu là tôi thì sẽ không bao giờ!" Tiểu Tôn che chặt sau lưng, cậu ta cũng là một trong những nạn nhân.
“Bây giờ tôi đang có chút hứng thú đối với ông chủ của công ty môi giới của cô, rốt cuộc là dạng người tài nào mà dám tiếp nhận cả chung cư Kim Hoa cư xá chung cư Cửu Hồng vậy chứ? Tôi nhớ tên công ty của cô là công ty môi giới Cửu Hồng, ông ta có liên quan gì đến chung cư Cửu Hồng không?” Trần Ca muốn hỏi rõ ràng, sau đó mới bắt đầu thăm dò.
“Ông chủ của chúng tôi rất giỏi, ông ấy họ Giang, có rất nhiều sản nghiệp, không chỉ ở Hàm Giang, mà còn có cả ở Tân Hải nữa. Công ty môi giới Cửu Hồng được ông ấy thành lập từ rất lâu trước đây và hoàn toàn trong tình trạng nuôi thả như vậy, trừ khi công ty không chịu đựng nổi nữa, thì ông ấy mới đi qua xem thử.” Từ trong miệng Ôn Tình thì ông chủ của cô ta là một người rất quyền lực.
“Công ty môi giới Cửu Hồng vẫn luôn làm ăn thua lỗ, tại sao phải duy trì một công ty chết tiệt như vậy chứ? Có phải ông ta biết bí mật gì không?" Trần Ca nhìn Ôn Tình: “Ông chủ của cô tên là gì?”
“Giang Cửu, ông ấy cũng là một trong những cổ đông lớn của Khu vui chơi Tương Lai Ảo, và có quan hệ hợp tác với rất nhiều công ty.”
“Giang Cửu?!” Nghe thấy cái tên này, cuối cùng Trần Ca cũng hiểu, cái gọi là công ty môi giới Cửu Hồng chính là âm mưu của Giang Cửu và Minh Thai, trong mười năm qua, có lẽ bọn học vẫn luôn sàng lọc người thuê nhà, sắp xếp một số người thuê cố định vào các căn phòng.
Nếu suy nghĩ như thế, có lẽ ông chủ của công ty Kim Hoa cũng có liên quan đến Minh Thai, ông ta đã dần dần bệnh tật dưới sự đầu độc của Minh Thai.
“Ông chủ Giang rất tốt, ngay từ đầu ông ấy đã cho tôi làm việc ở đây, còn giúp tôi giải quyết vấn đề nhà ở, giúp tôi có nhà riêng.” Ôn Tình có ấn tượng tốt về Giang Cửu, nhưng cô lại hoàn toàn không biết, tất cả những món quà xuất hiện trong cuộc đời thực ra đều đã được bí mật dán giá cả rồi.
Tất cả xâu chuỗi với nhau, khu chung cư Cửu Hồng được chuẩn bị cho Hướng Noãn, nơi này có lẽ chính là nơi thích hợp nhất để nuôi dưỡng đứa trẻ mà Minh Thai chọn.
“Liệu việc con cáo già đó xây dựng Khu vui chơi Tương Lai Ảo ở Hàm Giang cũng là ý của Minh Thai không? Hay là ông ta đã biết một số bí mật thông qua Minh Thai, cho nên mới muốn xây dựng một khu vui chơi ở Hàm Giang?" Trần Ca ghi nhớ cái tên Giang Cửu này vào trong lòng, anh không có ý muốn làm gì Giang Cửu, đợi đến rời khỏi cánh cửa này sẽ làm bạn với ông ta: “Nếu đối phương có thể hợp tác với Minh Thai, vậy thì cũng có thể hợp tác được với mình. Dù sao thì mình cũng cần phải đấu tranh thủ một chút lắng nghe suy nghĩ của ông ta.”
Sau khi làm rõ những điều này, Trần Ca đã có một sự hiểu biết hoàn toàn mới về chung cư trước mặt mình, Hướng Noãn khác với những đứa trẻ khác, ít nhất thì ở trong lòng Minh Thai là như vậy.
“Chúng ta đã ở đây đủ lâu rồi, chuẩn bị đi lên tầng đi.”
Hành lang không được trang bị cửa khóa nhưng sương mù đen bên ngoài vẫn không thể khuếch tán vào bên trong, dường như mỗi tòa nhà đều được bảo vệ bởi một lực lượng đặc biệt nào đó.
“Ở đây chắc cũng có một phần cơ thể của con búp bê vải.”
Trần Ca dẫn Ôn Tình và Tiểu Tôn lên tầng hai, tầng này trông càng đổ nát hơn, trên mặt đất có rải rác tiền giấy và một tờ giấy chúc phúc màu trắng được dán ngược ở góc hành lang.
“Cũng không phải nhà nào cũng có tang, tại sao trước cửa nhà nào cũng có một bát cơm trắng vậy? Cơm này rốt cuộc là cho ai ăn?”
Đũa cắm vào giữa bắt cơm, không bị lệch, nghiêng, cũng không thể phân biệt được là cho người trong nhà hay người ngoài nhà.
Tầng hai cũng không có nhiều khác biệt so với tầng một, ngoại trừ có thêm một vài tờ chữ Phúc ngược ở hành lang thì ngay cả mấy vết xước trên cửa phòng cũng đều không khác mấy.
Để đề phòng, Trần Ca vẫn đẩy lần lượt từng cánh cửa ra.
Các cánh cửa của chung cư Cửu Hồng đều là cửa gỗ, một số ổ khóa đã bị cạy phá, khe hở giữa ván cửa và khung cửa rất lớn.
Từ trái sang phải, số căn phòng ở tầng hai lần lượt từ 201 cho đến 204.
Khi đẩy cánh cửa phòng 201, Trần Ca vẫn chưa có cảm giác gì, nhưng đến khi anh đẩy cánh cửa phòng 203, anh mới nhận thấy có điều gì đó không ổn.
Khi anh đẩy mạnh cửa ra, cánh cửa không hề di chuyển, khi anh ngừng đẩy sau một khoảng thời gian cố gắng thì cánh cửa sẽ rung nhẹ một cái.
Giống như khi anh đẩy cửa ra, bên trong cũng có người đang dùng sức đẩy mạnh vào cửa, sau khi anh rời đi, người bên trong cửa cũng từ từ không dùng sức đẩy cửa nữa.
Lấy búa của bác sĩ nát sọ ra khỏi ba lô, Trần Ca chạm vào tay nắm cửa của phòng 204.
Cánh cửa này rất cũ nát, bề mặt cánh cửa dính đầy dấu vân tay bùn của trẻ em và những vết xước không rõ ràng lắm, ngoài ra còn có một khe hở 2cm ở giữa cánh cửa và mặt đất, toàn bộ cánh cửa rất lỏng lẻo và có vẻ khó đóng chặt được.
“Hai người đừng tới đây, nhìn hành lang đi, đừng để người ta cắt đứt đường lui của chúng ta.”
Sau khi nói xong, Trần Ca chậm rãi đi đến trước cánh cửa, đưa tay đẩy cái bát trên đất sang một bên, đến khi đẩy được một nửa thì anh quỳ rạp trên mặt đất, nhìn vào trong dọc theo khe hở dưới cánh cửa!
Đôi mắt chỉ có tròng trắng chợt lóe lên và mái tóc màu đen biến mất dưới cánh cửa.
“Có người!” Trần Ca không chắc đó có phải là người thuê trong tòa nhà hay không, trực giác nói với anh rằng những gì anh nhìn thấy vừa rồi không phải là một người, hay thậm chí là một thứ gì đó được thêu dệt nên từ trí nhớ.
“Anh à, anh đừng dọa mình dọa người như thế nữa có được không?” Tiểu Tôn bị dọa sợ đến nhảy dựng lên làm vết thương trên lưng bị kéo ra, đau đến muốn mắng người.
“Yên lặng, đừng nói chuyện.” Trần Ca lại đứng lên, anh lấy cuốn truyện tranh từ trong ba lô ra xem một lượt, sau đó từ từ nắm chặt búa của bác sĩ nát sọ.
Nhân viên vẫn chưa thức dậy, nhưng "bóng ma" đã xuất hiện trong tòa nhà, tình huống bây giờ chính là thứ mà anh ghét nhất.
“Lộc cộc, lộc cộc...”
Trong khi Trần Ca đang suy nghĩ, một tiếng động lạ phát ra từ trong hành lang giống như tiếng một đứa trẻ đang chạy trong tòa nhà, và âm thanh đó nhanh chóng biến mất.
“Hình như nó phát ra từ tầng cao nhất, chúng ta có nên đi xem một chút không?” Tiểu Tôn rất là không muốn đi, nhưng vẫn nói ra.
“Đừng lo lắng, hãy đi từng bước một. Chẳng may sân thượng là nơi rất nguy hiểm, chúng ta sẽ không còn nơi nào để trốn.” Trần Ca không lựa chọn rời đi, anh nắm lấy tay nắm cửa và lắc mạnh mấy cái, sau khi phát hiện không thể mở cửa, anh nhắm vào cánh cửa rồi đá mạnh.
“Bùm!”
Cửa phòng phát ra tiếng rồi mở ra, nhưng người nằm dưới khe cửa đã không thấy đâu nữa.
“Không cố ý xúc phạm, xin hãy tha thứ cho tôi.” Trần Ca từ từ vào nhà với búa của bác sĩ nát sọ: “Hai người nhớ chú ý, đừng đụng vào bát cơm trắng bên cạnh.”
Đây là lần đầu tiên Trần Ca bước vào căn phòng ở chung cư Cửu Hồng, diện tích căn phòng nhỏ hơn nhiều so với chung cư Kim Hoa, ngôi nhà cũng vô cùng đổ nát, không giống như là nơi dành cho người ở.
“Trần Ca, nhìn cái này đi.” Ôn Tình chỉ vào tờ lịch treo tường sau cửa, trên đó còn có dấu bút đó gạch gạch mấy số, trông rất gớm ghiếc: “Trên lịch treo tường không có năm, lại còn bị thiếu gần hết, nhưng phía trên vẫn còn chút chữ viết... ”
Trong phòng không có đèn, Ôn Tình cầm điện thoại di động chiếu vào, vừa định tiến mặt vào gần tờ lịch thì đột nhiên hét lên một tiếng.
“Làm sao vậy?”
“Có, có tóc.” Điện thoại của Ôn Tình rơi xuống đất, ánh đèn chiếu vào khuôn mặt của Trần ca và Tiểu Tôn, sắc mặt hai người đều tái nhợt.
“Tôi xin lỗi.” Ôn Tình nói lời xin lỗi, nhanh chóng nhặt điện thoại lên, nhưng cô cũng không biết tại sao, cảnh tượng vừa rồi hiện lên trong đầu cô, sắc mặt Trần Ca và Tiểu Tôn tái nhợt, nhìn chằm chằm cánh cửa mà cô đang đứng gần: “Bọn họ dường như là cùng một loại người...”
Tiểu Tôn đi vòng quanh trong phòng cũng không để ý, nhưng khi Trần Ca nghe thấy Ôn Tình nói câu vừa rồi, nhìn bờ vai run rẩy của Ôn Tình, cũng không đi qua.
“Hai người cẩn thận, đừng ở quá xa tôi, ba người chúng ta nhất định phải đồng thời xuất hiện trong tầm mắt của nhau.” Trần Ca nói xong liền bắt đầu tìm manh mối trong phòng khách, Tiểu Tôn tiến vào phòng bếp, còn Ôn Tình vịn vào vách tường, chậm rãi tiến vào phòng ngủ.
Trên chiếc giường gỗ có trải một cái chăn mốc meo, dường như đang đắp lên một thứ gì đó, hơi phồng lên.
Chiếc giường dựa vào tường, chiếc màn trắng treo trên các góc.
“Nhà mình cũng có màn, khi Hướng Noãn nhìn thấy màn lần đầu tiên, thằng bé còn không chịu đi vào, vừa khóc vừa gào.” Nghĩ đến Hướng Noãn, lòng Ôn Tình từ từ bình tĩnh lại, cô bước vào phòng ngủ và mở tủ quần áo bên cạnh ra.
Có vài bộ quần áo bị sâu mọt ăn vô cùng nghiêm trọng treo trong chiếc tủ cũ nát.
“Mình chưa bao giờ thấy bộ quần áo nào như vậy, là sườn xám sao?" Cô vươn tay vào trong tủ, cố gắng cởi cái áo ra xem xét.
Khi đầu ngón tay vừa chạm vào quần áo, Ôn Tình đang định dùng sức lấy ra thì đột nhiên có năm ngón tay duỗi ra từ nơi nào đó trong tủ quần áo bắt lấy tay cô!
Sắc mặt trở nên trắng bệch trong nháy mắt , Ôn Tình còn chưa kịp hét lên, cái tay kia đã đã biến mất.
“Trần...” Ôn Tình muốn nói, nhưng cô chợt nhận ra mình không mở miệng nói được, cô chậm rãi cúi đầu nhìn xuống, phát hiện có một đôi tay tái nhợt đang bóp cổ mình.
Trong tủ quần áo chỉ cách Ôn Tình có vài cm xuất hiện việc kỳ lạ, quần áo treo cùng nhau chậm rãi bị gạt ra, tóc đen tràn ra từ kẽ hở giữa các bộ quần áo, ngay sau đó, một khuôn mặt tái nhợt chậm rãi gạt quần áo sang hai bên, từ từ tiến lại gần.
Ôn Tình không nói được lời nào, thân thể bị đôi tay kia chậm rãi kéo về phía tủ quần áo, cô nhìn thấy trong đôi mắt chỉ có tròng trắng trên gương mặt đó lúc này đang tràn đầy hình ảnh gương mặt nhăn nhó kinh khủng của mình.
“Bùm!”
Ngay khi cơ thể của cô sắp bị lôi vào tủ thì cánh cửa tủ đột nhiên bị đóng lại.
Mở mắt ra, Ôn Tình giật mình, lúc này mới nhận ra mình đang đứng trước tủ, hai tay vẫn đang cầm lấy tay nắm cửa tủ.
“Cô không sao chứ?” Trần Ca kéo búa của bác sĩ nát sọ đi vào phòng ngủ.
“Không sao.” Ôn Tình lắc đầu, cô không rõ những gì mình nhìn thấy vừa rồi là ảo ảnh hay là sự thật, từ khi bước vào trong sương mù đen, cô cảm thấy trong cơ thể mình có gì đó không ổn, cũng giống như mấy cái đầu người trong sương mù đên vậy, hình như chỉ có cô mới có thể nhìn thấy.
“Bộ dạng cô không giống như là không có chuyện gì.” Trần Ca vai Ôn Tình: “Đừng giấu diếm bất kỳ chuyện gì cả, hãy nói cho tôi biết tất cả những gì cô biết đi.”
Rất nhiều bộ phim kinh dị đều có những cảnh tương tự, một số người cảm thấy có gì đó không ổn, nhưng khi được hỏi lại không nói ra, chuyện đó là một mối nguy hiểm tiềm ẩn rất lớn, Trần Ca tuyệt đối sẽ không bao giờ để những điều như vậy xảy ra trên người mình.
Vì vậy, một khi phát hiện ra điều bất thường, anh nhất định phải đào tận gốc rễ.
Dưới sự kiên trì của Trần Ca, cuối cùng Ôn Tình cũng nói ra sự thật: “Mới vừa rồi hình như tôi có mở tủ quần áo ra, bên trong có một khuôn mặt tái nhợt, đôi mắt của người đó đều là tròng trắng, vừa gạt quần áo trong tủ ra vừa vươn tay bóp cổ tôi, tôi không thể kêu cứu được.
“Trong mắt chỉ có lòng trắng?” Trần Ca gật đầu.
“Cậu có manh mối gì sao?”
“Không có, tôi chỉ đang cảm thấy cách dọa người này của anh ta rất đáng để học tập.” Trần Ca nhìn tủ quần áo bên cạnh: “Trước tiên hãy tạm gọi anh ta là ma tủ đi, nó vẫn còn ở trong tủ sao?”
“Tôi đoán vậy.”
“Vừa rồi cô làm như thế nào?”
“Tôi mở cửa, đưa tay vào giữa đống quần áo thì anh ta đã xuất hiện.”
Ôn Tình còn chưa kịp nói hết lời, cô đã thấy Trần Ca mở tủ ra, đưa tay vào giữa đống quần áo.
“Như thế này sao?”
“Ừ.”
“Nhưng sao anh ta vẫn chưa chịu ra?” Trần Ca sờ soạng quần áo trong tủ, anh không đợi ma tủ mà ngược lại lại tìm trong túi quần áo rách nát có thứ gì đó.
Anh tìm thấy một tấm ga trải giường đã bị xé rách, phía trên ga trải giường còn có đầy chữ viết bằng máu.