Nhìn vào ba lô của mình, Trần Ca chưa bao giờ thất lễ như vậy kể từ khi bước vào cánh cửa này.
Trong tòa nhà A của chung cư Kim Hoa, anh đã chơi trò chơi với nhiều tên sát nhân biến thái, lo lắng về việc làm thế nào để sống sót, và sau khi rời khỏi chung cư Kim Hoa, anh lại bắt đầu toàn tâm toàn ý khám phá sự thật.
Cánh cửa này mang đến rất nhiều áp lực cho anh và khiến anh không thể phân tâm, kết quả khiến anh trực tiếp quên luôn con mèo trắng.
“Con mèo nhỏ đáng thương.” Tiểu Tôn đứng bên cạnh lẩm bẩm: “Tại sao anh phải dắt một con mèo theo vậy? Nghe nói mèo đen có thể xua đuổi tà ma, mèo trắng thì hình như không có tác dụng này...”
“Cậu biết mèo trắng sao? Nghĩa là khi mà tôi gặp được cậu, con mèo trắng vẫn ở bên cạnh tôi đúng không?" Trần Ca nhìn về phía Tiểu Tôn.
“Con mèo khá ngoan và luôn theo sát anh từng bước một, cứ như thể những người như bọn tôi sẽ làm nó bị thương vậy.” Tiểu Tôn không biết rằng con mèo trắng ghét bọn họ bởi vì tất cả bọn họ đều là người đã chết sau cánh cửa, cậu ta thở dài một hơi: “Thực ra tôi hơi ghen tị với anh đấy, tôi cũng muốn nuôi một con mèo thật ngoan ngoãn và dính người như vậy.”
“Nó có mà ngoan ngoãn khối, chỉ khi ở sau cánh cửa thì nó mới bám lấy tôi thôi.” Trần Ca lắc đầu: “Cậu có nhớ lần cuối cùng cậu nhìn thấy con mèo trắng là khi nào không?”
“Khi anh đi lên sân thượng với chị gái, lúc đó tôi và bà Lý đang đợi ở tầng ba, thời điểm đó con mèo trắng vẫn còn đi theo anh, nhưng khi anh quay lại, tôi cũng không nhớ rõ nữa, hình như là nó đã biến mất rồi. ” Tiểu Tôn đã cho Trần Ca một lời nhắc nhở quan trọng.
“Quả đúng là con mèo trắng đã rời khỏi kể từ khi mình bước vào sương mù đen lần đầu tiên, nó bị lạc trong màn sương đen sao? Hay là nó hoàn toàn không theo mình đi vào trong màn sương đen?" Với lá gan của mèo trắng, Trần Ca cảm thấy tình huống sau có nhiều khả năng hơn. Nhưng nếu đúng là như vậy, thì tại sao con mèo trắng lại không chọn đi theo Trần Ca sau khi anh rời khỏi màn sương đen?
Trần Ca cũng đang suy nghĩ về câu hỏi này, con mèo trắng rất thông minh, nó biết rằng ở thế giới đằng sau cánh cửa thì ở bên cạnh Trần Ca là an toàn nhất, nhưng nó đã chọn cách rời xa Trần Ca vào một thời điểm nào đó, liệu có phải là do bên cạnh Trần Ca đã có thứ gì đó khiến cho nó cảm thấy lo lắng không?
Khẽ cau mày, Trần Ca nhớ lại những gì đã xảy ra với mình ở phòng 504, tòa nhà số 1 của chung cư Cửu Hồng, những gương mặt trẻ con trên tường đều nhìn chằm chằm vào anh, chúng thậm chí còn không thèm nhìn Tiểu Tôn cùng Ôn Tình một chút nào, điều này cũng khiến Trần Ca rất ngạc nhiên.
“Tại sao mình lại bị nhắm vào?” Thể lực của Trần Ca đã không thể khôi phục từ lâu, cơ thể anh càng ngày càng yếu: “Thật sự có thứ gì đó đang ký sinh trên người mình sao? Nó vẫn đang ăn mòn cơ thể của mình?”
Hầu hết những đứa trẻ ma trong phòng 504 đều bị thiếu sót về cơ thể, khi đó, con búp bê vải cướp đoạt một phần cơ thể của chúng để may "áo mới" cho mình, người mà lũ ma trẻ con đó ghét nhất có lẽ là búp bê vải.
“Chẳng lẽ con búp bê vải đang ở trên người mình sao?”
Sử dụng Âm Đồng, Trần Ca nhìn quét toàn thân mình một lần nữa, ngoại trừ phía sau lưng thì tất cả mọi nơi anh đều đã nhìn rồi, cũng không phát hiện ra bất thường gì: “Tiểu Tôn, cậu xem thử xem có phải trên lưng tôi có thứ gì đó không?”
“Không có đâu! Một con mèo lớn như vậy mà nằm trên lưng của anh thì anh cũng phải có chút cảm giác chứ, đúng không?" Tiểu Tôn cũng không hiểu ý của Trần Ca.
“Tôi không nói về mèo, sau lưng tôi có thể có những thứ khác, lát nữa hai người nhớ để ý xem ở đâu có gương thì bảo tôi.” Trần Ca kéo búa của bác sĩ nát sọ, anh cảm thấy cây búa gớm ghiếc trên tay càng lúc càng nặng.
“Được rồi.” Tiểu Tôn bĩu môi: “Nhìn anh căng thẳng như vậy, tôi còn tưởng rằng anh lo lắng cho con mèo của mình cơ.”
“Nó chắc vẫn ở trong tòa nhà A của chung cư Kim Hoa, nói không chừng còn đang trốn ở đâu đó, nếu nói về khả năng tự bảo vệ mình, tôi khá tin tưởng với nó.” Con mèo trắng không có ưu điểm gì, thứ am hiểu nhất chính là tự bảo vệ mình: “Nó sẽ có thể duy trì đến khi chúng ta trở về đón nó.”
Mặc dù con mèo trắng rất hay sợ hãi nhưng đôi khi nó cũng rất hữu dụng, nó nhận thức được sự nguy hiểm mạnh hơn Trần Ca rất nhiều, chỉ cần hơi có gió thổi cỏ lay là có cũng nhắc nhở cho Trần Ca.
“Sau khi mèo trắng tách khỏi chúng ta, tần suất xuất hiện của bàn tay vô hình đó bắt đầu tăng lên, lúc trước có phải nó sợ bị mèo trắng phát hiện ra không?”
“Trần Ca...” Ôn Tình đứng ở lối vào hành lang, nhẹ nhàng nắm lấy ống tay áo của Trần Ca.
“Làm sao vậy?”
“Tòa nhà này không giống với những tòa nhà mà chúng ta đã đi vào trước đây.”
Trần Ca mải nghĩ chuyện của mèo trắng nên cũng chưa nhìn rõ tòa nhà này, sau khi nghe xong lời của Ôn Tình, anh liền dùng Âm Đồng nhìn xung quanh.
Một tấm biển treo trên tường ở lối vào hành lang, ban đầu có lẽ đã ghi dòng chữ Tòa nhà số 2 chung cư Cửu Hồng, nhưng không hiểu bởi vì nguyên nhân gì mà mấy chữ này đều bị gạch bỏ bằng dao.
Bước vào hành lang, nó cũng khác một chút so với Tòa nhà 1.
Trên tường quét sơn màu trắng bệch, trong không khí thoang thoảng một mùi lạ, trên mặt đất còn vứt một ít giấy trắng ố vàng.
“Tòa nhà A ở chung cư Kim Hoa là ký ức của Hướng Noãn, tòa nhà số 1 ở chung cư Cửu Hồng là ký ức đầu tiên của Minh Thai, tòa nhà này là ký ức của ai vậy?" Theo suy đoán trước đây của Trần Ca, anh đã nghĩ toàn bộ chung cư Cửu Hồng đều là ký ức Minh Thai, nhưng hiện tại xem ra sự tình có chút không đúng.
“Nó sạch sẽ hơn chung cư Kim Hoa, trông cũng không quá đổ nát, trên lan can đến cả bụi cũng không có, có lẽ có người sinh sống ở đây.” Tiểu Tôn hiếm khi nói một vài từ hữu ích: “Trong tòa nhà A của chung cư Kim Hoa, bọn họ nói rằng chủ nhà thỉnh thoảng sẽ đi ra ngoài gặp gỡ chủ nhà của một số tòa nhà khác, chứng tỏ trong những tòa nhà này cũng có người ở, không phải tất cả đều giống như tòa nhà số 1 ở chung cư Cửu Hồng.”
“Thế giới sau cánh cửa Hướng Noãn khác với thế giới sau cánh cửa mà tôi từng bước vào trước đây, màn sương đen bao trùm mọi thứ, chỉ có những tòa nhà này là chưa bị màn sương đen xâm chiếm, cho nên có lẽ trí nhớ của nó được chia thành nhiều phần và lưu giữ ở trong từng tòa nhà khác nhau.” Đầu của Trần Ca có hơi choáng váng, anh phải ngừng sử Âm Đồng.
“Tôi thực sự không hiểu anh đang nói cái gì?” Tiểu Tôn suy nghĩ một lúc và trả lời thành thật.
“Cậu không cần hiểu, giúp tôi tìm một cái gương càng sớm càng tốt là được.” Trần Ca dựa lưng vào tường, tinh thần minh mẫn, ký ức Minh Thai được cất giấu trong những tòa nhà này, việc khám phá những tòa nhà này chính là khám phá quá khứ của Minh Thai.
Anh rất muốn biết trước đây rốt cuộc đã từng xảy ra chuyện gì, đây là một cơ hội không thể bỏ qua.
“Sắc mặt của cậu trông không tốt lắm.” Ôn Tình đi tới chỗ Trần Ca, có chút lo lắng: “Hay là trước tiên chúng ta tìm một phòng an toàn rồi nghỉ ngơi thật tốt đã.”
“Không sao đâu, cứ tiếp tục đi tìm kiếm đi.” Trần Ca kéo búa của bác sĩ nát sọ, bước lên bậc thềm.
Cách bố trí kiến trúc của tòa nhà số 2 ở chung cư Cửu Hồng hoàn toàn khác với tòa nhà số 1, trên mỗi cánh cửa ra vào đều có một cửa sổ kính cỡ lớn, đứng ở ngoài cửa cũng có thể nhìn thấy trong phòng.
“Làm sao tôi có cảm giác đây giống như một phòng chăm sóc đặc biệt của bệnh viện vậy?” Trần Ca bước tới cửa sổ nhìn vào bên trong, trang trí bên trong căn phòng cũng rất kỳ lạ, toàn bộ tường được sơn màu trắng, tất cả gạch lát sàn, đồ đạc và trần nhà đều lấy màu trắng làm chủ: “Trong một căn phòng trắng như vậy, nếu như máu rơi xuống, sẽ rất dễ thấy.”
“Anh à, có lẽ chủ nhân của ngôi nhà chỉ là một người thích sạch sẽ mà thôi.” Tiểu Tôn cảm thấy những lời Trần Ca nói thật đáng sợ, những câu nói trong lúc vô tình đều càng dễ khiến người ta suy nghĩ nhiều.
“Đều là những tòa nhà trong chung cư Cửu Hồng, tại sao căn phòng này lại gọn gàng như vậy? Trong ấn tượng của tôi, dường như không có cư dân nào như vậy trong chung cư Cửu Hồng.” Ôn Tình là người môi giới phụ trách hai khu chung cư này, cô mà nói không có một chút ấn tượng nào, có nghĩa là căn phòng trước mặt thực sự không có liên quan nhiều đến chung cư Cửu Hồng.
Nhẹ nhàng đẩy cửa phòng, Trần Ca trực tiếp bước vào sau khi phát hiện cửa không khóa.
Mọi thứ trong phòng đều được sắp xếp ngăn nắp, nền nhà được lát gạch, không nhiễm một hạt bụi, trên bức tường trắng như tuyết gần như không nhìn thấy một chút vết bẩn nào.
“Chủ nhân căn phòng có phải bị bệnh sạch sẽ không vậy?” Tiểu Tôn thở phào nhẹ nhõm, sau khi rời khỏi chung cư Kim Hoa, cuối cùng cậu ta cũng được bước vào một căn phòng khá bình thường.
“Đừng để đồ bên trong lộn xộn, căn phòng này có thể có người chết đấy.” Trần Ca đang đứng bên bức tường trong phòng khách, ngón tay chạm vào mặt tường.
“Sao mà anh biết được?”
“Sơn trên tường rất dày, có lẽ đã được sơn nhiều lớp, bình thường chủ nhà sẽ chọn sơn toàn bộ tường một lần khi gặp vết bẩn lớn khó làm sạch.” Lời nói Trần Ca đã rất dễ hiểu: “Hiện tại cậu thấy căn phòng này là màu trắng tinh, nhưng trên thực tế có thể nó đã từng có màu đỏ máu.”
Đưa ngón tay lên, Trần Ca nhìn cặn đỏ đen trong móng tay: “Lớp sơn trong cùng đã biến thành màu đen.”
“Trần Ca, cậu nhìn cái này xem.” Ôn Tình tìm thấy một cuốn nhật ký trên ghế sô pha, trên đó không có chữ ký, chỉ có một dãy số — 0097.
“0097 có thể là số của bệnh nhân, giống như số bệnh nhân ban đầu của búp bê vải là 0004 vậy.” Trần Ca mở cuốn nhật ký ra, anh vốn chỉ định nhìn lướt qua, nhưng sau khi đọc nội dung bên trên, mắt anh liền không dời đi được.
“Ngày * Tháng *, hôm nay là một ngày đáng nhớ, bác sĩ nói rằng tình trạng của tôi đã tốt lên rất nhiều, có lẽ một thời gian nữa tôi sẽ được xuất viện, tôi rất mong chờ được ra thế giới bên ngoài.”
“Ngày * Tháng *, một bệnh nhân mới đến bệnh viện, số của nó đã bị che đi, bác sĩ nói rằng tạm thời nó sẽ ở cùng với tôi, tôi cũng không ngờ rằng tôi cũng sẽ có một người bạn cùng phòng.”
“Bệnh nhân mới đến này rất kỳ lạ, nó hoàn toàn không sợ tôi, đây là lần đầu tiên tôi gặp một bệnh nhân như vậy, có lẽ chúng tôi có thể chung sống thân thiện với nhau, chứ không phải như những người bạn cùng phòng trước đây của tôi.”
“Tôi đã thử cố gắng nói chuyện với nó, nhưng thật tiếc là nó rất ngu ngốc, đến cả giao tiếp cơ bản nhất cũng không muốn, nó là một đứa trẻ đáng thương.”
“Tôi thích những đồ vật và con người lớn lên xấu xí, nói đúng hơn là, xấu xí trong mắt người thường thì là đẹp đẽ trong mắt của tôi. Bác sĩ nói rằng tôi bị ám ảnh bởi sự xấu xí, đó là một chứng bệnh rất bình thường.”
“Ngày * Tháng *, đã ba ngày kể từ khi bệnh nhân mới chuyển đến, và các bác sĩ sẽ đến đây mỗi ngày, bọn họ dường như đang mong chờ điều gì đó? Rốt cuộc bọn họ đang mong đợi điều gì vậy?”
“*Ngày * Tháng *, cơ thể của bệnh nhân mới bắt đầu tỏa ra mùi hôi thối nồng nặc, nó giống như thi thể có thể động đậy vậy, tôi đã đề nghị nó đi tắm rửa.”
“Anh chàng tội nghiệp này thậm chí còn không biết tắm rửa là gì, nó thậm chí còn không biết là phải cởi quần áo trước khi tắm, tôi phải mất một thời gian dài mới có thể giải thích cho nó.”
“Ừm, phải nói sao đây? Tôi đã bảo bệnh nhân mới phải cởi quần áo rồi vào bồn tắm, tại sao nó lại phải vào bếp lấy dao ra? Cởi quần áo cần phải dùng đến dao sao?”
“Tiếng nước và tiếng xương rơi trộn lẫn vào nhau, tôi cảm thấy tình trạng của mình hình như lại trở nên nghiêm trọng rồi.”
“Bệnh nhân mới tắm xong, cả phòng tắm đều bị nhuộm đỏ, nó còn để quên một cái tay trong khăn tắm của tôi, tôi cảm thấy nó rất không tôn trọng tôi.”
“Có lẽ bởi vì từ xưa đến giờ chưa biết đến chuyện tắm rửa, cho nên khoảng cách giữa tôi và bệnh nhân mới đã được rút ngắn bởi vì chuyện nhỏ này, tôi cũng từ từ thích ở chung với nó, bởi vì nó càng ngày càng trở nên xấu xí.”
“*Ngày * Tháng *, hôm nay là ngày thứ bảy chúng tôi sống cùng với nhau, chưa có ai có thể sống với tôi lâu như vậy, những kẻ đó luôn không đồng ý với quan niệm của tôi, còn tôi cũng luôn tranh thủ thời gian bọn họ ngủ mà giúp họ trở nên xấu xí.”
“Mỗi bệnh nhân trong bệnh viện đều có một số riêng, bình thường mọi người đều sẽ gọi nhau theo số, nhưng số của bệnh nhân mới đã bị che lại cho nên tôi không thể làm gì khác hơn là hỏi tên của nó. Tôi cũng biết đây là điều cấm kỵ lớn trong bệnh viện, nhưng chỉ cần không ai nói ra, thì các bác sĩ cũng sẽ không phát hiện.”
“Ban đầu bệnh nhân mới không chịu nói cho tôi biết tên, dưới sự nhõng nhẽo đòi hỏi của tôi, nó mới nói cho tôi biết trước đây có người gọi nó là đồ bỏ đi.”
“Tôi không thể tin vào tai mình, tuy rằng nó xấu xí không giống như một con người, nhưng cũng không thể gọi là đồ bỏ đi được, sao lại phơi bày khuyết điểm của người ta ra thế?”
“Tôi đã nói với nó rằng cái tên là biểu tượng của một người, ký gửi rất nhiều lời chúc phúc tốt đẹp, tôi đang chuẩn bị đặt cho nó một cái tên.”
“Ngày * Tháng * Năm *, bệnh nhân mới cuối cùng cũng nghĩ ra một cái tên cho mình, nó nói rằng nó tên là Trần Ca, và nó thích cái tên này.”
“Ngày * Tháng *, tôi bắt đầu dùng Trần Ca để xưng hô với bệnh nhân mới, chúng tôi đã có một khoảng thời gian khá tốt, cho đến khi phòng bệnh sát vách không thể chịu được mùi hôi thối từ phòng của chúng tôi.”