“Phạm Úc nói mấy câu kỳ quái với những đứa nhỏ khác ư?”
Trần Ca nhạy bén nhận ra vấn đề. Phạm Úc sở hữu đôi mắt có khả năng thấy ma quỷ, bản tính của cậu bé cũng không xấu nên rất có khả năng mấy câu kỳ quái trong tai người lớn lại là sự thật.
“Đúng vậy, vì không làm ảnh hưởng đến việc điều trị nên chúng tôi đã đưa mấy đứa nhỏ đó đến tổ chức tâm lý chính quy để được tư vấn tốt hơn, nhưng cậu phải biết viện mồ côi của chúng tôi là tổ chức công ích, tài chính hằng năm do bên trên cung cấp có hạn, phần lớn tài chính đều dựa vào số tiền quyên góp của các mạnh thường quân.” Viện trưởng rất bất đắc dĩ: “Việc đưa mấy đứa nhỏ đến tổ chức tâm lý chính quy để điều trị một, hai lần thì được, nhưng nếu cứ tiếp tục như thế thì chúng tôi sẽ chịu không nổi.”
Sau khi nói xong câu đó, viện trưởng ngẩng đầu nhìn Trần Ca một lát như đang thử thăm dò thái độ của anh.
Ông thấy vẻ suy tư trên mặt Trần Ca, cho rằng anh hiểu ý mình nên thở phào nhẹ nhõm, đồng thời nói thẳng ra: “Dựa theo tình trạng của Phạm Úc thì tỉ lệ cậu bé được nhận nuôi không cao, mà cậu lại là người thân duy nhất của cậu bé. Tôi cảm thấy so với việc sống trong hoàn cảnh như viện mồ côi này thì để cậu bé sống chung với người thân sẽ thích hợp hơn.”
Căn phòng trở nên yên tĩnh, cả viện trưởng lẫn y tá đều là người dễ xấu hổ, bọn họ cảm thấy ám chỉ đến mức này là đủ rồi.
Qua hai, ba phút sau, cuối cùng Trần Ca quyết định lên tiếng: “Người sai không phải là Phạm Úc.”
Viện trưởng hơi sững sờ, còn tưởng mình chưa bày tỏ rõ: “Tôi biết đây không phải là lỗi của Phạm Úc, chúng tôi làm vậy cũng là vì đời sống khỏe mạnh của trẻ em nên cậu không cần phải thấy áp lực đâu.”
“Phạm Úc đã nói gì với những đứa nhỏ đó?” Trần Ca nghiêm túc hỏi viện trưởng: “Xin ông hãy nói cho tôi biết, bọn chúng có khả năng gặp phải nguy hiểm.”
“Nguy hiểm?” Viện trưởng và Trần Ca nhìn nhau ba giây, cuối cùng há to miệng. Mấy lời giải thích đã chuẩn bị đều không có tác dụng, hai bên không nằm trong cùng một kênh. Ông nhìn Trần Ca, đột nhiên cảm thấy có thể bệnh của Phạm Úc được di truyền từ dòng họ.
“Đúng vậy, xin hãy nói cho tôi biết Phạm Úc đã nói gì, thêm cả tên và phương thức liên lạc của mấy đứa nhỏ đó nữa, có thể tình cảnh của bọn chúng đang rất nguy hiểm.” Trần Ca nghiêm túc nói, trông không giống đang đùa chút nào.
Viện trưởng miễn cưỡng nở nụ cười: “Cậu Trần, tôi xin nói thẳng, Phạm Úc hoàn toàn không có tình cảm với viện mồ côi chúng tôi, có lẽ cậu bé thích sống cùng với người thân hơn. Cậu bé ấy rất thông minh, chẳng qua là trong lòng đang có vài vấn đề thôi. Nếu như cậu có khả năng kinh tế thì chúng tôi chân thành hy vọng cậu dẫn cậu bé ấy đi, để cậu bé được tiếp nhận trị liệu tâm lý chuyên nghiệp và chính quy hơn.”
“Tạm thời không được, chỗ của tôi không an toàn.” Trần Ca nói thật. Anh tuyệt đối không thể dẫn Phạm Úc về nhà ma của mình, ít nhất là trước khi giải quyết Hiệp hội kể chuyện lạ một cách triệt để.
Viện trưởng từng nghe rất nhiều lý do từ chối nhận nuôi, nhưng đây là lần đầu tiên ông nghe đến lý do nhà của bọn họ không an toàn: “Được rồi, có điều bình thường cậu nên đến thăm và trao đổi với cậu bé ấy nhiều hơn, chúng tôi sẽ cố gắng giúp cậu bé.”
“Ừm.”
Y tá dẫn Trần Ca ra khỏi phòng của viện trưởng. Cô gái cùng tuổi với anh khá là ngượng ngùng, giọng nói cũng hơi áy náy: “Chúng tôi không muốn đuổi Phạm Úc đi, đứa nhỏ đó rất nghe lời và hiểu chuyện, chỉ là đôi khi lại rất kỳ quái.”
Trần Ca cười thản nhiên, không giải thích rõ: “Tôi biết ý của cô, nhưng cô có nghĩ lỡ như những gì cậu bé ấy nói mới là thật thì sao không?”
Cô y tá bước chậm lại và lén lút liếc nhìn anh, không biết tại sao cô lại thấy lời nói của chàng trai trước mắt có sức thuyết phục khó hiểu.
“Đến rồi, chính là ở đây.”
Cô y tá đứng ở căn phòng cạnh bên căn phòng có hai đứa trẻ chạy ra ban nãy, sau đó phát hiện cả hai phòng đều mở cửa: “Giang Hạc và Giang Cẩm lại chạy lung tung rồi.”
Cô vội vàng bước vào một trong hai căn phòng, nhưng mới vừa bước vào phòng khách đã nghe thấy tiếng thủy tinh vỡ trong phòng ngủ, kế đó là tiếng một cô gái khóc rống lên và không ngừng gọi “chị ơi” như thể chị của mình bị người ta bắt nạt vậy.
“Giang Cẩm, Giang Hạc! Hai đứa đứng qua bên tường cho mẹ!”
Cô y tá răn dạy hai cậu bé trai trong phòng, Trần Ca thì đứng trước cửa nhìn tên người được viết bằng cọ màu trên cửa, cái tên Phạm Úc nổi bật trong số tên của những đứa nhỏ họ Giang.
“Thằng nhóc này thật sự không làm người ta bớt lo lắng được mà.” Trần Ca vừa bước vào phòng ngủ thì trông thấy Phạm Úc đang cúi đầu vẽ tranh bên bàn học, hoàn toàn không quan tâm đến bên ngoài.
Một cô bé khóc lem mặt đứng cạnh cậu bé, cô bé không ngừng dùng bàn tay nhỏ bé lau nước mắt nhưng nó vẫn chảy ào ào, cô bé còn không ngừng gọi chị ơi, chị ơi.
Y tá răn dạy Giang Hạc và Giang Cẩm xong thì ôm cô bé để dỗ dành, thế nhưng cô bé lại khóc dữ hơn, đôi mắt ướt át sưng đỏ, ngón tay tròn vo chỉ vào hai cậu bé trai kia: “Bọn họ giết chị của con, giết chị của con!”
Cô bé trông rất đáng yêu, vì mặc quần áo hơi dày nên trông như một cục bông khi bị y tá ôm vào lòng.
Thế nhưng một đứa nhỏ đáng yêu đến thế lại liên tục hô “giết chị của con” - một câu nói tàn ác.
“Giang Cẩm, Giang Hạc! Rốt cuộc hai con đã làm gì hả?” Y tá hơi tức giận.
“Bọn con chỉ muốn xem ly thủy tinh của cậu ấy nhưng cậu ấy không cho, kết quả nó rớt bể, không biết ai giẫm chết con nhện ở trong đó rồi.” Hai cậu bé trai cũng thấy tủi thân.
“Con nhện? Chị gái?” Trần Ca nhìn vào giữa phòng, ly thủy tinh bị vỡ, một con nhện bị đạp bẹp dí đang nằm giữa những mảnh vỡ ấy.
Mọi chuyện đã rõ, y tá bảo hai cậu bé đi ra ngoài trước còn mình tiếp tục dỗ dành cô bé.
Thế nhưng cô bé hoàn toàn không nghe mà còn khóc dữ hơn.
Cô bé tránh khỏi cái ôm của y tá, nhặt con nhện đã bị đạp chết từ trên mặt đất lên, không hề chê nó mà còn dùng hai tay nâng nó đến bên cạnh Phạm Úc. Giọng nói của cô bé tuyệt vọng đến mức làm người ta đau lòng: “Bọn họ giết chị rồi! Chị chết rồi!”
Cô bé chỉ khoảng bốn, năm tuổi, nhón chân lên cũng chỉ cao hơn bàn học một tí.
Phạm Úc đang vùi đầu vẽ tranh không để ý đến cô bé, sau đó vì không chịu nổi tiếng khóc nên mới buông bút ra và đặt tay lên đỉnh đầu của cô bé: “Chị ấy không chết mà chỉ tạm rời đi thôi.”
Phạm Úc dùng tay còn lại của mình cầm lấy bức tranh trên bàn và đặt trước mắt cô bé: “Chị ấy vừa ở sau em đó.”
Trên bức tranh giấy vẽ một cô bé được bao kín bằng bút lông đen, còn sau lưng cô bé lại có một quái vật hình người thật lớn được phác thảo bằng cọ màu đỏ!
Nó nằm ở phía sau và dùng mặt đè lên đỉnh đầu của cô bé, tay chân hơi cong trên mặt đất như nhện vậy.
Cô bé thấy bức tranh của Phạm Úc nên dần ngừng khóc.
Phạm Úc xoa đầu cô bé, sau đó nhìn sang Trần Ca ở cửa: “Em mau nhìn kìa, chị chạy ra sau người đó rồi.”