“Tôi cầm chén trà, suy nghĩ rất lâu, cho đến khi nhìn thấy bóng dáng phản chiếu trong nước trên chén trà.”
“Khi tôi đối mặt với chén trà, hình bóng phản chiếu trên chén trà cũng đối mặt với tôi.”
“Tôi chợt nhận ra lúc nãy khi quay lại nhìn gương, hình như tôi trong gương không quay đầu lại? Hắn ta đang đối mặt với tôi, như thể...”
Giả Minh không nói nên lời, tựa như cái cổ bị ai bóp chặt, trong mắt lộ ra vẻ kinh hãi: “Một luồng hơi lạnh xộc lên sau lưng tôi. Sô pha trong phòng khách trùng hợp quay lưng về phía nhà vệ sinh, tôi có thể cảm nhận được sau lưng của mình như có thứ gì đó! Giống như có người đang đứng đó vậy!”
“Tôi không dám quay đầu lại, bèn xoay tách cà phê, dời tầm mắt xuống dưới. Tôi muốn dùng tách cà phê xem phía sau lưng mình là cái gì.”
“Tôi xoay chiếc tách một chút, hơi lạnh sau lưng từ từ tiến đến, tóc gáy tôi dựng đứng. Lúc tôi sắp nhìn thấy sau lưng mình, phần da cổ lộ ra bên ngoài hơi ngứa ngáy, như thể có tóc xõa xuống cổ tôi.”
“Cánh tay tôi run lên, không thể kiểm soát được. Tách cà phê rơi xuống đất, cà phê bên trong văng ra khắp nơi.”
“Tôi hét toáng lên, vớ lấy cái gạt tàn và đĩa hoa quả trên bàn cà phê rồi ném ra sau lưng, sau đó liều mạng lao ra cửa.”
“Hai tay tôi nắm khóa cửa, tôi quay lại nhìn vào trong phòng. Trong phòng không có gì cả, điểm khác duy nhất là tín hiệu TV bị nhiễu và không hiện lên hình ảnh, chỉ có nền trắng xanh không ngừng nhấp nháy.”
“Xung quanh rất yên tĩnh, tôi chỉ có thể nghe thấy âm thanh roẹt roẹt phát ra từ TV.”
“Tôi không dám ở lâu trong nhà, muốn chạy ra ngoài. Nhưng nghĩ đến cảnh cậu bé có đầu và chân cong lại thành một góc độ khó tin trên hành lang, tôi lại rút lui. Lúc này, tôi rất sợ cậu ta ở ngay ngoài cửa.”
“Trong hành lang cũng không an toàn. Tôi không biết phải làm gì hết, cơ thể tôi như đóng băng trước cửa.”
“Khi tôi còn đang do dự, hình ảnh trên màn hình TV nhấp nháy càng lúc càng nhanh. Tôi lờ mờ phát hiện giữa những hình ảnh nhấp nháy kia, có khuôn mặt của một người phụ nữ dần trở nên rõ ràng!”
“Tôi không dám ở lại nữa, tôi mở cửa chạy ra ngoài.”
“Tôi không nhìn xung quanh, lao một mạch ra đường phố. Thế nhưng con đường tối tăm vẫn không thể mang lại cho tôi cảm giác an toàn. Tôi chạy về phía trước như một kẻ điên, cuối cùng ngồi giữa đường, được chiếu sáng bởi đèn đường xung quanh, lúc đó tôi mới dừng lại.”
Sau khi kể đến đây, trước trán và sau lưng của Giả Minh đã ướt đẫm mồ hôi lạnh, những thính giả ngồi đây ai nấy đều trông rất mất tự nhiên.
Giọng điệu của Giả Minh, kết hợp với vẻ bối rối và hoảng sợ của anh ta khiến những người xung quanh đều cảm thấy như đang ở hiện trường.
Tay cầm bút của nữ cảnh sát siết chặt thấy rõ. Lý Chính liếc qua Trần Ca: “Cậu có nghe ra gì không? Trước khi bác sĩ Cao mất tích có nói với tôi rằng cậu cũng rất thông thạo tâm lý học. Quỷ trong mắt anh ta có phải là hình tượng cụ thể của một cái gì đó không?”
“Câu chuyện xưa này của anh ta rất thú vị. Tôi có thể phân tích sơ qua một tí.” Trần Ca đứng dậy, ngồi bên cạnh giường bệnh: “Giả Minh nói lúc đầu anh ta nhìn thấy có người gây hại cho Khương Long trong biệt thự của hắn ta. Người đó cầm dao, ép Khương Long làm gì đó khiến hắn ta đau đớn. Và anh ta luôn miệng khẳng định người đó trông giống hệt tôi.”
“Sau khi đụng phải chuyện này, anh ta chạy về nhà của mình. Khi đi vào hành lang, bà lão nói với anh ta một câu: các cậu đi khẽ một tí. Có nghĩa là bà cụ nhìn thấy trên hành lang không chỉ có một mình Giả Minh, và đồng thời người đó cách anh ta rất gần! Gần đến mức khiến cho bà lão hiểu lầm người đó đi cùng Giả Minh.” Trần Ca mỉm cười nhìn Giả Minh: “Nếu anh ta nói thật thì bắt đầu từ lúc đó đã có thứ gì đó bám theo sau lưng anh ta, và kẻ này rất có thể là kẻ xấu mà anh nhìn thấy trong biệt thự - là “tôi” đã dùng dao để làm hại Khương Long. Đầu tiên đừng nói đến việc âm thầm theo dõi anh ta khó khăn thế nào, cũng đừng nói đến chuyện “tôi” đã lừa anh ta thế nào mà bị một bà lão phát hiện. Giả sử tất cả những điều này là sự thật, chúng ta tiếp tục phân tích nhé.”
“Tiếp theo, anh ta chạy lên nhà của mình trên tầng hai, và khi mở cửa ra, anh ta nhìn thấy một đôi chân cùng với đầu của một đứa trẻ ở góc tầng ba. Vị trí xuất hiện của đứa trẻ này rất đáng để suy nghĩ, là ở tầng ba.”
“Giả Minh có nói gia đình ba người nhà con trai bà lão đã bị tai nạn xe cộ. Lầu ba chuẩn bị cho người đã khuất, muốn lưu giữ lại một kỷ niệm.”
“Mạnh dạn đoán rằng đứa trẻ ở tầng ba là cháu trai của bà lão, là đứa trẻ đã chết trong vụ tai nạn xe hơi. Nhưng chuyện này thật kỳ quái. Giả Minh sống với bà lão lâu như vậy rồi mà vẫn không gặp quỷ, sao tự dưng đến đêm hôm đó lại gặp phải đây?”
Trần Ca đang phân tích một cách rất nghiêm túc, nhưng Lý Chính và nữ cảnh sát lại thấy giống một người điên trong bệnh viện tâm thần đang tư vấn cho một người điên khác hơn.
“Câu trả lời rất đơn giản: Đứa bé quỷ kia cũng nhìn thấy người phía sau Giả Minh. Hãy chú ý đến tư thế xuất hiện của đứa trẻ. Nó đứng ở góc cầu thang, đầu cúi xuống như thể đang nhìn trộm. Điều này cho thấy người đứng sau Giả Minh có lẽ còn đáng sợ hơn nó nhiều.” Trần Ca cười nói: “Đây là lần đầu tiên tôi nghe nói người có thể dọa quỷ đấy.”
“Sau khi vào phòng, còn có một chi tiết khác nữa. Khi Giả Minh nhận ra người trong gương đang hành động ngược lại với anh ta, anh ta cảm thấy có thứ gì đó tới từ phía sau. Khi anh ta xoay tách cà phê xem ai ở sau lưng, cổ anh ta như bị tóc quét phải.” Trần Ca dừng lại: “Chỗ này rất quan trọng. “Tôi” để tóc ngắn, hầu hết đàn ông đều để tóc ngắn. Khi cúi đầu xuống, tóc của họ sẽ không thể nào rũ xuống cổ anh ta được. Nói cách khác, lúc ấy có một người phụ nữ đứng đằng sau anh ta, hay nói là nữ quỷ thì đúng hơn.”
“Lúc sau anh ta chuẩn bị chạy ra khỏi phòng, anh ta nhìn thấy TV có vấn đề. Hình ảnh trên màn hình bắt đầu nhấp nháy, mơ hồ hiện ra khuôn mặt của một người phụ nữ. Điều này cũng nói rõ cho dù trong phòng có quỷ thì cũng là một nữ quỷ. Kết hợp với những thứ trước đó, thân phận thật sự của nữ quỷ này có thể là con dâu của bà lão chết trong một vụ tai nạn xe hơi.”
“Trong câu chuyện xưa của Giả Minh có xuất hiện hai con quỷ. Chúng đều liên quan đến câu chuyện mà bà lão kể cho anh ta nghe. Nguyên nhân của việc này có lẽ là vì đêm đó Giả Minh đã làm chuyện gì đó, gây nên áp lực tâm lý to lớn khiến anh ta liên tục ám thị tâm lý cho bản thân, tạo ra ảo giác và tưởng tượng ra những ma quỷ trong câu chuyện.” Tiếp đó Trần Ca sử dụng một số thuật ngữ chuyên môn mà anh học được từ bác sĩ Cao, thỉnh thoảng lại chen vào một vài từ tiếng Anh mà đến chính bản thân anh cũng không hiểu nghĩa, nhưng lại cho người ta cảm giác rất chuyên nghiệp.
Dưới sự giải thích của anh, Lý Chính và nữ cảnh sát bình tĩnh lại, không ngừng gật đầu. So với ma quỷ, họ càng nghiêng về hướng Giả Minh bị điên hơn.
Sau khi nhẹ nhàng loại bỏ nghi ngờ của mình, Trần Ca bình tĩnh nhìn Giả Minh. Có lẽ ánh mắt của anh khiến Giả Minh nhớ ra chuyện gì đó khủng khiếp, hoặc có lẽ Giả Minh đã nhận ra nguy hiểm, cơ thể anh ta đột nhiên co giật, đột ngột ngất xỉu trên giường bệnh.
“Tôi không hề đụng vào anh ta.” Trần Ca chống tay đứng ở bên cạnh giường, nhìn các bác sĩ và y tá ra ra vào vào, hai tay từ từ siết chặt.
Có một số chuyện anh không nói với cảnh sát, thật ra anh cho rằng Giả Minh không nói dối.
Cái kẻ trông giống Trần Ca có lẽ là cái bóng, còn về việc tại sao hắn ta lại giống Trần Ca, điều này chính anh cũng không biết.
Những lời Giả Minh nói lúc sau có lẽ cũng là thật. Cái bóng theo anh ta trở lại chỗ trọ thì bị bà lão nhìn thấy, làm kinh động vong hồn sống trên tầng ba của nhà bà lão.
Đứa bé quỷ là cháu trai của bà lão, nữ quỷ là con dâu của bà, trong phòng hẳn là còn một nam quỷ chưa gặp Giả Minh.
“Cái bóng đó đã theo Giả Minh trở về nhà, ba vong hồn kia thì đang bảo vệ anh ta. Tiếc là thực lực chênh nhau qua xa, các vong hồn chỉ có thể sử dụng phương pháp của riêng mình để nhắc nhở anh ta, khiến anh ta nhận ra được nguy hiểm.” Trần Ca biết Giả Minh ắt hẳn là không nói dối, nhưng anh vẫn sẽ khuấy vũng nước này lên, bởi vì anh không cách nào xác định được cái bóng có còn ở trên người Giả Minh hay không.
Cái bóng rất gian xảo, và tất cả những điều này cũng có thể là do cái bóng muốn lợi dụng cảnh sát để gài bẫy.
“Không khó để chứng minh những gì Giả Minh đang nói là thật hay giả.” Trần Ca gọi Lý Chính ra ngoài phòng bệnh, rồi hỏi về vị trí của bà lão mà Giả Minh nhắc tới. Sau đó anh rời bệnh viện và chuẩn bị đích thân đến đó hỏi thử.
Anh muốn biết rốt cuộc đêm đó bà lão đã nhìn thấy gì, và cũng muốn tìm những vong hồn kia, hỏi họ cảm giác lúc đó như thế nào.