Mọi vỏ bọc giả dối đều đã tan thành mây khói, thị trấn nhỏ bé này chỉ là cơn ác mộng dùng để giam cầm Vu Kiến mà thôi.
Trong cơn ác mộng này, Vu Kiến được bao bọc trong một lớp vỏ dày, và Minh Thai thì lại trở thành người mẹ thân thiết nhất của cậu ta.
Có lẽ Minh Thai muốn dùng cách này để khiến Vu Kiến hiểu được bản thân và những suy tính mà nó đã phải tốn bao công sức nghĩ ra, dù gì thì bọn họ cũng từng có tam quan giống nhau, đều là những "con quái vật" độc ác từ tận đáy lòng.
Minh Thai cảm thấy Vu Kiến là loại người giống mình, còn Vu Kiến cảm thấy Minh Thai có thể giúp cậu ta làm được nhiều điều, bọn họ phối hợp nhịp nhàng với nhau, phạm phải vô số tội lỗi.
Nhưng một ngày nọ, Vu Kiến gặp cô giáo đã thay đổi cuộc đời mình, cậu ta bắt đầu không nghe theo lời của Minh Thai và chống lại lời chỉ dẫn của Minh Thai.
Trần Ca nhìn Vu Kiến, người đang bị nhốt trong cơ thể của Đỗ Minh, tất cả vấn đề đều đã thông suốt.
Anh cảm thấy rất vui vì bản thân đã không sử dụng bạo lực ngay khi đi vào, nếu anh vi phạm nguyên tắc của mình và phá hủy thị trấn này mà không kiêng sợ gì, vậy thì anh rất có khả năng sẽ trở thành một con bài để Minh Thai dùng thuyết phục Vu Kiến.
Minh Thai chắc chắn sẽ nói với Vu Kiến rằng mọi người đều sống với một ác quỷ trong lòng, điều này là rất bình thường, ai rồi cũng sẽ làm ra những chuyện như vậy, không cần phải làm theo lời của nữ giáo viên kia.
Một khi Minh Thai thuyết phục thành công Vu Kiến, đến lúc đó Trần Ca không những phải đối đầu với Minh Thai mà còn trở thành mục tiêu của Vu Kiến.
“Tình huống xấu nhất đã không xảy ra, sự kiên nhẫn của mình đã được đền đáp.” Trần Ca đã dùng chính hành động thiết thực của mình để dạy cho Vu Kiến một bài học, nếu như nói việc Vu Kiến gặp được cô giáo chính là thấy tia sáng trong cuộc đời cậu ta, giúp cậu ta nhìn thấy thế giới thực bên ngoài lớp sương mù, khi đó Trần Ca đã đưa tay ra nắm lấy cậu ta, cố gắng lôi cậu ta ra khỏi vũng lầy.
Cuối cùng, Minh Thai đã không nhận được sự đồng ý của Vu Kiến, tất cả những gì nó đưa ra đều khiến Vu Kiến chống trả quyết liệt hơn.
Những sợi tơ nguyền rủa màu đen bắt đầu chạy khắp cơ thể, Minh Thai không thể hiểu được điều đó, đôi mắt của nó bắt đầu từ từ hiện lên sự phẫn uất khi nhìn vào Vu Kiến.
“Tôi đối xử với anh tốt như vậy, hết lòng giúp đỡ anh mà sao anh lại đối xử với tôi như thế này?” Khuôn mặt trẻ con vặn vẹo, sự hận thù trong lòng Minh Thai đã đạt tới cực hạn, không hiểu tại sao rõ ràng mình đã trả giá nhiều như thế này, mà kết quả lại luôn như vậy?
Những lời nó liên tục nói ra dường như đã từng nói với ai đó. Nó lặp đi lặp lại, hơi thở trên người cũng càng ngày càng kinh người, chẳng mấy chốc đã vượt qua cả áo đỏ bình thường.
“Người này sẽ không phải là Minh Thai thực sự chứ? Nó được giấu ở đằng sau cánh cửa này sao?" Trong lòng Trần Ca cũng không chắc, vận may của anh vẫn luôn không tốt, nhưng điều đó chỉ có nghĩa trong những trường hợp bình thường, còn trong một số điều kiện đặc biệt bất bình thường, ví dụ như khi rút thưởng thì anh luôn có một sự gắn bó như keo sơn với lệ quỷ và áo đỏ.
Vu Kiến đã bất tỉnh, cậu ta bị bao bọc bởi từng tầng lời nguyền, Trần Ca cũng không có cánh nào đưa cậu ta ra ngoài, để cậu ta ở đây một mình có thể sẽ gặp chuyện không may.
Sau khi nghĩ đi nghĩ lại, Trần Ca lấy cuốn truyện tranh từ trong ba lô ra, không cần biết Minh Thai trước mặt là thật hay giả, anh quyết định sẽ giải quyết đối thủ ở đây.
Lần này anh đắm chìm trong thế giới phía sau cánh cửa, trạng thái tinh thần của anh đã đến cực hạn, hai mắt đỏ bừng, gần bờ vực sụp đổ.
“Nên kết thúc rồi.”
Lật quyển truyện tranh, Trần Ca kêu tên các nhân viên, cuốn truyện tranh nhuốm màu máu như muốn trào ra, mùi máu tươi gay mũi dập tắt mùi thối nồng nặc trong phòng.
Lệ quỷ áo đỏ và lời nguyền độc ác nhất đang đối chọi gay gắt trong văn phòng, hai thế lực vô cùng kinh khủng trong mắt người thường đang va chạm vào nhau.
“Mẹ của Đỗ Minh nếu so với người phụ nữ trong thế giới của Ngô Thanh thì mạnh hơn rất nhiều, hoàn toàn không phải là một đẳng cấp.”
Không có cách nào để trốn trong không gian nhỏ bé, khi những hình bóng màu đỏ như máu xuất hiện, thế giới kỳ lạ này bị nhuộm bởi một màu đỏ kinh người.
Máu tươi giàn giụa, một đôi bàn tay nhợt nhạt xuyên qua chiếc lồng dệt bằng lời nguyền, lôi Vu Kiến ra khỏi đó.
“Hứa Âm, lão Bạch, hai người ở bên cạnh tôi đi, tạm thời đừng tới đó.”
Gọi được khoảng mười người thì rào cản của thế giới sau cánh cửa bị phá vỡ, với sự xuất hiện của các nhân viên, thế giới giả tạo này cũng không thể tồn tại quá lâu được nữa.
Khung cảnh đan xen bởi ký ức của Trần Ca, Minh Thai, Vu Kiến sắp sụp đổ, Trần Ca muốn tự tay phá hủy giấc mơ này.
“Hai người đi trước thăm dò chút đi.” Trần Ca gọi áo đỏ trong trang phục hý kịch mà anh tìm thấy ở Khu vui chơi Tương Lai Ảo và con ma nước áo đỏ từ khu dân cư Giang Nguyên ra.
Bọn họ đã bị giam giữ trong một thời gian dài, khó lắm mới được ra ngoài, không ngờ điều đầu tiên họ nhìn thấy lại chính là Minh Thai đang không ngừng hắc hóa, bầu không khí kinh khủng đang tăng lên nhanh chóng khiến hai áo đỏ cảm thấy áp lực vô cùng.
“Con ốc phía sau cánh cửa của Giang Minh có một cái vỏ cứng, mười người áo đỏ hợp lực mới có thể đánh được nó; người phụ nữ không có khuôn mặt đằng sau cánh cửa của Ngô Thanh có thể điều khiển biển máu, cô ta có thể sử dụng nó bằng cả trái tim; Minh Thai ở phía sau cánh cửa Phương Ngư thì lại rất bình tĩnh, có thể điều khiển lời nguyền, bố trí các cạm bẫy; năng lực của Minh Thai đằng sau mỗi cánh cửa khác nhau là khác nhau, mình cũng không rõ về khả năng của tên ở trước mặt, tốt hơn hết là nên sử dụng áo đỏ trong tranh phục hý kịch và ma nước để thử xem.”
Trần Ca rất thận trọng, anh đã ở sau cánh cửa này quá lâu, sẽ không bao giờ cho phép mình gặp vấn đề vào phút cuối.
“Tiểu Bố, canh đúng thời điểm, sẵn sàng ra tay bất cứ lúc nào!”
Trong số áo đỏ xung quanh Trần Ca, hiện tại người mạnh nhất chính là Tiểu Bố.
Kể từ khi cô gái nhỏ này trở thành người đẩy cửa thực sự ở thị trấn Lệ Loan, cô bé vẫn chưa phát huy hết sức mạnh của mình.
Toàn bộ áo đỏ xuất hiện, Trần Ca cũng chỉ có thể giải thích ngắn gọn vài từ khi họ đang không có hành động gì.
Cuộc chiến giữa các lệ quỷ áo đỏ vô cùng đẫm máu và tàn khốc, bọn họ đều bị sự oán hận sâu sắc cuốn lấy, trừ khi bị sức mạnh tuyệt đối đè bẹp, còn nếu không chỉ cần bắt đầu chiến đấu thì sẽ chính là cục diện không chết không dừng, không ai có thể ngăn họ được.
Tất nhiên, ngoại trừ một áo đỏ vô cùng lý trí như Môn Nam, cậu ta là một người đặc biệt.
Ma nước áo đỏ và trang phục hý kịch bất chấp xuất hiện trước mặt mẹ Đỗ Minh, hai người bọn họ đều phải ra tay, không còn cách nào khác.
Áo đỏ hý kịch thì không sao, bản thân cô ta cũng tràn đầy oán hận với Minh Thai, chính là Minh Thai là người đã cưỡng chiếm miếu thờ của cô ta.
Nhưng ma nước áo đỏ thì thậm chí còn có ý định đầu hàng kẻ thù, điều này hoàn toàn khác với những gì cậu ta nghĩ lúc đầu: “Trần Ca, thỏa thuận giữa chúng ta hình như không bao gồm chiến đấu với những áo đỏ khác thì phải?”
Cậu ta muốn giãy giụa một chút, dù sao mẹ của Đỗ Minh do Minh Thai giả dạng mang đến cho cậu ta cảm giác vô cùng nguy hiểm.
“Đây là thỏa thuận giữa chúng ta, không phải cậu nhờ tôi tìm người đẩy cửa thực sự ở khu dân cư Giang Nguyên sao? Minh Thai chính là người đẩy cửa đấy, chỉ cần cậu giết được nó, thì cậu sẽ chính là chủ nhân của cánh cửa đó.” Trần Ca không nói dối, ít nhất anh không nghĩ rằng anh đang nói dối.
“Chúng ta đã hứa với nhau là sẽ cùng nhau giết chết người đẩy cửa!” Ma nước áo đỏ ở dưới nước thì rất mạnh, nhưng cậu ta hoàn toàn không thể sử dụng năng lực của mình ở đây, rất nhanh đã bị nguyền rủa quẹt qua làm bị thương: “Giúp tôi với! Giúp tôi với!”
“Những gì người khác cho được gọi là bố thí, tự mình giành lấy mới gọi là có uy nghiêm.” Trần Ca nhìn chằm chằm vào ma nước áo đỏ, sợi tơ đen nguyền rủa theo vết thương chui vào trong cơ thể của ma nước, bò về phía trái tim cậu ta.
Cậu ta dần dần mất đi lý trí, trong lòng dấy lên tất cả những cảm xúc tiêu cực, nếu cứ tiếp tục như vậy sẽ trở thành một oán niệm không thể nào sai bảo được.
Ngoại trừ hận thù, căm tức và giết chóc, không còn chút cảm xúc nào nữa.
“Minh Thai ở sau cánh cửa này có thể dùng lời nguyền rủa để ăn mòn chấp niệm sao? Làm ô uế trái tim của áo đỏ?”
Trái tim của áo đỏ là nền tảng tồn tại của họ, là kết tinh của chấp niệm, Trần Ca không ngờ rằng lời nguyền của Minh Thai này lại khủng khiếp đến vậy.
“Mau chiến đấu! Chúng ta cùng nhau tiến lên! Cẩn thận không để nó làm bị thương!”
Sau khi thăm dò năng lực rõ ràng, Trần Ca không dám nương tay nữa.
Lời nguyền của Minh Thai quá khủng khiếp, với năng lực như vậy, nếu để cho Minh Thai trì hoãn một khoảng thời gian dài, đợi đến khi lời nguyền phát tác thì đám người Trần Ca chắc chắn sẽ mất đi lợi thế về số lượng.
Lệ quỷ áo đỏ với trái tim đã bị ô nhiễm sẽ xé nát tất cả những gì mà nó nhìn thấy, cho dù đó từng là đồng nghiệp cũ hay Trần Ca, chủ nhân của ngôi nhà ma.
“Bây giờ mình đã biết được một số năng lực của Minh Thai, càng hiểu rõ nó, mình lại càng thấy nó thật đáng sợ.”
Tất cả áo đỏ không che giấu được sức mạnh nữa, cố gắng hết sức để chiến đấu, cơ thể của Minh Thai ngay lập tức bị cắt xẻo, nó đã không còn hình dạng như một con người nữa, nhưng vẫn không chịu biến mất.
Sợi tơ đen ẩn hiện ở thế giới sau cánh cửa không ngừng lao vào cơ thể nó, giúp nó khôi phục lại cơ thể một cách nhanh chóng.
“Thế giới phía sau cánh cửa của Vu Kiến đang giúp nó sao?” Trần Ca biết rằng mình không thể kéo dài được nữa, anh nắm lấy vai cậu bé nằm trên mặt đất: “Vu Kiến, cậu có nghe thấy giọng nói của tôi không? Sự kiên trì của cậu đã được đền đáp, tôi đến đây đón cậu về đây!”
“Tỉnh lại đi! Người mẹ xấu xa trong lòng cậu là do Minh Thai hóa thành, không phải mẹ ruột của cậu!”
“Cậu thực sự từ bỏ thế giới này sao? Chẳng lẽ cậu không muốn cô giáo của mình một chút sao? Trên đời này có rất nhiều người giống như cô ấy, Minh Thai chỉ cho cậu nhìn thấy một mặt đen tối nhất mà thôi, trên thực tế, cho dù có như thế nào thì bởi vì có ánh sáng mà bóng tối mới tồn tại được đấy!”
Dường như sau khi nghe thấy hai từ cô giáo, mắt Vu Kiến chớp chớp, lông mày từ từ cau lại, như thể vừa mơ thấy điều gì đó chẳng lành.
“Vu Kiến, nếu như cậu thực sự cảm thấy mình đã gặp được tình yêu, vậy thì đừng chìm đắm ở thế giới sau cánh cửa này nữa, đừng làm cô ấy buồn, hãy dùng hết sức lực để thay đổi bản thân.” Trần Ca ôm lấy Vu Kiến, quay mặt cậu ra lại và giáng một cú đấm thật mạnh: “Tỉnh lại đi! Có thể cô ấy cũng đang đợi cậu đấy!”
Da thịt trũng sâu từ từ khôi phục, mí mắt Vu Kiến run lên vài cái, sau đó liền chậm rãi mở mắt ra.
Trần Ca nhặt điện thoại trên mặt đất lên, giơ tấm ảnh trên màn hình đến trước mắt Vu Kiến: “Hãy sống nghiêm túc, bước ra khỏi quá khứ, nếu có cơ hội thì hãy đi gặp cô ấy một lần.”
Đôi mắt mê mang từ từ tập trung lại, từng chuyện đã từng xảy ra đều hiện hết lên trong đầu, khi Vu Kiến nhìn thấy chiếc điện thoại vỡ màn hình trên tay anh, vẻ mặt không khỏi chết lặng.
Trần Ca cởi áo khoác và khoác cho Vu Kiến, đứa trẻ này có lòng tự trọng rất cao, thế nhưng cậu ta lại không mặc gì ở thế giới đằng sau cánh cửa, điều này cũng có thể thể hiện một trạng thái tâm lý nào đó trong quá khứ của cậu ta.
“Minh Thai đang ký thác trên người của cậu, liên tục hướng dẫn cậu phải bước vào vực sâu, nó đã chặn tất cả ánh sáng, chỉ để cậu nhìn thấy bóng tối và tuyệt vọng, may mắn thay, cuối cùng cậu cũng đã gặp được cô giáo đó.”
“Cô Trương...” Trong mắt Minh Thai có một chút ánh sáng, mối liên hệ giữa Minh Thai và thế giới phía sau cánh cửa tiếp tục yếu đi, nó đã không thể có được sức mạnh từ thế giới đằng sau cánh cửa của Vu Kiến nữa.
“Vu Kiến!" Cơ thể của Minh Thai bị cắt xé, cả người không đầy đủ, nó hét lên một cách dữ tợn: “Tôi đã ở bên anh khi anh cô đơn nhất! Cha của anh bỏ anh mà đi, khi mẹ anh đang không ngừng đổ lỗi cho anh, chính tôi là người đã ở bên cạnh anh! Khi người lớn cãi nhau, mắng mỏ, để thoát khỏi các cuộc đánh "yêu" trong trận cãi của họ, tôi vẫn luôn bảo vệ anh!”
Một giọng nói chói tai phát ra từ miệng Minh Thai, nó không còn giả làm mẹ của Đỗ Minh nữa và nói về những điều đã xảy ra với nó khi ký sinh trên người Vu Kiến.
Vu Kiến hình như là một đứa con ngoài giá thú, mẹ cậu ta yêu một người đàn ông đã có gia đình, tranh chấp giữa cha mẹ và những lời đàm tiếu của hàng xóm, vì nhiều lý do khác nhau, nhận thức về "tình yêu" của Vu Kiến ngay từ đầu đã bị bóp méo, cộng với sự hướng dẫn sai lệch của Minh Thai, Vu Kiến dần mất đi khả năng yêu thương.
“Đó không phải là bảo vệ cậu, nó chỉ muốn biến cậu trở thành công cụ của nó, trở thành một cỗ máy không biết yêu thương.” Trần Ca bảo vệ Vu Kiến ở phía sau lưng: “Nếu như cậu vẫn còn phần ký ức sau khi tôi tiến vào cánh cửa này, cậu có thể suy nghĩ kỹ lại chút, cái gì mới là tình yêu, và nên làm gì khi thực sự yêu một người.”
Minh Thai không còn có thể nhận được sự giúp đỡ từ thế giới phía sau cánh cửa của Vu Kiến, lúc này trông nó thật gớm ghiếc và điên cuồng, so với nỗi đau thể xác, nó càng căm tức với thái độ của Vu Kiến dành cho mình hơn.
Nhìn thấy bộ dạng thê thảm của Minh Thai, miệng Vu Kiến căng chặt, bàn tay chậm rãi nâng lên, cuối cùng lại từ từ hạ xuống.
“Vu Kiến, Vu Kiến!” Cơ thể của Minh Thai đã hoàn toàn bị xé rách bởi mười áo đỏ, tất cả những sợi tơ đen đều chìm trong biển máu Minh Thai giả làm mẹ Đỗ Minh đã biến mất, trên mặt đất chỉ còn lại một bức tranh màu nước được vẽ bởi một đứa trẻ.
Một gia đình ba người hạnh phúc đứng trước nhà ma, bầu trời được tô màu đỏ của mặt trời, hai bên đường trồng đầy cây xanh, gia đình mặc quần áo tươi sáng, nhà ma phía sau ba người cũng sử dụng nhiều màu sắc khác nhau.
Bức tranh này được Trần Ca vẽ khi anh còn nhỏ, góc dưới tranh còn viết tên anh cong cong vẹo vẹo, có vẻ như đây là bài tập được giáo viên giao vào thời điểm đó, vẽ một bức tranh về chủ đề gia đình.
“Tại sao bức tranh này lại nằm trong tay Minh Thai?” Bức tranh trước mặt rất bình thường, Trần Ca nhìn hồi lâu mới phát hiện ra dị thường, trong tranh có một phần không nằm trong trí nhớ của anh.
Một gia đình ba người vui vẻ đứng trước cửa nhà ma, mặt trời rực lửa trên bầu trời chiếu xuống, đằng sau cậu thiếu niên nhỏ bé đại diện cho Trần Ca, có vẽ thêm một bóng đen nho nhỏ.
“Cái bóng?”
Trần Ca bỏ bức tranh vào trong ba lô, đỡ Vu Kiến dậy và bước ra khỏi văn phòng cùng với những nhân viên áo đỏ khác.
“Đã đến lúc rời đi rồi.”
Thị trấn đã thay đổi đến mức khó có thể nhận ra, giấc mơ đẹp đã biến mất, Trần Ca nhìn ra ngoài cửa sổ một cách vô hồn, như thể đang tìm kiếm bóng dáng một ai đó.
Đường phố đầy vết nứt, mưa như trút nước, thế giới đằng sau cánh cửa này sắp sụp đổ.
Cuối cùng Trần Ca vẫn không thấy bóng dáng đó đâu, anh bước đến trước cánh cửa sắt màu đen của phòng dụng cụ trong trường học.
Ngay khi anh đang định đẩy cánh cửa sắt với những nhân viên áo đỏ, điện thoại di động của anh đột nhiên vang lên.
Trần Ca không ngần ngại trả lời cuộc gọi ngay lập tức, đặt điện thoại bên tai và nín thở.
Một lúc sau, giọng nói của Trương Nhã phát ra từ bên trong điện thoại: “Cô đã hứa với em, đến khi nào cô ra đi cô sẽ nói cho em biết, Trần Ca...”
“Em đang ở đâu?” Trần Ca cầm điện thoại chạy đến bên cửa sổ: “Anh đi tìm em nhé!”
Không cầm ô, Trần Ca cầm điện thoại, xách ba lô lao vào trong mưa bão, băng qua những con đường đầy vết nứt, đi qua thế giới sắp sụp đổ, cuối cùng nhìn thấy một bóng dáng có chút cô độc ở trên ngã tư trong trấn nhỏ.
Trương Nhã đang cầm một chiếc ô màu đỏ đứng ở ven đường, điện thoại trong tay vẫn chưa được cúp máy.
Há miệng thở phì phò, cả người Trần Ca đã ướt đẫm nước mưa.
“Ban đầu cô không định gọi cho em, vì sợ ảnh hưởng đến việc học của em, nhưng đến khi cô thực sự quyết định rời đi, cô đã không thể khống chế nổi bản thân.” Trương Nhã giơ chiếc ô đỏ qua đầu Trần Ca, lặng lẽ đứng trước mặt anh: “Em có thể tha thứ cho sự ích kỉ của cô không?”
Thị trấn xám xịt bắt đầu nghiêng ngả, những vết nứt đen xé rách cả thế giới.
Trần Ca không trả lời câu hỏi của Trương Nhã, đây lần đầu tiên anh nhìn Trương Nhã ở khoảng cách gần như vậy: “Nếu sự cố trong phòng tập nhảy không xảy ra, nếu như chúng ta không phải là cô trò, nếu như em chỉ là Trương Nhã, tôi chỉ là Trần Ca, vậy thì tốt biết bao.”
Nghe những gì Trần Ca nói, Trương Nhã không nói gì, cô ấy tiến thêm một bước, kiễng chân lên và nhẹ nhàng dựa vào người Trần Ca.
Đưa hai tay lên, Trương Nhã thì thầm vào tai Trần Ca: “Ôm chặt tôi.”
Dưới chiếc ô đỏ như máu, cánh tay của Trần Ca còn chưa kịp đưa ra, cơ thể của Trương Nhã đã dần trở nên hư ảo.
Chiếc ô đỏ rơi xuống đất, trong tay Trần Ca không còn cái gì cả, anh lặng lẽ đứng trong cơn mưa xối xả.
Thế giới phía sau cánh cửa sụp đổ, các nhân viên áo đỏ đưa Vu Kiến cùng Trần Ca đến chỗ cánh cửa sắt, cùng nhau đẩy cửa ra.
Khi họ rời khỏi thế giới phía sau cánh cửa, một vài giọt mưa đỏ như máu đã rơi vào ba lô của Trần Ca, thấm qua lớp vải, cuối cùng nhuộm đỏ cả cuốn sách của Trương Nhã.
...
Bước ra khỏi cánh cổng sắt, trời đất quay cuồng, Trần Ca ngã sấp xuống trong phòng ngủ của Vu Kiến.
Hai mắt đỏ hoe, không quan tâm đến chuyện gì, trực tiếp mở ba lô lấy ra cuốn truyện đọc trước khi đi ngủ của Trương Nhã.
Lật từng trang một, Trần Ca lật đến tận trang cuối cùng.
“* năm * tháng * ngày, tôi đã có một giấc mơ, trong giấc mơ tôi trở thành một giáo viên, còn anh ấy trở thành học trò của tôi.”
“Tôi mơ thấy mình cùng anh ấy đi chung một cái ô về nhà, mơ thấy chúng tôi đứng chờ xe buýt cùng nhau trên trạm dừng, mơ thấy chúng tôi cùng nhau nấu ăn và sống cùng với nhau.”
“Tôi cũng mơ thấy tôi ôm lấy anh ấy, và anh ấy cũng ôm chặt lấy tôi.”