Áo đỏ ở trong nhà hàng xóm của Tiểu Bố lợi hại hơn nhiều so với Trần Ca tưởng tượng, thật ra việc này cũng có liên quan đến anh. Do anh thường xuyên tiếp xúc với những ma quỷ cấp dưới áo đỏ, cho nên đã quên cái cảm giác kinh khủng khi bị áo đỏ chi phối.
Cái màu đỏ cực đại đó đại biểu cho nguy hiểm và không thể trêu chọc, trong nháy mắt khi nữ quỷ đó xuất hiện, khát vọng sinh tồn in sâu trong máu thịt của Trần Ca đã bị kích thích.
Ngay khi tên sát nhân biến thái còn chưa kịp phản ứng gì, anh đã chạy trốn ra bên ngoài rồi.
“Khi Tiểu Bố vừa đẩy cửa ra, lúc đó cô bé mới chỉ là một đứa bé bình thường, làm thế nào mà cô bé có thể sống sót ở thế giới sau cánh cửa chứ?”
Sát nhân biến thái, lệ quỷ, quái vật da xám. Ở cái trấn nhỏ bình thường giống như cơn ác mộng trần gian này, đến người lớn còn không thể sống sót nổi, thế mà một cô bé nhỏ tuổi lại còn sống. Điều này làm cho Trần Ca cảm thấy không thể tưởng tượng nổi.
Trần Ca cầm búa của bác sĩ nát sọ, liều mạng chạy như điên. Anh không dám quay đầu lại, chỉ có thể nghe được âm thanh thùng thùng không ngừng phát ra từ phía sau, còn có cả tiếng giống như tiếng nước chảy.
Anh biết, lệ quỷ áo đỏ kia đang ở phía sau mình.
Ban đầu mấy hành khách đều đang đứng ở giữa khu cư xá, bọn họ nhìn vào trấn nhỏ bị ẩn trong sương mù đẫm máu, đứng rúm ró lại với nhau, vì sợ rằng sẽ bị con quái vật nào đó kéo vào sương mù trong nháy mắt.
Sau khi rời khỏi Trần Ca, bọn họ giống như bị mất đi chỗ dựa, không có một chút cảm giác an toàn nào.
“Chạy đi!” Trong khu cư xá truyền ra giọng nói của Trần Ca, đây cũng là lần đầu tiên mấy hành khách này nghe thấy tiếng hét khàn giọng của Trần Ca. Trong ấn tượng của họ, người đàn ông này luôn bình tĩnh cho dù có chuyện gì xảy ra, cứ như anh không bao giờ cảm thấy sợ hãi vậy.
Sự thật chứng minh, bọn họ nghĩ lầm rồi, cũng không phải người đàn ông kia không biết sợ, mà chỉ là anh còn chưa gặp được thứ thật sự đáng sơ!
Sau khi nghe thấy tiếng hét của Trần Ca, mấy hành khách còn lại từ từ quay đầu nhìn về chỗ Trần Ca.
Tay trái cầm theo túi du lịch và ba lô, tay phải cầm một cái “búa đạo cụ” dữ tợn, vai bị một con mèo trắng xù lông ôm thật chặt, biểu cảm của Trần Ca gần như biến dạng, vắt chân lên cổ mà chạy, lao nhanh về phía bọn họ: “Chạy về phía bên trái! Đến quán ăn! Đến quán ăn đi!”
Lúc đầu mấy người vẫn còn không hiểu tại sao Trần Ca lại thất thố như vậy, nhưng chỉ khoảng không phẩy mấy giây sau, ánh mắt của bọn họ dời khỏi người Trần Ca, nhìn thấy thứ ở phía sau anh.
Một xác chết nữ không đầu bước ra khỏi hành lang tối tăm, vô số tơ máu bắn ra ở chỗ cổ cô ta, đan xen vào nhau thành một tấm lưới lớn màu đỏ, và ở cuối tấm lưới là một cái đầu độc ác đáng sợ!
“ĐCM!”
“Cậu đã trêu chọc đến thứ gì vậy!”
“Chạy đi!”
Khí thế của áo đỏ vượt xa những ma quỷ bình thường. Sau khi nhìn thấy nữ quỷ, mấy hành khách cũng ngay lập tức phản ứng y như Trần Ca, chạy như bay về ra phía bên ngoài.
Họ hầu như không dám nghĩ đến tình cảnh sau khi bị bắt, đầu óc họ trống rỗng, trong đầu chỉ còn lại duy nhất một giọng nói: Chạy! Chạy mau!
Tốc độ của nữ quỷ nhanh hơn trong trò chơi nhiều lắm. Trần Ca liều mạng chạy như điên, khoảng cách giữa hai người vẫn càng ngày càng bị rút ngắn.
“Cũng may là mình để cho tên sát nhân đi vào thử xem, nếu như tự mình đi tới cửa, không có vài giây bị trì hoãn kia thì chỉ sợ là hiện tại đã bị kéo vào trong phòng rồi.”
Dưới tình huống không thể làm phiền Trương Nhã, vậy thì Trần Ca cũng chỉ có thể cùng Hứa Âm dây dưa với nữ quỷ không đầu kia một lúc thôi.
“Chờ đến khi hoàn thành xong nhiệm vụ ở trấn Lệ Loan này, dù thế nào thì mình cũng phải giúp Hứa Âm tìm được trái tim của cậu ta!”
Trần Ca cố gắng chạy bằng cả sức lực của mình, cảnh tượng trong trò chơi của Tiểu Bố lại xuất hiện lần nữa.
Sương máu tràn ngập trên đường phố, một vài người quái dị chạy trốn về một nơi nào đó ở cuối phố.
“Tôi không ổn! Không chạy được nữa rồi!” Người đàn ông say rượu ôm ngực: “Cảm giác trái tim muốn nhảy ra ngoài!”
“Nếu như anh dừng bước, đợi lát nữa cái thứ kia sẽ đích thân móc trái tim của anh ra đấy! Đừng dừng lại!” Trần Ca hét lên.
Có thể là lời cổ vũ của anh đã có tác dụng, người đàn ông say rượu cắn răng vùi đầu tiếp tục chạy về phía trước.
“Cuối cùng tôi cũng biết vì sao anh lại bảo chúng tôi đứng chờ ở cửa khu cư xá rồi! Nếu như anh nói trước một câu là nữ quỷ kia sẽ xuất hiện thì chúng tôi đã trực tiếp đến quán ăn đợi anh rồi!” Cái Kéo vừa chạy vừa nói, đến cả sát nhân kinh khủng nhất khi nhìn thấy lệ quỷ áo đỏ cũng bị dọa đến tè ra quần, huống chi là một tên giả mạo như anh ta.
Thái độ của Trần Ca với Cái Kéo rất tốt, anh còn đang chuẩn bị bồi dưỡng Cái Kéo như nhân viên của mình: “ Không có việc gì, vấn đề không lớn! Chỉ cần anh chạy trốn thật nhanh là lệ quỷ kia chưa chắc đã có thể đuổi kịp được anh! Nghe lời tôi! Đến được quán ăn là sẽ an toàn!”
Ngay khi gặp phải sự kiện tâm linh, dù bất cứ giá nào cũng không nên để mình bị mắc kẹt trong một tòa nhà có không gian hẹp, chỉ cần bạn còn có thể chạy thì vẫn còn hy vọng, đây cũng là kinh nghiệm mà Trần Ca đúc kết được sau khi trải qua quá nhiều sự kiện tâm linh.
Đã bị lệ quỷ đuổi theo rồi, bây giờ nói gì cũng đã muộn, chỉ có thể cắm đầu chạy về phía trước.
Sương máu bao phủ trấn, kiến trúc hai bên thỉnh thoảng sẽ truyền ra âm thanh kỳ lạ, dường như có thứ gì đó có thể thò ra bất cứ lúc nào từ những ô cửa sổ đang mở hờ.
“Đi ra giữa đường đi! Đừng chạy gần kiến trúc hai bên đường!”
Đến bây giờ Trần Ca vẫn còn nhớ rõ khung cảnh trong trò chơi của Tiểu Bố. Trấn Lệ Loan vào ban đêm nguy cơ tứ phía, những con quái vật và lệ quỷ lẩn trốn trong các tòa nhà khác nhau sẽ lợi dụng sự bao phủ của bóng tối để tấn công những “chú cừu non” đi qua.
“Phần lớn các quái vật và lệ quỷ đều sẽ không rời khỏi gian phòng của mình, thế nhưng áo đỏ thì lại khác.” Trần Ca hơi quay đầu nhìn về phía sau một chút, anh cũng không biết sao mình lại trêu chọc đến đối phương, nữ quỷ kia vẫn đuổi theo anh không tha: “Xem ra cho dù ở trấn Lệ Loan, áo đỏ cũng tuyệt đối đứng đầu chuỗi thức ăn, có khả năng đây chính là bức chân dung chân thực về thế giới sau cánh cửa.”
Trần Ca vẫn là người rất chu đáo, một mình anh bọc hậu phía sau, chấp nhận rủi ro lớn nhất.
Sau khi chạy như điên trên đường phố thêm vài phút đồng hồ nữa, người chạy đầu tiên là Cái Kéo và bác sĩ cuối cùng cũng nhìn thấy quán ăn mà Trần Ca nói.
Đây là tòa nhà tích hợp giữa quán trọ và quán ăn, nằm ở trung tâm trấn Lệ Loan, nhìn hơi tồi tàn, ước tính xây dựng hơn chục năm rồi.
“Đây rồi! Đi vào đi! Vào bên trong đó!” Khoảng cách giữa Trần Ca với nữ quỷ đã rất gần, biểu hiện trực tiếp nhất là con mèo trắng vốn đang ôm trên vai anh giờ đã ở trong ngực anh, móng vuốt nắm chặt vào Trần Ca, không ngừng phát ra những tiếng kêu chói tai.
Những hành khách chạy ở phía trước lần lượt đi vào trong quán ăn, Trần Ca thở phào nhẹ nhõm, anh nhắm thẳng vào cửa tòa nhà, trực tiếp quăng búa của bác sĩ nát sọ vào trong.
Sau khi giảm bớt gánh nặng, tốc độ của Trần Ca lại tăng lên một lần nữa, chạy vào trong quán ăn.
“Đóng cửa!”
Cửa tòa nhà đóng lại, phía sau truyền đến một tiếng bịch thật lớn, mấy hành khách đều chạy tới giúp đỡ, kê bàn ghế chắn ở trước cửa.
Mấy phút sau, cửa phòng không rung lắc lữa, chỉ có điều âm thanh thùng thùng vẫn còn, không ngừng vọng vào từ ngoài cửa.
“Không sao, có thể nghỉ ngơi một chút rồi.” Trần Ca nhặt búa của bác sĩ nát sọ lên, cất vào ba lô, lại nhấc con mèo trắng đã bị dọa đến mệt lả lên. Con mèo này thật giống như không có xương vậy, nằm rũ rượi ở trên ba lô.
“Đại ca à, cậu xác định là không có việc gì chứ? Người phụ nữ đứng ngoài kia có thể đang cầm đầu đập vào cửa đấy!” Người đàn ông say rượu nhìn ra bên ngoài thông qua khe cửa: “Cô ta đúng là đang cầm đầu của mình đập vào cửa kìa!”