“Ông ơi, cháu là một phượt thủ thích du lịch thám hiểm, đang làm streamer ngoài trời.” Trần Ca sợ ông cụ không tin nên cầm điện thoại của mình ra, mở trang video ngắn cá nhân của mình lên: “Cháu rất hot trên mạng đấy, ông có thể tìm được thông tin của cháu.”
Anh nói những lời này khiến ông cụ càng bối rối, rất nhiều danh từ ông không hiểu lắm: “Phượt thủ streamer là gì?”
Hai tay nắm chắc cái cuốc, ông cụ vô cùng cảnh giác nhìn Trần Ca.
“Nói đơn giản một chút, cháu là một người thích du lịch thám hiểm rất nổi tiếng.” Trần Ca nói nhăng nói cuội, anh cũng không quan tâm ông cụ nghe có hiểu hay không, mà móc một trăm tệ trong túi ra: “Cháu lạc đường ở trong núi, đi rất xa mới tình cờ gặp một người, xin ông thương xót, nói cho cháu làm sao để trở lại thành phố Cửu Giang.”
Ông cụ không cầm một trăm tệ của Trần Ca, hai mắt nhìn Trần Ca chằm chằm, hiển nhiên ông không hề tin lời Trần Ca nói.
Hai người giằng co giữa rừng đào, khí trời trong núi biến đổi thất thường, trong gió lạnh xen lẫn hàn khí, chẳng mấy chốc trên trời có mưa bụi.
“Trời mưa sao?” Trần Ca giơ tay ra, để mặc cho hạt mưa rơi vào lòng bàn tay, mỗi lúc mưa một lớn hơn, tình cảnh trong núi càng trở nên phức tạp, điều này rất bất lợi đối với anh.
“Tôi không biết cậu đến từ đâu, nơi này của chúng tôi gọi là thôn Lâm Quan, là khu giao giới giữa huyện Lâm Giang với Cửu Giang, nơi này cách nội thành rất xa, xung quanh không có xe. Cậu muốn trở về Cửu Giang rất khó.” Ông cụ chống cái cuốc xuống đất, ông bị tiếng kêu của Trần Ca làm chân nhũn cả ra, ai mà ngờ được hơn nửa đêm phía sau lưng lại tự nhiên xuất hiện một người.
“Vậy phải làm sao bây giờ?” Vẻ mặt Trần Ca xoắn xuýt, giống như đang thực sự rầu rĩ.
“Tôi có thể đưa cậu ra khỏi núi, nhưng phải qua nửa đêm mới đi được.” Ông cụ thở phào: “Đúng rồi, bên chân núi có một cái thôn, sau khi tôi đưa cậu ra, cậu không nên chạy vào trong thôn, cứ đi dọc theo đại lộ để ra ngoài.”
“Vì sao không thể vào thôn? Nếu có hộ nông dân, cháu có thể ngủ nhờ một đêm.”
“Nói cậu không nên vào thì đừng vào, đừng có nhiều lời như vậy.” Giọng của ông cụ rất nghiêm khắc, dường như điểm này rất quan trọng.
“Nhưng ông cũng vừa nói rồi, bên ngoài không có xe, cho dù cháu ra khỏi núi cũng không về Cửu Giang được. Bây giờ trời còn sắp đổ mưa nữa, cháu phải tìm một chỗ trú mưa chứ?”
Trần Ca nói thật, ông cụ cũng không nghĩ được lý do phản bác, ông trừng mắt với Trần Ca, hai bên đều không lên tiếng.
Mưa đang dần nặng hạt, ông cụ không có cách nào với Trần Ca, bản thân ông cũng là người mềm lòng: “Ban đêm trời mưa, sáng sớm nhất định sẽ có sương mù, nếu cậu không sợ phiền phức thì trước hết ngủ tạm một đêm ở chỗ tôi đi.”
Ông lấy cái đèn và bình nước trên cành cây xuống, kéo theo cái cuốc, đứng ở chỗ cách Trần Ca khoảng hai, ba mét: “Cậu thực sự là người bên ngoài sao?”
“Chẳng lẽ còn giả vờ sao?” Trần Ca thấy ông cụ cầm theo cái cuốc tới cũng không sợ, một tay anh lấy điện thoại di động ra, tay kia cầm cán của cái búa: “Ông có thể tùy ý lên mạng tìm kiếm, trên đó có tin tức và video livestream mà cháu phát. Ông xem đi, người này chính là cháu.”
Trần Ca cho ông cụ xem video livestream mà lần trước anh gặp phải bệnh nhân tâm thần trong Khu Nội Trú Số Ba. Đây là đoạn video bình thường nhất mà anh tìm được.
“Cậu đã từng lên tivi rồi?”
“Cũng từa tựa như vậy, cháu khá nổi tiếng ở Cửu Giang đấy.”
Xem video trong di động của Trần Ca và cả rất nhiều bình luận phía dưới, ông cụ gật đầu: “Thảo nào, người bình thường chẳng ai lại chạy tới nơi này vào đêm hôm khuya khoắt.”
Ông nói xong thì như cảm thấy mình nói lỡ miệng cái gì đó, bèn quay đầu nhấc cái cuốc lên: “Đi theo tôi.”
Trần Ca và ông cụ đi qua rừng đào, đi khoảng mấy phút thì thấy bốn gian nhà gỗ.
“Cậu ở gian thứ nhất, lát nữa sau khi tôi tắt đèn, cậu hãy ngoan ngoãn ở trong nhà, bất kể nghe thấy cái gì cũng đừng có ra ngoài.” Ông cụ mở khóa gian nhà thứ nhất, nhưng không hề đưa chìa khóa cho Trần Ca.
“Ông nói nghe có vẻ đáng sợ vậy, ở chỗ cháu không có sói chứ?” Trần Ca thuận miệng tưởng tượng ra: “Cháu nghe người ta nói trong núi sâu có sói già, sau khi không còn khỏe nữa thì nó sẽ giả tiếng người để dụ người sống...”
“Không có sói đâu, cứ yên tâm ngủ là được, không ra ngoài chắc chắn không sao cả.” Ông cụ thúc giục Trần Ca đi vào trong nhà, sau khi thấy Trần Ca đi vào, ông lại bổ sung thêm một câu: “Tuyệt đối đừng ra ngoài, cũng đừng thò tay hay đầu ra, nhớ chưa?”
“Yên tâm, gan cháu nhỏ lắm, chưa bao giờ cố ý làm chuyện nguy hiểm đâu.” Trần Ca ngoan ngoãn ngồi trên giường trong nhà gỗ.
“Vậy thì được, cậu nghỉ ngơi cho tốt đi, sáng mai khi sương mù tan, tôi sẽ đưa cậu ra khỏi núi.” Ông cụ nói xong thì tự mình đi vào gian nhà gỗ thứ hai.
“Mình luôn cảm thấy nơi này rất kỳ lạ.” Trần Ca nhìn bốn phía, trong nhà gỗ không có đồ gia dụng gì cả, chỉ có một cái giường gỗ, bên trên chẳng có chăn đệm gì.
Gian nhà gỗ thứ nhất rất lâu không có người ở, khắp nơi đều bám đầy bụi, góc nhà cũng có rất nhiều mạng nhện.
“Nơi này sao mà người ở được chứ? Ông cụ cố ý để gian nhà này cho mình ư? Hay những gian khác đều có vấn đề?”
Anh đi tới cửa, kiểm tra cửa gỗ một chút, anh phát hiện ra một điểm kỳ lạ.
Cửa bình thường đều có khóa bên trong, nhưng cửa của nhà gỗ này lại ở bên ngoài.
“Ông ấy bảo mình không được ra ngoài, có lẽ bên trong cửa vốn không khóa.” Trần Ca cảm thấy chắc chắn ông cụ đang che giấu thứ gì đó, anh nắm lấy mép cửa hô sang tường cách vách: “Ông ơi, cháu vẫn chưa biết ông tên gì?”
“Cậu nói nhỏ một chút được không? Tôi không điếc.” Có thể nghe rõ giọng của ông cụ đang run rẩy, hình như ông rất căng thẳng: “Tôi họ Bạch, cậu mau ngủ đi.”
“Được.”
Khoảng 20 phút sau, Trần Ca lại hô sang gian nhà bên cạnh: “Ông Bạch, ông có ở đó không?”
“Sao nữa thế?”
“Không có gì, cháu muốn cảm ơn ông thôi, người tốt cả đời sẽ bình an.”
“Ngủ đi.”
Trần Ca dựa vào tường, vẻ mặt hơi nghiêm trọng, trong 20 phút anh đã hô to với gian nhà cách vách hai lần.
Theo lẽ thường, một người vừa ngủ bị đánh thức, giọng nói sẽ mang một chút ngái ngủ và bực tức.
Nhưng ông cụ họ Bạch đáp lại không như thế, hai lần ông đáp lời không hề có sự ngái ngủ, giọng nói luôn run rẩy. Điều này chứng minh ông vốn không hề ngủ, hình như ông đang đợi thứ gì đó đến thì đúng hơn.
“Ông cụ họ Bạch này thoạt nhìn có vẻ thành thật, còn nhắc nhở mình không nên đi vào thôn dưới chân núi, không giống kẻ lúc nào cũng đầy ý xấu. Nhưng những biểu hiện dị thường của ông ấy thực sự khiến mình không thể yên tâm nổi.”
Tay Trần Ca đè lên mép cửa, lặng lẽ kéo cửa ra một khe nhỏ, mưa mỗi lúc một lớn hơn, bóng tối bao trùm tất cả.
“Bốn gian nhà gỗ này hẳn là nơi mà trước đây gia đình Giang Linh ở, nhưng bây giờ vẫn chưa rõ cha mẹ của cô bé đó chết ở gian nhà nào.”
Trần Ca đè công tắc của máy cát-sét mini, bỏ ba lô xuống, cầm búa của bác sĩ nát sọ trên tay.
Anh không ngoan ngoãn nằm ở trong nhà mà chậm rãi đi tới ba gian nhà gỗ khác.
Nước mưa rơi tí tách che giấu tiếng bước chân khe khẽ của anh, Trần Ca cầm búa của bác sĩ nát sọ, đứng trước cửa phòng ông cụ, ghé sát tai vào cửa.