“Người bình thường, ai lại chạy tới nơi này lúc nửa đêm? Nếu lúc này chúng ta không đi, đợi lát nữa có lẽ sẽ không kịp.” Lý Húc lặng lẽ dịch chuyển bước chân, rời xa lối đi bí mật đằng sau cái tủ.
Mã Uy giơ đèn pin trong tay lên soi vào trong lối đi bí mật một cái, sau khi xác định Trần Ca không trốn ở trong ngã rẽ, anh ta cũng bắt đầu lui về phía sau.
Hai người rất ăn ý, không ai nói thêm câu nào nữa, dìu nhau rời khỏi gian phòng này.
So với lúc đi vào, dường như lối đi có biến hóa, mơ hồ có thể cảm thấy một vài nơi không giống như trước. Nhưng cụ thể khác biệt ở chỗ nào thì hai người lại không nói được.
Lý Húc cầm đèn pin đi ở phía trước, Mã Uy bật điện thoại di động của mình lên để mở đèn pin đi ở phía sau.
“Cẩn thận một chút, quái vật trong nhà xác dưới đất có lẽ không chỉ có một thôi đâu.”
Tình huống trước mặt quả thực là trò chơi chạy trốn có độ khó cao nhất đối với Mã Uy và Lý Húc. Bọn họ phải đối mặt với thi thể khởi tử hồi sinh, quái vật bất cứ lúc nào cũng có thể xuất hiện, kẻ giết người điên cuồng, biến thái cầm hung khí trong tay và những loại cạm bẫy không đoán trước được.
“Lý Húc, tôi có nên ném điện thoại di động ở đây không, mang theo nó tôi luôn có cảm giác người kia sẽ gọi điện thoại tới.” Mã Uy cầm điện thoại di động của mình, trong lòng vô cùng bất an. Trong đầu anh ta không chỉ một lần xuất hiện hình ảnh Trần Ca kéo búa của bác sĩ nát sọ, với nụ cười kinh khủng gọi điện thoại cho anh ta. Nghĩ đến thôi đã cảm thấy khiếp người rồi.
“Vẫn nên giữ lại đi. Đây là công cụ truyền tin duy nhất của chúng ta để liên lạc với bên ngoài đấy. Nhưng anh nhớ đổi thành chế độ im lặng, đừng để thời khắc quan trọng lại bại lộ vị trí của chúng ta chỉ vì một chiếc điện thoại.” Lý Húc nghĩ khá nhiều, bản thân trong tình cảnh nguy hiểm, dường như cậu ta phát huy tiềm lực mà ngay cả bản thân cậu ta cũng không biết.
Mã Uy nghe xong bèn đổi chế độ cài đặt của điện thoại, hai người men theo vách tường lối đi để trở về chỗ cũ.
Đến ngã rẽ, lúc đi qua nhà kho số 8, Lý Húc đang đi phía trước đột nhiên dừng lại một chút: “Cửa của nhà kho này là do người kia mở ra sao? Không phải lúc chúng ta rời khỏi đây đã đóng chặt cửa rồi à?”
Trên tay cầm của cửa sắt có lưu lại chất lỏng sền sệt, trong phòng tản ra mùi formalin nồng đậm, Lý Húc giơ đèn pin lên chiếu vào trong phòng, hai mắt cậu ta đột nhiên trừng lớn.
“Sao vậy?” Mã Uy cũng nhận ra có chỗ nào đó không ổn, tiến tới nhìn thoáng qua.
Trong phòng, những bể thủy tinh kia đều còn nguyên nhưng thân thể của các tiêu bản trong bể lại không thấy đâu cả!
Chân Lý Húc đang run rẩy, cậu ta cầm đèn pin chiếu xuống mặt đất. Trên nền xi măng rõ ràng có mấy vệt nước đọng kéo dài từ trong phòng ra ngoài, tiến vào trong lối đi mà bọn họ đang đứng.
“Mấy “người” kia chạy ra ngoài, bây giờ bọn chúng cũng đang trong con đường này.” Hầu kết của Lý Húc nhấp nhô, cậu ta từ từ di chuyển đèn pin, rất lo đột nhiên sẽ soi thấy thứ gì kinh khủng.
“Chúng ta có nên đi tiếp lên phía trước không?” Mã Uy hơi mất phương hướng, hai chân anh ta đang mất cảm giác, vốn không chạy nhanh được, nếu gặp nguy hiểm thì chỉ có thể đứng nguyên chờ chết mà thôi, đây là chuyện làm anh ta tuyệt vọng nhất.
Lý Húc cũng xoắn xuýt cả lên, trong lối đi tối thui có ẩn giấu các thi thể leo từ bể kính ra ngoài và những nguy hiểm không biết tên. Nếu còn ở chỗ này thì phải đối mặt với tên điên có mức độ nguy hiểm cũng chẳng kém gì quái vật kia.
“Vẫn nên đi tiếp đi, chúng ta chạy hết mức, nếu không có gì bất ngờ xảy ra thì khoảng mười mấy phút là sẽ rời khỏi đây được.” Lý Húc cầm điện thoại của Mã Uy: “Hẳn là tên cầm búa sắt kia vẫn chưa ra, chúng ta báo cảnh sát trước rồi sẽ liên hệ với những bảo vệ bên ngoài kia.”
Lý Húc lấy điện thoại di động ra gọi, gọi được cho cảnh sát, đối phương cũng nhận cuộc gọi nhưng tín hiệu quá chập chờn, không thể nghe được một câu hoàn chỉnh.
“Đừng như thế chứ! Tuy nơi này là dưới lòng đất, tín hiệu không được tốt cho lắm nhưng cũng không đến mức không gọi điện báo cảnh sát được!”
Dường như có thứ gì đó đang làm ảnh hưởng tới sóng tín hiệu ở nhà xác dưới lòng đất. Lý Húc rơi vào đường cùng đành phải từ bỏ.
Nhà dột còn gặp mưa, cậu ta cảm thấy hôm nay toàn gặp chuyện xui xẻo không thôi.
“Chúng ta đi ra ngoài trước đã. Nếu gặp phải quái vật gì, chúng ta lại lui về đây.” Lý Húc dìu Mã Uy, nặn ra một nụ cười khổ: “Bây giờ chỉ có một tin tức tốt đối với chúng ta, đó là người cầm búa sắt và quái vật trong nhà xác có vẻ không phải đồng bọn.”
Đèn pin chiếu sáng con đường phía trước, hai người tăng nhanh tốc độ, lúc bọn họ đi qua nhà xác số 8, trong nhà kho truyền ra một tiếng vang nhỏ.
Bây giờ bọn họ nào dám đi vào trong kiểm tra, cúi đầu coi như không nghe thấy gì hết.
Con đường âm u dài như không thấy điểm cuối. Hai người chạy qua nhà xác số 7, phía trước là một ngã rẽ, giữa ngã ba có một bóng người màu đen đang đứng.
Vóc dáng không cao, rất gầy, hình như trong tay nó đang cầm một cái gì đấy.
Mã Uy đẩy đẩy cánh tay của Lý Húc: “Có nên đi qua không?”
Lý Húc cũng không quyết định chắc chắn được, cậu ta cảm thấy dường như hôm nay nhà xác dưới mặt đất cực kỳ náo nhiệt.
Cậu ta chậm rãi nâng tay giơ đèn pin lên, để đèn chiếu vào trên thân thể của người phía trước.
Người mặc một cái áo khoác trắng rộng thùng thình, tóc đen rũ xuống, đứng ở giữa giao lộ chính là một bé gái.
Cô bé cúi đầu, hai tay đang nâng niu một quả táo đã bị hư thối, bốc mùi.
Tình cảnh quái quỷ này khiến Lý Húc và Mã Uy không dám hành động thiếu suy nghĩ, hai bọn họ đứng nguyên tại chỗ, cảm giác lạnh lẽo không ngừng xộc lên đầu.
Bị ánh sáng chiếu vào, cô bé từ từ ngẩng đầu lên. Khuôn mặt cô bé này rất đáng yêu, vui vẻ khiến người ta cảm thấy đó là một đứa trẻ cực kỳ yên tĩnh, hướng nội.
Cô bé này có đôi mắt màu nâu nhạt, ánh mắt dừng ở trên quả táo trong lòng bàn tay, dường như nó rất muốn nhấm nháp quả táo hư thối, biến chất trong tay kia.
Làn da trắng nõn, mịn màng, ngũ quan xinh xắn, dung mạo đáng yêu, cô bé này và quả táo hư thối kia hình thành một sự đối lập rõ ràng. Nhưng điều làm người ta không hiểu là, cô bé này nhìn quả táo, trong ánh mắt lộ ra một nỗi khát vọng khiến người ta khó có thể hiểu được.
Ánh sáng từ đèn pin khiến cô bé kia khẽ nhíu mày, chóp mũi nhỏ nhắn hơi động đậy, dường như nó ngửi thấy mùi thơm gì đó, từ từ ngẩng đầu lên.
Đôi mắt màu nâu nhạt nhìn về phía Mã Uy và Lý Húc, bé gái khẽ nhếch miệng lên, đôi môi mỏng tạo ra một đường cong nhẹ.
Nụ cười kia rất đơn thuần, không cảm giác được thiện ý, cũng không có ác ý, giống như một đứa bé tìm được một món đồ chơi nó ngưỡng mộ trong lòng.
Nụ cười trên mặt cô bé kia càng lúc càng rõ, nhưng trừ điều đó ra thì nó không còn biểu hiện khác thường nào nữa. Dường như đứa bé kia làm việc đều dựa hết vào bản năng.
“Tóc và quần áo của nó đều ướt, màu da cũng không bình thường lắm. Cậu nói xem có phải con bé bò từ trong bể kính ra không?”
“Vừa rồi lúc chúng ta đi vào, hình như trong những cái bể kia không có bé gái.”
“Không phải một cái bể bị mở ra sao? Tôi nghi ngờ rằng cô bé này bò từ cái thùng kia ra.”
Mã Uy và Lý Húc bị cô bé kia nhìn mà phát run, vừa nghĩ tới chuyện đối phương có thể là thi thể, hai người càng sợ hãi hơn, thân thể lui về phía sau theo bản năng.
Cô bé kia đứng nguyên tại chỗ không nhúc nhích, có tiếng động kỳ quái truyền đến từ những hướng khác của lối đi, lối đi được quét sơn trắng dùng để vận chuyển thi thể có tiếng bánh xe chuyển động, mấy cái tủ chứa xác trong nhà xác số 7 ở bên cạnh phát ra tiếng bịch bịch, giống như thứ bị giam cầm trong đó muốn đi ra ngoài vậy.
Mùi formalin trong không khí càng thêm nồng nặc hơn, thời gian để Mã Uy và Lý Húc đưa ra lựa chọn không còn nhiều nữa.
“Đi vào bên trong là một con đường chết, đi ra ngoài còn có một chút hi vọng sống!” Lý Húc cắn chặt răng, cậu ta tóm lấy cánh tay của Mã Uy: “Liều mạng, chúng ta cùng lao ra ngoài!”
“Được!”
Hai người quyết định, họ giống như dã thú bị ép đến đường cùng, chuẩn bị liều mạng một lần!
Lý Húc nhắm vào khe hở bên cạnh cô bé kia, lôi Mã Uy đã bị tê liệt hai chân, vọt ra ngoài như lò xo.
“Lối đi bên phải không được quét sơn trắng!”
Bình thường Lý Húc toàn trốn ở sau lưng Mã Uy, lần này chân Mã Uy bị thương, cậu ta đành phải đứng ra.
Cậu ta đi phía trước mở đường, vẻ mặt khá dữ tợn do bị sợ hãi cực độ, ngũ quan méo mó, trong miệng cậu ta phát ra một tiếng gào thét: “Nhanh!”
Hai người dốc hết toàn lực lao về phía cô bé kia, giờ khắc này tiếng bánh xe chuyển động trong lối đi kia cũng đã tới gần. Lý Húc và Mã Uy cần phải tiến vào lối đi không có sơn trắng kia, trước khi âm thanh nọ tới gần.”
Hai người giành giật từng giây. Cô bé nhìn hai người vọt tới, vẫn không nhúc nhích mà chỉ giữ nguyên nụ cười, trừ biểu hiện đó ra thì không có bất kỳ biểu lộ dư thừa nào cả.
“Đó là một cơ hội!”
Cô bé kia quá bất cẩn, Lý Húc nâng tay đang cầm đèn pin lên, trong đầu cậu ta đã tính toán xong hết thảy. Đợi khi chạy tới bên cạnh cô bé kia thì chỉ cần lách mình qua là được.
Khoảng cách kia đủ để cậu ta và Mã Uy lọt qua. Nếu cô bé kia dám ngăn cản thì cậu ta sẽ dùng tay cầm đèn pin mạnh mẽ đánh bại nó.
Trong hơn hai mươi năm cuộc đời, Lý Húc chưa bao giờ trải qua giây phút kích thích như lúc này. Cậu ta tin rằng mình nhất định có thể làm được.
“Tới đi!”
Tăng tốc độ chạy lên tối đa, trong khoảnh khắc tiếng bánh xe dừng lại, Lý Húc và Mã Uy cũng vọt vào chỗ rẽ của lối đi!
Hai người họ lách qua bên cạnh bé gái, cô bé kia cũng không ngăn cản bọn họ, thậm chí vẫn giữ nguyên tư thế, chẳng nhúc nhích chút nào.
Thuận lợi ngoài dự liệu nhưng Lý Húc không kịp vui mừng, trong lòng cậu ta biết rõ bây giờ chưa phải lúc thả lỏng cảnh giác. Chạy lách qua cô bé kia chỉ là bước đầu tiên, muốn chạy ra khỏi nhà xác dưới lòng đất thì chặng đường phải đi còn rất xa.
“Không thể lơ là!”
Cậu ta quay đầu nhìn về phía lối đi quét sơn trắng ở bên cạnh, trong đó có một xe đẩy mà nhân viên công tác của trường thường dùng để vận chuyển thi thể đang dừng lại. Không thấy người đẩy xe nhưng có thể thấy trên xe có mấy mô hình cơ thể người, trong đó có một bộ mô hình bị rút mất đầu!
“May mà không chạy từ bên này, nhìn là biết những mô hình kia có vấn đề.” Lý Húc cảm thấy may mắn là mình đã lựa chọn chính xác trong thời khắc quan trọng. Cậu ta thu hồi tầm mắt, cầm đèn pin soi về hướng lối đi không quét sơn trắng ở bên cạnh.
Tí tách!
Chất lỏng sền sệt nhỏ vào mặt, Lý Húc ngỡ ngàng ngẩng đầu lên, hình ảnh đập vào mắt khiến cả đời cậu ta khó mà quên được.
Trong lối đi không quét sơn trắng bò đầy thi thể, tứ chi và thân thể của chúng được chắp vá bởi những sợi tơ màu đỏ, như con rối gỗ đang chen lấn đến lối đi bên này.
Nhiều không đếm xuể, mùi gay mũi kia khiến Lý Húc và Mã Uy đột nhiên mất khứu giác, từng khuôn mặt biến dạng chiếm cứ toàn bộ tầm mắt. Trong đầu họ toàn là hình ảnh tứ chi và thân thể tàn phế, thậm chí hai người còn cảm thấy đầu mình ong ong, tư duy ngưng trệ.
“Như thế này thì ai mà chống được?”
Tốc độ quá nhanh, Lý Húc suýt nữa thì đâm đầu vào, giây phút quan trọng Mã Uy đã kéo cậu ta lại.
“Lui lại, lui về phía sau!”
Tổ hợp hai người cũng hơi ảo, đi qua ranh giới sinh tử mấy lần nhưng vẫn cố gắng vượt qua được.
Chắc chắn ra ngoài không được rồi. Nhìn lối đi đầy quái vật, Lý Húc và Mã Uy đột nhiên cảm thấy chàng trai cầm búa sắt vừa rồi vẫn thân thiện hơn một chút.
Hai người nhanh chóng lùi lại, lúc lách qua bên người bé gái, đầu của đứa bé vẫn đứng nguyên tại chỗ kia đột nhiên chuyển động, giống như con rối được lên giây cót, xương sống phát ra tiếng vang giòn giã, đầu từ từ xoay ra đằng sau.
Bờ môi trắng bệch, bé gái vẫn mỉm cười như trước.
Đầu nó quay 180o, bé gái nhìn như nhân vật bình thường nhất này đã hoàn toàn đánh vỡ phòng tuyến tâm lý của Lý Húc và Mã Uy.
Hai người tràn ngập nhiệt huyết đột nhiên như bị đông cứng thành băng, một luồng hơi lạnh buốt và cảm giác bất lực xông thẳng lên đầu.
Lúc này chỉ có thể chạy trốn, trong lòng bọn họ người duy nhất có thể cứu họ chính là người đàn ông vừa rồi.
Hai người chạy một mạch vào trong khu vực giữa của nhà xác dưới lòng đất, không hề quay đầu lại. Bọn họ tiến vào phòng có ao trữ xác, khóa trái cửa phòng lại, khiêng tủ quần áo đến sau cửa.
Phía ngoài lối đi vang lên tiếng bước chân, sau mấy giây im lặng, cửa phòng có ao trữ xác bị đập liên tục.
Mã Uy và Lý Húc giữ chặt cái tủ, miễn cưỡng chống đỡ. Lúc hai người đang giằng co với quái vật ở ngoài cửa, cái hố giữa ao trữ xác đột nhiên xuất hiện tiếng bọt khí bị vỡ.
Không bao lâu sau, những chất thải vốn đã bị đổ xuống lòng đất đột nhiên tuôn trào lên trên, giống như ở phía dưới có thứ gì đó đang đẩy chúng lên, muốn chui từ cái hố kia lên.
“Không thể ở phòng này được, anh Uy, chúng ta cũng đi vào trong lối đi bí mật đi!” Lý Húc đề nghị vô cùng mạo hiểm. Dù sao chẳng ai biết được bên kia của lối đi bí mật là cái gì: “Dù sao cũng là một lần chết, thà rằng liều một lần! Vừa rồi người kia tiến vào quả quyết như vậy, tôi cảm thấy hắn ta biết cái gì đó.”
“Được! Làm theo lời cậu nói đi.” Mã Uy nhặt một sợi xích sắt trên mặt đất lên, cố định tủ vào sau cửa, có thể sẽ giữ được một lúc.
Hai người làm xong thì lập tức chui vào trong lối đi bí mật, hai người chạy thục mạng nên cũng chẳng có thời gian cân nhắc xem phía trước có nguy hiểm hay không.
Lối đi chật hẹp, hai người một trước một sau, dần dần rút ngắn khoảng cách với Trần Ca.
Sau khi họ đi vào được vài mét thì nghe thấy tiếng cái tủ bị đẩy ngã truyền từ bên ngoài vào.
Trong lòng hai người đều run sợ, bọn họ dốc hết sức chạy sâu vào trong lối đi bí mật.
…
Trần Ca đi vào trong lối đi bí mật đã được một lúc lâu, càng đi sâu vào trong, lớp “rêu” càng dày hơn, áo khoác và thân thể của anh không tránh khỏi việc chạm vào những thứ kia.
Nói đến cũng kỳ lạ, lúc chất lỏng có mùi thơm từ “rêu” nhỏ vào da của anh, nhiệt độ cơ thể vốn thấp hơn người bình thường rất nhiều lại bắt đầu từ từ tăng lên. Mặc dù chỉ trong tích tắc, nhưng nó cũng làm anh cảm thấy một chút ấm áp đã lâu chưa cảm nhận được.
“Đây không phải một hiện tượng tốt.” Trần Ca biết rõ rằng sau lớp “rêu” đều là thi thể. Tuy anh luôn tìm thứ có thể làm nhiệt độ cơ thể của mình tăng lại, nhưng nếu liên quan tới thi thể thì phải suy nghĩ lại một chút.
Lối đi bí mật càng lúc càng thấp và chật hơn, chỗ sâu nhất trong đường hầm gần như bị “rêu” lấp kín hoàn toàn.
Mèo trắng lập tức chui qua, Trần Ca cũng không có cách nào khác, đành phải đưa tay đẩy lớp “rêu” chắn đường dày đặc kia ra.
Ngón tay chạm tới vách tường, phía dưới lớp “rêu” màu đỏ tươi ẩn giấu từng khuôn mặt người, bọn họ nhắm chặt hai mắt, Trần Ca đi qua ngay trước mặt bọn họ.
“Những thi thể này hẳn là được người nào đó sử dụng phương pháp đặc biệt để bảo quản, nhìn chẳng khác nào lúc còn sống.” Trần Ca cảm thấy hơi khó chịu: “Nếu lúc mình đi qua, bọn họ đột nhiên mở mắt ra thì vui lắm đây.”