“Để tôi đi tìm cậu? Có bệnh hả?” Dòng chữ nguệch ngoạc trên tờ hồ sơ bệnh án khiến Cái Kéo rất khó chịu, anh ta dừng lại ở lầu một bệnh viện, đứng trong hành lang.
Cánh cửa phòng bệnh khép hờ, không có gió thổi mà vẫn tự mở, phát ra tiếng kêu cót két. Bụi không ngừng rơi xuống từ trên trần nhà cũ nát, bên tai thỉnh thoảng còn truyền đến tiếng giấy ma sát với mặt đất.
Sau nửa đêm rạng sáng, một mình đứng trong cảnh tượng như vậy, nói không sợ chắc chắn là nói dối.
Cái Kéo nắm chặt cây kéo trong tay, anh ta cố gắng giả bộ bình tĩnh: “Tờ giấy này dán đằng sau lưng mình từ lúc nào vậy?”
Cái Kéo quay đầu lại, nhìn vào mấy phòng bệnh mình vừa đi qua: “Cái tên dán giấy dọa mình chắc hẳn đang ở trong một phòng bệnh nào đó mình vừa bước qua.”
Anh ta rất sợ, nhưng vẫn chưa đến nỗi đánh mất lý trí. Anh ta thường xuyên nhắc nhở chính mình, vào lúc này anh ta đang đóng vai một tên sát nhân máu lạnh biến thái, phải luôn duy trì bình tĩnh.
“Càng yếu đuối, quỷ lại càng muốn bắt nạt. Không được sợ hãi, ít nhất là không được biểu hiện sự sợ hãi ra ngoài.”
Cái Kéo gấp kỹ hồ sơ bệnh án cho vào túi, rồi cẩn thận đẩy mở cánh cửa khép hờ của phòng bệnh bên cạnh.
Ga giường bị xé nát, giường bệnh nghiêng đổ, giống như ở trên từng cố định một con quái vật hung mãnh nào đó.
“Đây là bệnh viện hay là khu bệnh nhân nghiêm trọng của bệnh viện tâm thần vậy?” Cái Kéo không liều lĩnh đi vào phòng bệnh, chỉ đứng bên ngoài quan sát.
Giường bệnh không lớn, chỉ có dưới gầm giường và tủ quần áo có thể miễn cưỡng giấu người.
“Tên đùa giỡn mình không ở trong này.” Liếc mắt một cái là có thể nhìn được gầm giường, cửa tủ quần áo cũng đang mở, bên trong trống không, chẳng có gì hết: “Chắc là ở trong căn phòng khác.”
Trong lòng anh ta hoảng loạn cực độ, nhưng biểu cảm lại không thay đổi quá lớn, cử động hai chân cứng ngắc đi tới phòng bệnh khác.
“Căn phòng này trống, căn phòng này cũng không có...” Tốc độ của Cái Kéo càng lúc càng nhanh, cuối cùng đến căn phòng bệnh ở gần cửa ra bệnh viện.
“Sau khi mình đi vào bệnh viện là trực tiếp bước vào hành lang, toàn bộ quá trình đã đi qua mấy phòng bệnh này. Tất cả những phòng bệnh khác đều trống không, vậy chắc chắn nó đang ở trong căn phòng cuối cùng.” Lòng bàn tay Cái Kéo ra đầy mồ hôi, anh ta chậm chạp mở cửa phòng bệnh này ra.
Một mùi gay mũi bay ra từ trong phòng, là mùi nước khử trùng pha lẫn mùi máu.
“Trong phòng này từng có người chết?”
Cảnh tượng bên trong phòng bệnh khiến người ta nhìn mà giật mình. Ga giường nhuộm đỏ bị nhét lung tung xuống gầm, trên cửa sổ được gắn lưới bảo vệ còn treo quần áo bệnh nhân bị xé tơi tả. Trong tủ quần áo móc một bộ tóc giả thật dài, kinh khủng nhất là trên bức tường trắng tinh có một dòng chữ được viết bằng máu: [Đoán xem tôi trốn ở đâu?]
So sánh nét bút sẽ nhận ra những con chữ bằng máu trên tường và những con chữ bằng máu trong hồ sơ bệnh án không được viết bởi cùng một người, sự phát hiện này khiến Cái Kéo càng thêm bất an: “Chơi trò trốn tìm trong bệnh viện không chỉ có một “người”?”
Anh ta sinh lòng rút lui, chạy khỏi phòng bệnh, chuẩn bị tạm thời ra khỏi bệnh viện trước: “Nơi nguy hiểm nhất chính là nơi an toàn nhất, nguyên tắc đúng là như thế, nhưng trên thực tế vẫn hơi khó khăn.”
Trở lại cửa bệnh viện, sắc mặt Cái Kéo hoàn toàn thay đổi. Cửa sắt lớn của bệnh viện không biết đã bị người ta đóng lại từ lúc nào.
“Làm sao bây giờ?”
Cái Kéo có phần bất lực, anh ta cắn môi, vết thương trên mặt bị động đến, đau đớn khiến anh ta bình tĩnh lại: “Đi tìm thử xem có cửa sổ không.”
Toàn bộ phòng bệnh ở lầu một đều gắn lưới bảo vệ, vừa nãy anh ta đã thấy rồi, bây giờ anh ta gửi gắm tất cả hy vọng vào lầu hai.
“Vì ngày này, mình đã rèn luyện rất lâu. Từ lầu hai nhảy xuống chắc sẽ không bị thương, nhưng nếu từ lầu ba nhảy thì không chắc.” Cái Kéo xách theo túi, chạy lên lầu hai.
Lúc này anh ta đã hoàn toàn bỏ cuộc vụ trốn tìm, anh ta vốn chưa từng nghĩ sẽ thật sự chơi trò chơi cùng quỷ.
Anh ta bước lên cầu thang, một bước ba bậc. Lúc anh ta đến được chỗ rẽ cầu thang, ánh mắt lướt qua một đôi chân màu xám tro.
Đôi chân kia ở nơi cách đỉnh đầu anh ta không xa, anh ta ngửa đầu nhìn, lại thấy được một đôi bắp chân màu xám tro tàn, đến lúc anh ta tiếp tục nhìn lên trên nữa thì thứ đó đã biến mất.
“Má nó?”
Không hề đề phòng, bắp chân Cái Kéo mềm nhũn, anh ta hoàn toàn không ngờ thứ kia lại ở gần mình như vậy, chỉ cách vài bậc thang.
“Kẻ đó đang ở xung quanh mình, thậm chí ở một nơi nào đó quan sát mình!”
Cái Kéo dừng lại nơi góc cầu thang bộ, cũng không biết mình có nên tiếp tục đi lên hay không. Vừa nãy anh ta đã thấy rõ những thứ kia ở trên lầu.
“Tất cả cửa sổ giường bệnh ở lầu một đều gắn lưới bảo vệ, không thể ra được, muốn thoát khỏi chỗ quỷ quái này chỉ có thể thông qua cửa sổ lầu hai.”
Không có lựa chọn nào khác, Cái Kéo bất chấp đi lên lầu.
“Tuyệt đối đừng có xuất hiện bất ngờ.” Cái Kéo nhỏ giọng thầm thì, bước nhanh đến phòng bệnh đầu tiên ở bên trái lầu hai.
Anh ta kích động đẩy cửa phòng bệnh, nhìn về phía cửa sổ, bên ngoài cửa sổ thủy tinh là lưới bảo vệ treo đầy mảnh vụn quần áo.
“Cửa sổ tầng hai cũng gắn lưới bảo vệ?”
Đôi môi khô khốc, trong lòng Cái Kéo có phần tuyệt vọng.
Anh ta đi tới bên cửa sổ, đưa tay nắm lấy lưới bảo vệ, dùng sức lay mấy cái.
Ngón tay bị dây thép cứa, cảm giác đau đớn chân thật như vậy, nhưng thành phố bị màn sương máu bao phủ ngoài kia lại hư ảo đến thế.
“Thật mong đây chỉ là một cơn ác mộng, có thể sớm tỉnh lại.” Lưới bảo vệ rất chắc chắn, không thể giật ra được, Cái Kéo buông hai tay chuẩn bị rời đi.
Nhưng ngay khi tới cửa phòng bệnh, trong lối thoát hiểm bên kia hành lang lầu hai lại truyền đến tiếng bước chân, giống như có cái gì đang chạy nhanh.
“Hình như là chạy tới bên mình, số lượng còn rất nhiều!”
Cái Kéo quả quyết khóa trái cửa phòng bệnh từ bên trong. Anh ta nghiêng người đứng ở một bên, thông qua cửa sổ thủy tinh trên cửa phòng để quan sát tình hình bên ngoài.
Tiếng bước chân càng ngày càng gần, trong hành lang có thể thấy mấy cái bóng đen đang di chuyển vội vã, dường như bọn họ đang hướng về phía Cái Kéo.
“Không thể để bị phát hiện! Nếu như bị nhốt ở trong phòng này thì chết chắc!”
Bóng đen đã cách rất gần, Cái Kéo lướt mắt qua phòng bệnh, cuối cùng xách ba lô trốn vào trong tủ quần áo.
Bệnh viện này là bệnh viên tư nhân, cách bài trí của phòng bệnh khác với một vài bệnh viện lớn. Tủ quần áo được chia ra bởi các tấm ngăn, sau khi rút tấm ngăn ra có thể miễn cưỡng trốn được một người.
Tiếng bước chân từ xa đến gần, sau đó biến mất ngoài cửa phòng bệnh.
“Dừng ở cửa? Phát hiện ra mình rồi?” Cái Kéo không dám đi ra ngoài, anh ta lo lắng vừa thò đầu ra đã bị mấy thứ kia bắt lại, dứt khoát ngoan ngoãn ở yên trong tủ: “Trốn tìm, trốn tìm, mình vẫn chưa tìm ra nó, làm gì đến phiên nó đi tìm mình? Chẳng lẽ bởi vì nó đã nhận ra mình muốn chạy trốn?”
Cái Kéo khống chế tần suất hô hấp, đổi một tư thế thoải mái, vào lúc di chuyển giày hình như đụng phải vật gì đó.
Mồ hôi lạnh nháy mắt túa ra, Cái Kéo ép buộc mình phải duy trì tỉnh táo, anh ta lấy từ trong túi ra cái điện thoại của mình.
Trượt màn hình, hình nền điện thoại là ảnh chụp chung của hai người thanh niên ở cửa cô nhi viện, một trong hai thanh niên để râu, dáng người rất cao, thân thể cường tráng, người còn lại có vẻ ngoài giống với Cái Kéo, khi đó anh ta hơi mắc chứng tự kỷ, lúc chụp ảnh còn phải che khuất mặt mình.
“Vẫn luôn được anh chăm sóc, bây giờ đến lượt em chăm sóc anh.” Cái Kéo thở dài, nâng cao độ sáng màn hình, sau đó chiếu xuống dưới chân.
Vừa rồi giày anh ta đụng phải một bộ quần áo bệnh nhân, dưới bộ quần áo còn đặt một quyển nhật ký.
Chính vì nhìn thấy nhật ký của anh mình, Cái Kéo mới có thể ngồi chuyến xe tang số 104 đến trấn Lệ Loan, hiện tại lại có một quyển nhật ký xuất hiện, anh ta gần như không hề do dự đã khom lưng nhặt lên, lật xem.
“Lưu Phi Minh? Đây là tên của chủ nhân quyển nhật ký?”
Lật xem quyển nhật ký, bên trong kẹp một tờ hồ sơ bệnh án, tên của bệnh nhân là Lưu Phi Minh, kết quả chẩn đoán là ngã xuống từ chỗ cao dẫn tới hai chân bị gãy.
“Sao cứ có cảm giác giông giống mình nhỉ? Muốn trốn khỏi chỗ quỷ quái này chỉ có thể nhảy từ tầng ba xuống.”
Cái Kéo mang theo chút bất an, bắt đầu xem nội dung bên trong nhật ký.
[Ngày 1 tháng 6: Chờ đến lúc mình xuất viện chắc chắn phải đi tìm tên què kia tính sổ! Chân đã què, lại còn xấu tính. Tốt xấu gì mình cũng làm việc trong đội công trình của gã bao nhiêu năm, lần này ngã từ tầng ba xuống, trực tiếp trọng thương hôn mê, kết quả gã ném cho mấy trăm tệ rồi không quan tâm nữa? Chuyện này chưa xong đâu!]
[Ngày 2 tháng 6: Thương gân động cốt một trăm ngày, thật sự không biết đến lúc nào mới có thể ra ngoài. Nằm trong bệnh viện này nhàm chán quá đi mất, cũng không biết người nhà thế nào, anh Lý đồng hương có nói việc mình bị thương cho bọn họ nghe không, đừng có giấu giếm.]
[Ngày 3 tháng 6: Sao cứ cảm thấy hộ sĩ không ân cần với mình nhỉ? Mỗi lần đổi thuốc xong là chạy, chẳng khác nào tránh ôn thần, khinh người nghèo à? Đợi về sau mình phát tài rồi tính.]
[Ngày 4 tháng 6: Chán quá đi, đến cả người để trò chuyện cũng không có, tại sao bác sĩ lẫn y tá đều không tới, không phải bên ngoài nói là thiếu giường ư? Trong phòng này của mình vẫn còn trống một cái giường bệnh, tại sao bọn họ thà sắp xếp cho anh ta ở hành lang cũng không muốn anh ta với mình ở chung một phòng vậy? Kỳ thị mình à? Cái đám nịnh hót mắt chó coi thường người khác.]
[Ngày 6 tháng 6: Phòng bệnh bên cạnh làm gì vậy? Trời vừa tối là làm ồn, có định để người ta ngủ không? Thái độ phục vụ của cái bệnh viện quèn này quá kém, mình thật sự muốn viết thư nặc danh khiếu nại bọn họ.]
[Ngày 7 tháng 6: Hơn 2 giờ đêm nay, sát vách lại bắt đầu làm phiền, phòng đấy có bệnh nhân tâm thần hả? Sao lại có cả tiếng đập tường?]
[Ngày 8 tháng 6: Mình không nhịn nổi nữa, buổi tối cãi nhau to với phòng sát vách. Mình còn tưởng chúng nó kinh khủng thế nào, hóa ra toàn một lũ nhát gan, đến cả đáp lại cũng không dám. Mấy ngày nay mình nhịn tức cả người, cãi một trận với chúng nó cũng sướng phết.]
[Ngày 9 tháng 6: Sáng sớm lúc tỉnh dậy, có một đứa bé nằm bên giường mình, dọa mình hết hồn, sau khi hỏi rõ mới biết là con của người bệnh phòng bên. Cha mẹ đứa nhỏ cũng vô tâm thật, một đứa trẻ bé thế này mà dám để nó chạy lung tung. Nhưng nói đi cũng phải nói lại, đứa bé này rất đáng yêu, còn không sợ người lạ. Mình ở đây lâu như vậy, đây là lần đầu tiên có người chủ động đến tìm mình nói chuyện.]
[Ngày 10 tháng 6: Mình trở thành bạn của đứa bé, thằng nhóc này rất thông minh, lo lắng bị y tá phát hiện, mỗi lần có người tiến vào đều biết trốn đi, chưa từng bị phát hiện lần nào.]
[Ngày 13 tháng 6: Mấy ngày nay mình đã rất thân thiết với đứa nhỏ, nó thích chơi trốn tìm, có lúc buổi tối đến tìm mình, thật sự không ngờ mình còn khá có duyên với con nít. Mình đồng ý với nó, đợi khi mình có thể xuống giường sẽ cùng nó chơi trốn tìm trong bệnh viện. Ngoài ra phải nói thêm một câu, tính tình của cha mẹ thằng bé rất tốt, ít nhất sẽ không phân biệt đối xử như y tá và bác sĩ. Không biết bọn họ mắc phải bệnh gì, vẫn còn nằm viện lâu như vậy.]
[Ngày 14 tháng 6: Tối hôm nay có bệnh nhân ung thư phòng 305 qua đời, bác sĩ ý tá đến rất đông. Có điều mình lại thấy kì lạ, xảy ra chuyện lớn như thế mà tại sao lúc bọn họ xuống lầu cứ phải tránh cửa phòng mình, thà đi xa vậy cũng không muốn đi qua cửa phòng mình, mình bị cho vào danh sách đen à?]
[Ngày 15 tháng 6: Cuối cùng cũng được tháo thạch cao rồi, mình còn tưởng bác sĩ quên mình rồi cơ. Hôm nay gió lớn, tạm thời không ra ngoài loanh quanh vội.]
[Buổi tối, ngày 15 tháng 6: Có gì đấy sai sai, sao mình lại nghe thấy giọng nói rất quen thuộc ở phòng bên cạnh, giọng nói này có phần giống với ông lão đã qua đời hôm qua nhỉ? Mình hỏi thằng bé, thằng bé cũng không trả lời. Nửa đêm mình phải chơi trốn tìm cùng nó, nếu như có thể tìm được nó, nó mới nói cho mình biết đáp án. Chân mình còn chưa khỏi hẳn, nửa đêm chạy ra ngoài, đừng dọa sợ y tá trực đêm nữa.]
[Ngày 16 tháng 6: Trời ạ! Rốt cuộc là có chuyện gì? Hôm nay mình dậy thật sớm, chống gậy đi ra ngoài, định đi thăm bệnh nhân phòng kế bên, kết quả phát hiện ra mình lại ở phòng đầu tiên bên trái hành lang! Bên trái là phòng chứa đồ linh tinh, vốn chẳng có phòng bệnh nào ở chỗ đó! Mỗi đêm mình đều nghe được tiếng bọn họ nói chuyện, còn có đứa trẻ kia! ĐM! Rốt cuộc mình đã hiểu vì sao bác sĩ y tá không đến rồi.]
[Buổi tối, ngày 16 tháng 6: Bác sĩ không đồng ý cho mình xuất viện, bây giờ còn thiếu khoản lớn tiền thuốc men, mấy người bạn kia chẳng có lấy một ai đáng tin! Ngày mai gì thì gì cũng phải rời khỏi cái chỗ quỷ này, nhưng vấn đề quan trọng là làm sao qua nổi đêm nay, đứa trẻ kia có đến nữa không?]
[Ngày 17 tháng 6: Nhất định phải đi, tối hôm qua thằng bé kia lại đến, nó bảo mình chơi trốn tìm với nó! Nó cứ chạy trong phòng bệnh của mình, mình điên rồi hả? Tại sao trước đây lại đồng ý cùng chơi với nó! Nơi này không thể ở lâu, bệnh viện không cho mình đi, mình vẫn phải đi. Ở mãi trong này sớm muộn gì cũng bị hại chết.]
[Buổi tối, ngày 17 tháng 6: Làm sao bây giờ? Làm sao bây giờ? Mình phát điên mất thôi! Lúc chiều mình muốn xuống lầu để rời đi, đứng ở bậc thang lại đột nhiên cảm thấy ở phía sau có người, quay đầu nhìn thì thấy thằng bé kia ở sau lưng, nó hỏi mình muốn đi đâu? Hỏi tại sao không chơi trốn tìm với nó!]
[Ngày 18 tháng 6: Không gọi được cho công nhân, tên chủ thầu què chết tiệt chạy rồi. Bệnh viện không cho mình đi, còn thiếu một khoản lớn tiền thuốc men, muốn ép chết mình à! Bỏ đi, mặc kệ, chạy trước rồi tính.]
[Buổi tối, ngày 18 tháng 6: Toi rồi, lúc mình xuống lầu bị người ta đẩy một cái, xương đùi lại bị thương. Bác sĩ xem camera giám sát nói là do mình tự ngã, rõ ràng mình nhìn thấy là đứa trẻ kia đẩy mình! Ông ta không muốn cho mình đi, lời mình nói đều là thật, tại sao không ai tin mình?]
...
[Ngày 1 tháng 7: Đây chắc là trang nhật ký cuối cùng của mình rồi. Hai chân mình gãy xương, mắt bị đâm mù, cổ họng mất tiếng vì thuốc, xương ngón tay bị gãy vì ngã, mình đã không trốn thoát nổi nữa. Mình biết hẳn bây giờ đứa bé kia đang ở bên cạnh mình. Sát vách phòng mình vốn không có phòng bệnh, thật ra tất cả chúng nó đều ở trong phòng mình, mình tìm được chúng nó, nhưng mình lại trốn không thoát.]
Nhìn xong trang cuối cùng của nhật ký, trái tim Cái Kéo lạnh lẽo: “Kế bên không có phòng bệnh? Tất cả chúng nó đều ở trong phòng này?”
Cơ thể run lên, Cái Kéo cũng không dám ở lại trong phòng bệnh này nữa, anh ta bèn đẩy cửa tủ.
Sau khi xông ra từ trong tủ quần áo, Cái Kéo nhìn về cửa phòng bên cạnh, nháy mắt đại não anh ta trở nên trống rỗng.
Ở cửa sổ thủy tinh trên cửa phòng, chen chúc từng gương mặt người tái nhợt.
“Tìm được anh rồi.”