“Đẩy đến người cháu?” Trần Ca cảm thấy có lẽ Giả Minh cảm nhận được uy hiếp từ trên người anh, vì thế anh ta mới dùng thủ đoạn hạ đẳng như vậy để nói xấu anh.
“Cậu cẩn thận lưu ý là được rồi, chúng tôi sẽ khống chế thế cục. Hơn nữa với quan hệ của chúng ta, cũng chẳng phải mấy câu nói là có thể châm ngòi li gián được.” Đội trưởng Nhan cho Trần Ca một viên thuốc an thần: “Chuyện của ngoại ô phía đông cậu cũng đừng có nhúng tay vào, giao cho chúng tôi xử lý.”
Đội trưởng Nhan nói xong, có thể ông vẫn không yên lòng nên còn đặc biệt dặn dò thêm: “Tôi đã sắp xếp chuyên gia tiếp nhận rồi. Cậu đợi tin tức tốt của chúng tôi đi.”
Trần Ca gật đầu đồng ý, chẳng qua trong lòng anh cũng đã bắt đầu lên kế hoạch hành động cho đêm nay.
Hoàng Linh vô tội, để cô và tên ma quỷ kia ở cùng với nhau, Trần Ca cũng không quá yên tâm. Không chừng đối phương sẽ làm ra chuyện cực đoan gì đó.
Xe cảnh sát lái ra khỏi chung cư, chạy được khoảng mấy trăm mét, đột nhiên trong bộ đàm truyền tới giọng nói của Điền Lỗi.
“Đội trưởng Nhan, vừa rồi tôi hỏi đồng nghiệp đang trực ban ở đồn cảnh sát, có một phát hiện rất kỳ lạ.”
“Nói đi.”
“Chín năm trước, lúc Giả Minh còn làm việc cho công ty bảo hiểm Thái An, hắn ta từng bị đưa tới đồn cảnh sát Đông Thành do tranh chấp với khách hàng. Vị khách hàng kia trùng hợp chính là một trong ba cổ đông lớn của chung cư Minh Dương - Khương Long.” Giọng điệu của Điền Lỗi rất kỳ lạ, khác hoàn toàn với lúc trước: “Chưa được mấy năm, vào một buổi tối, Khương Long lái xe va chạm với chuyến xe 104 cuối cùng, Khương Long tử vong tại chỗ. Chuyện này vừa rồi tôi đã từng nói với các anh rồi, nhà đầu tư thứ hai của chung cư Minh Dương xảy ra tai nạn giao thông chính là hắn.”
“Nhưng chuyện này liên quan gì tới Giả Minh?”
“Anh để tôi nói hết đã, trùng hợp chính là mấy năm sau, Giả Minh cũng bị tai nạn giao thông, cũng va chạm với chuyến xe 104 cuối cùng. Hơn nữa, vị trí va chạm trùng khớp với vị trí lúc trước Khương Long xảy ra tai nạn.” Giọng của Điền Lỗi dần dần to lên, giống như có phát hiện khó lường gì đó vậy.
“Nói cách khác, tinh thần của tên Giả Minh này thật sự không bình thường?” Lý Chính không hiểu ý của Điền Lỗi.
“Những chuyện này tôi không biết, điều tôi biết chính là vừa rồi Tiểu Thanh tra xét hộ khẩu thì phát hiện ra địa chỉ của Khương Long, cổ đông thứ hai của chung cư Minh Dương, biến thành phòng 104 của chung cư Minh Dương. Mà chủ hộ ban đầu của căn phòng này chính là Giả Minh.”
“Có người sửa đổi sổ hộ khẩu của Khương Long?”
“Ai mà rảnh rỗi như thế, đi sửa đổi hộ khẩu của một người chết? Hơn nữa, người cũng chết rồi, làm gì có ai quan tâm ở đâu nữa?”
Điền Lỗi và Lý Chính đều không hiểu. Trong những người ở đây, chỉ có trong mắt người đang nhìn ra ngoài cửa sổ - Trần Ca - là lóe lên một tia sáng.
Địa chỉ thường trú trên hộ khẩu của Khương Long không hiểu sao lại trở thành giống Giả Minh, có thể chuyện này đang chỉ ra rằng linh hồn đang thay thế Giả Minh kia chính là Khương Long, con quỷ trốn từ trên chuyến xe buýt 104 cuối cùng xuống. Hắn ta thay thế Giả Minh, trở thành chủ nhân mới của phòng 104.
“Khương Long va chạm với tuyến xe buýt 104. Theo lẽ thường, có lẽ đây chỉ là chuyện ngoài ý muốn, Khương Long bị tai nạn giao thông, linh hồn bị nhốt, muốn mượn Giả Minh làm kẻ chết thay.” Trong mạch suy nghĩ của người bình thường sẽ như vậy. Nhưng Trần Ca đã nhiều lần làm nhiệm vụ tập luyện trên điện thoại di động màu đen, suy nghĩ sẽ toàn diện hơn so với người bình thường rất nhiều. Anh sẽ không bỏ qua bất cứ manh mối nào.
“Ba nhà đầu tư xây dựng của chung cư Minh Dương đều bị ngộ hại, nếu tất cả đều là ngoài ý muốn thì có vẻ quá trùng hợp, cho nên rất có thể đây là một kế hoạch được mưu tính rất lâu rồi.” Trần Ca càng lúc càng tò mò: “Vì sao Khương Long lại tìm tới Giả Minh? Trên người Giả Minh này có gì đặc biệt? Hay chỉ là anh ta xui xẻo, mua phòng 104 kia?”
Thân phận, địa vị của Khương Long và Giả Minh chênh lệch rất lớn, vì thế Trần Ca nghĩ mãi vẫn không rõ vì sao Khương Long lại lựa chọn Giả Minh.
“Căn phòng số 104? Có người vào phòng hồ sơ sang tên hộ khẩu sao? Dừng xe!”
Đội trưởng Nhan im lặng từ đầu tới cuối, ông chưa từng tùy tiện nói cách nghĩ của mình, nhưng một khi ông nói suy nghĩ của mình ra thì không cần phải tiếp tục thảo luận nữa, chỉ cần chấp hành là được rồi: “Điền Lỗi, cậu qua đây đưa Trần Ca về khu vui chơi Thế Kỷ Mới. Đêm nay, tôi và Lý Chính phải tới phòng 104 kia nhìn xem.”
“Đội trưởng Nhan, đêm hôm khuya khoắt đi tới chỗ kia quá nguy hiểm. Cháu cảm thấy chúng ta nên đợi trời sáng rồi mới quyết định sau.” Năm ngón tay của Trần Ca nắm hờ, không có búa của bác sĩ nát sọ trong tay, anh luôn cảm thấy thiếu cái gì đó.
Đội trưởng Nhan lắc đầu: “Đừng bao giờ xem thường đối thủ của cậu. Nếu Giả Minh thật sự có vấn đề, lúc vừa rồi chúng ta tới nhà điều tra đã đánh rắn động cỏ. Đêm nay, rất có khả năng hắn ta sẽ lựa chọn hành động, tiêu hủy chứng cứ.”
“Nhưng chúng ta chưa quen hoàn cảnh ở vùng ngoại ô phía đông, trong chung cư Minh Dương lại có nhiều chuyện kỳ lạ. Chỉ bằng mấy người chúng ta thì có quá lỗ mãng không?”
“Cậu cũng biết lỗ mãng à?” Đội trưởng Nhan quay đầu nhìn Trần Ca một chút rồi nhanh chóng nhìn về hướng khác: “Đây cũng là phép khích tướng sao?”
Trần Ca không ngờ trong mắt đội trưởng Nhan mình lại là một người như vậy, anh chẳng biết nói gì hơn.
“Được rồi, cậu ngồi cùng xe với lão Điền đi, chuyện còn lại giao cho chúng tôi.” Đội trưởng Nhan bảo Lý Chính mở cửa xe ra, nhưng Trần Ca sống chết cũng không chịu xuống xe, vẫn cứ ăn vạ trên xe cảnh sát.
Tất cả mọi người đều là người trưởng thành, nhìn Trần Ca như vậy, ba cảnh sát đều chẳng có cách nào.
“Tên nhãi này nhìn có vẻ gầy gò mà sao sức lực lại lớn như vậy?” Điền Lỗi muốn lôi Trần Ca sang xe mình, nhưng thử hồi lâu vẫn không kéo nổi.
“Đội trưởng Nhan, chú để cháu đi cùng với các chú đi, cháu thật sự sợ mọi người gặp phải nguy hiểm.”
“Bất kể gặp phải vụ án gì, bảo vệ an toàn cho người dân vẫn được đặt ở vị trí đầu tiên. Nếu như xảy ra chuyện, an toàn của cậu còn quan trọng hơn so với vụ án, hiểu chưa?”
“Mau xuống xe đi, lần đầu tiên tôi mới gặp người không muốn ra khỏi xe cảnh sát đấy.”
Kì kèo hai, ba phút, dưới yêu cầu mãnh liệt của Trần Ca, cuối cùng đội trưởng Nhan cũng đồng ý dẫn anh theo.
Hai chiếc xe cảnh sát quay đầu, đi về phía vắng vẻ của ngoại ô phía đông.
Mười mấy phút sau, đám đội trưởng Nhan và Trần Ca cũng tới chung cư Minh Dương. Nơi này cách trấn Lệ Loan rất gần.
“Thật là hoang vu.” Vừa xuống xe, Trần Ca đã cảm thán một câu, chung cư mọc đầy cỏ dại, có bốn tòa cao ốc cũ nát.
Hai tòa nhà phía trước đã gần hoàn thiện, hai tòa nhà phía sau mới xây được hơn một nửa.
“Xây được như thế này rồi, thật đáng tiếc.” Điền Lỗi tìm đèn pin cảnh sát: “Trước kia tôi đã từng tới nơi này, nhiệm vụ dẫn đường hãy giao cho tôi đi.”
Mấy người vừa đi vào trong một lúc, đột nhiên Trần Ca cảm thấy không ổn: “Không phải chung cư Minh Dương bị bỏ hoang hoàn toàn sao? Sao trong này lại có ánh sáng?”
Anh có Âm Đồng, thị lực cực kỳ tốt, cách rất xa đã có thể thấy trong một tòa nhà loáng thoáng có ánh sáng.
“Trong chung cư không có nước cũng chẳng có điện, ai lại ở đây chứ?” Điền Lỗi cũng cảm thấy nghi hoặc.
“Đừng có xoắn xuýt nữa, vào xem chẳng phải sẽ biết sao?” Đội trưởng Nhan và Điền Lỗi đi song song về hướng chung cư, chỉ có Trần Ca nhìn qua ánh đèn yếu ớt này, im lặng suy tư.