Ngay khi chiếc xe buýt động vào màn sương máu, âm thanh giày cao gót đập xuống nền xe biến mất, vẻ mặt của người đàn ông tươi cười cũng hoàn toàn cứng lại.
Tình hình mất khống chế, nó đang phát triển theo hướng mà đến cả ma quỷ cũng không biết được.
Nước mưa đập vào cửa sổ xe rồi trượt xuống, sau khi sương mù va chạm vào xe buýt đều biến thành những sợi tơ máu thật nhỏ bám vào ngoài xe, chiếc xe buýt cũ nát này đã dần bị nhuộm đỏ.
Quay đầu nhìn lại, đường đi đến đã bị sương máu nuốt chửng, hiện tại mà quay đầu xe lại, hình như cũng không thể trở về được.
“Vẫn có một sự khác biệt nhất định giữa nơi này và thế giới đằng sau cánh cửa. Các tòa nhà trong sương mù vẫn chưa hoàn toàn chuyển sang màu đỏ máu, chắc là nó vẫn cần một quá trình như tằm ăn rỗi.” Là người đứng đầu nên vẻ mặt của Trần Ca bình tĩnh nhất, anh đút tay vào túi áo khoác ngoài, ngay khi chiếc xe buýt lao vào màn sương máu, điện thoại màu đen đã rung đến mấy lần.
Hiện tại tình hình không rõ ràng, rất dễ dàng xuất hiện biến cố, cho nên anh tạm thời chưa lôi điện thoại ra nhìn, quyết định chờ đến khi đến một nơi an toàn thì tính tiếp.
Dựa theo chỉ thị lúc trước của Trần Ca, Đường Tuấn lái xe đi đến khu cư xá của Phạm Thông, nhưng khi mấy sợi tơ máu bám vào trên xe càng nhiều thì tốc độ xe bắt đầu chậm lại.
Cho dù Đường Tuấn đạp chân ga hết mức thì cũng không thể nào tăng tốc được.
“Rốt cuộc là có chuyện gì vậy?” Toàn bộ hành khách trên xe đều cần một lời giải thích, áp lực Đường Tuấn phải chịu càng lúc càng lớn, ông ta nghe theo lời Trần Ca nói, nhưng hiện tại lửa giận của hành khách lại tập trung toàn bộ vào người ông ta.
Đường Tuấn nắm chặt tay lái, rất sợ Trần Ca sẽ vứt bỏ ông ta.
Là một con quỷ biết lái xe, việc đắc tội với người đàn ông có khuôn mặt tươi cười đáng sợ cùng đôi giày cao gót màu đỏ rõ ràng là chuyện không có lợi lắm.
Tốc độ xe càng ngày càng chậm, điều này đối với Đường Tuấn mà nói không phải là một tin tốt. Nhiệm vụ mà ông chủ giao cho còn chưa hoàn thành, lại còn phải chịu đựng sự phẫn nộ của hành khách, làm mất lòng cả hai bên.
Ông ta không biết kế hoạch của Trần Ca, cũng chưa từng hỏi, nhưng nếu nói trong lòng không hối hận thì đó là giả.
“Rốt cuộc ông muốn đưa chúng tôi đến cái nơi quái quỷ nào?” Người đàn ông trung niên với gương mặt âm u, gã ta giãy khỏi tay Trần Ca, giẫm vào chân phanh một lần nữa, nhưng lần này Trần Ca không có ngăn gã ta lại.
Tốc độ của chiếc xe đã chậm lại đáng kể, việc ngăn cản đối phương lần thứ hai cũng chẳng có ý nghĩa gì nhiều nữa.
“Dừng xe cho tôi!” Người đàn ông trung niên giẫm vào phanh, hai tay bắt đầu giành lấy tay lái. Xuất phát từ bản năng của người tài xế, Đường Tuấn cắn răng cố sức đẩy người đàn ông trung niên ra.
Tay lái chuyển động, xe tang lệch khỏi đường lớn, phóng về hướng lan can bên cạnh.
“Cẩn thận!” Trần Ca hô to một tiếng, thay vị trí của người đàn ông trung niên.
Ngay khi quay lưng lại với tất cả hành khách, anh ra hiệu bảo Đường Tuấn mở cửa xe, lập tức rời khỏi.
Đường Tuấn đã hiểu được ý của Trần Ca, ông ta quyết định tin tưởng Trần Ca một lần nữa.
Ngay sau khi Trần Ca duỗi tay nắm chặt mục tiêu, ông ta dứt khoát nhảy ra ngoài xe.
“Muốn chạy!” Giọng nói của Trần Ca to hơn bất kỳ ai khác, anh giẫm vào phanh, không chờ xe dừng hẳn lại thì đã cầm theo ba lô rồi lao ra khỏi xe buýt: “Đứng lại!”
Anh hét lớn, rồi lao ra khỏi xe ngay lập tức.
“Đừng đuổi theo! Mau quay lại đi!” Bác sĩ biết trong sương máu vô cùng nguy hiểm, anh ta muốn ngăn lại, nhưng không thành công.
Rẽ vào một cái ngõ, Trần Ca vừa hô đừng chạy, vừa lấy tay mở khóa kéo của ba lô ra, thu Đường Tuấn vào trong quyển truyện tranh.
“Đừng đuổi theo nữa!” Phía sau truyền đến giọng nói của bác sĩ. Trần Ca lại đi ra ngoài vài bước, một lúc sau mới quay lại xe một lần nữa.
“Tài xế đâu?” Sắc mặt người đàn ông trung niên rất khó coi.
“Không đuổi kịp, chắc ông ta đã lên kế hoạch trước rồi, đến cả đường chạy trốn cũng tính rất kỹ.”
Trần Ca vừa nói xong, người đàn ông trung niên đã lao đến, một tay nắm lấy cổ áo của anh: “Đều tại cậu! Nếu như ban nãy cậu không ngăn cản tôi thì hiện tại xe cũng sẽ không lao vào trong sương mù đâu!”
“Trách tôi? Lúc đó tốc độ xe rất nhanh, đâu phải là anh không biết, chẳng may bởi vì anh đoạt lấy tay lái của tài xế, dẫn đến việc xe đâm thẳng vào mấy tòa nhà, xảy ra tai nạn thì phải làm sao đây?” Trần Ca nói cũng có lý.
“Đáng chết, đáng chết!” Người đàn ông trung niên đập mạnh vào tay lái, gã ta đau khổ ôm lấy tóc, vẻ mặt tuyệt vọng: “Vì để thoát khỏi mấy thứ này, tôi đã dâng con gái của mình lên, ngày hôm nay tôi dẫn con trai đến đây cũng là vì chuyện này, hiện tại thì hay rồi, xong hết rồi!”
“Dâng con gái của mình lên?” Trần Ca cau mày lại. Anh đã từng gặp rất nhiều người xấu, thế nhưng đây là lần đầu tiên gặp phải loại người giống người đàn ông trung niên trước mặt này.
Người đàn ông trung niên đang trên đà suy sụp, gã ta muốn trút hết sự phẫn nộ trong lòng ra. Trần Ca với gương mặt hiền lành lại trở thành đối tượng trút giận của gã ta, các loại từ thô tục khó nghe bắt đầu phun từ trong miệng gã ta ra.
Trái ngược hoàn toàn với người đàn ông trung niên, vẻ mặt của Trần Ca rất kiềm chế, ánh mắt anh lướt qua người đàn ông trung niên, nhìn về phía đứa trẻ đang sợ hãi.
Trên cánh tay của cậu bé vẫn còn sót lại vài mảng tím đen, muốn nhìn lại không dám nhìn. Cậu bé cúi đầu, thỉnh thoảng còn nâng mắt lên nhìn lén một chút.
“Đứa bé ngoan như vậy, thế mà anh lại độc ác như thế?”
“Tôi cũng vì muốn tốt cho nó thôi, nếu không thoát khỏi cái thứ kinh khủng kia thì cả nhà của tôi đều phải chết!” Người đàn ông trung niên càng nói càng giận, gã ta lại nắm lấy cổ áo Trần Ca lần nữa: “Tất cả là tại cậu!”
“Anh dùng sự tuyệt vọng của người khác để cứu lấy sự tuyệt vọng của mình thì chỉ có thể nhận được sự tuyệt vọng sâu hơn mà thôi. Chỉ khi giải quyết vấn đề từ gốc rễ mới có thể nhận được sự giải thoát thật sự.” Trần Ca đè cánh tay của người đàn ông trung niên lại: “Đây là lần thứ hai anh nắm cổ áo của tôi, hi vọng đừng có lần thứ ba.”
“Bây giờ chúng ta lục đục nội bộ cũng vô ích, tốt hơn hết là hãy nhanh chóng nghĩ ra giải pháp.” Bác sĩ bước ra, tách Trần Ca ra khỏi người đàn ông trung niên: “Tài xế đột nhiên thay đổi hướng, lái xe buýt vào trong sương mù máu, chuyện này chắc chắn có ai đó xúi giục. Tôi đã ngồi chiếc xe này nhiều lần mà không xảy ra chuyện ngoài ý muốn nào, người lái xe đó chỉ là một tên tép riu, người thật sự muốn làm hại chúng ta là một kẻ khác.”
Bác sĩ phân tích rất chính xác, có điều bởi vì tin tức bị sai lệch, cho nên phương hướng suy nghĩ của anh ta cũng sai lầm: “Chuyến xe buýt cuối cùng này đi ngang qua Cửu Giang, nối liền mấy thành thị từ ngoại ô phía tây sang ngoại ô phía đông, phục vụ cho người chủ đứng sau trấn Lệ Loan, cho nên việc chúng ta bị đưa vào sương máu rất có thể là do ý của vị đó, trên xe này chắc là có thứ hắn ta cần, hoặc có lẽ là người.”
“Không sai, tôi cũng nghĩ như vậy. Ngay cả khi xe tang dừng ở bên ngoài thì đối phương chắc chắn cũng sẽ có cách để ép chúng ta đi vào trong sương máu.” Trần Ca cầm theo ba lô đứng bên cạnh bác sĩ.
“Chủ nhân đứng sau ở trấn Lệ Loan? Thứ anh biết hình như cũng rất nhiều.” Người đàn ông trung niên thấy bác sĩ nói giúp cho Trần Ca, gã ta không dám lấy một chọi hai, giọng nói yếu đi rất nhiều: “Vậy hai người nói thử xem, rốt cuộc mưu đồ của chủ nhân đứng phía sau đó là cái gì?”
“Có thể là muốn đối phó với người nào đó.” Lời của bác sĩ khiến Trần Ca hoảng sợ trong lòng, lúc anh quay đầu nhìn lại mới phát hiện bác sĩ đang nhìn chằm chằm người đàn ông có khuôn mặt tươi cười.
“Mỗi người trong chúng ta đều có trong mình một bí mật, ví dụ như người đàn ông bên cạnh anh, hắn ta đã từng tàn sát toàn bộ hành khách trên xe, phá hủy kế hoạch của người giật dây ở trấn Lệ Loan.” Gắp lửa bỏ tay người, bác sĩ đã tiết lộ gốc gác của người đàn ông mặt cười.
Người đàn ông mặt cười vẫn duy trì nụ cười quỷ dị, duỗi dài cổ, những đường đen nhỏ bò đầy trong con ngươi, nhìn về phía bác sĩ: “Tôi giết toàn bộ người trên xe, kể cả tài xế ngồi trong, không để lại bất kỳ một người sống nào, làm sao mà anh biết được chuyện này?”