“Bọn họ là lệ quỷ thật à? Lệ quỷ cũng có một mặt hoạt bát và ngây thơ như vậy? Lệ quỷ cũng biết chơi game ư? Biết kể những chuyện cười 18+ nữa?”
Trần Ca nghi ngờ, không biết những học sinh này có phải lệ quỷ hay không, nếu là lệ quỷ thì những lệ quỷ này đã quên bản thân mình đã chết rồi sao?
Khi đi tới quảng trường nhỏ nơi các câu lạc bộ tuyển thành viên mới, đằng trước các câu lạc bộ đều chật cứng người, biểu ngữ của các câu lạc bộ ở khắp nơi, ở nơi trung tâm còn có câu lạc bộ nhảy đường phố đang biểu diễn.
“Không có cảm giác mất hài hòa nào, không ngờ mình lại thấy được một cảnh tượng như vậy ở trong cửa.”
Đi qua quảng trường nhỏ, tiếng ồn bên tai dần dần giảm bớt. Trần Ca đến phía ngoài quảng trường, tìm một nơi yên tĩnh ngồi xuống, chuẩn bị quan sát.
“Theo manh mối mà Chu Đồ cung cấp, chắc là những đứa trẻ này đã quên mất điều gì đó. Sống như thế này chúng thực sự hạnh phúc sao?”
Trần Ca không có câu trả lời. Anh không phải là những đứa trẻ đó, không thể đưa ra lựa chọn cho bọn chúng.
Trần Ca nhìn lướt qua các học sinh, cuối cùng dừng lại ở chỗ bên cạnh mình.
Một học sinh gầy gò ngồi cách anh ba bốn mét. Đứa trẻ này ngồi một mình trên bậc thang, không có bạn bè xung quanh, cậu ta nhìn đám đông đang đi lại trong quảng trường nhỏ với ánh mắt hâm mộ.
“Này, tại sao em không tham gia câu lạc bộ?” Trần Ca nảy sinh hứng thú với đứa trẻ này, anh cất bước đi về phía cậu ta.
Nghe thấy giọng nói bất thình lình của Trần Ca, cậu học sinh giật mình. Cậu ta nhìn thấy Trần Ca đi tới thì muốn rời đi theo bản năng.
“Nam tử hán đại trượng phu, em mắc cỡ cái gì chứ?” Trần Ca bước đến bên cậu học sinh: “Em muốn tham gia câu lạc bộ nào thì cứ đăng ký, đừng do dự.”
“Em…” Cậu học sinh cúi đầu, nghiêng người về phía trước, giống như đang che lại thứ gì đó.
“Chắc là em muốn đến câu lạc bộ mỹ thuật nhỉ? Nhưng mà nơi này không có câu lạc bộ mỹ thuật nào đúng không?" Trần Ca suy đoán.
Nhìn thấy sự nhiệt tình của Trần Ca, cậu học sinh thành thật trả lời: “Em muốn học nhảy đường phố, nhưng mà…”
Cậu ta đứng dậy, lúc này Trần Ca mới phát hiện chân cậu bé này có tật, bàn chân trái bị biến dạng nghiêm trọng, bước đi khập khiễng.
“Nhưng mà câu lạc bộ nhảy đường phố không muốn em.” Cậu học sinh ủ rũ: “Thật ra không chỉ riêng câu lạc bộ nhảy đường phố mà rất nhiều câu lạc bộ khác đều từ chối khéo em. Tham gia câu lạc bộ chiếm hai học phần, em đang lo lắng chuyện này đây.”
“Không sao, cứ giao cho thầy.” Trần Ca vỗ vai cậu học sinh, anh không giỏi an ủi người ta mà chỉ giỏi giải quyết vấn đề.
“Thầy?” Cậu học sinh ngẩng đầu nhìn Trần Ca, trong mắt hiện lên vẻ không tin tưởng.
“Thầy là giáo viên của trường chúng ta. Nếu đã nhìn thấy hoàn cảnh của em như vậy thì thầy không thể mặc kệ được.” Trần Ca lấy các chứng chỉ khác nhau của thầy Bạch từ trong ba lô ra. Lúc ở trong khu nhà ở của công nhân viên chức ở khu dạy học phía Đông, anh đã tiện tay nhét mấy thứ này vào trong ba lô.
Anh dùng ngón tay cái che ảnh chụp đi, giơ giơ tờ giấy chứng nhận trước mặt cậu học sinh.
“Hay là thôi đi, thầy ép bọn họ để cho em gia nhập, bọn họ sẽ cảm thấy không thoải mái.” Cậu học sinh mím môi: “Em không làm phiền người khác đâu, một mình em như vậy cũng không sao.”
“Em là học sinh của trường chúng ta, tức là một thành viên trong đại gia đình chúng ta, đừng ngại như vậy.”
“Thầy Bạch, em nhận ý tốt của thầy.”
“Em đứng đây đi, một lát nữa thầy quay lại.” Trần Ca về lại quảng trường, nghiêm túc hỏi thăm một số câu lạc bộ, nhưng rất ít câu lạc bộ sẵn lòng nhận đứa trẻ kia.
Anh quay lại với cậu học sinh, dường như cậu ta đã đoán trước được kết quả.
“Thầy à, thầy đừng quan tâm đến em, thật đó.”
“Học sinh như em không phải là ngoại lệ. Nếu mọi người đều không muốn tiếp nhận, thì đây không phải là vấn đề của học sinh, mà là vấn đề của trường chúng ta.” Vẻ mặt của Trần Ca đột nhiên nghiêm túc: “Cơ thể là do trời sinh, chúng ta không thể thay đổi khiếm khuyết trên cơ thể được, nhưng chúng ta có thể thay đổi cách nhìn của mọi người xung quanh. Đây là sức mạnh của giáo dục.”
Cậu học sinh khẽ gật đầu. Nghe Trần Ca nói vậy, cậu ta hoàn toàn xua tan mối nghi ngờ đối với Trần Ca.
“Em chờ ở đây, hôm nay thầy cũng không tin.” Trần Ca một lần nữa đi qua quảng trường nhỏ, đến tòa nhà văn phòng bên cạnh. Bởi vì cần thống kê thông tin câu lạc bộ nên có rất nhiều học sinh ra vào ở đây.
Trần Ca lẫn trong đám đông, lặng lẽ bước vào tòa nhà văn phòng. Anh lo sẽ gặp những giáo viên khác nên chỉ lòng vòng ở lầu một.
Cửa văn phòng phụ trách thống kê câu lạc bộ đang mở, ở trong có một cô giáo đang cúi đầu viết gì đó, bên cạnh còn có một vài học sinh đang sắp xếp tài liệu câu lạc bộ.
Sau khi nhìn thoáng qua cửa, Trần Ca trực tiếp bước vào, rất tự nhiên, giống như anh thường làm việc ở đây vậy.
Có lẽ cô giáo nghĩ là học sinh đi vào nên không ngẩng đầu lên, học sinh đang sắp xếp tài liệu bên cạnh nhìn thấy Trần Ca, nhưng bọn họ cũng không lên tiếng.
Trần Ca đi thẳng đến bàn làm việc trống không. Tố chất tâm lý của anh vô cùng vững vàng, anh bình tĩnh mở ngăn kéo ra, tìm thấy giấy tờ tài liệu và đơn đăng ký của câu lạc bộ ở trên bàn, sau đó ngồi xuống ghế.
Anh cầm bút viết qua loa vài chữ, sau đó đóng dấu của trường học vào đơn đăng ký, cuối cùng nhét vào ba lô chung với túi tài liệu rồi bước ra khỏi văn phòng.
Trần Ca đi qua quảng trường, tìm lại cậu học sinh kia: “Có một câu lạc bộ rất sẵn lòng nhận em. Câu lạc bộ này là do thầy chịu trách nhiệm, không biết em có muốn tham gia không?”
“Thầy tự chịu trách nhiệm sao?” Cậu học sinh khẽ gật đầu: “Muốn ạ.”
Dù sao cũng không có câu lạc bộ nào chịu chọn cậu ta, thầy Bạch này lại đối xử với cậu ta rất tốt, cậu học sinh dứt khoát đồng ý: “Thầy Bạch, thầy phụ trách câu lạc bộ gì thế?”
“Ký tên trước đi.” Trần Ca lấy một tờ đơn đăng ký từ trong túi ra và đưa cho cậu học sinh.
“Được.” Cậu học sinh ký tên vào lá đơn.
“Vương Nhất Thành? Cái tên nghe khá hay.” Trần Ca cất đơn đăng ký của cậu học sinh và lấy tài liệu câu lạc bộ mình vừa biên soạn ra: “Câu lạc bộ của chúng ta có tên là câu lạc bộ nghiên cứu hiện tượng siêu nhiên, bình thường cũng không cần làm gì, chỉ cần tìm hiểu những chuyện lạ trong trường học, nghiên cứu một số hiện tượng siêu nhiên, linh dị, huyền bí mà khoa học khó giải thích.”
Nghe Trần Ca giới thiệu, cậu học sinh ngẩn người: “Thầy Bạch, thầy nghiêm túc à?”
“Em có nhìn thấy con dấu của trường chúng ta trên tài liệu không? Em là học sinh, thầy nói dối em làm gì?" Trần Ca kéo khóa ba lô lên: “Em vừa mới ký vào đơn đăng ký, muốn rời khỏi câu lạc bộ cũng được, thầy sẽ không làm khó em, cứ trừ hai học phần của em là được.”
“Đừng, em chỉ hơi ngạc nhiên thôi.” Cậu học sinh không biết nên vui hay nên buồn, cậu ta luôn cảm thấy cuộc sống trong khuôn viên trường của mình giờ phút này đã thay đổi.
“Vậy thì tạm được, đầu tiên em nói cho thầy biết những chuyện kỳ quái đã xảy ra với em, đừng bỏ qua bất cứ một chi tiết nhỏ bé nào.” Trần Ca lấy giấy bút ra ghi lại.
“Ngay tại đây á? Bắt đầu từ bây giờ luôn sao?”
“Bắt đầu nhanh lên. Em không cần có áp lực tâm lý đâu. Đây là truyền thống của câu lạc bộ của chúng ta, bất cứ ai tham gia vào câu lạc bộ đều phải kể về những sự kiện siêu nhiên đã xảy ra với mình trước.” Trần Ca không nói dối, anh chỉ không nói với Vương Nhất Thành rằng cậu ta là thành viên đầu tiên của câu lạc bộ nghiên cứu hiện tượng siêu nhiên.