Nhìn toàn bộ làn sóng bình luận, khóe miệng Trần Ca nhếch lên, anh đứng dưới ánh mặt trời, rất thích cảm giác ấm áp này.
Yêu cầu bác sĩ đưa Lưu Giang đi, Trần Ca không tắt máy quay, anh chĩa máy quay vào màn hình lớn bên ngoài nhà ma.
“Tôi đã nói xong chuyện về Lưu Giang, bây giờ tôi sẽ nói về một người khác.” Anh lướt điện thoại và bấm vào đoạn video mà Trương Kính Tửu vừa gửi cho anh: “Trước đây tôi thấy rất kỳ lạ vì sao Lưu Giang lại điên cuồng tấn công nhà mà của tôi và ca ngợi khu vui chơi Tương Lai Ảo, cho đến khi tôi nhìn thấy người này trong đám đông.”
Trần Ca chỉ vào Bạch Bất Hối trên màn hình lớn: “Người này chính là người thiết kế nhà ma của khu vui chơi Tương Lai Ảo, trên người anh ta vẫn còn mang theo thẻ nhân viên của khu vui chơi Tương Lai Ảo, anh ta đến tham quan nhà ma này cùng với Lưu Giang, và một lát nữa chắc cũng sẽ bị đưa đến bệnh viện.”
Đoạn video tiếp tục phát, và ngay sau đó là cảnh Bạch Bất Hối và những người khác bao vây các sinh viên y khoa.
Tiểu Quỷ vô cùng kích động, trực tiếp túm cổ áo nam sinh khiến cặp đôi sinh viên y khoa trông rất sợ hãi.
“Không cần biết họ bôi nhọ hay nhục mà họ trên mạng như thế nào, nhưng họ không thể làm tổn thương du khách của tôi trong chính nhà ma của tôi.” Trần Ca chỉ vào cặp đôi tội nghiệp trên màn hình lớn: “Nhờ sự quan tâm của các bạn, nhà ma của tôi mới được như thế này. Những cuộc tấn công ác ý của họ đối với những du khách khác đã đánh tan sự kiên nhẫn của tôi, ngày mai tôi sẽ đến khu vui chơi Tương Lai Ảo để yêu cầu lời giải thích. Đúng lúc tôi có nghe nói bên khu vui chơi của bọn họ cũng xây dựng một nhà ma, ngày mai tôi sẽ một mình vào tham quan, và cả hành trình tham quan cũng sẽ được livestream, bạn bè muốn xem có thể theo dõi tài khoản của tôi.”
Mức độ nổi tiếng của phòng livestream của Lưu Giang giờ đã đạt đến mức quá kinh khủng, dù sao thì cũng hiếm khi có một streamer nào tự tát vào mặt mình và tự khiến mình phải vào bệnh viện trong chính livestream của mình.
Hiện tại Trần Ca muốn sử dụng sức nóng này để tạo thế lực cho ngày mai, mục tiêu thực sự của anh chính là khu vui chơi Tương Lai Ảo.
Nhà ma chính là điểm đặc biệt của khu vui chơi Thế Kỷ Mới, nếu điểm đặc biệt này mà bị đối phương cướp đi thì khu vui chơi Thế Kỷ Mới sẽ không còn cơ hội trở mình nữa, vì vậy Trần Ca quyết định trực tiếp cắt đứt mầm mống, không để cho đối phương có một cơ hội nhỏ nhoi nào.
Khu vui chơi Thế Kỷ Mới đã xây dựng được mười năm, những người coi trọng nơi này quá ít, muốn cứu lại khu vui chơi này, Trần Ca chỉ có thể dốc toàn lực.
Livestream của Lưu Giang đến đây là kết thúc, Trần Ca nghĩ toàn bộ đối phương đã hôn mê, máy quay cũng không biết đưa cho ai, nên trực tiếp đặt ở phòng nghỉ của nhân viên, chờ khi nào Thường Cô tỉnh, lúc quay phim nói không chừng vẫn còn có thể dùng tới.
Hơn mười du khách vào tham quan đều bị dọa ngất, cảnh bốn sao của nhà ma này đã trở thành một huyền thoại.
Tất cả mọi người đều thắc mắc không biết trong cảnh bốn sao có cái gì, nhưng vấn đề là tất cả đương sự đều đã hôn mê, muốn tiết lộ thiết kế bên trong cũng không thể.
Điểm mấu chốt hơn là, những nhà ma khác trên thị trường có thể cử một vài người vào để tìm hiểu kỹ nội dung, nhưng lại không có ai dám vào cảnh bốn sao của nhà ma của Trần Ca vào lúc này.
Ngay cả những du khách đã từng bước vào khung cảnh ba sao rưỡi cũng phải khiếp sợ, họ là những người hâm mộ lâu dài của nhà ma này, và họ không tin lời Trần Ca nói là độ khó chỉ tăng lên một chút.
Đám người chen chúc ở lối vào nhà ma, mãi đến trưa mới giải tán, Trần Ca thấy không có ai tiếp tục khiêu chiến cảnh bốn sao nữa, nên bảo mấy nhân viên ma quay lại cảnh tương ứng.
Cùng với sự mở khóa cảnh mới càng ngày càng nhiều của nhà ma, số lượng nhân viên hiển nhiên là không đủ.
“Nhân viên sống nhất định phải là đáng tin cậy, cả nhân viên lệ quỷ cũng nhất định phải dễ bảo.” Trần Ca ngồi trong phòng nghỉ nhân viên, lấy điện thoại màu đen ra và mở màn hình ra, anh nhìn cái vòng quay đang quay cùng với sự tăng dần của chỉ số hù họa của du khách, ngón tay chậm rãi di chuyển: “Mình đã quay được bốn lệ quỷ rồi, cũng quay được một cái là thăng cấp danh hiệu. Bây giờ mình rất cần nhân viên, thế nhưng sau khi danh hiệu thăng cấp, liệu nó có mang lại một số thay đổi không nhỉ?”
Ngón tay gõ vào mặt bàn, Trần Ca híp mắt lại: “Đến hiện tại thì nhà ma đã tích lũy được một chỉ số hù dọa đáng kinh ngạc, mình có nên dốc toàn lực để chơi lớn một lần không? Dù sao thì danh hiệu cũng sẽ phải thăng cấp, nếu dồn toàn bộ vào việc rút vài lần, có lẽ sẽ rút được những thứ khác ngoài lệ quỷ.”
Ra được những thứ không phải lệ quỷ là chuyện tốt, nhưng Trần Ca rất lo lắng tất cả những thứ rút ra đều là lệ quỷ, vậy là coi như xong!
“Quên đi, đợi ngày mai đến khu vui chơi Tương Lai Ảo rồi rút thử vài lần xem, không thể ép buộc được.” Trần Ca từ bỏ ý định nguy hiểm đó, anh đang nằm trên giường, vừa định nghỉ ngơi một chút thì Giám đốc La gọi điện thoại tới.
“Tiểu Trần, ngày mai cậu có thể tự mình đến khu vui chơi Tương Lai Ảo được không? Tôi vốn tưởng rằng cậu sẽ mang nhân viên theo.” Giám đốc La có chút lo lắng cho sự an toàn của Trần Ca.
“Không sao đâu, tuy rằng tôi nhìn thì như một mình, nhưng thực ra phía sau vẫn có rất nhiều lực lượng ủng hộ.” Trần Ca cũng không quá lo lắng: “Giám đốc La, tình hình kinh doanh của chúng ta ngày hôm nay như thế nào? So với khu vui chơi Tương Lai Ảo thì có hơn không?”
“Lượng khách và doanh thu không nhiều bằng họ, nhưng cũng không kém xa.” Giám đốc La có vẻ rất tự tin: “Vài ngày tới mới là quan trọng! Chỉ cần chúng ta có thể vượt qua mùa cao điểm này một cách suôn sẻ, chúng ta sẽ có đủ tiền, nên cũng có thể nâng cấp thiết bị và làm nhiều việc hơn.”
“Vậy là tốt rồi.”
“Nhưng cậu cũng phải cẩn thận, doanh thu vẫn còn chưa đủ, ngày hôm nay lại bị mất mặt, cho nên ngày mai khu vui chơi Tương Lai Ảo nhất định sẽ cố gắng hết sức để nhắm vào cậu.”
“Không sao đâu, tôi không sợ bị họ nhắm vào, chỉ sợ họ không nhắm vào thôi.” Trần Ca cầm điện thoại cười cười.
“Cậu có tự tin là được rồi, ngoài ra, tôi cũng nói thêm một câu nữa, khu vui chơi rất quan trọng, nhưng cậu cũng nên chú ý đến thân thể của mình một chút, đừng tưởng rằng mình còn trẻ thì không có vấn đề gì.” Giám đốc La nói xong, cúp điện thoại.
“Sao mình luôn cảm thấy Giám đốc La đối xử rất tốt với mình, là vì nhà ma hay là do La Nhược Vũ nhỉ?”
Trần Ca để điện thoại di động xuống, không còn nghĩ nhiều nữa, anh để cư dân mạng tùy ý cãi nhau, bản thân thì ôm mèo trắng ngủ ngon trong phòng nghỉ.
6h30 tối, khu vui chơi Thế Kỷ Mới rốt cuộc cũng ngừng một ngày kinh doanh, toàn bộ nhân viên đều làm việc căng thẳng cả ngày, có thể nói là vừa mệt vừa vui.
Khu vui chơi Thế Kỷ Mới trước đây giống như một ông lão bước vào tuổi xế chiều, nhưng đến ngày hôm nay, nó lại giống như đã lấy lại sức sống, khiến cho tất cả những người coi đây là nhà cảm thấy như có thêm hy vọng.
Các nhân viên nhà ma đã mệt muốn chết từ lâu, Trần Ca để cho bọn họ tan làm sớm, tự cầm chổi cùng giẻ lau lặng lẽ đi lau chùi vệ sinh nhà ma.
Đây là việc anh phải làm hàng ngày, thu dọn căn nhà cũ kỹ này khiến cho anh cảm thấy an tâm hơn.
Vào khoảng 9h tối, Trần Ca ăn đơn giản một chút, sau đó anh định đi ra khỏi khu vui chơi Thế Kỷ Mới để đến xưởng làm búp bê, nhưng anh đột nhiên nhìn thấy một học sinh đứng bên cạnh trạm xe buýt ở con đường đối diện.
Đứa trẻ đang nhìn về phía khu vui chơi Thế Kỷ Mới, cô bé đứng một mình trong bóng tối, trên người vẫn còn đang mặc một bộ đồng phục học sinh nhàu nhĩ.
“Đồng phục của Thông Linh Trong Trường Ma?”
Nhìn thấy bộ quần áo trên người học sinh nọ, Trần Ca chạy đến ngay lập tức, nhưng sau khi anh sang đường, cô gái đó đã biến mất.
“Người đâu rồi?”
Đồng tử thu nhỏ lại, Trần Ca nhanh chóng tìm thấy một cuốn sách bài tập đã cũ nát ở nơi mà cô gái vừa đứng.
Sau khi mở nó ra, trong cuốn sách có viết một câu: không có nhà, tôi không còn nơi nào để đi.
“Đây là học sinh đi ra khỏi Thông Linh Trong Trường Ma cùng với mình sao?”
Một số ít học sinh rời khỏi trường ma thì đã thức tỉnh một cách thuận lợi, nhưng cũng lại càng có nhiều người không thể quay lại hơn.
Trần Ca cầm cuốn sách bài tập và nhìn xung quanh, anh hét lên rất thành khẩn: “Nếu như em không chê, hãy đi theo anh đi!”
Những người qua đường coi anh như một kẻ điên, và tránh anh thật xa, nhưng Trần Ca cảm thấy điều đó không quan trọng, anh cầm cuốn sách và tiếp tục đứng hét lên.
Vài phút sau, cô gái trong bộ đồng phục nhàu nhĩ bước ra khỏi bóng tối, đôi tay của cô nắm chặt vào nhau, hình như có vẻ hơi hồi hộp.
“Không sao đâu, anh đã nói rằng nếu em không có nhà để về, em có thể đến tìm anh bất cứ lúc nào.” Trần Ca đưa tay về phía hàng rào trạm dừng không một bóng người: “Em có thể gọi anh là Trần Ca, cũng có thể gọi anh là ông chủ, anh có một gia đình rất lớn và mọi người đều rất dễ chung sống.”
“Vâng...”
“Em có muốn uống trà sữa không? Bên kia có một quán mới mở, đi, để anh mời.”
Đèn led ở các góc đường sáng rực, trên đường xe cộ qua lại liên tục, Trần Ca đang đi trên vỉa hè, tự nói chuyện một mình, thỉnh thoảng còn cười như một đứa trẻ.