Điều mà Vương Hiểu Minh muốn biểu đạt rất rõ ràng, con chó lớn mà cô bé vừa nói tới hoàn toàn không phải là chó, mà là người mất tích, gia đình này toàn là kẻ biến thái.
“Tôi biết cậu muốn nói gì, nhưng cậu có phát hiện một điểm rất lạ không.” Giọng nói của Trần Ca dần trở nên trầm hơn: “Tại sao cô bé lại nhìn tôi bằng ánh mắt khác với khi nhìn cậu? Trong đôi mắt chứa đầy hiểm độc kia chỉ có hình bóng của một mình tôi, trước đây cô bé ấy từng quen biết tôi à? ”
“Đây không phải là lúc nghĩ tới chuyện này! Tiểu Lâm, chúng ta phải rời đi ngay!” Vương Hiểu Minh nắm Trần Ca chuẩn bị đi ra ngoài, nhưng đúng lúc này, tiếng bước chân truyền đến từ phòng ngủ, ngay sau đó cửa phòng ngủ lại bị mở ra.
Cô bé mặc bộ đồ ngủ màu hồng, trên tay cầm một chùm chìa khóa dài: “Tìm được rồi.”
“Được rồi, bây giờ chúng ta tới phòng sửa chữa.” Đi thì nhất định là phải đi, nhưng trước khi rời đi, Trần Ca muốn lấy thêm nhiều thứ hữu ích.
Anh đưa tay lấy chìa khóa của cô bé, nhưng cô bé đột ngột lùi lại: “Mặc dù chìa khóa dự phòng ở đây, nhưng cha em đã nói em không được phép đến phòng sâu nhất trong hành lang, và cấm em giao chìa khóa cho người lạ.”
Sau khi Trần Ca nói ra mục đích của mình, dường như cô bé cũng dần lộ ra nanh vuốt, ngay từ đầu cô bé đã không có ý tốt, nhưng trừ cô bé ra, không ai biết mục đích thực sự của cô bé là gì.
“Bạn học này và anh đều quen biết thầy Bạch, sao có thể coi là người xa lạ được? Em không tiện qua đó thì có thể đưa chìa khóa cho anh, anh sẽ mở cửa, dùng xong sẽ trả lại cho em.” Trần Ca kiên nhẫn thuyết phục. Vẻ mặt của anh bình tĩnh, cũng rất khó phán đoán suy nghĩ thật của anh qua vẻ mặt anh.
“Không được, cha em nói không được đưa chìa khóa cho người lạ, chỉ có người nhà mới được sử dụng.” Giọng cô bé nhẹ nhàng, nghe có vẻ đáng thương.
Trần Ca khẽ cau mày, anh cảm thấy cô bé đang ám chỉ cho anh, muốn biến anh thành người nhà.
Sau một thoáng suy nghĩ, Trần Ca lại ngồi xổm xuống, anh nhéo mặt cô bé: “Bây giờ chúng ta là bạn, bạn bè thân thiết có thể dựa vào nhau bất cứ lúc nào, cũng giống như gia đình vậy. Nếu em ở một mình thấy nhàm chán, hai bọn anh có thể ghé qua thường xuyên để chơi với em.”
Trần Ca vô cùng cẩn thận, anh biết một số chấp niệm của ma quỷ giống một lời nguyền, chỉ cần đồng ý bằng tên thật của mình thì sẽ bị đối phương bám theo, vì vậy anh quyết đoán kéo Vương Hiểu Minh xuống nước.
“Các anh?” Ánh mắt cô bé luôn tập trung vào Trần Ca, không hề để ý đến Vương Hiểu Minh, đây cũng là một trong những điều khiến Trần Ca thấy kỳ lạ.
Cô bé đứng ở cửa phòng, còn đang do dự thì đúng lúc này, trong phòng đột nhiên vang lên tiếng vật nặng đập vào ván gỗ!
Cửa phòng ngủ không đóng chặt, dường như "con chó lớn" trong phòng đã nghe thấy cuộc nói chuyện giữa Trần Ca và cô bé, cuối cùng xác định người vào phòng lần này không phải là Bạch Lăng và thầy Bạch giả vờ.
Rầm! Rầm! Rầm!
“Được rồi, quyết định vậy đi.” Nụ cười trên mặt cô bé như hoa nở rộ: “Chờ một chút, con chó lớn kia lại bắt đầu gây chuyện rồi, không thể để nó quấy rầy người khác được.”
Cô bé nhìn Trần Ca bằng ánh mắt như có điều suy nghĩ, rồi quay người bước vào phòng.
Tiếng vật nặng va vào ván gỗ nhỏ dần, đợi được vài phút thì cô bé mới đi ra khỏi phòng.
Vẻ mặt cô bé trông bình thường, chỉ là thay thêm một bộ đồ ngủ mới.
“Em đi với anh, anh mở cửa tìm cái gì, em đứng bên ngoài chờ anh.”
Trong lời nói của cô bé lộ ra sự phấn khích khó hiểu. Cô bé lon ton chạy tới cửa phòng khách, Trần Ca và Vương Hiểu Minh cũng đi theo.
“Tiểu Lâm.” Vương Hiểu Minh chỉ vào cô bé, sau đó liên tục khoát tay, như muốn nhắc nhở Trần Ca đừng lại gần cô bé.
Trần Ca khẽ gật đầu, anh định lấy dụng cụ xong thì cố gắng trốn thoát.
Cô bé nắm lấy tay nắm cửa, từ từ dùng lực, khi mở cửa ra một ít thì cửa lại bị người ta kéo ra từ bên ngoài!
“Có người ở ngoài cửa!”
Trần Ca giật mình toát mồ hôi lạnh. Cũng may dưới sự rèn luyện của điện thoại di động màu đen, tốc độ phản ứng của anh nhanh hơn người bình thường nhiều.
Khi cánh cửa sắp tách khỏi tay cô bé, anh vội vã nắm lấy và dùng hết sức đóng cửa lại!
Cạch!
Tiếng đóng cửa vang vọng trên hành lang. Trong sự im lặng đến tột cùng này, âm thanh đột ngột vang lên rất đáng sợ.
“Tiểu Lăng, chú là chú Trương ở phòng bên cạnh. Vừa rồi chú nghe thấy tiếng nói chuyện trong phòng của cháu nên đến xem thử, nếu cháu cần giúp đỡ thì mở cửa.” Giọng một người đàn ông truyền đến từ ngoài cửa.
“Tuyệt đối đừng mở cửa. Có người bình thường nào lại trốn ở cửa nghe lén lâu như vậy sao? Hơn nữa lúc cửa vừa mở ra gã ta còn chủ động kéo cửa, rõ ràng là muốn cưỡng chế vào nhà. Người đàn ông này đang nói dối em.” Trần Ca thì thầm bên tai cô bé.
Cô bé Bạch Lăng không ngờ có một người đang trốn ở ngoài cửa nhà mình, nhưng trong mắt cô bé không hề có sự sợ hãi, chỉ có một chút cảnh giác và bất mãn.
“Anh đi trốn trong phòng ngủ của cha em trước, khóa cửa lại.”
Con chó lớn sống trong phòng ngủ của cô bé, còn phòng ngủ của cha cô ở chỗ trong cùng của căn phòng.
Sau khi chạy tới mở khóa cửa phòng ngủ, Bạch Lăng giục Trần Ca vào nhanh, dường như đứa trẻ này không hề quan tâm đến chuyện sống chết của Vương Hiểu Minh mà chỉ muốn giấu Trần Ca đi.
“Cậu cũng vào đi.” Trần Ca là một người rất tình nghĩa, anh kéo Vương Hiểu Minh vào phòng cùng mình.
Cửa phòng ngủ đóng lại lần nữa, Vương Hiểu Minh dựa vào cánh cửa với vẻ sợ hãi: “Không thể tưởng tượng được ngoài cửa lại có một người ẩn nấp. May mà vừa rồi chúng ta không hấp tấp ra ngoài, nếu không sẽ bị bắt lại!”
“Người đứng canh ngoài cửa có thể là giáo viên mà chúng ta nhìn thấy ở hành lang. Lúc ấy gã ta có cầm đèn pin, suýt chút nữa đã phát hiện ra chúng ta.” Trần Ca thuận miệng trả lời, sự chú ý của anh giờ đang đổ dồn vào phòng ngủ mình đang ở.
Đây là phòng ngủ của thầy Bạch! Rất có thể có thứ mình muốn ẩn chứa bên trong!
“Vừa rồi Bạch Lăng chạy tới, dùng chìa khóa mở cửa. Nói cách khác, nếu không có người đứng bên ngoài, trong hoàn cảnh bình thường, mình không thể vào căn phòng này.” Trần Ca không cảm thấy hoảng sợ khi ở bước đường cùng, mà còn cảm thấy mình gặp may mắn trong xui xẻo. Anh lục tung các giá sách và mở các ngăn kéo, chẳng mấy chốc đã có thu hoạch.
“Hồ sơ học bạ? Tại sao thứ này lại nằm trong ngăn kéo phòng ngủ của một giáo viên?" Trần Ca xem qua hồ sơ nhanh nhất có thể và phát hiện ra đây là hồ sơ học sinh rất bình thường. Điều đặc biệt duy nhất là lớp học mà thầy Bạch phụ trách nếu tính cả ông ta thì chỉ có 17 người, nhưng trong hồ sơ này lại có tới 21 hồ sơ có ảnh học sinh.
Khi Trần Ca thức dậy trong lớp, đã nhớ rõ ngoại hình của tất cả các bạn cùng lớp, đây là một hành động vô tình nhưng không ngờ lại giúp anh rất nhiều vào lúc này.
So sánh hồ sơ với những ký ức trong đầu mình, Trần Ca càng xem càng thấy sai sai.