L
ão Vương và Tiểu Cố được đưa đến bệnh viện, Trần Ca thì ở lại, anh muốn phối hợp với tổ hành động số hai Chi cục thành phố để kết thúc công việc ở tầng hai mươi ba.
Thấy anh bị thương mà vẫn kiên trì ở lại, hảo cảm của một số sĩ quan cảnh sát về anh tăng cao.
Trần Ca đứng trong phòng đối diện phòng 3239, tránh tầm mắt của những cảnh sát khác, lôi điện thoại màu đen ra.
Khi kẻ có khuôn mặt bị hủy dung bị Trương Nhã làm thành con rối đồ chơi, điện thoại này có rung nhẹ một cái, chỉ là tình hình lúc đó khá nguy hiểm nên anh không có thời gian nhìn.
Lướt tay trên màn hình, trên điện thoại màu đen xuất hiện một thông báo nhắc nhở, sau khi giết chết kẻ có khuôn mặt bị hủy dung, mức độ hoàn thành nhiệm vụ tập luyện ở Khu Nội Trú Số Ba đã tăng lên 80%!
“Mức độ hoàn thành đạt được 90% sẽ nhận được khen thưởng, còn thiếu 10% nữa.”
Trần Ca nhìn vào điện thoại, sau khi mức độ hoàn thành nhiệm vụ tập luyện ở Khu Nội Trú Số Ba vượt trên 90% thì có thể nhận được phần thưởng là một nhiệm vụ tập luyện.
Sau khi tiêu diệt toàn bộ Hiệp hội kể chuyện lạ có thể nhận được phần thưởng là nhiệm vụ ẩn trong cảnh tượng Khu Nội Trú Số Ba.
“Điện thoại màu đen này đang cổ vũ trá hình để mình tiêu diệt Hiệp hội kể chuyện lạ sao, vì sao nó lại ghét Hiệp hội kể chuyện lạ như thế nhỉ?”
Sau khi tiếp xúc lâu với Hiệp hội kể chuyện lạ, Trần Ca cũng có sự hiểu biết sâu sắc hơn về họ.
Mỗi người bọn họ đều có một ma quỷ từ phía sau cánh cửa bám nhờ trên người, để nuôi dưỡng những ma quỷ này, hoặc có lẽ để không bị những ma quỷ này nuốt chửng, nên họ chỉ có thể liên tục tạo ra những câu chuyện kỳ lạ để đáp ứng nhu cầu khác nhau của những ma quỷ trên cơ thể họ.
Ở một mức độ nào đó, bọn họ không xứng đáng được gọi là con người, mà giống như một rối bị ma quỷ thao túng.
Đây cũng là điểm khác biệt cơ bản giữa Trần Ca và đại đa số thành viên của Hiệp hội kể chuyện lạ.
“Mình vẫn có cảm giác Hiệp hội kể chuyện lạ không đơn giản như vậy, ký hiệu trên mỗi tờ quảng cáo của bọn họ là cánh cửa màu đỏ máu, chắc chắn đám người điên này biết rõ thế giới đằng sau cánh cửa hơn mình, nói không chừng cái người hội trưởng thần bí kia chính là một con quỷ đằng sau cánh cửa.”
Trần Ca bỗng sinh ra một loại cảm giác khủng hoảng, anh cảm thấy những ma quỷ trong nhà ma của mình không đủ dùng.
“Tiểu Trần!”
Cửa phòng bị đẩy ra, đội trưởng Nhan đi đến.
Trần Ca lặng lẽ cất điện thoại màu đen đi, ngồi ở trên ghế sofa, tạo ra một dáng vẻ yếu đuối: “Đội trưởng Nhan, chú tìm cháu có việc gì?”
“Tự cậu xem đi.”
Đội trưởng Nhan lấy điện thoại di động của Tiểu Cố ra khỏi túi vật chứng, 25 phút trước, Tiểu Cố nhận được một tin nhắn rất khó hiểu trong Wechat: [Trần Ca, tôi nhớ kỹ tên của cậu.]
“Tin nhắn này được gửi bằng điện thoại của nhân viên bảo vệ Vương Đại Quân, nhưng chúng tôi đã tìm kiếm khắp hai mươi ba tầng cũng không thể tìm được điện thoại của người bị hại Vương Đại Quân, bởi vậy có thể suy đoán được rằng vẫn còn những tên hung thủ khác nữa! Đối phương đã cầm điện thoại của Vương Đại Quân đi!” Đội trưởng Nhan đặt điện thoại của Tiểu Cố lên bàn trà: “Một vấn đề khác là tại sao trong tin nhắn của hung thủ lại nhắc đến tên của cậu?”
Bảo vệ Vương Đại Quân là tên đầy đủ của lão Vương, Tiểu Cố đi vào tòa nhà số ba cũng là bởi vì lão Vương.
“Có lẽ người lấy điện thoại của lão Vương chính là kẻ đứng sau mọi chuyện, là người sắp đặt tất cả mọi chuyện đêm nay.” Thật ra Trần Ca có thể hiểu được những lời này của đối phương, người phía sau màn đã tỉ mỉ xây dựng bố cục này, đáng tiếc hắn ta đoán sai sức mạnh của Trương Nhã, cũng đánh giá thấp sự cẩn thận của Trần Ca.
Nếu như đêm nay không có Trương Nhã, hoặc có lẽ do bất cẩn mà Trần Ca bị đẩy vào một trong hai căn phòng kia, có thể nói là chắc chắn anh phải chết, không còn bất kỳ cơ hội nào để chạy trốn.
Bây giờ nhớ lại, Trần Ca vẫn còn cảm thấy sợ hãi.
“Hung thủ chủ động gửi tin nhắn, điều này ít nhất có thể nói rõ hai điều, thứ nhất là hắn ta không hề sợ hãi, còn thứ hai chính là cậu đã làm chuyện khiến hắn ta vô cùng tức giận.” Đội trưởng Nhan cất điện thoại của Tiểu Cố vào túi vật chứng: “Nếu hai điều trên đúng thì nó cũng không phải là tin tức tốt đối với cậu, bọn họ rất có thể sẽ tung ra nhiều cuộc trả thù điên rồ hơn với cậu.”
Hiệp hội kể chuyện lạ bỗng chốc bị hao tổn bốn người, ngay cả hai lệ quỷ áo đỏ cùng kẻ có khuôn mặt bị hủy dung cũng bị làm thành món đồ chơi, nếu đổi lại là Trần Ca cũng sẽ tức muốn chết.
“Nhớ kỹ tên của mình? Đây là đang uy hiếp mình sao?” Trần Ca nhìn đội trưởng Nhan xoay người rời đi, trong đầu bỗng nhiên xuất hiện một suy nghĩ, anh vội vàng đứng dậy: “Chờ đã!”
“Làm sao vậy?” Đội trưởng Nhan bị Trần Ca dọa sợ hết hồn.
“Điện thoại di động! Thời gian tin nhắn kia được gửi đến!” Trần Ca cầm túi vật chứng trong tay đội trưởng Nhan lại, mở ra và nhìn qua, tin nhắn đó được gửi từ 25 phút trước.
Mà 25 phút trước, kẻ có khuôn mặt bị hủy dung vừa chết, đám Lý Chính còn chưa chạy đến!
“Còn có một thành viên của Hiệp hội kể chuyện lạ trốn trong tòa nhà này! Người này rất có khả năng chính là kẻ đứng phía sau mọi chuyện!”
Ánh mắt Trần Ca nghiêm nghị, đối phương tận mắt thấy toàn bộ quá trình, nhưng dù bị Trương Nhã ép buộc cũng chưa từng xuất hiện.
“Tên hung thủ đó đang trốn trong tòa nhà này sao?” Đội trưởng Nhan gật đầu: “Chúng tôi đã khống chế tất cả người đi ra, con đường bên ngoài chung cư Phương Hoa Uyển cũng đã bị phong tỏa, tạm thời chưa phát hiện ra người nào đáng nghi. Cậu cứ yên tâm đi, chỉ cần hắn ta vẫn ở trong tòa nhà này thì chắc chắn sẽ không chạy ra được.”
Ba thành viên còn sót lại của Hiệp hội kể chuyện lạ cũng là ba người khó đối phó nhất, Trần Ca cũng không đặt quá nhiều hi vọng lên người đội trưởng Nhan, anh nắm hai tay lại, xương ngón tay phát ra tiếng kêu giòn giã, anh luôn có cảm giác như mình đã bỏ qua chuyện gì đó.
“Người kia rất thông minh, tin nhắn này được gửi đến vào 25 phút trước, hiện tại rất có thể đã rời khỏi đây rồi, nhưng làm thế nào mà hắn ta có thể phá được vòng vây phong tỏa của cảnh sát nhỉ?”
Nhìn tin nhắn trên Wechat của Tiểu Cố, Trần Ca chợt nhớ tới một việc.
Sau khi Tiểu Giả nhìn thấy tin nhắn trên điện thoại của Tiểu Cố thì đã bị mất lý trí, cắn đồng nghiệp bị thương.
Nhưng mà sau khi điều tra viên đầu tiên đi vào tòa nhà nhìn thấy tin nhắn đó lại chỉ bị hôn mê, triệu chứng của hai người không giống nhau.
“Đội trưởng Nhan, cảnh sát chìm đầu tiên mà chú phái vào đã tỉnh chưa? Ai đang chăm sóc cho ông ấy vậy?”
“Ông ấy đang nằm trong xe cảnh sát, vẫn đang hôn mê, 20 phút trước xe cấp cứu đến, chắc là đã được đưa đến bệnh viện rồi.”
“Xe cấp cứu đã đến từ 20 phút trước rồi sao?”
...
Chiếc đồng hồ trên tường trong phòng trực ban của y tá lặng lẽ chạy, Bệnh viện Nhân Dân lúc hai giờ sáng vô cùng yên tĩnh.
Khi hầu hết bệnh nhân đã ngủ, một đôi mắt gần như bị tròng trắng chiếm hết từ từ mở ra.
“Trần Ca...”
Ông ta phát ra âm thanh một cách vô thức, rồi đứng dậy khỏi giường như bị mộng du: “Năng lực của con quỷ mới này dùng rất tốt, nhưng cảm giác phân tách ý thức lại quá đau đớn.”
Người đàn ông thử nắm chặt tay, biểu cảm trên mặt ông ta hơi kỳ lạ, trong lời nói lộ ra chút ghen tị: “Cho dù dùng tốt, cũng không sánh bằng áo đỏ.”
Cơ thể người đàn ông cứng ngắc, bước ra khỏi cửa như một con rối gỗ.
Động tác của ông ta càng ngày càng thuần thục, bước đi cũng càng lúc càng nhanh.
Để không thu hút sự chú ý của bất kỳ ai, ông ta chạy ra bằng lối đi an toàn của bệnh viện, tránh được tất cả camera giám sát trong đại sảnh, đi vào con hẻm tối phía sau bệnh viện.
“Còn lại ba giờ, hẳn là có thể trở lại bên cạnh ý thức chủ.”
Ông ta loạng choạng đi qua đường hẻm đầy sỏi đá cùng rác rưởi, tay và chân bị trầy xước, nhưng ông ta không quan tâm chút nào.
Nhìn vào lối ra đang đến gần, ông ta từ từ thả lỏng người: “Nếu kế hoạch thất bại cũng không sao, miễn là còn sống, mang thông tin ra ngoài thì mọi thứ vẫn chưa biết được đâu.”
Ánh đèn đường bên ngoài con hẻm phát sáng lờ mờ, ngay khi ông ta chuẩn bị đi ra ngoài, một người đàn ông cầm búa bước ra khỏi bóng tối và đứng chặn ở đầu hẻm.
“Tôi đã chờ ông rất lâu rồi.”