Mười một giờ tối, cánh cửa phòng thẩm vấn mới được mở ra, hai cảnh sát đặt tài liệu mới được in ra lên bàn thẩm vấn.
“Ngụy Ngũ, tên thật là Trương Vũ, nam, 36 tuổi, làm việc trong một công ty y dược, trong sáu tháng gần đây thường ra ngoài vào đêm khuya, sử dụng thẻ căn cước giả để thuê nhiều tầng hầm ở ngoại ô, đối chiếu với kết quả trên camera giám sát...”
“Khổng Tường Minh, tên thật là Khổng Dần, là một tội phạm bị truy nã, cảnh sát Tân Hải nghi ngờ người này có liên quan đến hai vụ án cố ý giết người.”
Nhìn tài liệu trên bàn, sống lưng của Trần Ca thẳng đứng, mọi chuyện suôn sẻ hơn anh nghĩ.
Hóa ra Khổng Tường Minh là một kẻ bị truy nã, vì vậy có nhiều thứ không cần anh phải nói chi tiết cảnh sát cũng sẽ tin.
“Tôi không nói dối các anh phải không?” Trần Ca giơ hai tay lên: “Làm phiền cho hỏi thêm một câu, tiền thưởng cho người bắt được kẻ bị truy nã Khổng Dần là bao nhiêu vậy? Tân Hải là một thành phố lớn, tiền thưởng chắc phải cao hơn nhiều so với Cửu Giang của chúng tôi.”
“Phần thưởng do Bộ Công an quy định thống nhất, không liên quan gì đến vật giá ở mỗi nơi.” Đội trưởng Nhan gọi người bên cạnh mở còng tay cho Trần Ca rồi đích thân rót một ly nước nóng để trước mặt anh: “Nói thử xem nào, làm sao cậu phát hiện ra hai người này?”
“Cháu đã nói cháu là nạn nhân mà mọi người vẫn không tin!” Trần Ca tỏ vẻ oan ức.
Nghe giọng nói của anh, mấy cảnh sát trong phòng thẩm vấn cảm thấy da đầu tê rần.
“Không phải không có ai không tin cậu nhưng mọi chuyện đều phải có bằng chứng.” Đội trưởng Nhan thấy những người khác không có ý định mở miệng nói nên chỉ có thể tự mình đứng ra nói: “Đừng để trong lòng nữa, ngoài ra còn một chuyện, nếu có thể thì lần sau hãy nhẹ tay một chút, người ta bị cậu đập chết thật thì cho dù cậu có lý cũng không nói rõ ràng được.”
Đội trưởng Nhan cũng không biết tại sao mình lại muốn căn dặn Trần Ca như vậy, ông luôn cảm thấy rằng đây chỉ là bắt đầu.
“Được thôi, cháu sẽ cố gắng hết sức.”
“Còn tiền thưởng ngày mai tôi sẽ đích thân hỏi giúp cậu, bây giờ cậu có thể nói những chuyện liên quan đến hai người này không?” Đội trưởng Nhan hiểu rõ tính cách của Trần Ca, trước tiên dùng tiền thưởng làm mồi câu.
“Cháu thực sự là một nạn nhân.” Giọng điệu của Trần Ca trở nên trịnh trọng: “Chắc là mọi người vẫn còn nhớ cháu đã đến bệnh viện tâm thần để livestream, vô tình đụng phải chuyện mấy người sống bị giam cầm trong bệnh viện tâm thần chứ?”
“À, nhớ.” Dường như đội trưởng Nhan nhớ ra điều gì đó: “Đám bệnh nhân tâm thần đó có tấm ảnh cậu đi vào khu vui chơi Thế Kỷ Mới, ý cậu là hai người này được bệnh nhân tâm thần phái đến chỗ cậu làm loạn sao?”
“Làm loạn sao?” Trần Ca lắc đầu, hít một hơi nhẹ: “Có lẽ họ là muốn giết cháu.”
Anh vừa dứt lời, phòng thẩm vấn đột nhiên trở nên yên tĩnh, kết hợp với báo cáo điều tra của cảnh sát, trong lòng mấy cảnh sát có mặt ở đây biết rõ lời nói của Trần Ca rất có thể là sự thật.
“Đây là sự trả thù của những kẻ điên đó với cháu.”
“Chỉ vì cậu phát hiện ra bí mật của họ trong bệnh viện tâm thần bị bỏ hoang sao? Vậy là họ muốn giết cậu sao?” Một cảnh sát trẻ tuổi hơn ngồi bên cạnh bàn nói.
“Họ đều bị bệnh tâm thần, thế giới quan hoàn toàn khác với chúng ta.” Trần Ca suy nghĩ một lúc, anh sẽ nói với đội trưởng Nhan những gì có thể nói để tránh sự hy sinh không cần thiết của cảnh sát: “Sau một thời gian ngắn tiếp xúc, cháu phát hiện tâm lý của những người này đã hoàn toàn bị bóp méo, bọn họ nhìn mọi thứ bằng trạng thái bệnh hoạn, điều tồi tệ hơn là họ khăng khăng rằng bản thân mình là đúng, thế giới này mới là bệnh hoạn. Tuyệt đối không thể tiến hành giao tiếp với họ theo lẽ thường, bọn họ vô cùng nguy hiểm.”
“Những người bị bệnh tâm thần với một thế giới quan bệnh hoạn đi giết người?” Đội trưởng Nhan gõ ngón tay lên bàn, ông thường làm điều này một cách vô thức khi đang suy tư.
“Những gì cháu nói đều là thật, mọi người nhất định phải cẩn thận, họ khác với những người bệnh tâm thần bình thường.”
“Khác nhau sao?”
“Họ có thể giả vờ giống hệt người bình thường vào ban ngày, chỉ khi một mình vào đêm tối yên tĩnh họ mới thể hiện khía cạnh bệnh hoạn của mình.” Trần Ca đang nhắc nhở nhóm đội trưởng Nhan rằng những kẻ điên này không giống với người bị bệnh tâm thần bình thường, hầu hết họ thậm chí còn thông minh hơn người bình thường rất nhiều.
“Hiểu rồi, hầu hết những kẻ giết người hàng loạt đều có lỗ hổng về mặt tâm lý và cảm xúc.”
Đội trưởng Nhan đang chuẩn bị nói thêm điều gì đó thì điện thoại di động của Trần Ca đột nhiên rung lên.
“Tiểu Cố?” Trần Ca rút điện thoại ra, hơi ngạc nhiên: “Thằng nhóc này tìm mình làm gì?”
Anh bị vây trong phòng thẩm vấn, không đi ra ngoài được, chỉ có thể nói với đội trưởng Nhan: “Cháu có thể trả lời điện thoại không? Đó là nhân viên của cháu gọi đến.”
“Trả lời ở đây đi.” Mấy cảnh sát tập trung sự chú ý vào Trần Ca, dỏng tai lắng nghe.
Trần Ca kết nối điện thoại, anh còn chưa kịp đưa điện thoại lên tai thì đã nghe thấy tiếng hét khàn khàn đứt hơi của Cố Phi Vũ trong loa: “Anh Trần! Tòa nhà số ba của khu chung cư Phương Hoa Uyển! Chú Vương đã...”
Bốp!
Âm thanh bỗng im bặt, điện thoại di động của Tiểu Cố như bị thứ gì đó đánh bay rồi đập vào tường.
Chỉ còn lại tiếng bước chân chạy điên cuồng trong loa.
“Tòa nhà số ba của khu chung cư Phương Hoa Uyển sao?” Trần Ca không cúp điện thoại, lắng nghe âm thanh bên kia, muốn có thêm manh mối.
Tiếng bước chân nhanh chóng biến mất, không biết Tiểu Cố đã chạy đến tầng khác hay đã gặp phải chuyện ngoài ý muốn.
“Trần Ca, chuyện gì vừa xảy ra vậy?” Mấy cảnh sát đều đến gần.
“Lại xảy ra ở tòa nhà số ba.” Ánh mắt của Trần Ca hơi đáng sợ: “Những kẻ điên đó đã xuống tay với nhân viên của tôi, họ đang ở tòa nhà số ba của khu chung cư Phương Hoa Uyển!”
Phòng thẩm vấn yên tĩnh trong một hai giây, tất cả ngay lập tức hành động.
“Thông báo cho những người khác trong Chi cục! Hành động khẩn cấp!”
Nếu đổi lại là khi khác, Trần Ca không thể chủ động báo cảnh sát.
Ngay cả khi anh báo cảnh sát, đội trưởng Nhan sẽ không chọn hỗ trợ anh trong việc bắt các thành viên của Hiệp hội kể chuyện lạ vì vài lời nói của anh.
Nhưng mọi thứ giờ đã khác, tài liệu họ xác minh cho thấy hai người mà Trần Ca đánh ngất trước đây thực sự đã gây ra án mạng, Trần Ca không hề nói dối.
“Đội trưởng Nhan, chú có thể đưa cháu trở lại khu vui chơi Thế Kỷ Mới trước không? Cháu cần phải lấy một số thứ rất quan trọng.”
“Lão Ngô, anh lái xe đưa Tiểu Trần đi.” Đội trưởng Nhan như biến thành một người khác, ông đi ra khỏi phòng thẩm vấn, hét lên với mấy người đang thi hành nhiệm vụ: “Các cậu đừng lề mề nữa! Đều nhanh lên!”
“Đợi một chút.” Trần Ca đuổi theo: “Đội trưởng Nhan, hành động của mọi người đừng quá lớn, đừng đánh rắn động cỏ, hành động lần này của họ chắc là có mưu tính trước.”
“Yên tâm đi.”
Sau khi nhận được câu trả lời khẳng định từ đội trưởng Nhan, Trần Ca ngồi xe của lão Ngô trở lại khu vui chơi Thế Kỷ Mới, anh để máy cát-sét mini và cây bút bi vào ba lô, vì cảnh sát cũng ở đây nên lần này anh không mang theo cây búa của bác sĩ nát sọ.
“Hiệp hội kể chuyện lạ xuống tay với Tiểu Cố, có lẽ mục tiêu thực sự của họ là mình, muốn dùng Tiểu Cố dụ mình ra.” Trần Ca không định để bản thân phải mạo hiểm, anh ngồi trong xe cảnh sát, suy nghĩ cẩn thận: “Phí nhiều công sức như vậy để sử dụng Tiểu Cố làm mồi nhử, chắc chắn đã thiết lập sẵn một cái bẫy chết người chờ mình tự rơi vào lưới, đoán chừng có thể có bốn thành viên của hiệp hội phục kích ở khu chung cư Phương Hoa Uyển.”
Trần Ca nhìn cảnh đêm bên ngoài cửa sổ, chạm vào công tắc của máy cát-sét mini: “Nhưng có lẽ bọn họ không ngờ rằng mình sẽ đi cùng cảnh sát qua đó.”