Những điếu thuốc quen thuộc khơi gợi hồi ức của Trần Ca. Anh không phải là một người đa sầu đa cảm, nhưng vào lúc này anh vẫn dừng lại.
“Để mặc con tự sinh tự diệt, bản thân thì chạy đến một nơi nguy hiểm như thế này, rốt cuộc hai người còn giấu con bao nhiêu chuyện nữa vậy?”
Anh gõ nhẹ cửa phòng, không có bất kỳ phản ứng nào. Trần Ca nhỏ giọng hô một câu: “Có ai không?”
Anh vừa dứt lời, bên trong cánh cửa truyền ra một giọng nói hết sức bất ngờ.
“Ông chủ Trần?”
Tiếng khóa sắt trượt ra phía sau cánh cửa, lò xo bật ra, phải mất một lúc lâu, cánh cửa có vẻ bình thường này mới được mở ra.
Phạm Thông mặc bộ đồ ngủ đứng đằng sau cánh cửa với khuôn mặt đẫm lệ, khi anh chàng béo hơn hai trăm cân này nhìn thấy Trần Ca, cậu ta lập tức lao đến, muốn ôm Trần Ca một cái.
“Cậu kiềm chế chút cho tôi.” Trần Ca lui một bước, anh có thể nhìn thấy tâm trạng của Phạm Thông đang vô cùng kích động.
“Tôi biết anh sẽ đến mà! Ông chủ Trần, suýt chút nữa tôi đã không được gặp lại anh nữa rồi!" Phạm Thông vừa nói vừa khóc. Cậu ta còn rất nhiều chuyện muốn nói cho Trần Ca, nhưng lại không biết nên bắt đầu từ đâu. Cậu ta đi tới đi lui trong căn phòng, cái bụng béo ục ịch nhẹ nhàng run rẩy theo cơ thể.
“Bình tĩnh trước đi đã, điện thoại di động có ở bên người không? Cuộc gọi điện của chúng ta mấy giờ trước ấy, cho tôi nghe lại đoạn ghi âm hội thoại.” Trần Ca đang thử thăm dò Phạm Thông. Trong lúc Phạm Thông mất tích, điện thoại đã bị rơi lại trong phòng, sau đó Phạm Đại Đức cũng đã có cuộc trao đổi ngắn với Trần Ca thông qua điện thoại di động của Phạm Thông.
“Không ở chỗ tôi đâu, lúc tôi chạy đi đã quá gấp gáp, làm rơi nó ở trong phòng rồi.” Phạm Thông chỉ vào bộ đồ ngủ đặc biệt rộng của mình, trên đó không có túi.
Trần Ca gật đầu nhìn vào phòng. Đây là một căn nhà cho thuê rất bình thường, có giường, có bàn, có quạt điện, không có chỗ nào quá đặc biệt cả.
“Tại sao cậu lại trốn ở nơi này? Là ai đưa cậu tới đây?” Trần Ca vẫn luôn cho rằng Phạm Thông bị cái bóng bắt cóc, nhưng hiện tại xem ra không phải như vậy rồi.
“Nói tới, thật ra đến chính tôi cũng không thể tin được.” Phạm Thông di chuyển thân hình mập mạp của mình, đi tới bên cửa sổ.
“Ở tầng hai của tầng hầm, xây cửa sổ có ích lợi gì không? Cậu đang tự lừa chính mình sao?" Trần Ca nắm chặt búa của bác sĩ nát sọ, đứng chặn ở cửa phòng.
“Là cô bé đưa tôi đến đây.” Phạm Thông mở rèm cửa dày cộm. Trên bức tường xi măng phía sau là một bức tranh vẽ bằng màu nước rẻ tiền, có núi, có nước, có ánh nắng chói chang, có những bông hoa tươi không bao giờ phai tàn, và các thành viên trong gia đình với khuôn mặt tươi cười.
Đôi mắt của Trần Ca di chuyển theo rèm cửa, cuối cùng dừng lại ở bên của khung cửa số, nơi đó có một cô bé đang ngồi.
Cô bé mặc đồ màu đỏ, ngơ ngác nhìn bức tranh trên tường xi măng.
“Tiểu Bố?” Trần Ca đã nhìn thấy cô bé này hơn một lần, nhưng mỗi lần cảm giác mà cô bé này mang đến cho anh đều khác nhau, có lần cảnh báo, có lạnh lùng, còn lần này là bất lực.
“Lúc chúng ta gọi điện, chính cô bé là người đưa tôi đi.” Mí mắt Phạm Thông giật giật, hình như đang nghĩ đến cảnh tượng lúc đó, cậu ta có vẻ hơi sợ hãi: “Tối hôm đó người trở về không phải là anh tôi mà là một người khác, tôi thật sự không dám tưởng tượng, thế mà tôi thậm chí còn chẳng nhận ra được, vẫn còn ở cùng một nhà với hắn ta lâu như vậy.”
“Anh trai của cậu đã bị cái bóng thay thế sao?” Lời nói của Phạm Thông phù hợp với suy đoán trước đó của Trần Ca: “Đây là những gì Tiểu Bố nói với cậu?
“Đúng, đêm đó anh tôi vốn không về, hiện tại tôi cũng hơi lo lắng cho anh ấy.” Phạm Thông ngồi trên giường, tấm ván giường cũ kỹ kêu cót két, như thể sẽ bị đè sập bất cứ lúc nào.
So với kích thước cơ thể của cậu ta, tấm ván giường trông có vẻ còn nhỏ hơn.
“Những chiếc giường này đều là chuẩn bị cho trẻ con.” Phạm Thông giải thích rồi nhìn thoáng qua Tiểu Bố, cậu ta cũng lo lắng bản thân sẽ làm sập giường.
“Dành cho trẻ con?” Trần Ca nhạy bén bắt được từ khóa quan trọng trong lời nói của Phạm Thông: “Cậu nói với tôi qua điện thoại rằng sau khi chơi xong trò chơi, Tiểu Bố có bước vào tòa nhà này, tòa nhà này có gì đặc biệt sao? Cấu trúc bên trong tòa nhà này cũng chẳng khác gì những tòa nhà khác ở trấn Lệ Loan cả.”
“Tôi cũng nghe Tiểu Bố nói, nhiều năm trước, có một căn bệnh truyền nhiễm đã từng gây náo loạn trấn Lệ Loan, tòa nhà này là nơi duy nhất bị những bệnh nhân nhiễm bệnh tránh xa.”
“Nơi duy nhất bị tránh xa? Ý cậu là gì?” Trần Ca không hiểu lắm.
“Đó là một câu chuyện dài, nếu anh vượt qua hoàn toàn trò chơi của Tiểu Bố, anh sẽ biết tất cả mọi thứ. Trò chơi đó lấy bối cảnh ở trấn Lệ Loan, nó thật sự đã làm y hệt trấn Lệ Loan vào thời điểm đó.” Phạm Thông đã phá đảo tất cả các nhiệm vụ phụ, và cậu ta biết rất rõ các chi tiết trong trò chơi: “Bản chất con người rất phức tạp, họ có thể hy sinh bản thân như mặt trời chói chang để mang lại hơi ấm cho kẻ yếu, hoặc cũng có thể giống như vực thẳm, tăm tối và u ám, không có điểm dừng.”
“Nguồn cơn bùng phát dịch bệnh truyền nhiễm là ở bệnh viện Lệ Loan. Bệnh viện bất lực với căn bệnh này, mấy bệnh nhân mắc bệnh cũng biết rằng mình không thể sống sót, một trong số họ bắt đầu cố tình trả đũa bằng cách cho máu của mình và những người mắc bệnh khác lên hoa quả và thiết bị y tế, khiến dịch bệnh nhanh chóng lây lan.”
“Đầu tiên là các bệnh nhân khác, sau đó là các bác sĩ, và cuối cùng lan đến một nửa trấn Lệ Loan.”
“Dịch bệnh hoành hành khiến người dân hoảng sợ, rất nhiều người bệnh có triệu chứng giống như bị điên rồi vậy, dù không trực tiếp giết người nhưng những người vô tội lại chết vì bọn họ, bọn họ không khác mấy so với những kẻ sát nhân đó.”
“Khi đó, cả trấn Lệ Loan đều hỗn loạn, chỉ có tòa nhà này là khác.”
“Tòa nhà này trước kia là một trại trẻ mồ côi, các nhà đầu tư cho rằng vùng ngoại ô phía Đông sẽ phát triển rất nhanh trong tương lai, nên họ đã mua đất và xây một tòa nhà mới. Khi đó bọn họ hứa hẹn rất hay, họ bảo sẽ xây một ngôi nhà mới cho tất cả trẻ mồ côi và nhân viên, đồng thời giữ lại trại trẻ mồ côi. Nhưng thực tế sau khi xây xong mọi người mới biết được, bọn họ dùng tầng hầm thứ nhất và thứ hai này để dành cho cô nhi ở.”
“Sau khi dịch bệnh bùng phát, tất cả các nhân viên của trại trẻ mồ côi đã nghiêm cấm bọn trẻ ra ngoài, sau đó chính họ đã canh gác ở lối vào dưới lòng đất. Bọn họ đã ra quyết định, không cho bất cứ người nào đi vào, kể cả chính họ.”
“Sau một ngày một đêm, phía trên phái người tới. Không ai biết phương pháp giải quyết cụ thể là như thế nào, lên mạng cũng không tìm thấy thông tin, trò chơi chỉ nói rằng tất cả trẻ mồ côi đều được giải cứu, không có ai bị lây nhiễm.”
Khi Phạm Thông nói đến đây, giọng nói hơi thay đổi: “Thành thật mà nói, tôi rất ngưỡng mộ nhân viên của cô nhi viện này, có thể nói bọn họ chính là điều tốt đẹp duy nhất trong trấn Lệ Loan này.”
Con người là một sinh mệnh vô cùng đặc biệt, dù ở trong môi trường bẩn thỉu, xấu xa nhất vẫn có thể nở ra những bông hoa xinh đẹp và nhân hậu.
“Thảo nào tất cả những tòa nhà khác trong trấn đều có vết bẩn hình người, chỉ trừ tòa nhà này.” Trần Ca đã hiểu rõ vấn đề đầu tiên, nhưng sau đó lại xuất hiện thêm càng nhiều vấn đề khác: “Nhưng trong trò chơi, rốt cuộc tại sao cuối cùng Tiểu Bố lại đi vào tòa nhà này? Điều đó thể hiện cô bé đã một lòng hướng thiện sao?”
Những người có thể đẩy được cánh cửa đều là đang trong tình trạng vô cùng tuyệt vọng, và việc tự cứu mình là điều vô cùng khó khăn đối với họ.
“Chắc là anh có để ý đến những tấm áp phích dán ở hành lang tầng hầm đúng không? Có một nhiệm vụ phụ trong trò chơi, chính là có một cặp vợ chồng trẻ bước vào trấn Lệ Loan, bọn họ tìm thấy Tiểu Bố, đồng thời đã sắp xếp tòa nhà thành nơi trú ẩn cho Tiểu Bố.” Phạm Thông cố hết sức nhớ lại mấy đoạn ngắn cuối cùng của trò chơi: “Bọn họ muốn giúp đỡ Tiểu Bố, nhưng yêu cầu Tiểu Bố nhất định phải đồng ý với họ một điều kiện.”
“Điều kiện?” Trần Ca biết đôi vợ chồng trẻ mà Phạm Thông nói chính là cha mẹ anh, những điếu thuốc quen thuộc, mang theo áp phích nhà ma bên mình, hận không thể để cả thế giới biết đến nhà ma, điều này chỉ có người nhà anh mới có thể làm được.
“Đúng vậy.” Phạm Thông quay đầu lại nhìn về phía Tiểu Bố, thấy Tiểu Bố không có bất kỳ phản ứng nào mới nói tiếp: “Bọn họ hy vọng Tiểu Bố có thể trở thành cái bóng của con họ.”
“Cậu nói chi tiết một chút.” Trần Ca híp mắt.
“Anh cũng đã từng xem đoạn hội thoại trong trò chơi, rất khó để diễn giải, đại khái chính là họ nói đứa con của họ đã mất đi cái bóng, vì vậy họ hy vọng rằng Tiểu Bố có thể trở thành cái bóng mới của con mình. Tôi biết điều này thật khó tin, nhưng thật sự trong trò chơi đã viết như vậy. Tiểu Bố trong trò chơi không đồng ý ngay lập tức nên họ đã xây dựng một nơi trú ẩn ở trấn Lệ Loan cho cô bé, và nói rằng nếu Tiểu Bố đã suy nghĩ kỹ thì hãy đi vào nơi trú ẩn này để chờ bọn họ, đến lúc đó bọn họ sẽ giúp Tiểu Bố giải quyết cái bóng.” Phạm Thông cũng không biết những lời mà mình nói ra lúc này đã khiến Trần Ca chấn động mạnh như thế nào.
“Để một áo đỏ trở thành cái bóng, thật mệt mỏi khi bọn họ nghĩ ra được điều này.” Hiện tại Tiểu Bố đã bước vào nơi trú ẩn, điều này cho thấy cô bé đã đồng ý trở thành cái bóng của Trần Ca. Thế nhưng cha mẹ anh không những không loại bỏ cái bóng như những gì đã hứa với cô bé mà ngược lại còn biến mất, điều này khiến Trần Ca không biết nên đối mặt với Tiểu Bố như thế nào: “Thôi không suy nghĩ nhiều như vậy làm gì, chỉ cần có thể giết chết cái bóng, bất kể là ai làm, đều có thể coi là hoàn thành lời hứa.”
Trần Ca đi vào phòng, bước đến bên cửa sổ. Tiểu Bố trông chỉ mới khoảng bảy, tám tuổi, trang phục đỏ như máu tạo nên sự tương phản rõ rệt với khuôn mặt tái nhợt của cô bé. Anh mới chỉ bước đến gần, Hứa Âm đã mạnh mẽ đưa ra báo động.
“Xem ra cô bé rất mạnh.” Đây là lần đầu tiên Trần Ca nhìn thấy cánh cửa mất khống chế, không biết sau khi cánh cửa mất khống chế sẽ có ảnh hưởng gì đến người đẩy cửa, nhưng từ tình hình hiện tại, có vẻ như sau khi cánh cửa bị mất kiểm soát, người đẩy cửa sẽ trở nên đáng sợ hơn.
“Người lúc trước từng hứa hẹn với cháu chính là cha mẹ chú, còn chú chính là người bị mất cái bóng của mình theo như lời của bọn họ.”
Nghe thấy những lời của Trần Ca, cô bé đang thất thần khẽ động đậy lông mi. Cô bé từ từ quay lại, một cảm giác bị áp bức khiến Trần Ca gần như nghẹt thở tỏa ra từ trên người cô bé.
“Điều này...”
Áo đỏ bay lên, Tiểu Bố không có hai tay cùng hai chân, chỗ trái tim của cô bé cũng trống không.
“Đứa trẻ này giống hệt cánh cửa đó! Ở chỗ cánh cửa bị thiếu sót, ngoại trừ cái đầu bị thay thế bằng một trái tim, những thứ khác đều tương ứng với thân thể của cô bé.”
Anh yên lặng nhìn đối phương. Không ai lại chủ động từ bỏ tự do, cuối cùng Trần Ca cũng biết vì sao Tiểu Bố lại phải trốn vào hầm trú ẩn.
Trần Ca cố chịu sức ép, bỏ qua những lời cảnh báo của Hứa Âm, tiến thêm một bước nữa, trong mắt anh hiện lên một chút yêu thương: “Chú không đến nơi này vì lời hứa hẹn nào cả. Cháu đã phải chịu quá nhiều tổn thương, chú đã tự hỏi bản thân rằng mình có cảm nhận được một phần nghìn đau khổ của cháu không. Vì vậy chú sẽ không an ủi cháu từ góc độ của một người ngoài cuộc, chú hiểu rằng những câu an ủi đó là vô ích.”
“Nợ máu phải trả bằng máu, chú sẽ giúp cháu giết chết cái bóng, sau đó giúp cho cháu không còn đơn độc nữa.” Trần Ca dừng ở trước mặt Tiểu Bố, chậm rãi ngồi xổm xuống, nhìn chằm chằm khuôn mặt chết lặng của cô bé: “Phong cảnh trong cửa sổ này là được vẽ ra. Đợi sau khi giải quyết cái bóng xong, chú sẽ đưa cháu ra ngoài, đi bất cứ nơi nào mà cháu muốn, nhìn thấy hết tất cả những phong cảnh mà cháu muốn nhìn.”
Trần Ca không hề đề cập đến bất kỳ lời ước hẹn nào, anh cũng sẽ không để Tiểu Bố trở thành cái bóng của mình.
Có thể là cảm nhận được Trần Ca không nói dối, Tiểu Bố chớp mắt một cái, máu rỉ ra từ khung cửa sổ, máu tươi hội tụ lại thành mấy chữ: Người không có bóng thì sẽ không thể sống lâu được, chú xác định sẽ không để cháu trở thành cái bóng của chú sao?