Sau khi mở cửa phòng bằng bạo lực, Trần Ca nhìn thấy Khúc Trường Lâm đang nằm co quắp trên mặt đất, anh lập tức ngồi xổm xuống: “Anh không sao chứ?”
Nhìn thấy có người đi vào, phản ứng đầu tiên của Khúc Trường Lâm không phải là kêu cứu mà là liều mạng bò về phía sau. Anh ta vô cùng sợ hãi, hai tay che mắt lại, dường như chỉ cần mình không nhìn thấy thì ma quỷ ngoài cửa sẽ không tồn tại.
“Anh bị sao vậy? Bị bệnh à? Có cần tôi gọi cấp cứu giúp không?”
Trong giọng nói của Trần Ca có một chút lo lắng. Trong ấn tượng của Khúc Trường Lâm, hẳn là ma quỷ sẽ không hỏi những câu như vậy.
Chỗ ngón tay che mắt khẽ mở ra thành một khe hở nhỏ, Khúc Trường Lâm nhìn thấy Trần Ca qua khe hở đó.
Đó là một khuôn mặt bình thường, chất phác, trong mắt còn có chút lo lắng.
Người như vậy sao có thể là người xấu được?
Khúc Trường Lâm bỏ tay ra. Anh ta đang định nhờ Trần Ca giúp đỡ thì chợt nhớ ra điều gì đó. Sau khi anh ta bị người đàn ông treo ngược trong phòng tối dọa sợ đến chạy ra ngoài, bên ngoài cái phòng thứ tư vẫn luôn có người gõ cửa, ắt hẳn trong cảnh tượng này vẫn còn con quỷ thứ hai nữa!
Khúc Trường Lâm kìm nén sự lo lắng trong lòng, cố gắng hết sức để trấn tĩnh lại, nhưng giọng nói của anh ta vẫn còn run run: “Vừa rồi anh có nghe thấy tiếng gõ cửa kỳ lạ không, nó có tiết tấu cố định, khác hẳn với khi chúng ta gõ cửa!”
“Tiếng gõ cửa?” Trần Ca cau mày, sau đó dần dần giãn ra: “Tôi biết rồi, anh nghe thấy tiếng này đúng không?”
Trần Ca lùi lại một bước, đưa tay ra nắm lấy người giả đang treo lơ lửng trên không rồi lắc nhẹ, đầu con rối lần lượt đập vào ván cửa.
“Khi tôi bước vào, tôi tình cờ thấy người giả này lắc qua lắc lại, đập đầu vào cửa, có lẽ âm thanh này là tiếng mà anh nghe thấy vừa rồi.”
Sau khi nghe Trần Ca nói, Khúc Trường Lâm như có điều suy nghĩ. Âm thanh phát ra từ cánh cửa đúng là do con rối đập vào, nhưng điều khiến anh ta hơi khó hiểu chính là giọng nói của Trần Ca khiến anh ta cảm thấy rất quen thuộc, ban nãy khi anh ta bị đe dọa bởi ma quỷ, hình như đối phương cũng nói với giọng điệu như này!
“Ra ngoài trước đi, nhà vệ sinh này có mùi rất nặng.” Trần Ca nắm lấy cánh tay của Khúc Trường Lâm, muốn đỡ anh ta dậy.
“Đừng đến đây!” Anh ta đột ngột hất tay của Trần Ca và ngồi giữa căn phòng tối và phòng đơn.
“Không đúng, anh đang sợ cái gì? Đây có phải là một trong những tình tiết của nhà ma các anh không? Vậy thì tôi phải phối hợp với anh như thế nào?" Để không tạo áp lực cho Khúc Trường Lâm, Trần Ca bước sang một bên để chừa một lối ra cho anh ta.
“Diễn?” Khúc Trường Lâm nằm trên mặt đất gần một phút mới bình tĩnh trở lại, thấy Trần Ca không có ý định làm mình bị thương, mới chậm rãi thả lỏng cảnh giác: “Anh là du khách sao?”
“Anh cảm thấy thế nào? Chẳng lẽ tôi là quỷ bên trong nhà ma, còn anh mới là du khách?" Giọng của Trần Ca có phần bất đắc dĩ, ánh mắt anh nhìn Khúc Trường Lâm như thể đang đánh giá một tác phẩm nghệ thuật cao cấp.
Khúc Trường Lâm cố gắng chống tay xuống đất để đứng dậy, nhưng tiếc là không thành công. Anh ta muốn thử lần thứ hai, nhưng rồi anh ta nghĩ lại, đang ở trước mặt du khách mà cứ thử như vậy thì liệu có hạ thấp bản thân không?
Để bảo vệ phẩm giá của nhân viên trong nhà ma, Khúc Trường Lâm ho khan một tiếng, và nói với giọng hơi mất tự nhiên: “Đúng vậy, anh thật may mắn khi tìm ra tình tiết bị ẩn giấu trong cảnh tượng này! Tôi chính là nhân vật chủ chốt trong nhà vệ sinh này, bây giờ tôi bị oan hồn đả thương, anh có thể đỡ tôi đi đến văn phòng của hiệu trưởng không?”
“Anh là nhân vật chủ chốt trong nhà vệ sinh? Tôi đã đọc nhật ký trong buổi lễ chào đón học sinh mới mới của nhà ma này, và cả những dòng chữ viết trên vách ngăn phòng vệ sinh, không phải nhân vật chính của cảnh tượng này tên là Tiểu Lâm sao?" Trần Ca cũng không cố ý phá đám, anh chỉ tò mò với mọi thứ mà thôi.
“Ha ha, thật ra tôi chính là Tiểu Lâm.” Khúc Trường Lâm kiên trì nói.
“Nhưng trên vách ngăn này nói rằng Tiểu Lâm chỉ là một đứa trẻ, anh thoạt nhìn như sắp đầu ba rồi ý? Tóc cũng lưa thưa như vậy.”
“Anh...” Khúc Trường Lâm mới bị dọa sợ đến chết khiếp, tinh thần đến tận bây giờ còn chưa khôi phục lại được, hơn nữa bản thân anh ta vụng về không thích nói chuyện, lúc này bị Trần Ca hỏi đến á khẩu không trả lời được, đầu cũng chảy đầy mồ hôi.
“Thôi không cần nói nữa, đến văn phòng của hiệu trưởng đúng không? Tôi dẫn anh đi.” Trần Ca nắm lấy cánh tay của Khúc Trường Lâm: “Có thể đứng lên được không?”
Khúc Trường Lâm vịn vào vách ngăn, hai chân có hơi tê, thoạt nhìn giống như người mới tập đi.
“Anh cũng nhập vai quá nhỉ?” Trần Ca không nói hai lời, làm động tác khiến Khúc Trường Lâm cảm thấy kinh ngạc, anh cõng Khúc Trường Lâm lên: “Anh chỉ đường cho tôi.”
“Được rồi...” Trong lòng Khúc Trường Lâm cảm thấy hơi khó chịu. Mới chỉ vài phút trước, anh ta nhận được tin nhắn từ ông chủ của mình, anh ta đã sẵn sàng để hù dọa du khách trước mặt, những kết quả là chỉ vài phút sau, anh ta lại được cứu trợ bởi chính du khách này.
Điện thoại trong túi rung lên mấy lần, Khúc Trường Lâm lén lút lấy điện thoại ra, cuộc điện thoại giữa anh ta và ông chủ đã cúp máy từ lâu, trên màn hình là mấy tin nhắn ông chủ gửi cho anh ta.
[Cậu đang làm cái gì vậy? Anh trai à! Tôi bảo cậu đi hù dọa cậu ta, chứ không phải bảo cậu đi cảm hóa cậu ta!]
[Còn những con rối đã được chỉnh sửa mà cậu thường khoe khoang đâu rồi? Không phải cậu nói rằng cậu đã bố trí vô số cơ quan trong nhà vệ sinh, cho dù là người có tâm địa sắt đá nhất khi đi vào cũng bị dọa đến đái ra quần sao?]
[Tại sao cậu lại bị cậu ta cõng lên rồi?]
Nhìn những dòng tin nhắn trên điện thoại, lòng Khúc Trường Lâm càng chua xót hơn. Anh ta không thích nói chuyện, cũng không giỏi xử lý các mối quan hệ giữa các cá nhân, lúc này không biết phải trả lời ông chủ như thế nào.
Ông chủ vẫn đang không ngừng gửi tin nhắn đến, nhưng Khúc Trường Lâm không nhìn nó nữa. Bất lực, đau khổ, lo lắng, anh ta cảm thấy mình như một phế nhân không thể làm tốt được chuyện gì, đầu càng vùi xuống thấp hơn.
“Ngôi nhà ma của anh thật sự rất đáng sợ. Vừa nãy khi tôi bước vào nhà vệ sinh, tôi bị con rối treo ngược trên không dọa sợ chết khiếp. Đặc biệt là đôi mắt của con rối đó, nó giống hệt người thật, người làm ra con rối đó thật sự rất lợi hại.” Trần Ca có vẻ nhàn rỗi và buồn chán, thuận miệng nói.
“Anh cảm thấy con rối đó đáng sợ lắm sao?” Cái đầu cúi thấp của Khúc Trường Lâm từ từ ngẩng lên.
“Tôi đã chơi rất nhiều nhà ma, đây là lần đầu tiên tôi sợ hãi trước một người giả. Người làm ra con rối đó thực sự là một thiên tài, anh ta hẳn đã nghiên cứu những thứ liên quan đến vấn đề này rất nhiều. Hơn nữa cảnh tượng nhà vệ sinh này cũng được thiết kế rất kỹ lưỡng. Du khách biết trong phòng thứ tư có vấn đề, mở cửa ra thì sẽ bị tấm gương trong phòng thu hút. Ngay khi sự chú ý của du khách đang đổ dồn vào tấm gương thì con rối bất ngờ rơi từ trần nhà xuống, dương Đông kích Tây, chiêu này thực sự rất hay.” Sự thưởng thức của Trần Ca phát ra từ nội tâm.
Nghe được lời nói của Trần Ca, ánh mắt Khúc Trường Lâm như sáng hơn: “Coi như cũng tạm được, thật ra tổng cộng có bảy cơ quan được bố trí trong nhà vệ sinh, lần này xảy ra chút chuyện ngoài ý muốn, một cơ quan bị kích hoạt.”
“Đâu chỉ là cũng tạm được, cảnh tượng này được coi như là cảnh tượng kinh khủng trong tất cả các cảnh tượng ở trong nhà ma mà tôi đã từng chơi qua, nhưng cốt truyện của cảnh tượng này khiến tôi hơi khó chịu.” Trần Ca giống như đang nói chuyện với một người bạn, giọng nói của anh rất tự nhiên.
“Cốt truyện? Tôi lại nghĩ nó khá ổn...”
“Tôi kết hợp nhật ký và những dòng chữ trên vách ngăn, hiểu được phần nào tình tiết câu chuyện lạ trong nhà vệ sinh. Tiểu Lâm là một đứa trẻ có cảm giác tồn tại rất yếu, không có ai làm bạn với cậu ấy, vì vậy cậu ấy thích thu hút sự chú ý của người khác bằng những trò đùa dai, và cuối cùng mọi người trong lớp đã chơi khăm cậu ấy.”
“Có vấn đề gì với cốt truyện này sao?”
“Không phải là có vấn đề hay không, tôi chỉ nghĩ bi kịch của Tiểu Lâm là hoàn toàn có thể tránh được.” Trần Ca giống như đang cùng Khúc Trường Lâm thảo luận về nhiệm vụ của Tiểu Lâm, nhưng thật ra anh đang nói với Khúc Trường Lâm một vài điều ở trong lòng mình: “Một người cố gắng muốn sống hòa nhập với đám đông, điều đó sẽ chỉ khiến bản thân cảm thấy sống mệt muốn chết. Việc từ bỏ sở thích và thói quen của mình để đón ý nói hùa với người khác cũng là một điều rất đáng buồn.”
Khúc Trường Lâm khẽ gật đầu, nhưng không đáp lại.
Trần Ca không quan tâm và tiếp tục nói: “Xin lỗi, tôi đã nói nhiều quá rồi, nhưng tôi thực sự nhìn thấy bóng hình của tôi trước đây ở trên người Tiểu Lâm. Tôi đã từng giống cậu ấy, sợ cô đơn và muốn ở có một mối quan hệ tốt với tất cả mọi người. Cho đến sau này khi tôi tỏ tình với cô gái tôi thích, và cô ấy đã từ chối tôi một cách khéo léo.”
Khúc Trường Lâm nghe câu chuyện của Trần Ca thì cảm thấy hơi quen thuộc, trong lòng bất tri bất giác lại sinh ra chút đồng cảm: “Bị từ chối hẳn là rất khó chịu.”
“Tất nhiên, tôi đau đớn một khoảng thời gian khá lâu. Trong quãng thời gian đó, tôi luôn tự động viên mình phải mạnh mẽ, phải bước ra, nhưng chỉ khi thực sự trải qua điều này, tôi mới hiểu được nó khó khăn như thế nào!”
Những lời nói của Trần Ca như đã chạm đến trái tim của Khúc Trường Lâm, anh ta nặng nề gật đầu một cái.
“Thật khó để giải thích được vấn đề tình cảm này, nhưng cho đến một ngày tôi tình cờ nghe được cuộc trò chuyện giữa mấy người bạn của mình, hóa ta người con gái tôi yêu sâu đậm lại ghét cái cách tôi cố gắng đón ý nói hùa người khác. Đến tận lúc đó tôi mới hiểu được, có lẽ mình nên tìm lại chính mình.” Giọng nói của Trần Ca mang theo một nỗi tang thương không phù hợp với tuổi tác của anh: “Tôi chuyển sang làm ở một công ty mới, nơi tôi bắt đầu một cuộc sống mới. Tôi không hề đón ý nói hùa người khác nữa. Tôi sống chăm chỉ, làm việc chăm chỉ và cố gắng trở thành một bản thân tốt nhất. Bây giờ cả sự nghiệp lẫn tình cảm của tôi đều đạt được kết quả tốt, thậm chí còn trở thành ông chủ và không cần phải lo lắng về việc cố gắng hòa hợp với mọi người nữa.”
Khúc Trường Lâm cũng hơi ghen tị khi nghe Trần Ca nói điều này, anh ta nói một cách chân thành: “Anh thật lợi hại.”
“Không phải tôi lợi hại, chỉ cần bằng lòng thay đổi thì ai cũng có thể làm được, kể cả Tiểu Lâm trong câu chuyện đó nữa.” Trần Ca đặc biệt nhấn mạnh hai chữ thay đổi: “Mỗi một con người đều là nhân vật chính trong thế giới của chính mình. Việc chúng ta cần làm chính là dành thời gian và năng lượng cho những thứ có thể củng cố bản thân mình.”
Đôi mắt anh trở nên sáng hơn, Khúc Trường Lâm vô cùng xúc động trước lời nói của Trần Ca: “Anh à, thực ra tôi cũng có trải nghiệm tương tự như anh, tôi cũng thích một cô gái, nhưng hiện tại tôi có hơi mờ mịt...”
“Không cần lo lắng đâu, anh chỉ cần nhớ một câu là được.” Trần Ca không ngẩng đầu lên, đi ngang qua cửa nhà kho chứa đồ linh tinh của Tiểu Điệp: “Trở thành một bản thân tốt nhất, nếu anh nở rộ, ong bướm sẽ tự bay đến.”