Bịt tai che mắt, không được tiết lộ thông tin nhiệm vụ cho bất kỳ ai, trong miệng chỉ có thể lặp đi lặp lại tên của chính mình.
Trần Ca bước đi trong bóng tối yên tĩnh hồi lâu, cố nhớ lại bản đồ của nhà ma nhưng dần dần anh phát hiện ra một điểm rất đáng sợ, có vẻ như vị trí hiện tại của anh không phải là ở trong nhà ma nữa.
Anh không biết mình đang ở đâu, không thể giao tiếp với mọi người, không thể nghe thấy bất kỳ âm thanh nào, xung quanh anh chỉ có bóng tối.
Cái lạnh thấu xương chui vào trong miệng, cuối cùng Trần Ca cũng dừng lại.
“Mình vẫn còn ở trong nhà ma sao?”
Đây là lần đầu tiên Trần Ca có cảm giác xa lạ với nhà ma của mình như vậy.
“Có phải khi mình mở một cánh cửa nào đó thì mình cũng đã rời khỏi nhà ma luôn rồi không?”
Trong đầu anh hiện lên những suy nghĩ đáng sợ, Trần Ca không biết điều gì đang đợi mình ở phía trước, càng không biết là khi nào anh mới có thể mở được cánh cửa thực sự.
Mò mẫm trong bóng tối, khi không còn nhìn thấy một tia hy vọng nào nữa, anh chỉ có thể cố gắng mở cánh cửa mà mình chạm vào.
Trần Ca luôn cảm thấy mình dường như đã từng trải qua cảnh này, và nhiệm vụ hàng ngày mức khó ác mộng mang tên "Cánh Cửa" này dường như đang muốn nói với anh điều gì đó.
Trong bóng tối tuyệt đối và sự im lặng chết chóc, thời gian dần mất đi ý nghĩa, cơ thể của Trần Ca trở nên cứng đờ, làn da lạnh đến rợn người, những ký ức về quá khứ cứ hiện về trong tâm trí anh, cảm giác quen thuộc không thể giải thích được ngày càng nhiều và dữ dội hơn.
“Trần Ca?”
Gọi đi gọi lại tên của mình, không ngừng lặp đi lặp lại cùng một hành động.
Xung quanh càng lúc càng vắng lặng và lạnh lẽo hơn, bước chân của Trần Ca cũng dần chậm lại, trong đầu anh xuất hiện một ý nghĩ kinh khủng, nếu anh cứ tiếp tục như thế này, anh có thể sẽ không bao giờ quay lại được nữa.
Suy nghĩ của anh trở nên đờ đẫn, não của anh cũng bắt đầu suy nghĩ không kiểm soát được, Trần Ca cảm thấy một thứ cảm xúc đã mất từ lâu: tuyệt vọng.
Trước đây, ngay cả khi đối mặt với kẻ thù hay đối thủ đáng sợ nhất, Trần Ca vẫn sẽ không bỏ cuộc, bởi vì trong lòng anh có sự kiên định của riêng mình, nhưng khi làm nhiệm vụ mức khó ác mộng này, sự kiên trì đó đang dần dần biến mất.
Lúc này trong đầu anh dường như đang có một giọng nói, nói với anh rằng tuyệt vọng là chuyện bình thường.
Phải đến lúc này, Trần Ca mới nhận ra rằng hy vọng chính là bong bóng xà phòng nhiều màu sắc sẽ vỡ tan chỉ với một cái chạm nhẹ.
Cho đến tận bây giờ, anh vẫn như là đứa trẻ đang ôm bong bóng xà phòng, ngoan cố đứng ở bên kia thế giới, một mực tin rằng bong bóng xà phòng là thế giới thực.
Kí ức bị bàn tay vô hình lật tung, lạnh lẽo, đau đớn đến nghẹt thở, đủ loại kí ức không thuộc về anh bắt đầu trào dâng trong tâm trí.
Cảm giác rất tồi tệ, nhưng anh lại cảm thấy quen thuộc đến không ngờ, dường như anh đã từng trải qua loại đau đớn này, hơn nữa không chỉ có một lần.
Bước đi càng lúc càng chậm, phía trước dường như là một con đường không có điểm cuối, mọi kỉ niệm và trải nghiệm đều bị sự tuyệt vọng “lây nhiễm”, chúng nó muốn Trần Ca dừng lại và ở lại đây mãi mãi.
Phía trước rất nguy hiểm, không có khả năng thoát thân, bóng tối kéo dài đến vô tận.
Khi não vẫn còn tỉnh táo, Trần Ca đưa tay chạm vào chiếc khăn bịt mắt của mình, anh đang do dự không biết có nên gỡ chiếc khăn bịt mắt ra không.
Gỡ khăn ra thì nhiệm vụ sẽ thất bại, nhưng nếu không gỡ ra thì anh cảm thấy rất bất an.
“Liệu có phải mình đã bước vào thế giới sau cánh cửa không? Chỉ có người đẩy cửa mới có thể mở cửa khi không phải là 0 giờ đêm, nhưng nếu mình là người đẩy cửa thì sao? Nếu cánh cửa trong nhà ma là do chính mình đẩy ra thì sao?”
Ngón tay chạm vào sống mũi, cuối cùng Trần Ca cũng không gỡ khăn bịt mắt xuống, mà lựa chọn tiếp tục bước đi.
“Mình đang trải qua nỗi đau chưa từng có trong ký ức của mình, đang trải qua một loại tuyệt vọng không thuộc về mình, mình không biết điện thoại màu đen muốn nói với mình điều gì, nhưng mình biết nếu trong thế giới này có sự tuyệt vọng, vậy thì chắc chắn sẽ có hy vọng.”
Những người tuyệt vọng, ngay cả khi được bao quanh bởi hạnh phúc, vẫn sẽ thấy lo lắng.
Những người có hy vọng, ngay cả khi họ chỉ có hai bàn tay trắng, cũng có thể nhìn thấy thế giới đầy màu sắc trong bong bóng xà phòng.
“Mình chưa bao giờ được thế giới đối xử tử tế, nhưng điều này cũng không ngăn cản được tình yêu thương mà mình dành cho thế giới này.”
Chẳng biết tại sao Trần Ca lại nghĩ đến Trương Nhã và những nhân viên khác trong nhà ma: “Ngay cả khi đang ở trong nỗi tuyệt vọng sâu sắc nhất, mình cũng có thể gặp được một chuyện ngoài ý muốn đẹp đẽ nhất.”
Không tháo khăn bịt mắt ra, Trần Ca chịu đựng nỗi đau mà anh chưa từng trải qua, chịu đựng sự tra tấn cả về tinh thần và thể xác để bước tiếp.
Không chần chừ, không suy nghĩ gì nữa, anh tăng tốc độ của mình.
Đau đớn về thể xác ngày càng dữ dội, áp lực về tinh thần ngày càng dồn dập, những cảnh tượng bản thân bị giết chết đang dần hiện lên trong đầu anh.
Trước khi chết, anh vùng vẫy bất lực, đau khổ cầu xin, nhưng đổi lấy lại là những lần chết đi.
Thỏa hiệp, thiện chí và tin tưởng đều bị phụ lòng, và kết cục cuối cùng chỉ có tuyệt vọng.
Trên cánh tay nổi đầy gân xanh, Trần Ca im lặng chịu đựng tất cả những điều này, anh không dừng lại, tiếp tục đi về phía trước.
“Bất kể nỗi tuyệt vọng này thuộc về ai, mình vẫn sẽ tiếp tục.”
Trước khi Trần Ca nhận được điện thoại màu đen, hầu hết những ký ức đọng lại trong tâm trí anh đều rất tốt đẹp, cha mẹ anh cũng muốn anh sống như thế này.
Thực ra, khi anh vừa mới tìm thấy điện thoại màu đen, anh đã phải đưa ra một lựa chọn, nếu như lúc đó anh mở màn hình điện thoại mà lựa chọn không chấp nhận, vậy thì anh sẽ được tiếp tục sống với kỉ niệm đẹp đẽ này.
Nhưng Trần Ca lại chọn một con đường khác, anh muốn biết sự thật và sẵn sàng chịu đựng tuyệt vọng, từng bước đi tìm cha mẹ của mình.
Khi anh tiếp tục tiến gần hơn đến sự thật, những nỗi tuyệt vọng ẩn giấu sau đó sẽ dần được gợi lại, nhưng anh không hối hận về điều đó.
Chỉ có Trần Ca mới biết cuộc hành trình này khó khăn như thế nào.
Ngày và đêm đảo lộn, mỗi ngày đều kiệt sức, tìm kiếm một tia sống mong manh trong thời khắc sinh tử, suốt ngày lăn lộn trong đống lệ quỷ và áo đỏ.
Khiêu vũ trên mũi dao không đủ để miêu tả hoàn cảnh của Trần Ca, anh chỉ cần sơ suất một chút, thì bây giờ anh đã trở thành một cái xác rồi.
Anh đã chọn con đường khó khăn nhất, nhưng anh cũng lựa chọn bước đến nơi gần với sự thật nhất.
Đây không phải là may mắn mà ai đó ban tặng mà là chính anh đã dành lấy đó từ trong dòng thác vận mệnh.
“Mình sẽ không thay đổi vì những tuyệt vọng này, cũng sẽ không bao giờ khuất phục và phản bội quá khứ của mình, cho dù có chuyện gì xảy ra, mình cũng sẽ đối mặt với nó!”
Hình ảnh về cái chết cứ hiện lên trong tâm trí anh, cơ thể Trần Ca dường như bị cắt rời, anh chịu đựng sự dằn vặt cả về thể xác lẫn tinh thần, kiên trì đi trong bóng tối vô tận.
Không thể nhìn thấy xung quanh, chỉ có một mình.
Không thể nghe thấy âm thanh, không thể nhận thức thời gian trôi qua.
Anh không ngừng gọi tên của mình và mở từng cánh cửa ra.
“Trần Ca...”
Đẩy cánh cửa trước mặt, anh cũng không biết đây là lần thứ mấy anh gọi cái tên này, một giọng nói khác đột nhiên vang lên trước mặt anh.
“Tôi không ngờ rằng một ngày nào đó cậu thực sự có thể đi đến đây.”
Trần Ca nghe thấy giọng nói của chính mình ở cách anh vài bước, ngay lúc đó, Trần Ca gần như định tháo khăn bịt mắt ra, cơ thể run rẩy không kiểm soát được.
“Tất cả mọi người đều muốn giết tôi, cậu là hy vọng cuối cùng của tôi, cầu xin cậu nhất định phải tìm được tôi.”
Có thứ gì đó bị nhét vào lòng bàn tay, giọng nói đó càng ngày càng nhỏ.
“Tôi đang ở trong nhà ma của thành phố này, xin hãy đi tìm tôi!”
“Thành phố này? Thành phố màu đỏ sao? Trong thành phố màu đó cũng có nhà ma sao?" Trần Ca nắm chặt thứ ở trong tay, anh không thể khống nổi nữa, mở miệng định hỏi những nghi ngờ trong lòng: “Cậu...”
Nhưng khi anh nói từ đầu tiên, cảm giác ớn lạnh xung quanh ngay lập tức biến mất, và cánh tay giơ lên của anh chạm vào tay nắm cửa.
Đẩy cánh cửa trước mặt ra, ký ức vốn không thuộc về mình ở trong đầu bắt đầu tiêu tán, như thể anh mới từ địa ngục trở về trần gian.
Điện thoại trong túi bắt đầu rung lên, Trần Ca sững sờ một lúc, sau đó từ từ tháo khăn che mắt và nút tai ra.
Điều đầu tiên anh nhìn thấy là tất cả nhân viên của nhà ma đều đứng trước mặt anh, và tất cả mọi người đều ngạc nhiên nhìn anh.
“Tôi đang... ở trong phòng vệ sinh sao?” Nhìn xung quanh, Trần Ca phát hiện mình đang đứng trong ngăn phòng vệ sinh của nhà ma, tay vẫn đang cầm tay nắm cửa của phòng ngăn.
“Không phải tôi đang ở cảnh dưới lòng đất sao?”
“Anh bịt mắt đi vào nhà vệ sinh, sau đó nhốt mình ở trong đó mãi không đi ra, chúng tôi còn tưởng anh bị ma nhập, sau đó chúng tôi nghĩ kỹ lại, thì hình như không có con ma nào có thể làm chuyện ngu ngốc như vậy.” Môn Nam đứng ở cửa, sau khi nhìn thấy Trần Ca không sao, liền đẩy đám "người" ra rồi rời đi: “Giải tán, giải tán, anh ta không sao đâu.”
“Mình không bước vào cảnh dưới lòng đất mà vẫn luôn ở trong nhà vệ sinh, nói như vậy tức là ngay từ khi mở cửa nhà vệ sinh ra, mình đã bước vào thế giới sau cánh cửa!" Trần Ca toát mồ hôi lạnh, anh cúi đầu nhìn lòng bàn tay mình, trước khi cái giọng nói đó biến mất, nó đã đưa một chiếc chìa khóa đầy vết nứt vào trong tay anh.
“Chìa khóa? Chìa Khóa Sáng Suốt?" Trần Ca hơi hơi dùng sức, chiếc chìa khóa trong lòng bàn tay rơi ra một mảng lớn rỉ sét, gãy thành hai đoạn: “Vừa nãy mình bước vào thế giới phía sau cánh cửa? Chẳng lẽ là bởi vì cầm Chìa Khóa Sáng Suốt này cho nên mới có thể rời khỏi thế giới phía sau cánh cửa một cách bình yên?”
Trước đây Trần Ca cũng đã nhận được hai cái Chìa Khóa Sáng Suốt, nhưng anh vẫn chưa tìm ra cách sử dụng thứ này.
“Sẽ không đơn giản như vậy đâu, có lẽ người đứng sau cánh cửa muốn dùng chìa khóa để nhắc nhở mình điều gì đó.”
Giọng nói cuối cùng không ngừng hiện lên trong đầu, Trần Ca không khỏi nhíu chặt mày: “Trong thành phố máu đỏ kia cũng có một nhà ma sao? Người đó đang trốn ở nhà ma trong thành phố màu đỏ? Người đó còn coi mình là tia hy vọng cuối cùng nữa chứ?”
Trần Ca dựa vào ván cửa, phía sau lưng anh đã ướt đẫm mồ hôi lạnh, cả người không còn chút sức lực nào.
“Chẳng lẽ cánh cửa nhà ma là do người đó đẩy ra.” Trần Ca nhìn cửa phòng ngăn, nhẹ nhàng đẩy ra, nhưng cửa vẫn không có chút biến hóa nào.
Chỉ có người đẩy cửa mới có thể điều khiển cửa, bản thân Trần Ca cũng không thể đẩy cửa ra được, vừa nãy anh có thể đi vào cửa có lẽ là do "người đẩy cửa" thực sự đã mở cửa theo một cách nào đó.
“Chờ đã! Liệu có khả năng này không, người đẩy cửa bị chia thành hai phần, chỉ khi hai phần đồng thời chạm vào cánh cửa, mới có thể đẩy được cửa ra.”
Trần Ca đứng lên từ dưới đất, anh giải thích ngắn gọn cho các nhân viên, sau đó nhờ lão Bạch tiếp tục canh cửa phòng vệ sinh, còn anh thì chạy trở lại phòng nghỉ dành cho nhân viên.
Vừa mở cửa ra, Trần Ca đã thấy con mèo trắng đang lấy trộm thức ăn cao cấp cho mèo trong tủ, nhưng anh không có tâm trạng để quan tâm đến con mèo trắng, trực tiếp lấy điện thoại màu đen ra và vuốt màn hình.
[Người May Mắn Được Áo Đỏ Quan Tâm! Chúc mừng bạn đã hoàn thành nhiệm vụ hàng ngày mức khó ác mộng: Cánh Cửa! Bạn sẽ nhận được phần thưởng tài năng đặc biệt: Miệng Gây Họa!]
[Miệng Gây Họa (Khả năng bẩm sinh): Họa là từ ở miệng mà ra, kể từ khi bạn có được năng lực này, chúng nó có thể nghe thấy toàn bộ những lời mà bạn nói.]
[Người May Mắn Được Áo Đỏ Quan Tâm! Thật không thể tin được, bạn đã có cùng lúc sáu năng lực: Liệm Dung, Âm Đồng, Linh Khứu, Tai Quỷ, Miệng Gây Họa, Hoạt Ngẫu, bây giờ bạn đã có thể là thứ mình muốn rồi.]
Nhìn tin nhắn trên chiếc điện thoại màu đen, Trần Ca không biết tại sao lại rùng mình một cái, anh luôn cảm thấy tin nhắn cuối cùng đang gợi ý điều gì đó cho bản thân.
“Bây giờ mình đã có thể thành thứ mình muốn sao? Tôi muốn là thứ gì? Ý của nó là gì?”
Trần Ca vẫn chưa đạt đến giới hạn của sáu năng lực này, ngoại trừ Âm Đồng, anh cũng không sử dụng nhiều những năng lực khác, anh luôn cảm thấy những năng lực này có chút yếu, nhưng tình hình thực tế dường như không phải vậy.
“Quên đi, tạm thời chưa nghĩ đến chuyện này.” Trần Ca biết rất rõ ràng, chưa nói đến những năng lực khác, nếu muốn chân chính phô diễn tài năng của Hoạt Ngẫu thì trước tiên phải tìm được người sống để làm thí nghiệm đã.
Một con rối sống hoàn hảo cần một phải là một người sống động, đây là điều mà Trần Ca sẽ không bao giờ thử.
“Có lẽ trong tương lai, mình sẽ thay đổi suy nghĩ, nhưng mình hy vọng sẽ không bao giờ có ngày đó.”
Trần Ca cất chiếc điện thoại màu đen đi, nhiệm vụ mức khó ác mộng tối nay mang đến cho anh quá nhiều nghi ngờ, anh cần phải điều chỉnh trạng thái của mình đã.
“Sự tuyệt vọng mà mình cảm thấy trong quá trình làm nhiệm vụ có phải là một trải nghiệm khác của mình không? Rốt cuộc người đó là dạng tồn tại nào? Tất cả sự tuyệt vọng của mình đều đang ở trên cơ thể người đó sao?”
Tâm phiền ý loạn, Trần Ca nhìn thấy con mèo trắng vẫn đang cố gắng tiếp tục công việc ăn trộm của mình, trực tiếp bắt nó lên giường, sờ sờ bộ lông mềm mại của nó, trong lòng cũng từ từ bình tĩnh lại.
“Ngay cả mèo cũng biết theo cái lợi, tránh cái hại, nhưng mình lại cứ nhất định muốn đi con đường khó khăn nhất, điều càng tuyệt là dường như trước mắt mình chỉ có con đường này.”
Bị Trần Ca ôm vào lòng, con mèo trắng sợ hãi, hình như nó biết mình vừa làm một chuyện sai lầm cho nên hiện tại rất thành thật giống như một đứa bé ngoan.
“Con mèo trắng nuốt chửng tơ máu của của Hiệp hội kể chuyện lạ, tơ máu đó vốn là do bác sĩ Cao chuẩn bị cho nữ quỷ nhảy giếng, đó là thứ của bác sĩ Cao.” Trần Ca sờ bụng con mèo trắng: “Liệu mình có thể truy tìm tung tích của bác sĩ Cao thông qua tơ máu trong cơ thể mèo trắng hay không? Hoặc là dùng nó để khiến bác sĩ Cao chủ động đến tìm mình?”
Trong Bệnh Viện Bị Nguyền Rủa có ít nhất hai hung thần, Trần Ca cảm thấy mình không đủ sức đối phó với bệnh viện nên muốn liên hệ với bác sĩ Cao.
Lấy ngón tay búng vào bụng mèo trắng, hành động của Trần Ca làm mèo trắng sợ hãi: “Tơ máu có lẽ đã dung hợp với cơ thể mèo trắng, xem ra mình chỉ có thể mang nó vào thế giới phía sau cánh cửa rồi.”
Trần Ca nhẹ nhàng sờ đầu con mèo trắng: “Mày nhát gan quá, nhất định phải rèn luyện thật nhiều mới được.”
Sau khi kiểm tra thời gian, phát hiện còn lâu mới rạng sáng, Trần Ca một tay ôm con mèo trắng và đi đến phòng đạo cụ để tìm tờ giấy chứng nhận tốt nghiệp của Thông Linh Trong Trường Ma.
“Đã lâu không quay lại, không biết Thông Linh Trong Trường Ma có gì thay đổi không.”
Bệnh Viện Bị Nguyền Rủa đã gây ra rất nhiều áp lực cho Trần Ca, anh quyết định liên lạc với tất cả các lực lượng và cố gắng chống lại bệnh viện đó.
“Thành phố màu đỏ rất gần với Thông Linh Trong Trường Ma, nếu may mắn, nói không chừng còn có thể gặp được một vài áo đỏ xa lạ bị lạc.”