Xe tang số 104 đã đổi chủ, nhưng người phụ nữ mặc áo mưa đỏ vẫn vô cùng kiêng kỵ chiếc xe này. Cô ta đứng ở bên ngoài, hai tay cào cửa xe, màu đỏ của áo mưa trong đêm tối nhìn vô cùng nổi bật.
“Đúng lúc tiện đường, đêm nay chúng ta cùng nhau đến trấn Lệ Loan đi.”
Trần Ca gửi lời mời đến áo mưa đỏ, anh còn có rất nhiều vấn đề muốn hỏi đối phương.
Lần trước lúc anh lái cái xe tang này đi, đã đưa “tên buôn người” lừa bán trẻ em cho người phụ nữ mặc áo mưa đỏ. Lần này gặp lại áo mưa đỏ, cái tên bắt cóc trẻ em kia lại không thấy đâu.
Trần Ca đoán rất có thể áo mưa đỏ dã hỏi thăm được từ đối phương tin tức mà mình muốn, và tìm ra được vị trí của đứa con mình.
Nếu như không có thu hoạch, vậy thì cô ta cũng sẽ không đứng ở trạm xe đợi xe tang số 104 xuất hiện lần nữa.
“Nếu như cô đã chuẩn bị kỹ càng, tối nay chúng ta có thể đi cứu con của cô. Tôi sẽ đi cùng với cô, đây là lời hứa mà tôi đã hứa với cô.” Trần Ca đi tới cửa trước, cúi người, nói với người phụ nữ mặc áo mưa đỏ.
Miệng bị tơ máu khâu lại, người phụ nữ mặc áo mưa đỏ nói không ra lời. Cô ta hướng về phía Trần Ca, làm một ký hiệu vô cùng kỳ lạ.
Đầu ngón tay chỉ về xe tang 104, xong lại chỉ vào mặt của Trần Ca, cuối cùng chỉ chỉ trái tim Trần Ca, cuối cùng năm ngón tay cố gắng nắm chặt vào, giống như muốn bóp nát trái tim của Trần Ca vậy.
“Xe tang? Mặt của tôi? Bóp nát trái tim tôi?” Qua vài giây Trần Ca mới phản ứng được: “Ý của cô là, có một người dáng vẻ giống tôi, muốn móc trái tim tôi? Mà cái người đó bây giờ đang ngồi trên xe tang?”
Áo mưa đỏ không gật đầu cũng không lắc đầu, ánh mắt xuyên thấu qua khe hở của tóc, vươn tay nắm lấy cánh tay Trần Ca, hình như là muốn lôi anh ra khỏi chuyến xe cuối số 104.
Chiếc xe này đã được Trần Ca coi như tài sản của mình, làm sao anh có thể dễ dàng từ bỏ, hơn nữa chiếc ba lô và con mèo trắng vẫn còn trên xe.
Trần Ca lui về sau một bước, người phụ nữ mặc áo mưa đỏ thấy động tác của Trần Ca thì không dùng sức nữa, buông lỏng tay ra.
Mưa xối xả chảy từ vành nón của cô ta xuống. Hình như áo mưa đỏ muốn nói tin tức nào đó cho Trần Ca biết, cô ta chỉ chỉ về phía trấn Lệ Loan, sau đó làm một động tác giống như đang ôm đứa bé sơ sinh.
Không đợi Trần Ca kịp hiểu ý nghĩ sâu xa trong hành động đó, áo mưa đỏ đã quay về trên trạm xe.
Vết máu chảy theo áo mưa rơi xuống đất, trạm xe phía dưới chân cô ta bị nhuộm đỏ.
Xe buýt từ từ khởi động, áo mưa đỏ đứng ở giữa trạm xe, nhìn theo xe tang 104 đang dần đi xa.
Khoảng cách giữa bọn họ và trấn Lệ Loan ngày càng gần, mưa bên ngoài cũng càng lúc càng lớn.
Xuyên qua cửa sổ xe nhìn không thấy một tí ánh sáng nào cả, cả chiếc xe giống như đang dần bị bóng tối nuốt lấy.
“Rốt cuộc ý của cô ta là gì?” Người phụ nữ mặc áo mưa đỏ không chịu lên xe, điều này khác với kế hoạch lúc trước của Trần Ca: “Nếu như cô ta không muốn hợp tác với mình thì ban nãy không cần hành động gì cả, càng không cần đứng ở trạm xe chờ, chắc là cô ta cảm thấy nguy hiểm, cho nên mới không chịu lên xe.”
Trần Ca len lén nhìn hành khách bên trong xe một lượt. Bác sĩ và người đàn ông say rượu đều là người thường. Anh đặt sự chú ý của mình vào đôi giày cao gót đỏ với người đàn ông tươi cười.
“Có nên ra tay trước để chiếm được lợi thế không nhỉ?” Trần Ca đang tính toán ở trong lòng, điện thoại trong túi đột nhiên rung một cái.
Anh lôi ra rồi nhìn lướt qua, yên lặng cúp điện thoại, sau đó gửi một tin nhắn đến số điện thoại vừa gọi.
[Tổ trưởng Lý, tạm thời tôi không có tiện nghe máy, nói chuyện bằng tin nhắn đi.]
Người gọi điện đến lúc nãy là Lý Chính, khi Trần Ca nhìn thấy tên người gọi đến thì đã đoán được, có lẽ đã xảy ra chuyện gì rồi.
[Giả Minh trốn thoát khỏi bệnh viện rồi! Cậu cẩn thận một chút! Anh ta muốn giết cậu!] Tin nhắn trả lời của Lý Chính dùng tận ba dấu chấm than liên tiếp.
[Giết tôi làm gì? Tôi cũng có trêu chọc đến anh ta đâu? Hơn nữa không phải anh ta đang ở bệnh viện sao? Mấy anh vẫn luôn trông coi ở đó, anh ta chạy trốn thế nào được?] Cảnh sát Cửu Giang chắc chắn có thể được coi là tinh anh trong nghề, Trần Ca cũng rất có lòng tin với bọn họ.
[Gã điên này nói với chúng tôi rằng anh ta đáng thương như thế nào, anh ta chỉ là một nạn nhân mà thôi. Sau đó qua mười một câu chuyện khác nhau, anh ta mô tả cho chúng tôi biết về một con quái vật là một cái bóng giỏi ngụy trang và biết thay đổi giọng nói, nói với chúng tôi rằng con quái vật đó mới là kẻ sát nhân thật sự đứng đằng sau mọi chuyện, anh ta chỉ là một người đáng thương bị uy hiếp thôi.]
[Mười một câu chuyện?]
[Đúng rồi! Mười một câu chuyện kể về việc anh ta bị thủ phạm thật sự uy hiếp, buộc phải làm những điều trái với lương tâm của anh ta. Những câu chuyện này không có bất kỳ kẽ hở logic nào, kết quả điều tra ở hiện trường của chúng tôi về cơ bản cũng ăn khớp với những gì anh ta đã nói.]
[Nói cách khác, anh ta không nói dối.]
[Đúng đấy, anh ta không nói dối, nhưng anh ta lại mắc một sai lầm rất lớn!] Tâm trạng của Lý Chính hình như hơi dao động, trong tin nhắn có rất nhiều khoảng trắng và dấu chấm than: [Thủ phạm thật sự đứng phía sau vốn lại không hề tồn tại, là do anh ta tưởng tượng ra, hung thủ thật sự chỉ có chính anh ta! Mười một câu chuyện đó, mười một lần giết người tất cả đều là do anh ta làm!]
Thấy tin nhắn này của Lý Chính, Trần Ca mới rõ ràng, mười một câu chuyện mà anh ta kể rất có thể là đại diện cho mười một mạng người.
[Cái tên thoạt nhìn có vẻ nhu nhược, yếu đuối này, ở sâu trong nội tâm lại cất giấu một linh hồn hoàn toàn biến thái như vậy! Khi kể cho chúng tôi nghe những câu chuyện này, anh ta đã rơi nước mắt khá nhiều lần, giọng nói nghẹn ngào và những lời bộc bạch đầy sám hối, ngay cả bác sĩ và y tá cũng thay đổi thái độ với anh ta. Chúng tôi đã chạy đến hiện trường để xác minh, những đồ vật mà anh ta khai báo được tìm thấy càng ngày càng nhiều, chúng tôi càng điều tra lại càng kinh ngạc. Vì để tăng tốc độ điều tra, chúng tôi chỉ có thể tiếp tục điều động nhân lực.]
[Buổi tối hôm nay bệnh tình của Giả Minh lại chuyển biến xấu và được bác sĩ đưa vào phòng cấp cứu, chúng tôi có để lại một cảnh sát để trông coi.]
[Nhưng trên đường đưa Giả Minh đến phòng cấp cứu, một tên vốn thậm chí còn không thể tự đi được, đã nhảy ra khỏi cửa sổ và bỏ đi. Anh ta đã lên kế hoạch mọi thứ từ lâu và bí mật quan sát các tuyến đường, phòng bệnh ở tầng ba, phòng cấp cứu ở tầng một. Sau khi ra được ngoài, cách đó 50m có một con hẻm, trong con hẻm đó có rất nhiều ngã ba đường, một người hoàn toàn không thể đuổi kịp anh ta.]
Lý Chính kể hết quá trình Giả Minh chạy trốn ra, nhưng Trần Ca cũng chẳng có hứng thú lắm đối với mấy chuyện này: [Tổ trưởng Lý, Giả Minh chạy trốn đã nằm trong dự đoán của tôi, nhưng tại sao anh lại nói anh ta muốn giết tôi?]
[Chúng tôi tìm thấy một ít vụn gỗ bên cạnh giường bệnh nơi anh ta nằm, chúng tôi đẩy tủ đầu giường ra thì mới phát hiện trên mặt sau của tủ gỗ có rất nhiều dòng chữ khắc tên cậu bằng móng tay, sau khi khắc hết tên, lại dùng móng tay cào cào vài nhát. Nếu như không phải vì thù hận thấu xương thì không có ai lại làm mấy chuyện như vậy đúng không? Nói chung là cậu cẩn thận một chút, chúng tôi nghi ngờ có khả năng anh ta đang đi tìm cậu.]
“Mình và Giả Minh không hề quen nhau từ trước, anh ta làm sao có thể sinh ra oán hận lớn như vậy với mình chứ, trừ phi người điều khiển cơ thể anh ta lúc này không phải Giả Minh.” Thông qua tin nhắn của Lý Chính, Trần Ca nghĩ cái bóng chắc còn ở trong cơ thể của Giả Minh. Đêm hôm đó khi anh ta té xỉu ở bên ngoài đường hầm động Bạch Long, có thể là bởi vì đã xảy ra chuyện ngoài ý muốn.
[Phải rồi, bây giờ cậu đang ở đâu? Đêm nay cậu không nên chạy lung tung khắp nơi đâu!]
Một lát sau, Lý Chính lại gửi đến một tin nhắn ngắn. Ban đầu Trần Ca cũng không cảm thấy có gì kỳ lạ, nhưng đang chuẩn bị nhắn tin trả lời thì đột nhiên dừng tay lại: “Chờ đã, tại sao tổ trưởng Lý phải hỏi bây giờ mình đang ở đâu? Bình thường khi anh ta gửi tin nhắn cho mình, rất ít khi dùng đến dấu chấm than, có khi nào người gửi tin nhắn này cho mình không phải là Lý Chính mà là Giả Minh hay không?”