Mùi Hôi Thối đứng trước tủ quần áo, ngơ ngác nhìn cái tủ.
Trần Ca hơi tò mò, anh từ từ đến gần tủ, khi nhìn thấy đồ bên trong, vẻ mặt anh vô cùng kinh ngạc.
Một cậu bé mập mạp, thấp bé, xấu xí nằm co quắp trong góc tủ, trên người cậu bé quấn đầy màng bọc thực phẩm, chỗ trái tim còn có một vết thương rõ ràng, trên cổ cũng có một vết dây hằn mờ mờ.
“Đứa nhỏ này chính là Mùi Hôi Thối lúc trước sao?”
Cậu bé nắm chặt hai tay, đến chết cũng không muốn buông ra, có thể nhìn thấy trong tay trái cậu bé siết chặt một tấm hình, còn tay phải thì nắm một mảnh vải áo sơ mi.
Chiếc áo đó rõ ràng là của một người trưởng thành, bây giờ lại nằm trong tay đứa trẻ này, điều đó cho thấy mô tả trong cuốn nhật ký của Mùi Hôi Thối trong cảnh tượng nhà ma của Trần Ca là có vấn đề.
“Hình như sự thật không giống những gì mình đoán trước đây, tại sao cậu bé lại trở nên như thế này?”
Mùi Hôi Thối lặng lẽ đứng trước tủ quần áo, nhìn cậu bé ngồi bên trong tủ, trên khuôn mặt tròn trịa lộ rõ nụ cười chua chát.
Cậu ta xé lớp màng bọc trên cánh tay của đứa trẻ và lấy bức ảnh trong tay đứa bé ra để xem.
Đó là bức ảnh chụp hai cha con, hai người trong bức ảnh đều cười rất hạnh phúc, ai ngờ sau này lại xảy ra chuyện như vậy.
Trong cổ họng phát ra một tiếng gầm nhẹ, đôi tay Mùi Hôi Thối chậm rãi dùng lực, xé nát bức ảnh đến chết cũng không muốn buông ra, xé từng chút từng chút một.
Rõ ràng là cậu ta đang xé bức ảnh, nhưng trên cơ thể đứa trẻ trong tủ lại xuất hiện từng vết thương do bạo lực gia đình gây ra.
Máu chảy dưới lớp màng bọc thực phẩm, người đàn ông trung niên trong ảnh đang kêu khóc, nhưng đứa trẻ thì lại vỗ tay, vừa cười vừa nhảy.
Khi tấm ảnh bị xé nát hết, thi thể đứa trẻ trong tủ đã hoàn toàn biến thành màu đỏ, những lớp màng bọc quấn quanh người bắt đầu nứt ra.
“Ô...”
Dường như Mùi Hôi Thối đang gọi tên ai đó, như nói lời tạm biệt, cũng giống như đang gọi.
Cậu ta ném những mảnh ảnh trong tay xuống đất, trong mắt có ánh sáng đỏ rực, cậu ta quay đầu lại nhìn Trần Ca, sau đó cúi đầu nói gì đó.
Trần Ca không nghe rõ lắm, đang định hỏi lại thì Mùi Hôi Thối đã bước vào trong tủ quần áo.
Mùi thối trong không khí dần dần nhạt đi, sương máu chậm rãi tràn vào căn phòng này, từng sợi tơ máu bắt đầu lan ra xung quanh, bắt đầu từ tủ quần áo.
Căn phòng này ban đầu gần giống như trong thực tế, nhưng chỉ vài phút sau, các bức tường của căn phòng đã bị bao phủ bởi thật nhiều tơ máu, đây mới là bộ dạng thực sự của thế giới phía sau cánh cửa.
“Tất cả mùi thối đều tập trung vào trong tủ rồi?” Cơ thể to lớn của Mùi Hôi Thối chen vào trong ngăn tủ chật hẹp, đi theo cậu ta là mùi thối ở khắp phòng.
Khi mùi thối cuối cùng biến mất, một tiếng động lạ phát ra từ trong tủ quần áo. Trần Ca nhìn vào trong tủ, một cậu nhóc béo mặc áo khoác đỏ như máu cũng đang nhìn anh.
“Mùi Hôi Thối?” Trần Ca hơi nheo mắt lại, anh nhìn đối phương từ trên xuống dưới: “Cậu tên là gì?”
Trần Ca không biết chuyện gì đã xảy ra với Mùi Hôi Thối, có lẽ đối phương đã buông bỏ quá khứ và lấy lại trái tim của mình.
Mọi chuyện bắt đầu lại từ đầu, Trần Ca cũng cảm thấy mình không thể dùng từ Mùi Hôi Thối để gọi đứa trẻ này nữa, cậu ta phải có tên riêng của mình.
Nhóc béo ở trong tủ không nói gì, tướng mạo cậu ta xấu xí, nhưng cũng không khiến người khác khó chịu.
“Cậu không nhớ tôi sao? Tôi là chủ nhân của nhà ma của chúng ta, Trần Ca đây!”
Cậu bé vẫn không nói tiếng nào, nhưng lại nhìn chằm chằm vào Trần Ca, như thể muốn in sâu khuôn mặt của Trần Ca vào tâm trí mình.
Trao đổi không có kết quả, Trần Ca đưa tay đến chỗ cậu bé, cố gắng kéo cậu ta ra khỏi tủ quần áo, nhưng cậu bé mập mạp không có phản ứng nào cả.
“Được rồi, cậu đã tự mình lựa chọn con đường, tôi cũng sẽ không ép buộc. Trong khoảng thời gian quen biết cậu, tôi rất vui. Nếu sau này gặp khó khăn gì không thể tự mình giải quyết, cậu có thể đến nhà ma ở ngoại ô phía Tây tìm tôi.” Bây giờ Trần Ca đã có năng lực hứa hẹn với một áo đỏ.
Nói xong, anh quay người bước ra khỏi phòng, nhưng vừa bước ra ngoài thì lại có tiếng động khác trong tủ quần áo.
Trần Ca nhìn lại thì thấy nhóc béo mặc áo đỏ kia đã nhảy ra khỏi tủ quần áo. Cậu ta vẫn bị quấn trong màng bọc thực phẩm, đi theo sát phía sau Trần Ca, như thể cậu ta sợ ở một mình trong căn phòng này.
“Bất kể cậu đưa ra lựa chọn gì, tôi đều hiểu. Nếu cậu bằng lòng trở về, cánh cửa của nhà ma sẽ luôn mở rộng, nhưng đến lúc đó tôi nhất định phải kiểm tra lại nội quy nhân viên một lần nữa, không vượt qua cuộc đánh giá thì sẽ không thể tiếp xúc với các du khách nữa.” Trong khoảnh khắc lúc nãy, Trần Ca thực sự đã bỏ cuộc, nhưng điều làm anh không ngờ tới chính là sau khi Mùi Hôi Thối tìm được trái tim của mình, cậu ta vẫn đồng ý đi theo anh như trước.
Bước ra khỏi căn phòng ở nơi sâu nhất trong hành lang, những người ngoài phòng vẫn còn ngạc nhiên vì mùi thối đã biến mất, cho đến khi họ nhìn thấy một nhóc béo áo đỏ phía sau Trần Ca.
“Một áo đỏ nữa?” Tất cả mọi người, kể cả ông Hiệu trưởng, đều ngẩn người.
“Các anh có biết cậu ta không?” Anh Hồng khều khều Bạch Thu Lâm, ra vẻ thơ ngây dễ thương.
“Có biết một chút...” Bạch Thu Lâm cũng không biết mọi chuyện là thế nào, nhưng bởi vì chuyện này xảy ra ở trên người ông chủ của mình nên anh ta cũng không cảm thấy kinh ngạc.
Mùi Hôi Thối trở thành một nhóc béo áo đỏ, sức lực mạnh gấp nhiều lần trước kia, nhưng cậu ta vẫn không chịu giao tiếp với ai, không biết là mất khả năng nói hay không dám mở miệng.
“Đi thôi, đã kiểm tra xong ký túc xá nam rồi, tiếp theo, chúng ta sẽ đến ký túc xá nữ.” Ánh mắt Trần Ca dời khỏi Mùi Hôi Thối, thật ra trong lòng anh đang nghĩ đến chuyện khác.
Đã từng có người đẩy cửa ở Học viện tư thục Tây Thành, có nghĩa là sẽ có cảnh tượng Học viện tư thục Tây Thành phía sau cánh cửa, ký túc xá nam mà anh thấy bây giờ chắc là cảnh tượng Học viện tư thục Tây Thành sau cánh cửa.
Ý chí của trường ma điên cuồng mở rộng, nhưng lại chọn giữ lại một vài cảnh tượng quan trọng hơn, đây hẳn là chấp niệm cuối cùng của người đẩy cửa trước khi chết.
“Việc quản lý Học viện tư thục Tây Thành này có vấn đề rất lớn, chẳng trách cuối cùng nó lại trở thành một ngôi trường bỏ hoang. Ngoại trừ Mùi Hôi Thối, Người Đang Đứng Treo Cổ và Trương Nhã, còn có một người đẩy cửa bị ép đến điểm sâu nhất của sự tuyệt vọng. Rất nhiều học sinh ở đây bị bắt nạt, bản thân trường học đã là một địa ngục trần gian đối với họ.”
Trần Ca nhìn hành lang dần bị nhuộm đỏ, trong lòng nảy ra ý tưởng: “Nếu như thật sự muốn được ý chí trường học đồng ý, vậy thì phải thay đổi hoàn toàn trường ma, bởi vì trường ma này chính là cơn ác mộng ở đáy lòng những đứa trẻ tuyệt vọng.”
Trần Ca lắc đầu, quyết định làm từng bước một.
“Cảnh tượng liên quan đến Mùi Hôi Thối được giữ nguyên, vậy cảnh tượng liên quan đến Trương Nhã cũng có thể được giữ nguyên hoàn toàn sau cánh cửa. Khi Mùi Hôi Thối đi vào cảnh tượng tương ứng sau cánh cửa, sức mạnh của cậu ta đã tăng lên rất nhiều. Nếu như mình bước vào cảnh tượng mà Trương Nhã đã từng ở, liệu có thể giúp Trương Nhã mạnh lên không?”
Trong thâm tâm Trần Ca biết rất rõ, hiện tại có thể Trương Nhã đang ở trong giai đoạn rất quan trọng, và anh muốn làm hết sức mình để giúp đỡ cô.