Vừa mới đi vào khu rừng rậm, còn chưa kịp đi xa, Hứa Âm đã lặng lẽ xuất hiện.
Trần Ca cũng không gọi tên Hứa Âm, nhưng khi anh ta xuất hiện một mình, điều này cho thấy anh ta đã nhận thấy có điều gì đó nguy hiểm, có rất có thể sẽ giết chết Trần Ca trước khi anh ta xuất hiện.
Xung quanh không có gì bất thường, nhưng những áo đỏ xung quanh đều cư xử rất kỳ lạ, như thể nguy hiểm đang tiềm ẩn ngay bên cạnh họ.
Những chiếc lá bị gió thổi bay, nước mưa rơi xuống theo chiếc lá, Trần Ca đi bộ trong rừng rậm rất lâu, thậm chí anh còn đánh mất khái niệm về thời gian.
Càng đi vào trong rừng, nhiệt độ càng giảm, xung quanh dần trở nên yên tĩnh.
Hứa Âm đi phía trước, máu đỏ tươi hòa trong nước mưa, anh ta đẩy cành cây khô ra, trước mặt hiện ra một con đường nhỏ gồ ghề.
Hai bên đường trồng đầy hoa héo, có thể mơ hồ nhìn thấy một ngôi nhà nhỏ màu xám tro ở cuối đường.
“Khi còn bé, mình đã mang con búp bê mà mình làm ra đi vào đây, nó không giết được mình, nhưng lại làm con búp bê bị thương nặng. Con người mình vốn thích công bằng, ngày hôm nay mình cũng sẽ không giết chết nó, mình sẽ chỉ đánh nó đến thừa sống thiếu chết sau đó thu vào trong truyện tranh.”
Vào một đêm mưa, mấy áo đỏ đi theo sau Trần Ca, mọi người lặng lẽ tiến về phía trước.
“Nơi này dường như không phải ai cũng có thể phát hiện ra, nếu không có Hứa Âm dẫn đường, mình cũng không dễ dàng đi vào như vậy.”
Đến gần ngôi nhà nhỏ, bức tranh mờ ảo trong trí nhớ của Trần Ca dần khớp với thực tế, những điều tưởng chừng như sắp quên lại hiện lên trong tâm trí anh, chưa bao giờ rõ ràng như lúc này.
“Cẩn thận một chút.”
Anh suýt chút nữa đã bị giết ở đây, cho nên hiện tại Trần Ca rất thận trọng, anh cảm giác bản thân đang càng ngày càng tiến đến gần sự thật.
Hàng rào của sân nhỏ bị đẩy ra, phía trên mọc đầy rêu phong, trong sân còn đặt rất nhiều chậu hoa trống.
Những chậu hoa này cũng được đặt rất có trật tự, tất cả các chậu hoa đều có kích thước như nhau, vừa đủ để đặt một cái đầu người lớn vào.
Ngoài những chậu hoa, trong sân còn có đặt một số đồ chơi giải trí, có những con ngựa gỗ bị gãy, những chiếc bập bênh hoen gỉ và chiếc xích đu đã bị đứt dây.
“Hình như đã lâu không có ai ở đây.”
Bỏ hoang cũng tốt, có nghĩa là sẽ không có thêm đứa trẻ nào bị hại.
Băng qua con đường lầy lội, Trần Ca đẩy cánh cửa của ngôi nhà nhỏ màu xám tro ra.
Một mùi thối nhàn nhạt bay ra từ bên trong phòng, mũi Trần Ca khẽ nhúc nhích, anh đứng ở cửa không bước vào.
“Mình đã từng ngửi thấy mùi này ở thị trấn Lệ Loan, nó rất đặc biệt, không thể diễn tả được, không nồng nặc như mùi xác thối, nó chứa một loại hơi lạnh, sau khi hít vào, cảm giác toàn bộ phổi đều run lên.”
Sử dụng Âm Đồng, Trần Ca nhìn vào trong nhà.
Hầu hết đồ đạc trong nhà đều bị phá hủy, sàn nhà đầy những mảnh vỡ và quần áo rách của trẻ em.
“Căn nhà này ban đầu không phải như thế này.”
Trần Ca nhìn vào đống hỗn độn, nhưng trong đầu lại xuất hiện một bức tranh khác.
Cũng là căn nhà gỗ nhỏ này, nhưng xung quanh tràn đầy tiếng cười của trẻ em, trên tường dán những tấm giấy dán tường màu xanh nhạt và hồng, cái bàn không cao, bày đầy đồ chơi và đồ ăn ngon.
“Con ma sống ở đây đã bỏ đi rồi sao?”
Trần Ca đang chuẩn bị bước vào nhà thì điện thoại di động của anh đột nhiên rung lên, số điện thoại của người gọi đến là một số lạ.
“Mình có số của cả đội trưởng Lý và đội trưởng Nhan, có lẽ không phải là cảnh sát, ai sẽ gọi cho mình vào giờ này chứ?”
Nhấn nút trả lời, giọng nói trong trẻo của một cậu bé phát ra từ phía bên kia điện thoại.
“Trần Ca, khi nào thì chú đến đón cháu về nhà...”
“Phạm Úc?” Trần Ca nhất thời không phản ứng kịp.
“Cậu Trần, là tôi, chúng ta vừa mới gặp nhau đấy.” Một giọng nói quen thuộc phát ra từ bên kia điện thoại, là nhân viên của cô nhi viện gọi đến: “Phạm Úc, cho cô nói với chú ấy mấy câu.”
“Cô có phát hiện ra cái gì không?” Trần Ca để lại số điện thoại di động của mình cho cô nhi viện, nên cũng không có gì ngạc nhiên khi đối phương có thể liên lạc với anh, chỉ là Phạm Úc vốn không thích nói chuyện lại đột nhiên chủ động gọi tên anh khiến anh kinh ngạc, cũng có một chút hạnh phúc.
“Một phát hiện lớn, các tài liệu lưu trữ và điều trị trước khi xây dựng lại Viện Phúc lợi Hàm Giang đã bị khóa trong nhà kho, chúng tôi tập trung vào việc sàng lọc thông tin liên quan đến Phương Ngư và phát hiện ra lớp học của bọn họ có thiếu thông tin về một đứa trẻ.”
“Mất thông tin của một đứa trẻ?”
“Đúng vậy, giống như bị xóa sạch hoàn toàn vậy, nói ra có thể cậu không tin, các tài liệu thống kê nhân số luôn luôn thiếu đi một người, trong bức ảnh chụp chung cũng có một cậu bé với gương mặt mờ mặt, giống hệt như bức ảnh mà cậu đưa cho tôi xem!" Nhân viên của cô nhi viện đã đưa cho Trần Ca một lời nhắc nhở rất quan trọng: “Tôi vừa gọi điện và hỏi một số tiền bối làm việc trong cô nhi viện tư nhân vào thời điểm đó, tất cả mọi người đều có ấn tượng với cậu bé hay nói đó, và họ cũng biết rằng có một người như vậy tồn tại, nhưng không ai có thể nhớ cậu bé trông như thế nào.”
“Mọi người đều đã quên bộ dáng của cậu ấy?”
“Không chỉ có ngoại hình, mà còn cả tên, tuổi,...”
“Ngoài chuyện này ra, cô còn tìm được manh mối nào không?”
“Tôi nghe một tiền bối nói rằng cậu bé này khi còn bé nói chuyện vô cùng dong dài, sau khi lớn lên thì dần dần trở nên bình thường, mọi người đều nghĩ rằng cậu ấy đã khỏi bệnh, nhưng thực ra không phải vậy.” Nhân viên của cô nhi viện còn nói ra một bí mật: “Bệnh tình của cậu ấy đã trở nên nghiêm trọng hơn, nhưng chẳng qua là cậu bé đã trưởng thành, cậu bé hiểu rằng mọi người không thích cậu ấy như vậy, cho nên cậu ấy đã kìm nén bản tính của mình. Tiền bối đó đã tận mắt chứng kiến cậu bé sẽ chạy đến một góc không người, không ngừng nói chuyện với chính mình, cậu bé cũng hình thành thói quen viết nhật ký. Cứ tạm thời coi nó là nhật ký đi, tiền bối đó đã từng xem qua cuốn nhật ký đó, trong đó dày đặc chữ và nhiều câu nói còn không trôi chảy, hoàn toàn không biết đứa trẻ đó muốn diễn đạt điều gì.”
“Quyển nhật ký đó vẫn còn chứ?”
“Người đó cũng không nói, tí nữa tôi sẽ gọi điện lại hỏi xem, rồi gọi cho cậu sau.”
Nhân viên của cô nhi viện cúp điện thoại, Trần Ca đứng ở cửa ngôi nhà, nhìn căn nhà hoàn toàn khác với trong trí nhớ của mình: “Không ai có thể nhớ tên và ngoại hình của cậu ta, tại sao lại xảy ra chuyện như vậy?”
Mọi người dường như đã quên cậu ta, nhưng Phương Ngư, người có trí nhớ tồi tệ nhất lại luôn nhớ kỹ cậu ta và vẫn luôn đi tìm kiếm cậu ta.
Bước vào trong phòng, mùi thối càng trở nên nồng nặc hơn.
Tầng một của ngôi nhà là dành cho lũ trẻ chơi đùa, Trần Ca không phát hiện ra bất cứ thứ gì ở đây, anh đi lên tầng hai cùng với Hứa Âm.
Vừa đến lối vào cầu thang gỗ, Trần Ca bịt kín miệng và mũi, cái mùi thối nồng nặc này là từ tầng hai bốc ra.
“Cùng nhau đi lên xem một chút.”
Cầu thang gỗ được xây dựng đã nhiều năm, khi bước lên sẽ phát ra tiếng kêu cót két, giống như có thể sập xuống bất cứ lúc nào.
Khi tiếp tục bước lên tầng, Trần Ca phát hiện ra những chữ viết dần dần xuất hiện trên các bậc thang bằng gỗ, giống như là dùng những móng tay dính máu cào lên.
“Phương Ngư?”
Chữ viết tay trên bậc thang ngày càng dày đặc, khi Trần Ca lên đén tầng hai, hai mắt anh mở to, cả người đều ngẩn ra.
Sàn, tường, trần và bất kỳ khoảng trống nào trên tầng hai của ngôi nhà nhỏ đều được khắc đầy hai chữ Phương Ngư.
Mà vào lúc này, cách Trần Ca không xa, có một người đàn ông đang quỳ rạp trên mặt đất, dùng ngón tay dính máu cào cào trên mặt đất.
Anh ta vô cùng chăm chú, quỳ rạp xuống đất, sau lưng còn cõng một cái miếu thờ nặng trĩu.
Miếu thờ đó có hình dạng giống với miếu thờ trong khu vui chơi Tương Lai Ảo, ngoại trừ việc cái đầu của cái tượng làm bằng đất sét trong ngôi miếu không bị rơi xuống, và trên đó cũng không viết tên Trần Ca, mà là viết hai chữ Phương Ngư.