Máu tươi sền sệt chảy ra từ trên nóc nhà, toàn bộ lối đi đều bị nhuộm thành màu đỏ.
Không khí có chút ẩm ướt, mỗi lần hít thở đều cảm thấy phổi mình như đang chìm trong một vũng máu lớn vậy.
Lưu Giang dừng bước, sự tấn công mạnh mẽ của màu sắc khiến cậu ta nghi ngờ bản thân một chút, nhưng khi muốn quay người lại, một lực rất lớn đã đập mạnh vào lưng cậu ta.
Hai chân như nhũn ra, Lưu Giang ngã xuống đất, cậu ta quay đầu nhìn phía sau mình.
Mãnh Nam cùng A Lực lao ra khỏi lối đi, không ngờ Lưu Giang lại đột ngột dừng lại, bọn họ không kịp phanh lại, cho nên đã đụng thẳng vào Lưu Giang.
Cả ba ngã lăn thành một đống, tận mắt nhìn thấy con búp bê ma và con chó đen đi vào lối đi bí mật.
Gương mặt kinh khủng chậm rãi tiến lại gần, một cánh tay tái nhợt đi theo phía sau, khi bọn họ đi đến trước người Lưu Giang thì một cảnh tượng bất ngờ xuất hiện trước mặt mọi người.
Những bóng ma khủng khiếp đó không tiếp tục đi nữa, bọn họ dừng lại trong đường hầm bí mật, mang theo một sự sợ hãi và lo lắng mà đóng chặt cánh cổng sắt bị hỏng lại.
Những sợi dây xích chằng chịt, cánh cửa gỉ sét dường như đã bị khóa lại.
“Cái này... chúng ta coi như là được cứu rồi sao.”
Ba du khách đang nằm rạp trên mặt đất, biểu cảm phức tạp, bọn họ chỉ dám nhìn vào mặt nhau, thậm chí còn không dám tùy tiện dời tầm mắt.
“Thoát rồi sao?” A Lực nhỏ giọng hỏi một câu, nhưng câu hỏi này đã định trước là không có câu trả lời.
“Có lẽ là thoát ra rồi đấy, tuy rằng nhìn không giống lắm, chẳng lẽ nhà ma muốn cho chúng ta một quả trứng Phục sinh trước khi rời đi?” Giọng nói của Mãnh Nam có chút chua xót, cậu ta chậm rãi bò dậy từ trên mặt đất, trái tim đập như muốn nhảy khỏi lồng ngực.
“Lời cậu nói cũng hơi có lý.” Lưu Giang cũng đứng dậy, cơ thể cậu ta khẽ run lên, mọi thứ xung quanh đều quá sức chịu đừng của cậu ta.
Đây là một thế giới đỏ như máu, mặt đất nhuốm đầy máu đen, tường có đầy tơ máu đang bò, trần nhà phía trên đầu chảy máu tươi đặc sệt.
“Điên rồi, thật sự là điên rồi.” Lưu Giang lắp bắp, cậu ta vốn tưởng phía sau cánh cửa chính là hy vọng, nhưng trên thực tế cảnh tượng mà cậu ta đang nhìn thấy không liên quan chút xíu gì đến hai chữ hy vọng, cái loại cảm giác chênh lệch như mực nước dòng sông do với mặt biển gần như khiến người ta không chịu nổi.
Ba du khách nghĩ ra vô số lý do ở trong lòng để tự an ủi mình, nhưng tất cả lý do đều có vẻ yếu ớt và bất lực trước hiện thực đỏ như máu này.
“Chúng ta...” Lưu Giang còn chưa nói xong, tiếng bước chân đột nhiên truyền đến từ lối đi phía xa xa.
Âm thanh rất vang, nghe giống như tiếng giày cao gót giẫm lên gạch men.
“Đi giày cao gót thì sẽ không tiện di chuyển, chẳng lẽ là nhân viên tới đón chúng ta đi ra?”
“Đừng nghĩ là cái gì nữa, cứ trốn đã rồi nói chuyện sau.” A Lực tiện tay đẩy cửa một lớp học gần đó ra, trước khi bước vào, cậu hít sâu một hơi.
Trong phòng học ngồi đầy học sinh, tất cả học sinh đều mặc bộ đồng phục trông rất quỷ dị, bộ đồng phục này khiến A Lực cảm thấy rất khó chịu, nhưng cậu ta lại cảm thấy có chút quen thuộc: “Cậu bé mà tôi nhìn thấy trong trạng thái hốt hoảng dường như cũng mặc bộ đồng phục này, hình như cậu ta tên là Lâm Tư Tư?”
Tay vẫn đang ôm hộp gỗ vào trong lòng, bởi vì quá hồi hộp, A Lực đều đã quên đặt hộp gỗ có bức tranh sơn dầu xuống.
Tiếng bước chân đang đến gần, nơi ẩn nấp duy nhất trên hành lang là phòng học ở hai bên, nhưng bất kể cánh cửa nào được mở ra, bên trong phòng đều chật kín học sinh.
“Vào trước đi đã, những học sinh này hình như đều là hình nộm.”
Như để trả lời nhìn về phía, ngay khi cậu ta nói xong lời này, đầu của tất cả học sinh trong lớp đều quay sang, ánh mắt đều nhìn về phía cậu ta.
“Két!”
Chỉ sau 0 phẩy mấy giây, một số học sinh trong lớp lần lượt đứng lên, nhưng dường như chúng vẫn chưa quen với cơ thể mới, vô cùng cứng nhắc mà rời khỏi chỗ ngồi, sau đó lao về phía Lưu Giang!
“Chạy! Chạy! Chạy ra ngoài!”
Cơ thể gần như đã hình thành một loại phản xạ có điều kiện, Lưu Giang và hai người kia hỗ trợ nhau đi ra khỏi lớp học, mà lúc này tiếng bước chân kỳ lạ đã đi đến trước mặt bọn họ.
Một đôi giày cao gót đỏ như máu được đặt ở giữa hành lang, chúng như sắp hòa vào làm một với hành lang đỏ như máu.
“Tại sao đôi giày lại tự đi đến đây?”
Máu tươi cứ từ trên đỉnh đầu chảy xuống, Lưu Giang ngẩng đầu lên nhìn thì thấy một người phụ nữ bị quấn đầy băng, nửa người trên dính chặt với trần nhà, cô ta giống như được làm bằng máu vậy.
Tiếng thét chói tai phát ra từ miệng Lưu Giang, cậu ta còn không biết mình có thể phát ra âm thanh sắc bén như vậy.
Thân thể bị kéo đi, A Lực cùng Mãnh Nam kéo theo Lưu Giang, ba người chạy đến phía bên kia hành lang, nhưng đúng lúc này, một tiếng hét quen thuộc từ bên kia hành lang truyền đến.
“Bạch Bất Hối?”
Chút lý trí còn sót lại khiến A Lực nhớ đến cái tên đó, cậu ta nhìn lướt qua hành lang bên kia, ở một ngã ba, có hai bóng người chật vật không chịu nổi.
Một trong số đó đúng là Bạch Bất Hối không có tình người, ưa thích sạch sẽ, lúc này, anh ta đã bị mất một chiếc giày, áo khoác bị bung ra, kính mắt cũng không còn nữa.
“Bất Hối!”
Còn cách nhau rất xa, Lưu Giang đã hét lên.
Mặc dù trước đây cậu ta có oán giận Bạch Bất Hối, nhưng vào lúc này, lần đầu tiên cậu ta cảm thấy gặp Bạch Bất Hối lại vui vẻ đến như vậy.
“Đừng tới đây!” Bạch Bất Hối hét lớn, anh ta bỏ nốt cái giày còn lại, nhanh chân chạy đi.
Một lúc sau, Lưu Giang mới nhìn rõ một người khác đi cùng Bạch Bất Hối, anh chàng đó cũng là một du khách, đã từng nhìn thấy anh ta khi vừa mới bước vào nhà ma, anh ta vẫn luôn mặc quần áo dày, dường như anh ta bị bệnh gì đó, mặt mày lúc nào cũng tái nhợt, không ngừng thở dốc.
“Đừng đến đây! Chạy đi!" Bạch Bất Hối liều mạng khoa tay múa chân, khi hai bên gặp nhau ở ngã ba đường, bọn họ mới nhìn thấy rõ thứ đang đuổi theo đối phương.
Phía sau Lưu Giang là một đôi giày cao gót có thể tự di chuyển, còn có cả người phụ nữ kỳ quặc đang bám dính trên trần nhà, cùng với một nhóm lớn học sinh chỉ có một biểu cảm trên khuôn mặt.
Phía sau Bạch Bất Hối và du khách kia là một cậu bé dị dạng với cái đầu bình thường nhưng bụng to gấp hàng chục lần người trưởng thành, cậu bé đang ôm một con búp bê bị gãy chân trên tay, người đầy vết máu, trên người tỏa ra mùi thối gay mũi!
Không có lối thoát!
Một bên là kinh khủng, bên kia còn kinh khủng hơn!
“Vào trong phòng!” Lưu Giang rít lên.
“Không được! Vào phòng tức là chết!" Bạch Bất Hối dừng bước, anh ta nhìn xung quanh một lúc, cuối cùng nghiến răng nghiến lợi nói: “Chạy về phía tôi đi!”
Phía sau Lưu Giang có cả một đống, còn phía sau anh ta lại chỉ có một, sau khi cân nhắc kỹ, Bạch Bất Hối đã đưa ra lựa chọn chính xác nhất.
“Cùng nhau xông lên!”
Mọi cảm xúc tiêu cực trong đáy lòng đều được giải tỏa, khi cậu bé dị dạng chạy theo Bạch Bất Hối đuổi đến thì bất ngờ lao thẳng vào du khách mặc quần áo dày bên cạnh!
Anh ta đưa tay đẩy du khách xa lạ đó về phía con quái vật dị dạng!
“Anh!” Khi du khách sắp ngã xuống, cánh tay của anh ta bị con quái vật dị dạng tóm lấy.
“Chính là lúc này! Chạy mau!”
Con quái vật dị dạng cầm chân con búp bê bằng một tay, tay kia tóm lấy du khách xa lạ, hiện tại anh ta đang không rảnh tay.
Khi Bạch Bất Hối nhắc nhở, tất cả mọi người lao qua cạnh cậu bé dị dạng, mà lúc này bọn họ chợt nghe thấy một tiếng kêu thảm thiết như tan nát cõi lòng!
Khi họ quay đầu lại, bọn họ nhìn thấy một cánh tay đứt rời đầy máu bị cậu bé dị dạng xé ra, cái tay vòng thành một vòng cung trên không trung, rồi rơi ở trước mặt mấy người.
Máu vẫn đang chảy, đầu ngón tay bị đứt lìa vẫn còn đang run rẩy!
“A!” A Lực và Mãnh Nam ngồi phịch xuống mặt đất, bọn họ không ngờ lại xảy ra chuyện như thế này.
Tiếng hét thảm thiết tiếp tục vang lên, cơ thể cậu bé biến dạng chắn tầm nhìn của Lưu Giang và Bạch Bất Hối, bọn họ chỉ có thể nhìn thấy dòng máu đỏ tươi chảy ra từ du khách xa lạ lúc nãy.
Đó vốn là một người sống sờ sờ, du khách đó vào một giây trước vẫn còn đứng chung một chỗ với bọn họ.
Tất cả điều này hóa ra là sự thật! Tất cả những nỗi sợ hãi đã trở thành sự thật vào lúc này! Cứ như thể sau khi tỉnh lại từ ác mộng, phát hiện hung thủ đang cầm đao nhọn đứng ở bên cạnh giường!
A Lực và Mãnh Nam sắp hỏng mất, hai người không kiểm soát được mà hét toáng lên.
Bạch Bất Hối cũng ngồi sụp xuống đất, anh ta nhìn máu chảy ròng ròng từ trên người du khách, sức lực trong người như bị rút cạn từng chút một, thế giới trước mặt bắt đầu quay cuồng, như màn đêm buông xuống, mọi thứ đều biến thành màu đỏ.
Nhắm mắt lại, anh ta ngã về phía sau, cho đến giây phút cuối cùng trước khi hôn mê, trong miệng vẫn còn không ngừng lặp lại bốn chữ "Không có khả năng".
Trong số rất ít người, chỉ có Lưu Giang vẫn còn đang ngồi bò trên mặt đất, cậu ta chui vào lớp học bên cạnh, nhưng khi cậu ta muốn đóng cửa lại, một bàn tay bị đứt rời dính máu nắm chặt cánh cửa.
Sau đó, ngày càng nhiều bàn tay nắm lấy tấm cửa.
“Đừng tới đây! Đừng tới đây mà!”
Lưu Giang ngửa đầu nhìn lên, trên cửa kính bên ngoài phòng học xuất hiện một đống khuôn mặt người, tất cả chúng đều dán vào cửa sổ, nhìn thẳng vào trong.